Chương 36: Tọa Vong Âm Thành
mn đọc lại chap 35 nhé
Ngọn gió quỷ dị của Ma Vực thổi qua đỉnh Hắc Phong Sơn, mang theo mùi tro tàn và bột đá mịn. Đỉnh núi, vốn cao ngất, giờ đây đã bị gọt phăng đi một nửa, biến thành một cái hố khổng lồ, tan hoang. Đó là dấu vết của cuộc đối đầu kinh thiên động địa vừa rồi.
Nguyên Phàm đứng bất động giữa đống đổ nát, mái tóc đen dài bay lượn trong gió, che khuất khuôn mặt tái nhợt. Hắn lẳng lặng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi luồng sáng trắng của Thiên Lý Phá Không Phù tan biến.
Con mồi ngon nhất, tinh khiết nhất mà hắn từng gặp, đã trốn thoát.
Hắn cảm thấy một chút nuối tiếc, giống như một kẻ sành ăn vừa để vuột mất một món sơn hào hải vị hiếm có. Luồng kiếm khí Thiên Đạo kia, tuy khó tiêu hóa, nhưng sau khi bị "Thôn Phệ Đạo" nghiền nát, nó đã mang lại cho hắn những lợi ích không tưởng. Nó như một loại gia vị cực mạnh, kích thích viên "Tử Linh Vạn Hồn Đan", khiến nó trở nên hoàn mỹ hơn.
Hắn quay người lại.
Bên dưới, trong một cái kén đặc quánh, dệt nên từ máu, tử khí và ma khí hỗn loạn, một tiếng gầm gừ như dã thú vang lên.
"Ầm!"
Cái kén vỡ tung.
Thiết Lang lảo đảo bước ra. Gã đàn ông vạm vỡ giờ đây trông còn đáng sợ hơn. Làn da gã không còn là màu đồng, mà mang một màu xám chì, bên dưới lớp da, những đường vân màu máu và tử khí đan xen, như những con giun đang bò. Hơi thở của gã phả ra một luồng sương lạnh.
Nhưng quan trọng nhất, trong đan điền của gã, một viên Kim Đan bất ổn, dị dạng, mang theo oán khí của Khô Mộc Lão Quái, đã được ngưng tụ thành công.
Gã đã là một tu sĩ Kim Đan Tầng Một.
Gã cảm nhận được sức mạnh mới, sức mạnh mà gã khao khát cả đời. Gã có thể xé nát Hắc Phong Sơn. Gã có thể...
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, hạt giống tử vong trong linh hồn gã lập tức co thắt lại. Một cơn đau thấu trời, như thể linh hồn bị hàng vạn mũi kim đâm, ập đến.
"A!"
Thiết Lang ngã vật xuống đất, co giật, dập đầu lia lịa.
"Giáo... Giáo Chủ... thuộc hạ... thuộc hạ không dám!"
Gã nhận ra, dù gã có là Kim Đan, hay thậm chí là Nguyên Anh, chỉ cần hạt giống đó còn, gã vĩnh viễn là con chó của kẻ trước mặt. Sự chênh lệch giữa bọn họ, không còn là cấp bậc tu vi, mà là sự chênh lệch về bản chất sinh mệnh.
Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn gã hộ pháp của mình. Hắn hài lòng. Hạt giống tử vong mà hắn cấy vào, đã được cải tiến bằng cảm ngộ của Quỷ Mẫu, nó không chỉ khống chế, nó còn có thể giám sát cả suy nghĩ.
Hắn đã no. Hắn không cần "thu hoạch" Thiết Lang. Hắn cần một tên quản gia biết nghe lời.
"Đứng lên." Nguyên Phàm ra lệnh. "Ngươi đã là Kim Đan. Ngươi xứng đáng có một món vũ khí."
Hắn ném một vật về phía Thiết Lang.
"Keng."
Đó là một thanh cổ kiếm màu xanh ngọc, rơi trên nền đá đen. Nó chính là Bích Thủy Kiếm mà Tuyết Thanh Nguyệt đánh rơi.
Ngay khi Thiết Lang, kẻ vừa ngưng tụ Kim Đan ma đạo, chạm vào nó.
"VÚT!"
Thanh Bích Thủy Kiếm bùng lên ánh sáng trắng tinh khiết. Kiếm khí Thiên Đạo sắc bén, như ghê tởm sự bẩn thỉu, chém thẳng vào tay Thiết Lang.
"Á!" Thiết Lang rụt tay lại, máu đen chảy ra từ vết chém.
"Một thanh kiếm tốt." Nguyên Phàm bình thản nói. "Nó là của một Kiếm tu Kim Đan Tầng Năm Chính Đạo. Nó đang chê ngươi bẩn."
Thiết Lang nhìn thanh kiếm, vừa sợ hãi vừa thèm thuồng. Đây rõ ràng là một thần vật!
"Giáo Chủ..."
"Nó là của ngươi." Nguyên Phàm nói. "Nhiệm vụ của ngươi: Dùng ma khí của ngươi, dùng tử khí của ngươi, dùng ý chí của Huyết Linh Giáo. Mài mòn nó. Tra tấn nó. Bẻ gãy ý chí Thiên Đạo bên trong. Biến nó thành kiếm của ngươi."
"Đây là thử thách của ta. Nếu ngươi làm được, ngươi mới xứng đáng là Tả Hộ Pháp."
Thiết Lang trợn trừng mắt, rồi sự cuồng tín bệnh hoạn lấn át nỗi sợ. Dùng ma khí tra tấn một thanh thần kiếm Chính Đạo? Đây đúng là phong cách của Huyết Linh Giáo!
"Thuộc hạ... tuân lệnh!" Gã gầm lên, dùng toàn bộ ma khí Kim Đan của mình, bọc lấy thanh Bích Thủy Kiếm đang giãy dụa, bắt đầu quá trình "tra tấn" đầu tiên.
Nguyên Phàm quay đi, không quan tâm nữa. Hắn nhìn xuống chân núi.
Dưới chân Hắc Phong Sơn, toàn bộ Huyết Linh Giáo, từ Hắc Nha giờ đã là Trúc Cơ Tầng Một đến ba mươi tên Ma tu Trúc Cơ tầng thấp, và hàng trăm nô lệ phàm nhân còn sót lại, đều đang quỳ rạp. Bọn họ đã chứng kiến toàn bộ trận chiến kinh hoàng trên trời.
Bọn họ thấy kiếm khí Thiên Đạo như mặt trời giáng thế. Bọn họ thấy ngọn núi bị gọt phăng. Và bọn họ thấy... Giáo Chủ của mình, Huyết Ma Tử, vẫn lẳng lặng đứng đó.
Trong mắt bọn họ, Nguyên Phàm không còn là một Ma Đầu. Gã là một vị Thần. Một vị Thần Chết.
Nguyên Phàm lướt xuống, đáp xuống trước mặt Hắc Nha.
"Hắc Nha."
"Có... có tiểu nhân!" Hắc Nha dập đầu, không dám ngẩng lên. Khí tức Kim Đan Tầng Năm của Nguyên Phàm, dù đã thu liễm, vẫn khiến gã Trúc Cơ nhỏ bé này suýt nữa ngất đi.
"Hắc Phong Sơn... đã cạn kiệt." Nguyên Phàm nhìn xung quanh. "Tử Thần Tế Đàn của ngươi quá nhỏ. Nó không đủ 'thức ăn' cho ta."
"Thuộc hạ... thuộc hạ đáng chết!" Hắc Nha run rẩy.
"Ngươi làm tốt." Nguyên Phàm nói. "Vì vậy, ta ban cho ngươi một Tế Đàn lớn hơn."
"Truyền lệnh. Toàn bộ Huyết Linh Giáo. Di chuyển."
Nguyên Phàm chỉ tay về phía Tây. "Mục tiêu: Âm Sát Thành. Từ nay, đó là Tổng Đàn của chúng ta."
Một sự im lặng chết chóc. Rồi, sự im lặng biến thành tiếng hít thở dồn dập, điên cuồng.
Âm Sát Thành! Cả Ma Vực ngoại vi này, ai không biết nơi đó! Đó là sào huyệt của Âm Sát Quỷ Mẫu, một Cự Phách Kim Đan Tầng Năm!
Giáo Chủ nói di chuyển đến đó... không phải là xâm chiếm... mà là...
Thiết Lang, đang vật lộn với thanh kiếm, cũng sững sờ. Gã biết Giáo Chủ đi Âm Sát Thành. Nhưng gã không ngờ... Gã đã thắng! Gã không chỉ giết Quỷ Mẫu, gã còn đánh đuổi cả Kiếm tu Chính Đạo!
"Giáo Chủ... vạn tuế!" Hắc Nha là kẻ đầu tiên phản ứng, gào lên một tiếng cuồng tín.
"Huyết Ma Tử vạn tuế! Huyết Linh Giáo thống nhất ngoại vi!"
Đám Ma tu bên dưới đồng loạt gào thét. Bọn họ không sợ hãi. Bọn họ hưng phấn. Đi theo một vị chủ nhân tàn nhẫn nhưng mạnh mẽ như vậy, còn gì bằng?
Nguyên Phàm không quan tâm đến sự tung hô. Hắn nhìn đám nô lệ phàm nhân gầy gò, yếu ớt. Hàng trăm người. Bọn họ đi lại quá chậm.
"Thiết Lang."
Thiết Lang vội vàng dừng việc tra tấn thanh kiếm. "Có thuộc hạ!"
"Ta cần một đội quân di chuyển nhanh. Ta không cần gánh nặng." Nguyên Phàm lạnh lùng nói.
Thiết Lang hiểu ý. Gã nhìn đám nô lệ, ánh mắt lóe lên sát khí. "Thuộc hạ sẽ 'xử lý' bọn họ."
"Không." Nguyên Phàm lắc đầu. "Lãng phí."
Hắn vung tay áo. Hình xăm lá cờ đen trên cánh tay hắn lóe lên.
Lá Vạn Quỷ Phiên, giờ đây đã thuộc về hắn, bay vút lên, phình to, che khuất cả bầu trời.
"A...!" Đám nô lệ phàm nhân hoảng sợ, tưởng rằng Giáo Chủ muốn giết mình.
"Ta đã hứa với các ngươi." Giọng Hắc Nha vang lên, đầy sự sùng bái. "Kẻ yếu sẽ chết, và linh hồn sẽ được Giáo Chủ 'siêu thoát'!"
"Ân huệ của Huyết Ma Tử. Nhận lấy đi!"
Nguyên Phàm lười biếng phất tay. Lá Vạn Quỷ Phiên rung lên. Một lực hút linh hồn nhẹ nhàng, nhưng không thể chống cự, lan tỏa.
Những tên nô lệ phàm nhân, vốn đã kiệt sức, đói khát, bệnh tật... đồng loạt ngã xuống. Bọn họ không đau đớn. Bọn họ chỉ đơn giản là... chết. Linh hồn của bọn họ bị kéo ra, bay lên như những con đom đóm, chui vào lá Vạn Quỷ Phiên.
Lá cờ đen rách nát, dường như trở nên... đậm màu hơn một chút.
"Tàn hồn... cũng là thức ăn." Nguyên Phàm lẩm bẩm. Hắn nhìn đám Ma tu đang run rẩy của mình. "Và đây, cũng là bài học cho các ngươi. Ở Huyết Linh Giáo, kẻ vô dụng... sẽ trở thành vật tế."
Hắn quay sang Hắc Nha. "Còn đám xác này. Đừng lãng phí."
Hắn dùng cảm ngộ "Thi Đạo" của Thi Quỷ Vương, búng tay một cái.
"Grừ..."
Hàng trăm cái xác phàm nhân, đồng loạt đứng dậy. Mắt chúng trống rỗng, nhưng cơ thể đã được tử khí cường hóa. Chúng không phải Cương Thi. Chúng là "Cốt Nô" (Nô Lệ Xương Cốt).
"Cho chúng mang vác tài sản. Đi."
Nguyên Phàm không nói thêm. Hắn hóa thành một làn khói xám, bay về phía Tây.
Thiết Lang, tay cầm thanh Bích Thủy Kiếm đang giãy dụa, và Hắc Nha, dẫn đầu ba mươi Ma tu, cùng với một đội quân Cốt Nô mang vác, lập tức đi theo.
Cuộc di cư của Huyết Linh Giáo, một đoàn quân của cái chết, bắt đầu.
Ba ngày sau, đoàn quân của Huyết Linh Giáo đến nơi.
Đứng trước cổng Âm Sát Thành, ngay cả Thiết Lang, một Kim Đan mới, cũng phải hít một hơi khí lạnh.
Thành phố... đã chết hoàn toàn.
Một sự im lặng nặng nề, tuyệt đối. Không một tiếng gào thét. Không một bóng Âm Hỏa Quỷ. Chỉ có những cái xác khô quắt của Ma tu, Trúc Cơ, Luyện Khí, nằm la liệt trên đường phố, trên tường thành, như thể một cơn dịch bệnh đã quét qua.
Toàn bộ sinh cơ, toàn bộ linh hồn, đã bị hút cạn.
"Giáo Chủ... đây... đây đều là...?" Hắc Nha run rẩy.
"Tác phẩm của ta." Nguyên Phàm bình thản đáp.
Hắn đi đầu, bước qua cánh cổng đã mục nát. Hắn đi trên con đường lát Hồn Thạch, giờ đã ảm đạm, mất đi ánh sáng. Hắn đi về phía Âm Phủ Điện đã sụp đổ một nửa.
Đám Ma tu đi theo sau, không ai dám thở mạnh. Bọn họ đang đi vào miệng của một con quái vật.
Nguyên Phàm đứng giữa quảng trường đổ nát, nơi hắn đã chiến đấu. Hắn nhìn lên chiếc ngai Hồn Thạch đã vỡ.
"Hắc Nha."
"Có tiểu nhân!"
"Từ nay, ngươi là Hữu Hộ Pháp của Huyết Linh Giáo. Nơi này là của ngươi. Dùng tài nguyên của Âm Sát Thành, xây dựng lại Tế Đàn cho ta. Ta muốn nó lớn gấp trăm lần. Ta muốn nó bao phủ cả thành phố này."
Hắc Nha run rẩy vì phấn khích. Gã được giao quyền cai quản một thành trì! "Thuộc... thuộc hạ tuân mệnh! Nhưng... thưa Giáo Chủ, Tế Đàn... không có vật tế..."
"Sẽ có." Nguyên Phàm nhìn về phía Ma Vực Trung Tâm. "Tin tức ta chiếm nơi này sẽ sớm lan đi. Sẽ có kẻ tò mò. Sẽ có kẻ phẫn nộ. Kẻ yếu, dùng làm vật tế. Kẻ mạnh..."
Nguyên Phàm quay sang Thiết Lang. "Tả Hộ Pháp."
"Thuộc hạ!"
"Ngươi, phụ trách phòng thủ. Toàn bộ tài nguyên Ma Đạo trong thành pháp bảo, công pháp ngươi toàn quyền xử lý, phân phát cho đám thuộc hạ. Biến bọn chúng từ một đám ô hợp thành một đội quân. Ta không quan tâm các ngươi tu luyện thế nào. Ta chỉ cần, khi ta gọi, các ngươi phải sẵn sàng... đi săn."
Hắn ném cho Thiết Lang một cái túi trữ vật cướp được từ Quỷ Mẫu. "Bên trong, là toàn bộ tài sản của bà ta. Dùng nó."
Thiết Lang mừng rỡ.
"Và..." Nguyên Phàm nói tiếp. "Ta cần một nơi yên tĩnh. Ta sẽ bế quan. Ta cần 'tiêu hóa' hoàn toàn bữa tiệc này. Đừng để bất cứ ai, hay bất cứ thứ gì, làm phiền ta. Kẻ nào làm trái..."
"Giết không tha!" Thiết Lang và Hắc Nha đồng thanh.
Nguyên Phàm gật đầu. Hắn bước vào nơi sâu nhất của Âm Phủ Điện, một mật thất vốn dùng để Quỷ Mẫu luyện hóa linh hồn. Hắn vung tay, một tảng đá Hồn Thạch khổng lồ sập xuống, bịt kín lối vào.
Bên ngoài, hai Hộ Pháp mới bắt đầu công cuộc xây dựng lại thành phố chết, biến nó thành sào huyệt của Huyết Linh Giáo.
Bên trong mật thất tối tăm, tĩnh lặng.
Nguyên Phàm ngồi xếp bằng. Hắn không vội vàng tu luyện. Hắn đang xem lại "chiến lợi phẩm" của mình.
Vạn Quỷ Phiên. Hai linh hồn Kim Đan bên trong đã bị hắn dùng "Tử Vong Hồng Liên" trấn áp hoàn toàn, không còn dám phản kháng. Chúng đã trở thành "Ma Bộc" của hắn, sẵn sàng chiến đấu. Lá cờ này, giờ đã là một đại sát khí.
Ký ức của Quỷ Mẫu. Bản đồ Ma Vực Trung Tâm đã rõ ràng. Hắn biết mình cần phải đi đâu. Hắn cần phải tìm "Hồn Giới Thạch" để đột phá Nguyên Anh.
Và cuối cùng...
Hắn nhìn vào thức hải của mình.
Một mảnh vỡ Thần Thức nhỏ bé, màu trắng tinh khiết, đang bị "Thôn Phệ Đạo" vây khốn.
Đó là thứ hắn "cướp" được từ Tuyết Thanh Nguyệt, khi hắn "ăn" đòn "Vấn Tâm" của nàng ta.
Hắn cẩn thận chạm vào nó. Hắn không "ăn" nó. Hắn "đọc" nó.
Hắn "thấy".
Hắn thấy một ngọn núi tuyết trắng xóa. Cao vút tận trời, lạnh lẽo, tinh khiết. Thiên Kiếm Sơn.
Hắn thấy một lão già mặc áo bào trắng, ngồi trên đỉnh núi, không nói một lời, chỉ có kiếm ý vô tận. Sư Tôn của nàng ta. Một kẻ... mà Thần Thức của hắn không dám nhìn thẳng. Một Nguyên Anh? Hay còn hơn thế?
Hắn thấy lý do Tuyết Thanh Nguyệt tìm Lý Thanh Diễm. Không phải "sư muội". Mà là... "cô ruột".
Lý Thanh Diễm, là em gái ruột của mẹ Tuyết Thanh Nguyệt. Mẹ của nàng ta, trước khi chết, đã bắt nàng ta lập lời thề, phải tìm bằng được người cô đã mất tích, hoặc ít nhất, là mang di cốt của bà ấy về.
Đó không phải là nhiệm vụ "trừ ma vệ đạo". Đó là một lời hứa gia đình.
Và hắn... đã phá vỡ nó. Hắn đã "ăn" người cô của nàng ta, ngay trước mặt nàng ta, và còn dùng chính công pháp của bà ấy để chế nhạo nàng ta.
Nguyên Phàm bật cười, một tiếng cười khàn khàn, vô cảm. "Thì ra... 'Chính Đạo' cũng có hỉ nộ ái ố. Cũng bị thù hận che mờ mắt."
Hắn cảm thấy, vị Kiếm tu Chính Đạo kia, không còn tinh khiết nữa. Đạo Tâm của nàng ta đã bị hắn làm cho vấy bẩn.
Hắn biết, nàng ta chắc chắn sẽ quay lại. Không phải vì "Thiên Đạo". Mà là vì "thù hận".
Nàng ta sẽ mang theo nhiều Kiếm tu hơn. Nàng ta sẽ mang theo cả Thiên Kiếm Sơn.
Sự nguy hiểm từ Chính Đạo, lần đầu tiên, trở nên rõ ràng.
Nguyên Phàm siết chặt tay.
"Một kẻ thù thú vị. Một 'con mồi' khó săn."
Hắn không sợ. Hắn chỉ cảm thấy... hưng phấn.
Hắn phải mạnh hơn. Nhanh hơn. Trước khi bọn họ tìm thấy hắn.
Hắn nhìn vào bản đồ Ma Vực Trung Tâm trong đầu.
"Ta cần... nhiều 'thức ăn' hơn. Nhiều 'linh hồn' Kim Đan hơn. Thậm chí... là linh hồn Nguyên Anh."
Hắn nhắm mắt lại. Viên Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong bắt đầu xoay tròn.
Huyết Ma Tử, đã chính thức bắt đầu cuộc bế quan đầu tiên, trên ngai vàng của thành phố chết, chuẩn bị cho cuộc săn lùng tiếp theo.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
