Chương 37: Lò Luyện, Tế Đàn Và Cơn Bão Sắp Tới
Bên trong mật thất sâu nhất của Âm Phủ Điện, bóng tối đặc quánh như mực.
Đây là nơi Âm Sát Quỷ Mẫu dùng để luyện hóa những linh hồn ngoan cố nhất. Bốn bức tường được khắc đầy những ma văn uốn lượn, chuyên dùng để hấp thụ và trấn áp oán khí. Nơi này, đáng lẽ, phải là nơi âm hàn nhất, quỷ dị nhất.
Nhưng giờ đây, nó lại nóng.
Một cái nóng khô khốc, không phải của lửa, mà của một sự sống đang bị nghiền nát, đang bị tiêu hóa.
Nguyên Phàm ngồi xếp bằng giữa mật thất. Hắn đã ngồi đó, bất động, suốt một tháng trời.
Toàn bộ chiến lợi phẩm từ Bách Quỷ Yến hàng vạn linh hồn của thành trì, sáu linh hồn Kim Đan đã bị hắn nuốt chửng. Hắn đã cưỡng ép đột phá lên Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong. Nhưng cái giá phải trả là sự hỗn loạn.
Viên "Tử Linh Vạn Hồn Đan" xám tro trong đan điền hắn đang ở trạng thái không ổn định nhất.
Nó đã ăn quá no. Nó ăn phải những thứ không tương thích.
Linh hồn của Lý Thanh Diễm như một mặt trời nhỏ, bùng cháy ngọn lửa Hồng Liên Tịnh Hỏa, chống lại bản chất tử vong.
Linh hồn của Quỷ Mẫu thì mang theo Âm Hỏa, cố gắng đóng băng mọi thứ.
Linh hồn của Thi Quỷ Vương mang theo Thi Đạo, cố gắng làm mục rữa.
Linh hồn của Bạch Cốt Lão Lão thì cố gắng kết tinh, biến mọi thứ thành xương.
Chưa kể đến Ma Giao, Lão Tăng, Huyết Lão Tam...
Viên Kim Đan của hắn giống như một con quái vật đã nuốt chửng cả một đội quân, và giờ đây, đội quân đó đang chiến đấu, gào thét, tàn sát lẫn nhau ngay trong dạ dày của nó.
Tu vi của hắn là Kim Đan Tầng Năm, nhưng hắn không thể kiểm soát được sức mạnh của mình. Nếu hắn chiến đấu với Tuyết Thanh Nguyệt trong trạng thái này lâu hơn, hắn sẽ tự nổ tung từ bên trong trước khi đối thủ kịp ra tay.
Hắn đã no, nhưng hắn chưa "tiêu hóa".
"Hỗn loạn... Tạp chất..."
Nguyên Phàm lẩm bẩm trong bóng tối. Hắn đã quan sát sự hỗn loạn này suốt một tháng. Hắn đã hiểu. Hắn không thể để chúng tồn tại song song. Hắn phải làm một việc mà không một tu sĩ nào dám làm.
Hắn phải... "Luyện Hóa" lại chính viên Kim Đan của mình.
Hắn sẽ không dùng linh lực bên ngoài. Hắn sẽ dùng chính "thức ăn" của mình, để nấu chín "thức ăn" khác.
Hắn dùng Thần Thức của mình, hóa thành một bàn tay khổng lồ, thò vào viên Kim Đan hỗn loạn.
Hắn nắm lấy linh hồn của Lý Thanh Diễm. Ngọn lửa Hồng Liên Tịnh Hỏa bùng lên, cố gắng thiêu đốt Thần Thức của hắn.
"Ngươi hận Quỷ Mẫu?" Ý chí của Nguyên Phàm lạnh như băng, truyền thẳng vào linh hồn đang phản kháng. "Ngươi muốn báo thù? Vậy thì cháy đi."
Hắn không trấn áp ngọn lửa. Hắn... kích thích nó!
"Dùng oán hận của ngươi làm củi. Dùng lửa của ngươi... làm lò luyện cho ta!"
"GRÀÀÀÀ!"
Linh hồn Lý Thanh Diễm gào lên, bà ta không hiểu, nhưng oán hận ngút trời của bà ta với Quỷ Mẫu, cộng với sự kích động của Nguyên Phàm, đã khiến ngọn lửa Hồng Liên Tịnh Hỏa bùng nổ dữ dội.
Tiếp theo, Nguyên Phàm nắm lấy linh hồn của Âm Sát Quỷ Mẫu.
"Ngươi muốn nuốt chửng mọi thứ?"
Hắn ném thẳng linh hồn già nua, điên cuồng của Quỷ Mẫu vào ngọn lửa Hồng Liên!
"KHÔNG! TỊNH HỎA! NGƯƠI DÁM...!" Quỷ Mẫu gào thét. Âm Hỏa của bà ta là khắc tinh của Tịnh Hỏa. Hai luồng sức mạnh xung đột dữ dội bên trong viên Kim Đan.
"Đúng vậy." Nguyên Phàm lạnh lùng quan sát. "Cháy đi. Cháy cho đến khi toàn bộ ý chí rác rưởi của các ngươi biến mất. Cháy cho đến khi chỉ còn lại cảm ngộ tinh thuần nhất."
Hắn bắt đầu một quá trình luyện đan điên rồ nhất. Hắn dùng linh hồn của một tu sĩ Chính Đạo làm lửa, dùng linh hồn của một Ma Đạo Cự Phách làm nhiên liệu.
Viên Kim Đan của hắn biến thành một cái lò bát quái thu nhỏ.
Hắn ném tất cả vào. Linh hồn Thi Quỷ Vương , linh hồn Bạch Cốt Lão Lão , linh hồn Ma Giao, linh hồn Lão Tăng...
Tất cả đều bị ném vào ngọn lửa Hồng Liên đang thiêu đốt linh hồn Quỷ Mẫu.
Một cơn đau không thể tưởng tượng ập đến. Đan điền của hắn như sắp nổ tung. Đây là một canh bạc. Nếu thất bại, viên Kim Đan của hắn sẽ vỡ nát, hắn sẽ rớt xuống Trúc Cơ, thậm chí còn tệ hơn.
Nhưng hắn không có lựa chọn. Hắn không muốn trở thành một đống tạp nham hỗn độn. Hắn muốn sức mạnh tuyệt đối, được kiểm soát tuyệt đối.
"Di sản của Cổ Thời..." Hắn gầm lên trong tâm trí. "Không chỉ là nuốt... mà là TIÊU HÓA!"
"Thôn Phệ Đạo! Nghiền!"
Cái cối xay khổng lồ của Cổ Thời xuất hiện. Nó không chỉ nghiền nát ý chí của kẻ thù. Lần này, nó nghiền nát cả ngọn lửa Hồng Liên, cả Âm Hỏa, cả Thi Đạo, Cốt Đạo.
Nó nghiền nát tất cả, hòa chúng lại với nhau.
Và ở trung tâm của cái cối xay, sợi chỉ xám tro của "Tử Vong Pháp Tắc" lẳng lặng xoay tròn. Nó là cái trục. Nó là bản chất.
Tất cả những sức mạnh kia, dù là Chính Đạo hay Ma Đạo, dù là lửa hay xương, đều phải quy phục nó. Chúng không còn là những linh hồn độc lập. Chúng chỉ còn là... "thuộc tính".
Viên Kim Đan xám tro, nứt nẻ, hỗn loạn... bắt đầu tan chảy. Nó biến thành một vũng chất lỏng xám đỏ, đen kịt, trắng bệch... rồi từ từ ngưng tụ lại.
Một viên Kim Đan mới.
Vẫn là màu xám tro tĩnh lặng. Nhưng nó không còn lốm đốm. Nó hoàn mỹ.
Nếu nhìn thật kỹ vào bên trong, sẽ thấy vũ trụ. Một vũ trụ của cái chết. Sâu thẳm bên trong, một đóa Hồng Liên xám tro đang nở rộ. Xung quanh đóa sen, một con Cốt Long đang lượn lờ. Xa xa, một lá Vạn Quỷ Phiên đang bay phấp phới.
Tu vi của hắn, vẫn là Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong.
Nhưng sức mạnh của hắn, đã hoàn toàn khác. Hắn không còn là một kẻ ăn tạp. Hắn đã là một vị thần, tiêu hóa hoàn toàn những vật tế của mình. Giờ đây, hắn có thể tùy ý sử dụng "Hồng Liên Tịnh Hỏa", "Bạch Cốt Đạo", "Thi Đạo"... mà không sợ bất cứ sự phản phệ nào. Chúng đã là một phần của hắn.
Nguyên Phàm chậm rãi mở mắt trong bóng tối.
Sáu tháng... đã trôi qua.
...
Trong sáu tháng đó, Ma Vực ngoại vi đã trải qua một sự thay đổi lặng lẽ.
Âm Sát Thành, "Thành Phố Chết", trở thành một truyền thuyết mới. Những Ma tu tò mò, hoặc những kẻ muốn "nhặt hôi", bắt đầu lén lút tiến vào.
Nhưng không một ai trở ra.
Tại Hắc Phong Sơn, trong một cái hầm được đào sâu vào lòng núi, tiếng kim loại va chạm và tiếng rít gào ai oán vang lên không ngừng nghỉ.
Thiết Lang, Tả Hộ Pháp, đang ở trần, cơ bắp cuồn cuộn. Làn da xám chì của gã lấm tấm mồ hôi đen. Gã đang ngồi xếp bằng, trước mặt gã, lơ lửng một thanh kiếm.
Thanh Bích Thủy Kiếm.
Nó không còn màu xanh ngọc. Sáu tháng bị ma khí, tử khí, và ý chí Kim Đan của Thiết Lang "tra tấn" không ngừng nghỉ, nó đã biến đổi. Thân kiếm giờ đây loang lổ hai màu xanh-đen. Ánh sáng Thiên Đạo thuần khiết đã bị vấy bẩn, nhưng nó vẫn kiên cường chống cự.
"Ngươi... vẫn không chịu thua?" Thiết Lang gầm gừ, phun ra một ngụm ma khí Kim Đan, bao bọc lấy thanh kiếm.
"Keng... keng...!" Thanh kiếm rung lên, nó không còn là tiếng rồng ngâm, nó như đang... khóc.
Thiết Lang cười gằn. Gã thích âm thanh này. Quá trình "tra tấn" này, không chỉ là để thuần phục thanh kiếm, nó còn là cách tu luyện tốt nhất. Đấu tranh với ý chí của một Kiếm tu Kim Đan Tầng Năm mỗi ngày, khiến viên Kim Đan Tầng Một bất ổn của gã, trở nên cứng rắn và tinh thuần hơn.
Gã cảm nhận được khí tức của Giáo Chủ vẫn đang chìm sâu trong bế quan. Gã biết, mình phải mạnh hơn, để xứng đáng với vị trí Tả Hộ Pháp. Gã tiếp tục "mài" thanh kiếm.
...
Dưới chân Hắc Phong Sơn, Hắc Nha, Hữu Hộ Pháp, cũng đã thay đổi.
Gã không còn gầy gò. Khí tức Trúc Cơ Tầng Một của gã, nhờ vào việc hàng ngày trông coi "Tử Thần Tế Đàn", đã tăng vọt. Gã đã là Trúc Cơ Tầng Bốn. Gã mập mạp, da trắng bệch, mặc bộ bào xám tro, trông như một con giòi béo mập, no nê tử khí.
Gã đang đứng trên một Tế Đàn mới. Không. Đây là "Tế Đàn" cũ, nhưng được mở rộng. Nó đã nuốt chửng cả khu trại nô lệ.
Gã không còn hài lòng với việc chờ phàm nhân chết bệnh. Gã bắt đầu chủ động "săn mồi".
Đêm đó. Một nhóm năm tên Ma tu Trúc Cơ Tầng Ba, thuộc một băng nhóm nhỏ gần đó, nghe tin Hắc Phong Sơn, Bạch Cốt Lĩnh và Hủ Thi Đàm đều đã trống rỗng, liền tò mò đến "nhặt hôi".
"Ha ha, Huyết Lão Tam chết rồi, nơi này chắc chắn còn nhiều bảo bối!" Tên cầm đầu cười nói.
Bọn chúng vừa bước vào thung lũng của Hắc Phong Sơn.
"Hửm? Sương mù gì đây?"
Một làn sương xám nhạt, bốc lên từ mặt đất, bao phủ lấy chúng.
"Cẩn thận! Có... có tử khí!"
Chúng nhận ra thì đã quá muộn. Hắc Nha đứng trên Tế Đàn, mỉm cười bệnh hoạn. Gã phất tay.
"Nhân danh Giáo Chủ... các ngươi là vật tế."
Trận pháp trên Tế Đàn kích hoạt. Đây là trận pháp mà Nguyên Phàm để lại, một phiên bản đơn giản của "Tử Linh Pháp Vực".
"Á... á...!"
Năm tên Ma tu Trúc Cơ cảm thấy sinh cơ của mình bị rút đi. Chúng cố gắng chạy, nhưng Cốt Nô từ dưới đất trồi lên, bám lấy chân chúng.
Năm linh hồn Trúc Cơ bị kéo ra, bay về phía Tế Đàn, bị giam cầm trong một cái lồng Hồn Thạch, gào thét.
"Thêm năm... Vẫn chưa đủ." Hắc Nha liếm môi. Gã nhìn về phía Âm Sát Thành. Gã biết tin tức về "Thành Phố Chết" sẽ thu hút nhiều kẻ tò mò hơn.
Gã quyết định. Gã sẽ dẫn quân, chuyển Tế Đàn đến Âm Sát Thành. Nơi đó mới là bãi săn thật sự. Hắn phải chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn... để chào mừng Giáo Chủ xuất quan.
...
Trong mật thất của Âm Phủ Điện, giờ đã là Tổng Đàn của Huyết Linh Giáo.
Cánh cửa đá nặng nề, đã bịt kín suốt sáu tháng, chậm rãi mở ra.
Không có khí tức bùng nổ. Không có ánh sáng kinh thiên.
Chỉ có một sự tĩnh lặng.
Nguyên Phàm bước ra. Bộ áo bào xám tro của hắn vẫn vậy, khuôn mặt vẫn tái nhợt. Nhưng hắn đã khác.
Nếu trước đây, hắn là một thanh kiếm sắc bén, đầy sát khí. Thì bây giờ, hắn là một cái vỏ kiếm trống rỗng. Mọi sự sắc bén, mọi sức mạnh, đều đã được thu liễm hoàn toàn vào bên trong. Hắn trông... bình thường. Bình thường đến đáng sợ. Giống như một phàm nhân thật sự.
Ngay khi hắn bước ra.
"VÚT! VÚT!"
Hai bóng người xuất hiện, quỳ rạp trước mặt hắn.
Thiết Lang, giờ đã là Kim Đan Tầng Một đỉnh phong. Khí tức của gã nặng nề, vững chắc. Sau lưng gã, đeo một thanh kiếm. Thanh Bích Thủy Kiếm. Nó không còn màu xanh ngọc. Nó đã biến thành một màu đen kịt, pha lẫn những vệt xanh yếu ớt. Nó không còn rung. Nó đã "chết". Nó đã bị thuần phục.
Hắc Nha, Trúc Cơ Tầng Bốn, toàn thân béo mập, run rẩy vì phấn khích.
"Cung nghênh Giáo Chủ xuất quan!" Cả hai đồng thanh.
Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn hai hộ pháp của mình. Hắn gật đầu. Bọn họ đã làm tốt.
"Giáo Chủ!" Hắc Nha vội vàng báo cáo, như một đứa trẻ khoe chiến tích. "Thuộc hạ đã tuân lệnh ngài, dời Tế Đàn đến đây. Trong sáu tháng qua, lợi dụng sự tò mò của đám tán tu bên ngoài, chúng ta đã 'thu hoạch' được tổng cộng bảy trăm tám mươi tư linh hồn Luyện Khí, một trăm mười hai linh hồn Trúc Cơ, và... một linh hồn Kim Đan Tầng Một!"
Tên Kim Đan đó là một kẻ xui xẻo, một lão quái Kim Đan Tầng Một đã hết tuổi thọ, muốn đến Âm Sát Thành tìm cơ duyên, cuối cùng bị Thiết Lang và Hắc Nha hợp lực, dùng đại trận của thành phố, mài chết.
"Một." Nguyên Phàm lẩm bẩm. Hắn nhìn về phía Tế Đàn, nơi hàng trăm linh hồn đang bị giam cầm. Hắn không còn cảm thấy đói khát như trước. Hắn đã "no" sau bữa tiệc lớn. Đống này, chỉ là món tráng miệng.
Hắn vung tay áo. Hàng trăm linh hồn, kể cả tên Kim Đan Tầng Một, bay ra khỏi Tế Đàn, biến thành một dòng sông, chui vào miệng hắn, biến mất.
Viên Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong của hắn rung lên một chút, rồi lại im lặng.
Hắn cần nhiều hơn. Hắn cần thức ăn chất lượng cao hơn.
"Tốt lắm." Hắn nói. "Từ nay, Âm Sát Thành đổi tên. Nơi này là 'Tọa Vong Âm Thành' . Biến nó thành một cái bẫy. Bất cứ kẻ nào bước vào, đều sẽ trở thành vật tế."
"Tuân lệnh!"
Nguyên Phàm đang định ra lệnh tiếp, hắn định bắt đầu kế hoạch tiến vào Ma Vực Trung Tâm...
Thì đột nhiên, hắn ngẩng đầu.
Thần Thức của hắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cảm nhận được nó.
Một sự rung động không gian.
Phía trên Tọa Vong Âm Thành, bầu trời xám xịt của Ma Vực đột ngột bị xé rách.
Không phải một vết rách. Mà là ba.
Ba luồng sáng trắng tinh khiết, chói lòa, mang theo kiếm khí kinh thiên động địa, xé toạc không gian hỗn loạn của Ma Vực, giáng lâm.
Nhiệt độ của thành phố chết đột ngột tăng vọt, rồi lại hạ xuống âm độ. Oán khí, tử khí... bị ánh sáng trắng "tịnh hóa" một cách điên cuồng.
Ba bóng người, mặc áo bào trắng của Thiên Kiếm Sơn, lơ lửng trên không.
Hai nam, một nữ.
Nữ nhân đứng giữa. Chính là Tuyết Thanh Nguyệt.
Nàng ta đã trở lại. Tấm lụa che mặt đã biến mất, để lộ một khuôn mặt tuyệt đẹp, nhưng lạnh như băng sương. Đôi mắt nàng ta không còn sự thuần khiết của Thiên Đạo. Nó chỉ còn lại sự thù hận, sâu không thấy đáy. Vết thương Đạo Tâm mà Nguyên Phàm gây ra, không những không lành, mà còn bị nàng ta dùng "Hận" để lấp đầy. Khí tức của nàng ta... vẫn là Kim Đan Tầng Năm, nhưng đã trở nên sắc bén và nguy hiểm hơn. Thanh Bích Thủy Kiếm đã mất, thay vào đó, là một thanh Hắc Kiếm , khắc đầy phù văn băng giá.
Đứng bên trái nàng ta, là một nam nhân cao lớn, mặt vuông chữ điền, ánh mắt cương nghị. Gã mang một thanh trọng kiếm sau lưng. Khí tức của gã... Kim Đan Tầng Sáu!
Đứng bên phải, là một nam nhân khác, gầy gò, có vẻ thư sinh, nhưng ánh mắt lại sắc bén nhất. Khí tức của gã... cũng là Kim Đan Tầng Sáu!
Ba Kiếm tu Chính Đạo, đứng trên bầu trời Ma Vực, tạo thành một "Tam Tài Kiếm Trận" vô hình. Khí tức của bọn họ hòa quyện, áp đảo cả thành phố.
"Sư muội, là hắn sao?" Nam nhân mặt vuông, Thạch Kình Thiên, trầm giọng hỏi.
Tuyết Thanh Nguyệt không trả lời. Nàng ta nhìn chằm chằm vào bóng người xám tro đang đứng dưới đống đổ nát.
Nàng ta nhìn thấy Thiết Lang bên cạnh hắn. Và nàng ta... nhìn thấy thanh kiếm của mình. Thanh Bích Thủy Kiếm... giờ đã biến thành một thanh Ma Kiếm màu đen kịt, đang bị tên Hộ Pháp kia cầm!
Sự sỉ nhục! Sự phẫn nộ!
"Huyết Ma Tử!" Giọng Tuyết Thanh Nguyệt rít lên, không còn lạnh lẽo, mà đầy thù hận. "Ngươi dám... ngươi dám làm bẩn kiếm của ta!"
Nguyên Phàm ngẩng đầu. Hắn nhìn ba Kiếm tu. Một Kim Đan Tầng Năm. Hai Kim Đan Tầng Sáu.
Hắn nhìn Tuyết Thanh Nguyệt, rồi nhìn Thiết Lang. Hắn ra lệnh: "Thiết Lang. Khách đến. Lấy kiếm của ngươi ra... chào đón bọn họ."
Rồi hắn nhìn cả ba người trên trời. Cơn đói, vốn đã lắng xuống, giờ lại bắt đầu trỗi dậy.
Ba viên Kim Đan Chính Đạo, tinh khiết, mạnh mẽ.
Nguyên Phàm mỉm cười.
"Ta vừa mới ăn xong. Lại có bữa chính... tự mang đến cửa."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
