Chương 40: Thuyền Vượt Sông Máu
Mệnh lệnh đã được ban ra.
Tọa Vong Âm Thành, thành phố chết vừa mới có chút "sự sống" bệnh hoạn dưới sự cai trị của Huyết Linh Giáo, lại một lần
nữa rơi vào sự hỗn loạn. Nhưng lần này, không phải là sự hỗn loạn của chiến tranh hay huyết tế. Mà là sự hỗn loạn có trật tự của một cỗ máy chiến tranh khổng lồ đang khởi động.
Ba ngàn Ma tu, từ Luyện Khí Tầng Năm cho đến Trúc Cơ Tầng Bảy, những kẻ đã may mắn sống sót qua quá trình "tuyển chọn" khắc nghiệt của Hắc Nha, giờ đây tập trung tại quảng trường đổ nát của Âm Phủ Điện. Bọn chúng không còn là đám ô hợp. Dưới sự huấn luyện tàn bạo của Thiết Lang và sự tẩy não cuồng tín của Hắc Nha, chúng đã trở thành những con sói đói thực sự, sẵn sàng lao vào cắn xé theo lệnh của chủ nhân. Bọn chúng mặc những bộ áo bào xám tro vá víu, nhưng ánh mắt thì đỏ ngầu, tràn đầy sát khí và sự hưng phấn bệnh hoạn.
Đứng đầu bọn chúng là Thiết Lang. Gã Kim Đan Tầng Một hộ pháp, giờ đây toàn thân bao phủ bởi một lớp ma khí đen kịt pha lẫn tử khí xám chì. Thanh Ma Kiếm đen tuyền, vốn là Bích Thủy Kiếm, đeo sau lưng gã, tỏa ra oán khí lạnh lẽo. Gã đứng im như một pho tượng, chờ lệnh.
Bên cạnh Thiết Lang là Hắc Nha. Gã Hữu Hộ Pháp Trúc Cơ Tầng Bảy, tay cầm quyền trượng đầu lâu, bộ dạng như một thần tà ác. Gã đang lẩm bẩm những lời cầu nguyện ghê rợn, hướng về phía Tế Đàn khổng lồ, nơi hàng vạn linh hồn đang bị giam cầm, gào thét.
Và ở trung tâm của tất cả, trên chiếc kiệu xương đã được sửa chữa, Nguyên Phàm lẳng lặng ngồi đó. Hắn nhắm mắt, như thể mọi sự chuẩn bị xung quanh không liên quan gì đến hắn. Khí tức Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong của hắn được thu liễm hoàn toàn, khiến hắn trông như một phàm nhân bệnh tật, yếu ớt. Nhưng không một ai trong ba ngàn Ma tu dám nhìn thẳng vào hắn. Bọn chúng sợ hãi, còn hơn cả sợ hãi cái chết.
"Giáo Chủ." Thiết Lang cúi đầu. "Tất cả đã sẵn sàng. Ba ngàn giáo chúng, toàn bộ tài nguyên cướp đoạt được từ ba thế lực cũ, và... đội quân Cốt Nô."
Gã chỉ tay về phía sau. Hàng trăm bộ xương khô, mắt lóe lên ngọn lửa tử khí, đang lẳng lặng đứng đó, mang vác những hòm gỗ nặng trĩu. Chúng là những công cụ vận chuyển không biết mệt mỏi.
Nguyên Phàm chậm rãi mở mắt. Đôi mắt hắn trống rỗng, không một gợn sóng. Hắn nhìn xuống đội quân của mình. Một đám ô hợp, được xây dựng trên sự sợ hãi và cái chết. Nhưng... chúng đủ dùng. Ít nhất là cho giai đoạn này.
"Tế Đàn?" Hắn hỏi Hắc Nha.
"Bẩm Giáo Chủ!" Hắc Nha vội vàng đáp. "Tế Đàn quá lớn, không thể di chuyển. Nhưng... nhưng thuộc hạ đã luyện hóa được 'Hồn Châu' này."
Gã run rẩy dâng lên một viên châu màu đen kịt, to bằng nắm tay trẻ con. Bề mặt viên châu không ngừng hiện lên những khuôn mặt gào thét. Bên trong nó chứa đựng toàn bộ linh hồn mà Huyết Linh Giáo đã "thu hoạch" được trong một năm qua. Hơn một vạn linh hồn Luyện Khí, ba trăm linh hồn Trúc Cơ, và một linh hồn Kim Đan Tầng Một.
Nguyên Phàm liếc nhìn viên Hồn Châu. Một món ăn vặt không tệ. Nhưng hắn không ăn. Hắn cần thứ này cho việc khác.
"Tốt." Hắn gật đầu. "Xuất phát."
Không có tiếng reo hò. Không có tiếng trống trận. Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Đoàn quân Huyết Linh Giáo, như một đám mây đen di động, lẳng lặng rời khỏi Tọa Vong Âm Thành, bỏ lại một thành phố ma trống rỗng, một cái vỏ rỗng đã bị hút cạn.
Bọn họ tiến về phía Tây, hướng đến Bạo Phong Huyết Vực.
Hành trình dài tám trăm dặm, xuyên qua những vùng đất hoang vu, nguy hiểm nhất của Ma Vực ngoại vi.
Đây không phải là một cuộc diễu hành hòa bình.
"Phía trước có chướng ngại, thưa Giáo Chủ!" Một tên Ma tu Trúc Cơ Tầng Năm, đội trưởng đội tiên phong, bay về báo cáo. "Là Hắc Phong trại! Bọn chúng chặn đường, đòi thu lộ phí!"
Hắc Phong trại, một băng nhóm Ma tu khác, chiếm cứ một khe núi hiểm trở, sống bằng nghề cướp bóc. Trại chủ của chúng là một tên Kim Đan Tầng Hai.
Nguyên Phàm, ngồi trên kiệu xương được bốn tên Trúc Cơ khiêng, thậm chí không thèm mở mắt.
"Thiết Lang."
"Thuộc hạ!"
"Dọn dẹp."
"Tuân lệnh!"
Thiết Lang gầm lên một tiếng. Gã không cần đội quân. Gã một mình, hóa thành một luồng ma khí đen kịt, lao về phía trước. Thanh Ma Kiếm đen tuyền rút ra khỏi vỏ.
"Keng!"
Một tiếng kiếm rít ai oán vang lên.
Tiếng la hét, tiếng cầu xin tha mạng, tiếng pháp thuật nổ tung... vang lên từ phía trước, rồi tắt lịm chỉ sau nửa nén hương.
Thiết Lang quay về, toàn thân đẫm máu đen. Thanh Ma Kiếm trên tay gã dường như... vui sướng? Nó đang run rẩy, hấp thụ linh hồn của những kẻ vừa chết.
"Bẩm Giáo Chủ." Thiết Lang quỳ một gối. "Hắc Phong trại, bốn trăm mười bảy mạng, đã được 'thu hoạch'. Linh hồn trại chủ Kim Đan Tầng Hai... thuộc hạ xin dâng lên."
Gã dâng lên một quả cầu ánh sáng yếu ớt, bên trong là một linh hồn Kim Đan đang gào thét sợ hãi.
Nguyên Phàm liếc nhìn. Hắn không ăn. Hắn chỉ vào viên Hồn Châu trong tay Hắc Nha. "Cho vào đó."
Hắn không cần những linh hồn Kim Đan cấp thấp này nữa. Hắn cần giữ chúng lại... để nuôi dưỡng Vạn Quỷ Phiên, hoặc để ban thưởng cho thuộc hạ.
Đoàn quân tiếp tục tiến lên, đi xuyên qua khe núi giờ đã nhuộm màu máu.
Cuộc hành trình tiếp diễn. Bọn họ gặp yêu thú chặn đường? Giết. Hấp thụ yêu đan và sinh cơ. Bọn họ gặp những bộ tộc Ma Nhân nguyên thủy? Bắt giữ. Linh hồn mạnh mẽ dùng để nuôi Hồn Châu, xác thịt yếu ớt ném cho Cốt Nô ăn.
Đoàn quân Huyết Linh Giáo không giống như đang di chuyển. Chúng giống như một cơn dịch bệnh, một đám châu chấu đen kịt, đi đến đâu, sự sống tàn lụi đến đó. Toàn bộ tài nguyên, toàn bộ sinh mệnh trên đường đi, đều bị chúng nuốt chửng sạch sẽ.
Và ở trung tâm của cơn dịch bệnh, Nguyên Phàm vẫn lẳng lặng ngồi đó, nhắm mắt. Hắn không ra tay. Nhưng hắn đang quan sát. Hắn đang đánh giá.
Thiết Lang, sau khi nuốt chửng linh hồn Kim Đan Tầng Một và trải qua trận chiến vừa rồi, cộng thêm việc liên tục "tra tấn" thanh Ma Kiếm, khí tức của gã đang dần ổn định, tiến gần đến Kim Đan Tầng Hai. Gã là một công cụ chiến đấu tốt.
Hắc Nha, dù chỉ là Trúc Cơ, nhưng lại có đầu óc. Gã quản lý đội quân Cốt Nô, thu thập linh hồn, xử lý hậu cần... rất có năng lực. Gã là một quản gia tốt.
Ba ngàn giáo chúng, sau những cuộc tàn sát liên miên, đã trở nên thiện chiến và tàn nhẫn hơn. Chúng là những con dao tốt.
Nguyên Phàm hài lòng. Huyết Linh Giáo, cỗ máy chiến tranh của hắn, đang dần thành hình.
...
Hai tháng sau.
Đoàn quân Huyết Linh Giáo cuối cùng cũng đến được rìa phía Tây của Ma Vực ngoại vi.
Không khí ở đây hoàn toàn khác.
Không còn là sự tĩnh lặng chết chóc của Tọa Vong Âm Thành, hay sự hoang vu cằn cỗi thông thường. Nơi đây... là sự hỗn loạn.
Bầu trời không còn màu xám xịt. Nó là một màu đỏ sậm như máu đông, liên tục bị xé rách bởi những tia sét không gian màu đen kịt. Gió không thổi theo một hướng nào cả. Nó gào thét, cuộn xoáy, tạo thành những cơn lốc nhỏ, cuốn theo cát bụi, xương vụn và cả những mảnh vỡ không gian sắc lẻm.
Mặt đất nứt nẻ, thỉnh thoảng lại phun lên những cột máu đặc quánh, hoặc những luồng khí đen kịt mang theo tiếng gào thét.
Đây chính là Bạo Phong Huyết Vực. Ranh giới tự nhiên giữa Ma Vực ngoại vi và Ma Vực Trung Tâm. Một nơi mà ngay cả Ma tu Kim Đan cũng không dám tùy tiện đi vào. Không gian ở đây bất ổn định, pháp tắc hỗn loạn. Một cơn bão không gian nhỏ cũng đủ để xé nát một tu sĩ Trúc Cơ. Chỉ có một con đường an toàn duy nhất.
"Giáo Chủ!" Hắc Nha chỉ tay về phía trước, giọng nói đầy kính sợ. "Phía trước... chính là Huyết Hà Độ Khẩu .Nơi duy nhất có thể tìm được Huyết Độ Thuyền."
Nguyên Phàm mở mắt. Hắn nhìn về phía trước.
Cách đó vài dặm, Huyết Hà, con sông máu khổng lồ chảy ngang Âm Sát Thành, ở đây đã biến đổi. Nó không còn chảy xiết. Nó sôi sục. Nó gào thét. Bề mặt sông liên tục nổ tung, tạo thành những cột máu cao hàng trăm trượng. Vô số xoáy nước đen ngòm, có thể nuốt chửng cả một ngọn núi nhỏ, xuất hiện rồi biến mất.
Và trên bờ sông hỗn loạn đó, có một khu vực tương đối yên tĩnh. Một bến cảng thô sơ, được xây dựng bằng một loại gỗ đen kỳ lạ, có khả năng chống lại sự ăn mòn của Huyết Hà và bão không gian.
Vài chục chiếc thuyền lớn nhỏ, cũng được làm bằng loại gỗ đen đó, đang neo đậu. Những chiếc thuyền này không có buồm, không có mái chèo. Thân thuyền khắc đầy những ma văn phức tạp, tỏa ra ánh sáng đỏ yếu ớt. Chúng chính là Huyết Độ Thuyền.
Xung quanh bến cảng, là một khu chợ trời hỗn loạn. Hàng trăm Ma tu, đủ mọi loại cấp bậc, từ Luyện Khí đến Kim Đan, đang tụ tập ở đây. Kẻ thì muốn mua vé qua sông. Kẻ thì bán những món đồ kỳ dị nhặt được trong Bạo Phong Huyết Vực. Kẻ thì đơn giản là đến đây để tìm kiếm cơ hội hoặc... cái chết.
Không khí ở đây còn hỗn loạn và nguy hiểm hơn cả Âm Sát Thành. Không có luật lệ. Chỉ có sức mạnh.
"Chủ nhân của nơi này là ai?" Nguyên Phàm hỏi.
"Bẩm Giáo Chủ," Hắc Nha đáp, gã đã thu thập thông tin từ những linh hồn gã bắt được trên đường. "Nơi này không có chủ nhân cố định. Nó được cai quản bởi 'Tam Đại Thuyền Chủ'. Ba kẻ mạnh nhất sở hữu những chiếc Huyết Độ Thuyền lớn nhất và an toàn nhất."
"Người đầu tiên là Huyết Thủ Đồ Phu, một tên Kim Đan Tầng Bốn, thân hình khổng lồ, tính tình tàn bạo, chuyên giết người cướp thuyền."
"Người thứ hai là Mị Ảnh Phu Nhân, một nữ tu Kim Đan Tầng Bốn, tu luyện Mị thuật và Ảo thuật, thủ đoạn khó lường."
"Người cuối cùng, và cũng là kẻ mạnh nhất, bí ẩn nhất... là Lão Lái Đò. Không ai biết tu vi thật sự của lão, chỉ biết rằng lão đã ở đây từ rất lâu, ngay cả hai kẻ kia cũng không dám động vào lão. Thuyền của lão là lớn nhất, nhanh nhất, và... đắt nhất."
"Giá vé?"
"Một linh hồn Trúc Cơ Tầng Chín cho một người. Hoặc... một linh hồn Kim Đan cho cả một nhóm nhỏ." Hắc Nha run giọng. Cái giá cắt cổ.
Nguyên Phàm nhìn về phía bến cảng. Hắn thấy ba chiếc thuyền lớn nhất, neo ở ba vị trí tốt nhất. Một chiếc cắm cờ đầu lâu xương chéo của Huyết Thủ Đồ Phu. Một chiếc treo lụa đỏ phấp phới của Mị Ảnh Phu Nhân. Và một chiếc... cũ nát, rách rưới, trông như sắp chìm, nhưng lại lớn nhất, và tỏa ra một khí tức cổ xưa, tĩnh lặng của Lão Lái Đò.
Hắn cần một chiếc thuyền. Hắn cần đưa toàn bộ Huyết Linh Giáo qua sông. Hắn sẽ không trả giá.
"Mục tiêu." Nguyên Phàm chỉ tay về chiếc thuyền cũ nát lớn nhất. "Chiếc đó."
Thiết Lang và Hắc Nha liếc nhìn nhau. Lão Lái Đò? Kẻ bí ẩn nhất?
"Giáo Chủ..." Thiết Lang ngập ngừng. "Lão Lái Đò... nghe nói không đơn giản."
"Ta biết." Nguyên Phàm bình thản đáp. Thần Thức của hắn đã quét qua bến cảng. Hắn cảm nhận được khí tức của Huyết Thủ Đồ Phu Kim Đan Tầng Bốn, khí tức cuồng bạo. Hắn cảm nhận được Mị Ảnh Phu Nhân Kim Đan Tầng Bốn, khí tức mờ ảo.
Nhưng lão già mặc áo tơi rách, đang ngồi câu cá trên chiếc thuyền cũ nát kia... hắn không cảm nhận được gì. Lão như một phàm nhân. Hoặc là... lão đã vượt qua Kim Đan.
Một Nguyên Anh? Ẩn mình ở nơi này?
Cơn đói của Nguyên Phàm lại trỗi dậy.
"Càng không đơn giản... mùi vị càng ngon."
Hắn không ra lệnh tấn công. Hắn bước xuống kiệu xương.
"Các ngươi ở lại đây. Chờ lệnh."
Hắn một mình, chậm rãi đi về phía bến cảng hỗn loạn. Hắn vẫn giữ bộ dạng bệnh tật, khí tức Trúc Cơ Tầng Năm.
Sự xuất hiện của hắn lập tức thu hút sự chú ý. Một kẻ yếu ớt như vậy, dám một mình đi vào nơi này?
"Này nhóc! Mới đến à? Muốn qua sông?" Một tên Ma tu Trúc Cơ Tầng Bảy, mặt đầy sẹo, chặn đường hắn. "Đưa hết tài sản ra đây, đại gia sẽ bảo kê cho ngươi!"
Nguyên Phàm không nói gì. Hắn chỉ liếc nhìn tên Ma tu.
Một cái liếc mắt trống rỗng.
Tên Ma tu đột nhiên cứng đờ. Gã trợn trừng mắt. Sinh cơ của gã bị rút cạn trong nháy mắt. Gã ngã vật xuống, biến thành một cái xác khô.
Sự việc xảy ra quá nhanh, quá đột ngột.
Cả khu chợ trời im bặt.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Nguyên Phàm.
"Giết... giết người!"
"Hắn... hắn là ai?"
"Trúc Cơ Tầng Năm... giết Trúc Cơ Tầng Bảy chỉ bằng một ánh mắt?"
Sự sợ hãi lan tỏa. Đám đông tự động dạt ra, nhường đường cho hắn.
Nguyên Phàm lẳng lặng đi tiếp, như đi vào chỗ không người. Hắn đi xuyên qua khu chợ, đi thẳng về phía chiếc thuyền cũ nát lớn nhất.
Hắn đi đến đầu cầu tàu, nơi lão già mặc áo tơi rách vẫn đang ngồi câu cá. Lão già dường như không quan tâm đến sự hỗn loạn vừa rồi. Lão chỉ lẳng lặng nhìn xuống dòng Huyết Hà đang sôi sục.
Nguyên Phàm dừng lại. Hắn nhìn bóng lưng của lão già.
"Ta muốn qua sông." Hắn nói, giọng khàn khàn.
Lão già không quay đầu lại. "Qua sông... cần trả giá." Giọng lão cũng khàn đặc, như đã lâu không nói chuyện.
"Ta có ba ngàn người." Nguyên Phàm nói tiếp. "Ta muốn chiếc thuyền này."
Lão già khẽ động. Lão từ từ quay đầu lại.
Nguyên Phàm nhìn thấy khuôn mặt của lão. Một khuôn mặt già nua, nhăn nheo, nhưng đôi mắt... lại trong veo như nước hồ thu, không một chút gợn sóng.
Lão nhìn Nguyên Phàm. Ánh mắt lão lướt qua bộ dạng bệnh tật, rồi dừng lại ở đôi mắt trống rỗng của hắn.
"Ba ngàn người..." Lão già lẩm bẩm. "Giá rất đắt."
"Ta không trả giá." Nguyên Phàm nói. "Ta lấy."
Một sự im lặng bao trùm. Gió từ Bạo Phong Huyết Vực thổi qua, mang theo tiếng gào thét.
Lão già nhìn hắn hồi lâu. Rồi đột nhiên, lão mỉm cười. Một nụ cười hiền lành, không giống với bất cứ ai ở Ma Vực này.
"Đã lâu lắm rồi... mới có kẻ dám nói chuyện với lão phu như vậy." Lão nói. "Kẻ cuối cùng... hình như là Cổ Thời thì phải?"
Tim Nguyên Phàm đập mạnh. Lão già này... biết Cổ Thời?
"Ngươi là truyền nhân của hắn?" Lão già hỏi, ánh mắt trong veo lóe lên một tia hứng thú. "Ngươi cũng tu luyện... con đường đó?"
Nguyên Phàm không trả lời. Hắn chỉ lẳng lặng nhìn lão.
Lão già thở dài. "Con đường đó... quá cô độc. Quá đói khát. Cuối cùng, sẽ bị cả trời đất vứt bỏ."
Lão nhìn Nguyên Phàm. "Ngươi muốn thuyền của ta? Được thôi."
Lão đứng dậy, cây cần câu biến mất. "Nhưng lão phu có một điều kiện."
"Nói."
"Đánh với ta một trận." Lão già nói, ánh mắt trong veo đột nhiên trở nên sâu thẳm như vũ trụ. "Không dùng tu vi. Chỉ dùng... 'Đạo'."
"Nếu ngươi thắng, chiếc thuyền này là của ngươi. Lão phu còn tặng thêm cho ngươi một món quà."
"Nếu ngươi thua..." Lão già mỉm cười. "Vậy thì... ngươi sẽ trở thành một phần của dòng sông này, giống như Cổ Thời đã từng suýt trở thành."
Đây không phải là một lời mời. Đây là một thử thách. Một thử thách từ một tồn tại mà Nguyên Phàm không thể nhìn thấu.
Nguyên Phàm cảm nhận được sự nguy hiểm. Nhưng hắn cũng cảm nhận được... cơ hội.
"Được." Hắn gật đầu.
Ngay khi hắn vừa đồng ý.
Thế giới xung quanh biến mất.
Bến cảng, Huyết Hà, Bạo Phong Huyết Vực... tất cả tan biến.
Hắn thấy mình đang đứng trong một không gian hư vô, trống rỗng.
Trước mặt hắn, là lão già. Nhưng lão không còn già nua. Lão trẻ lại, biến thành một nam tử trung niên, mặc áo bào trắng, tiên phong đạo cốt. Khí tức của lão... không phải Ma Đạo, cũng không phải Chính Đạo. Nó là một thứ gì đó... tự do, phóng khoáng.
"Ta là Lão Lái Đò." Nam tử trung niên mỉm cười. "Người ta cũng gọi ta là... Tiêu Dao Tán Nhân."
"Và Đạo của ta... là 'Tự Do'."
Hắn vươn tay. Không gian hư vô xung quanh biến đổi. Vô số sợi xích pháp tắc hiện ra, trói buộc lấy Nguyên Phàm.
"Còn ngươi," Tiêu Dao Tán Nhân nhìn hắn. "Đạo của ngươi là 'Thôn Phệ'. Là 'Tử Vong'. Là sự trói buộc cuối cùng."
"Hãy cho ta xem. Sự trói buộc của ngươi... có phá vỡ được sự tự do của ta không?"
Đây không phải là một trận chiến bằng linh lực. Đây là một trận chiến... về Đạo.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
