Chương 8: End

Hai năm

sau

Năm ấy,

không hạn hán thì lũ lụt, thiên hạ đói kém, hoàng đế chết bệnh, thái tử lên

ngôi. So với vụ Hỷ Lạc lọt vào chùa trong ký ức tôi, còn thảm liệt hỗn loạn hơn

nhiều. Đại nạn năm đó đã đưa Hỷ Lạc vào chùa. Đây rốt cuộc là một cô nương thế

nào, tôi đã đánh mất khả năng phán đoán, cũng như trước đây đã nói, cô ấy ăn

trộm thuốc giải vạn năng của Vạn Vĩnh, đối với hành động nhơ nhuốc này, tự sâu

trong lòng tôi lại hết sức tán thưởng, tôi đã giả vờ có thể nhìn thấy được suy

nghĩ trong đáy sâu nội tâm Hỷ Lạc. Đúng là tất cả mọi thứ đều là suy nghĩ trong

lòng, không phải hành động trước mắt.

Tôi có

thể nói về đại nạn của năm nay như thế này. Ở khắp Trung nguyên đã có tình

trạng người ăn thịt người, thậm chí người ta đã ăn đến đầy bụng, tạo nên một

vòng tuần hoàn xấu, người gầy chẳng ai ăn, chỉ chọn ăn những người có da có

thịt, bản thân mình có chút thịt, không cẩn thận lại bị người khác ăn. Tôi

nghĩ, tất cả mọi thứ văn minh, trật tự đều là những việc sau khi no ấm, còn một

khi đã khó có thể sinh tồn thì thế giới vốn tưởng chừng tốt đẹp lại hóa ra vô

nhân tính đến vậy. Tôi nghĩ, quyết định năm xưa của Hỷ Lạc là rất đúng. Bất kể

những lời Vạn Vĩnh nói có thật hay không, hắn ta cũng phải ở trong thế giới của

mình để nhìn những sự việc xảy ra đối với thế giới ấy. Tôi thầm cảm thấy may

mắn, bởi bản thân tôi không phải là một trong số đó.

Một năm

sau khi Hỷ Lạc chết, tôi mới dần dần thực sự hiểu ra rằng, người thân thiết duy

nhất của tôi đã hoàn toàn biến mất.

Bất kể

thế nào, đây cũng là một năm vui vẻ. Tôi học được cách đặt mình ra ngoài cuộc,

lắng nghe một số câu chuyện về mình. Giang hồ vẫn không hiểu vì sao minh chủ của

họ, một minh chủ những mong có thể cân bằng được các thế lực mạnh yếu khác

nhau, đột nhiên lại mất tích. Đối với việc này, trước nay tôi đều không để

bụng, tôi thà tin rằng tôi bỏ chạy vì những lời hù dọa của Vạn Vĩnh.

Minh

chủ biến mất, dĩ nhiên là một việc đại sự, mọi người đều cho rằng minh chủ đã

bị giết. Do Vạn Vĩnh cũng là người đứng trên lôi đài đến phút cuối cùng, vả lại

không thuộc bất kỳ bang phái nào cho nên mọi người đều nhất trí tiến cử hắn ta.

Vạn Vĩnh cũng tranh thủ được một số lợi ích từ phái triều đình cho tất cả giang

hồ. Việc đầu tiên được triều đình đáp ứng là, phàm bang chủ của các đại bang

phái từ trăm người trở lên có thể mang theo đao kiếm đi lại trong thành Trường

An, song muốn rút kiếm ra thì phải được triều đình cho phép. Riêng việc này đã

khiến các bậc đàn anh trong giang hồ vui sướng lắm rồi, đồng thời còn cấm thuộc

hạ mang kiếm, bằng không làm sao có thể tỏ rõ sự tôn quý cho được. Tôi phát

hiện, đầu óc của đám nhân sĩ giang hồ đều không dễ sai khiến, có thể thấy, việc

tranh đấu hằng ngày hoàn toàn chẳng có nghĩa lý gì. Vấn đề dân sinh, thực ra do

hai loại người khuấy động, một loại là những người đói không được ăn, một loại

là những người ăn no rửng mỡ.

Còn cái

năm này, bất kể ai, bao gồm cả Vạn Vĩnh, cũng đều hết cách, ngay những người

phiêu lãng trên giang hồ cũng đói rã họng, ngựa tốt về cơ bản đều đã bị ăn

sạch. Có thể nói, người tập võ có lẽ đều sở hữu những con ngựa tốt nhất, ngay

đến họ cũng đã lần lượt giết ngựa để ăn, cũng khó trách được, nếu bạn không ăn

ngựa của mình, không cột cho cẩn thận sẽ bị người khác bắt ăn mất.

Tôi

không thể nào hồi tưởng hết được tình cảnh thê thảm lúc bấy giờ, thảm cảnh ấy

khiến người ta biết rằng mọi việc trên đời này chỉ là trò chơi của loài người,

mà loài người lại là trò chơi của ông trời. Suốt cả nửa năm trời không đổ mưa

đã là một kỳ tích, cuối cùng đổ mưa, lại mưa cho cả nửa năm, mưa mãi không

thôi.

Mọi

người nói, đó là do thiên tử phạm sai lầm, ông trời mới trút cơn giận lên đầu

bá tánh. Tôi thì nghĩ, triều đình chẳng lầm chẳng lỗi gì hết. Là do vấn đề của

lần này đã không thể giải quyết được nếu chỉ dựa vào việc mở quốc khố. Lượng

mưa nửa năm đến giờ vẫn chưa ngừng. Còn tôi chỉ ở trong căn nhà rách nát ở một

góc phố Trường An, đối diện với đống binh khí chất đầy phòng, đợi ông lão về

nói cho tôi biết một số việc. Căn phòng này rất lâu rồi không có người qua lại,

đâu đâu cũng là mạng nhện. Chắc ông lão đã chết vì tuổi già.

Ra khỏi

căn nhà, nghe thấy đầy đường những tiếng rên xiết, đều là những người đói,

người bệnh, chốc chốc lại có thể thấy người chết. Mọi người đều cố đoán xem

liệu có phải đất nước này sắp toi rồi không. Tôi nghĩ chắc không phải vậy, bởi

triều đình dẫu có bại hoại đến thế nào đi nữa thì vẫn là triều đình, muốn thay

đổi triều đại thì phải có người lật đổ, nhưng hiện giờ thì ai nấy đều đói đến

nông nỗi này, những kẻ được ăn sung mặc sướng duy nhất chính là những kẻ trong

cung.

Trường

An còn như vậy, tôi nghĩ có lẽ tôi phải quay về nơi trú ngụ. Ở đó còn có người

đợi tôi.

Hai năm

trước, tôi và Hỷ Lạc mang không ít của cải tới ngoại ô thành Trường An. Ở sâu

trong một cánh rừng có một nơi Hỷ Lạc vừa thấy đã ưng ngay, bởi ở đó bỗng nhiên

có một con sông chảy ngang qua, chạy dọc bên sông là một trảng cỏ rộng lớn. Hỷ

lạc nói: Muội thấy nơi này rất tuyệt.

Tôi

nói: Muội phải nghĩ cho kỹ, một nơi có tuyệt hay không, không phải cứ nói được

vào ban ngày là xong, hằng đêm chúng ta đều phải ngủ lại đây, cho nên muội phải

chắc chắn rằng ban đêm muội có sợ hay không.

Hỷ Lạc

nói: Võ công của huynh cao cường như vậy, muội sợ gì chứ?

Tôi

nói: Võ công của huynh không cao cường đâu, chẳng qua thanh kiếm này bén thôi.

Hỷ Lạc

nói: Sao vậy, nững lời bán tán nghe được lúc ăn cơm mà huynh vẫn để trong lòng

à.

Tôi

nói: Thực ra huynh luôn muốn vứt thanh kiếm này đi, nhưng lòng huynh lại không

muốn vứt. Điều này thực sự rất mâu thuẫn, bởi đó đều là suy nghĩ trong lòng dù

sao cứ giữ lại để chẻ củi cũng được.

Hỷ Lạc

nói: Từ nhỏ muội đã ở bên huynh, song muội không hề biết huynh đang nghĩ gì.

Tôi

nói: Đúng vậy, huynh cũng không biết huynh đang nghĩ gì, sư phụ nói, huynh là

người họ tìm được dựa trên kinh sách nhà Phật, có rất nhiều điểm đặc biệt, bản

thân huynh lại không hề cảm thấy như vậy. Huynh thấy mình là người không có

tính cách rõ rệt.

Hỷ Lạc

nói: Tại thời gian huynh ở trong chùa lâu quá, giờ thì huynh có thể nuôi dưỡng

một số tính cách mà.

Tôi

cười ha hả, nói: Trái lại, huynh cảm thấy hồi ở trong chùa huynh có tính cách

rất rõ, có thể bởi mọi người khác đều không có tính cách rõ rệt. Nhưng sau khi

xuống núi huynh lại phát hiện ra người trên giang hồ đều có tính cách rõ rệt.

Huynh cảm thấy bản thân mình không hề có gì đặc biệt, mà càng ngày càng chẳng

biết mình phải làm gì.

Hỷ Lạc

nói: Người trên giang hồ mới là những người không có tính cách nhất, chẳng qua

là quá ngốc nên mới khác người. Đàn ông các huynh thật phức tạp, có muội là đơn

giản.

Tôi

nói: Hỷ Lạc này, muội muốn làm gì?

Hỷ Lạc

chỉ tay về phía bờ sông nói: Dựng một ngôi nhà ở đó.

Tôi

nói: Muội chắc chắn chứ, không đợi đến đêm xem thế nào à?

Hỷ Lạc

nói: Muội không muốn ở quán trọ nữa đâu, ở quán trọ đắt quá, mà lại không phải

nhà của mình.

Tôi

nói: Vậy huynh dựng nhé, nhưng không phải nói dựng là dựng ngay được đâu, vẫn

phải ở trọ mấy bữa.

Hỷ Lạc

nói: Huynh dựng đi, cứ có mục tiêu là được. Huynh trông con Lép kìa, nó cũng

rất thích chỗ này đấy.

Con Lép

đang chuyên tâm ăn cỏ.

Tôi

nói: Thế này đi. Huynh cứ dựng cái khung đơn giản đã, muội không thích thì lại

đổi kiểu, thích thì dần dần dựng lớn hơn, được không?

Hỷ Lạc

nói: Được, được chứ, vậy bắt đầu luôn đi!

Tôi

nói: Được, thanh kiếm này được dùng đúng chỗ rồi.

Nói

đoạn, tôi nhìn cây cối xung quanh, rồi tự lẩm bẩm: Mình chặt cây nào trước nhỉ?

Hỷ Lạc

nói: Cây kia kìa, kia kìa, cái cây to nhất í.

Tôi

nói: Sư phụ từng bảo, cây đại thụ đều thành tinh cả rồi. Huynh thấy chặt cây

này đi, đang sung mãn.

Vừa

nói, tôi vừa rút kiếm nhằm thẳng vào thân cây, rồi nói "chính cây

này".

Đang

định chém thì cây đó liền đổ vật xuống.

Tôi và

Hỷ Lạc ngây ra tại trận, con Lép khoái chí tung tăng chạy lên, gặm lá cây.

Tôi

nói: Thanh kiếm này…

Hỷ Lạc

nói: Giờ thì muội tin rồi, nó bén thật.

Tôi

nói: Ông lão từng nói, khi huynh có sát khí thì nó rất nhạy.

Hỷ Lạc

nói: Đối với cái cây mà huynh cũng tỏa ra sát khí à?

Tôi

nói: Chẳng phải là muốn chém nó sao. Huynh vẫn chưa hiểu rốt cuộc sát khí là

cái gì. Lần này có cơ hội đến Trường An phải hỏi ông lão xem sao, tầm này chắc

ông lão đã quay về.

Hỷ Lạc

nói: Huynh định đối phó với cái cây này thế nào?

Tôi

nói: Đứng từ xa chặt.

Nói

đoạn tôi vung kiếm, trong giây lát đất cát tung lên, phía trước mặt trở nên mù

mịt.

Hỷ Lạc

nói: Huynh ngắm chuẩn vào, chẳng nhìn thấy thứ gì hết.

Tôi và

Hỷ Lạc lặng chờ bụi đất lắng xuống. Trong khoảng không gian mờ mờ ảo ảo, dường

như tôi trông thấy có người đứng từ xa quan sát chúng tôi. Tôi nói: Ai đấy! Hỷ

Lạc lập tức nép chặt vào tôi.

Dẫu bên

kia không có tiếng đáp lại. Hỷ Lạc hỏi tôi: Không thấy gì à?

Tôi

nói: Huynh trông thấy rồi mà. Mắt huynh không nhìn nhầm đâu. Huynh cảm giác

đằng kia có một cặp mắt trừng trừng nhìn chúng ta.

Hỷ Lạc

đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, liền buông tôi ra, chạy vào trong đám cát bụi.

Tôi

nói: Hỷ Lạc! Nguy hiểm đấy!

Hỷ Lạc

chẳng buồn quay đầu lại.

Tôi lăm

lăm tay kiếm, lập tức đuổi theo.

Chợt

thấy Hỷ Lạc ôm con Lép, kiểm tra khắp cơ thể nó một lượt.

Hỷ Lạc

trách tôi: Huynh xưa nay không hề coi những thứ muội thích ra gì, huynh xem

huynh khiến nó sợ đến mức này.

Tôi

nhìn con Lép, ánh mắt nó ngây dại, nhìn về phía kiếm khí phóng ra, đứng bất

động.

Tôi

nói: Không sao đâu, bình tâm một lúc là ổn thôi.

Hỷ Lạc

nói: Chưa chắc đâu, kiếm của huynh bén như thế. Có khi nó xoay mình một cái là

đứt đôi ấy chứ.

Tôi

nói: Không thể nào đâu, muội xem.

Nói

đoạn tôi bước lên đạp mạnh vào con lép một phát, con Lép lập tức gào réo không

thôi.

Hỷ Lạc

nhảy lên đánh tôi nói: Huynh làm cái gì thế?

Tôi

nói: Để chứng minh nó vẫn còn sống.

Hỷ Lạc

dắt con Lép sang một bên, nói: Chẳng hiểu vì sao, huynh cầm thanh kiếm này,

trong lòng muội rất không yên tâm.

Tôi

nói: Đúng đấy, huynh không cầm thanh kiếm này, trong lòng cũng rất không yên

tâm.

Hỷ Lạc

nói: Trước đây huynh toàn dùng quyền cước thôi mà.

Tôi

nói: Đúng vậy, nhưng mà, vừa lợi hại, vừa thuận tiện vẫn là tốt nhất.

Hỷ Lạc

nói: Huynh đi mà nói chuyện với cánh đàn ông, muội đưa con Lép ra bờ sông,

huynh từ từ mà chặt.

Ba

tiếng trôi qua, tôi hiểu ra rằng, ý nghĩa cuối cùng của thanh kiếm tuyệt thế vô

song này chính là dùng để chặt cây, tôi không thể tưởng tượng nổi trong một

thời gian ngắn như vậy đã có thể chuẩn bị đầy đủ số gỗ dùng để dựng nhà. Hỷ Lạc

đã dựa vào con Lép ngủ. Tôi bỗng dưng mong muội ấy tỉnh dậy, căn nhà cơ bản đã

cất xong. Có điều, vẫn chưa thể hoàn thành, bởi còn thiếu rất nhiều dụng cụ,

cần phải vào thành mua.

Tôi

hỏi: Hỷ Lạc, huynh phải vào thành mua ít đồ, nhanh thôi, muội thế nào bây giờ?

Hỷ Lạc

nói: Muội và con Lép ở đây chơi, muội thích ở đây, không muốn rời đi đâu cả.

Tôi

nói: Vậy được rồi, muội đợi một lát nhé.

Hỷ Lạc

nói: Huynh phải cẩn thận đấy, đừng có rút kiếm bừa bãi nhé.

Tôi

nói: Huynh để kiếm lại đây cho muội, nếu có sói hay con gì đó tới thì muội có

thể dùng để phòng thân.

Hỷ Lạc

hỏi: Ở đây có sói à?

Tôi

nói: Chưa chắc. Nhưng huynh mà là sói thì huynh sẽ ở đây.

Ánh mắt

của Hỷ Lạc lộ rõ sự lo lắng.

Chỉ một

chặng đường đi và về đơn giản, chừng hai tiếng đồng hồ, tôi đã mang về không ít

đồ ăn. Năm nay được mùa, trên phố đồ ăn gì cũng có, lại rất rẻ. Khắp nơi là một

bầu không khí hân hoan tươi tắn. Thế nhưng tôi nghe được một tin hãi hùng rằng vị minh chủ võ lâm mới vừa được bầu ra đã bị hại chết. Triều đình nói, đây là

việc lập đảng bất hợp pháp, phải bắt lại ngay, thế nhưng việc bắt bớ bị cản

trở, bảo rằng muốn bắt minh chủ thì phải thông qua sự đồng ý của ba đại bang

phái trong võ lâm, huống hồ minh chủ lại không ở Tuyết Bang vân vân, sau đó

toàn bộ người trong Minh Chủ đường, dường như bao gồm cả vị minh chủ trẻ tuổi

kia, trong một đêm đều bị trúng độc chết.

Tôi

nghĩ, lại là vụ đầu độc trong một đêm.

Tôi đột

nhiên nhớ đến lời Vạn Vĩnh nói. Nội tình thực sự rất phức tạp. Song tôi chỉ

biết sau đó Vạn Vĩnh làm minh chủ, triều đình không tới bắt bớ nữa.

Minh

chủ thực sự là một công việc chẳng thể vun vén mọi mặt được, chẳng qua có cái

tên dễ nghe mà thôi, tôi nghĩ vậy. Tôi bất chợt cảm thấy nhẹ nhõm, liền cúi đầu

ra khỏi thành, chỉ sợ những người tới xem tỉ thí hôm xưa phát hiện ra vị cựu

minh chủ đang địu một túi đồ ăn không biết đi về phương nào. Tôi nghĩ, coi như

tôi đã chết rồi vậy, dường như còn dễ nghe hơn việc tôi đi sống cùng với một cô

nương. Mặc dù Vô Linh cũng như vậy.

Trời

mùa đông rất chóng tối. Tôi hơi sốt ruột, không biết Hỷ Lạc một mình trong rừng

rậm có sợ phát khiếp không. Cũng may đây không phải cánh rừng lớn lắm.

Tôi rảo

bước quay lại trước bìa rừng, chợt nhận thấy mọi thứ khủng khiếp hơn mình tưởng

tượng, bởi lẽ bỗng nhiên có một làn sương mỏng.

Ngay

sau đó, tôi bị lạc đường.

Tôi

chợt nhớ trước đây từng nghĩ không biết phải chôn Hỷ Lạc ở đâu, bỗng thấy rùng

mình, vội lao như điên dại trong rừng, không hề cảm thấy có chút hơi lạnh nào

cả. Tôi nghĩ, chỉ cần tìm tới dòng sông là được. Song bất luận tôi chạy thế

nào, cảnh vật trước mắt tôi dường như vẫn như vậy, ngay bản thân tôi cũng thấy

sợ hãi, tôi bất giác rờ xuống nơi giắt kiếm, nhưng lại sực nhớ ra tôi đã đưa

thanh kiếm cho Hỷ Lạc.

Tôi

chạy mỗi lúc một nhanh, đột nhiên cảm thấy có gì đó bất thường. Tôi ngẩng đầu

lên nhìn, chỉ thấy bầu không khí trước mắt bỗng nhiên tách ra, đồng thời có một

luồng khí màu đỏ nhạt ập xuống người. Đó là gì vậy, tôi băn khoăn chưa có lời

giải đáp.

Thế

nhưng trước mắt tôi có một cây đại thụ, tôi muốn xem xem luồng khí đó chạm vào

cây sẽ có phản ứng thế nào. Còn chưa nhìn được rõ, cái cây đã bị chẻ làm đôi,

tôi đột nhiên hiểu ra đó là do thanh kiếm của tôi. Hỷ Lạc chắc ở ngay phía

trước mặt.

Tôi gào

lên gọi: Hỷ Lạc! Đồng thời né người tránh kiếm.

Nhưng

đã quá muộn rồi, tôi cảm thấy bản thân mình rất chậm chạp. Một thứ lạnh lẽo vừa

xuyên qua người tôi, kéo theo tiếng hét thất thanh của Hỷ Lạc.

Tôi bất

chợt hiểu ra, chắc tôi sắp chết ngay bây giờ.

Tôi

thấy Hỷ Lạc đứng yên một chỗ, thanh kiếm rớt xuống đất. Không ngờ tôi lại phải

chết thế này, tôi như thể chưa hoàn thành được công việc gì, chỉ vừa bị mọi

người đùa bỡn một hồi.

Cái

chết rốt cuộc là thứ gì, nó luôn tồn tại ở quanh chúng ta, gắn liền với sự

sống, cả hai cùng tồn tại nhưng lại là hai trạng thái mâu thuẫn. Có điều Hỷ

Lạc, muội ấy sẽ thế nào, tôi nghĩ, muội ấy chắc sẽ không thể sống tiếp được.

Bởi tôi đã chết rồi. Đó là một nhẽ, thứ đến, còn vì tôi bị chính muội ấy giết

chết.

Xung

quanh lại yên lặng như trước. Tôi nghĩ bụng, sao tôi vẫn còn suy nghĩ miên man

vậy nhỉ, quá trình chết này thật là rất dài. Trong tưởng tượng của tôi thì lẽ

ra tôi đang đứng bên cạnh nhìn cơ thể mình vừa bị chia thành hai nửa mới phải.

Một lúc

lâu sau, tôi vẫn chưa chết. Ngay cả Hỷ Lạc cũng đã tỉnh táo lại, lao về phía

tôi òa khóc không ngừng. Tôi cử động chân tay, ôm lấy Hỷ Lạc, cảm thấy chắc đã

qua thời điểm cơ thể đứt đôi, bằng không thì quá khủng khiếp. Hỷ Lạc sẽ không

phải tự sát nữa. Hiện trường có lẽ sẽ rất kinh khủng, bởi một người sớm tối bên

mình đột nhiên bị xẻ đôi ngay trước mặt, mỗi con mắt ở một bên đau đáu nhìn

mình.

Hỷ Lạc

đã không thể nói chuyện được một cách bình thường, cô kể lể ngắt quãng rằng cô

đã rất sợ ở lại đây một mình thế nào, và may mà đường kiếm chẻ xuống đã chệch,

bằng không muội ấy sẽ tự sát ngay lập tức, đại loại như vậy.

Trong

lòng tôi thầm nói: Hỷ Lạc ơi, đường kiếm này rất chuẩn, bản thân huynh cũng

không chém chuẩn như thế, có phải muội lén tập kiếm hay không? Kiếm khí nhằm

đúng từ mũi chẻ xuống, nếu huynh chết, không chỉ mỗi bên một con mắt đâu, mà

mỗi bên còn có một lỗ mũi, ngay cả răng cũng rất đối xứng, thực sự không hề

lệch chút nào.

Vậy mà

tôi không chết, có lẽ chính bởi người chém tôi là Hỷ Lạc.

Một hồi

lâu, tôi hỏi Hỷ Lạc: Ở đây có sợ không? Chúng ta chuyển tới một nơi phồn hoa

hơn nhé, vẫn phải tính đến ban đêm.

Hỷ Lạc

nói: Không sợ đâu. Ban đêm muội có thể tưởng tượng ra lúc tươi đẹp của ban

ngày. Vả lại, ban đêm muội ở cùng huynh, huynh đi đâu muội theo đấy. Nhà chỉ

cất một gian, ở đâu cũng nhìn thấy nhau được.

Tôi

nói: Được.

Hỷ Lạc

đột nhiên run người.

Tôi

nói: Muội lạnh à. Huynh mua quần áo cho muội đây này.

Chúng

tôi đốt lửa trại, trải qua đêm đông giá buốt.

Tôi

nghĩ, thực ra lửa trại có thể dập đi, bởi dường như ôm nhau đã rất ấm áp, nương

tựa nhau đã có thể sinh tồn. Song tôi cứ luôn cảm thấy mình như đang dựa dẫm,

đang đối diện với người mẹ hoặc người chị của mình. Tôi nghĩ đây là cảm giác

chân thực, song như vậy là có lỗi với Hỷ Lạc.

Điều

này cũng không cần thiết phải nói cho Hỷ Lạc biết. Không chia không lìa chính

là cản giới cao nhất của tình cảm nam nữ. Chẳng qua nó chia làm nhiều loại,

hoặc nhiều quá trình mà thôi. Đối với tôi và Hỷ Lạc, điều này đã không còn là

quá trình nữa, mà là kết quả.

Ngày

hôm sau.

Phong

cảnh bỗng nhiên trở lại với vẻ yên bình tượi đẹp. Không thể tưởng tượng nổi ban

đêm lại có nhiều bóng cây âm u múa máy hãi hùng. Cùng một sự vật, chẳng qua môi

trường thời gian có chút thay đổi, mà đã khác nhau đến vậy. Song bất luận thế

nào, có con mắt của tôi, có thanh kiếm của tôi, có sức mạnh của tôi, có con

ngựa nhỏ như con chó hễ gió lay cỏ động là lại kêu hí không ngừng của chúng

tôi, còn có căn nhà một gian vững chải nữa, ở trong thành hay ở ngoài rừng cũng

đều như nhau mà thôi.

Ngày

thứ bảy. Căn nhà cuối cùng cũng cất xong. Do không có kinh ngiệm dựng nhà, nên

đứng từ xa nhìn lại trông nó như một cái quẩy dài, tôi nghĩ, kể cả kẻ xấu đang

đêm có tới đây, đột nhiên nhìn thấy một cỗ quan tài lớn đến vậy ở nơi khỉ ho cò

gáy này, chắc chắn sẽ chết khiếp. Có điều trời mưa thì làm thế nào, nước thoát

theo đường nào đây?

Hỷ Lạc

có ý rằng, không cần phải nghĩ ngợi nhiều đến thế, trời mưa thì xả nước từ

trong ra. Chỉ cần giường khô là được.

Tôi

dựng một chái nhỏ ở ngay bên cạnh thông với căn nhà để cho con Lép ở. Hỷ Lạc

rất hài lòng vì việc này, cảm thấy cuối cùng thì tôi cũng coi trọng muội ấy,

bởi đã coi trọng con ngựa của cô.

Hỷ Lạc

nói: Mong sao trời cứ không mưa mãi.

Không

ngờ, lời nói của Hỷ Lạc lại trở thành một lời nguyền. Bấy giờ thực ra đã bắt

đầu một đợt đại hạn hán.

Cuộc

sống của tôi và Hỷ Lạc rất yên ổn, mỗi tuần chúng tôi đều vào thành mua rất

nhiều thức ăn mang về. Các món muội ấy nấu trước nay đều rất ngon, đây cũng

chính là nguyên nhân vì sao tôi ở lại đó lâu. Tôi dần dần cảm thấy đây là căn

nhà tốt nhất, còn ngoài kia là cuộc sống nhân gian lạnh giá băng buốt.

Hằng

ngày chúng tôi đều không có việc gì làm, nên không thể không nghĩ ra đủ thứ

chuyện để tiêu tốn thời gian, đây thực sự là việc làm rất thú vị. Ví dụ như cắt

tỉa mớ lông dài của con Lép thành muôn hình muôn dạng, bỏ ra ba tháng để dạy

con Lép làm thế nào ngậm đem về những thứ chúng tôi vứt ra, chỉ hiềm không thể

đích thân thị phạm dạy con Lép vẫy đuôi. Tóm lại kiểu như cho con Lép đóng các

vai khác nhau. Tôi nghĩ đối với nó, nó không hề đau khổ, còn đối với Hỷ Lạc,

thì đó là niềm vui bất tận. Tôi từng đề nghị vào thành mua một con chó đem về.

Hỷ Lạc kiên quyết không đồng ý, cho rằng làm như vậy là hạ thấp mức độ yêu

thương đối với con Lép, làm như vậy là không có nhân nghĩa. Bởi đây là con ngựa

đã cùng chúng tôi trải qua biết bao nguy khó mà không hề chùn bước. Tôi cho

rằng, nó chẳng qua bị ép buộc, không có cách nào khác nên như vậy mà thôi.

Nơi bán

con Lép cũng đã bị phá hủy ngay khi Thiếu Lâm bị tiêu diệt.

Ngoài

ra, hằng ngày tôi và Hỷ Lạc còn chế tạo ra các loại cạm bẫy khiến kẻ địch giả

tưởng đến xâm phạm phải rơi vào khốn cảnh. Tuy nhiên việc này thực sự chẳng thú

vị chút nào, ít nhất đối với tôi. Bởi lẽ Hỷ Lạc luôn đưa ra ý tưởng, và tôi là

người đã thực hiện, đại loại như việc đào một cái bẫy sâu quãng chiều cao của

hai người cộng lại. Chuyện đó còn chưa nhằm nhò gì, tôi còn phải giả bộ rơi xuống,

bởi Hỷ Lạc chưa từng thấy bộ dạng của một người rơi xuống bẫy trông thế nào.

Song những điều này cũng không có gì đáng bàn, bởi hằng ngày muội ấy đều giúp

tôi làm những món ăn rất ngon, xem tôi luyện kiếm và giặt giũ mọi thứ quần áo.

Cuộc

sống nhàn hạ quá cũng không hay, chúng tôi bắt đầu thi cắt cỏ chất thành hai

đụn, sau đó thả con Lép ra, đồng thời đánh cược xem nó sẽ ăn đụn cỏ nào.

Tôi

nhận ra, dường như con người hoàn toàn không có nguyên tắc như tôi đã có một

chút thay đổi. Có một lần, Hỷ Lạc bảo tôi đóng giả làm Lưu Nghĩa của phái Võ

Đang, đồng thời dắt theo con Lép. Sau đó cô nàng lần lượt đóng giả thành chưởng

môn các phái Thiếu Lâm, Phi Ưng, Nga My, Cái bang, bỏ ra ngàn vàng để mua con

ngựa này. Hỷ Lạc diễn cảnh đối thoại giữa những người đó.

Lúc ấy

tôi định nói: Họ còn lâu mới làm việc vô vị như vậy.

Song

lại buộc miệng nói thành: Việc họ làm thật vô vị.

Hỷ Lạc

nói: Huynh chỉ việc bán con Lép sao?

Tôi

nói: Không phải.

Mặc dù

trong con mắt người giang hồ, thì lúc này tôi dường như vô vị hơn nhiều.

Tôi

nghĩ, cuộc đời dài rộng, tự tìm được niềm vui trong đó là được. Câu nói này

dường như na ná như câu nói "cuộc đời ngắn ngủi, hành lạc kịp thời"

mà rất nhiều người trong giang hồ vẫn tin theo. Có điều, đời người rốt cuộc

ngắn ngủi khổ đau hay ngày rộng tháng dài, vấn đề này rất có tính triết học.

Song, tôi cứ đơn giản cho rằng điều này được quyết định bởi đương sự sống được

bao lâu.

Cuộc

sống tiếp diễn như vậy, cho đến một hôm thì bị xáo trộn. Tôi không nhớ lúc bấy

giờ chúng tôi đang làm gì, bởi việc tôi và Hỷ Lạc làm quả thực rất nhiều, có

điều đột nhiên Hỷ Lạc ngất lịm, ngã lăn ra mặt đất. Lúc ấy tôi rất sốt sắng,

nghĩ ra rất nhiều cách để khiến muội ấy tỉnh lại. Sau đó hỏi Hỷ Lạc: Muội làm

sao vậy?

Hỷ Lạc

nói: Muội không biết, đột nhiên chẳng biết gì cả.

Tôi

nói: Chúng ta phải lập tức tới Thành Thọ đường, hiệu thuốc tốt nhất trong kinh

thành khám bệnh mới được.

Hỷ Lạc

nói: Muội không sao đâu, muội thấy chắc do ngồi sổm lâu quá thôi. Chúng ta phải

tiếp tục sống thế này, cần tiết kiệm ngân lượng, không được lãng phí.

Tôi

nói: Không sao đâu, huynh có thể đi kiếm tiền.

Hỷ Lạc

nói: Không được. Huynh mà đi, chắc chắn sẽ bị phát hiện, rồi lại gây nên nhiều

sóng gió. Giờ ta còn không biết người bên ngoài đã nói gì về huynh.

Tôi

nói: Bất kể thế nào, lần sau vào thành, nhất định phải tới Thành Thọ đường.

Thời

gian sau đó, Hỷ Lạc dường như luôn giả bộ rất khỏe mạnh, khi vào thành càng tỏ

ra vô cùng hoạt bát nhanh nhẹn, khiến tôi sau khi rời thành mới nhớ đến việc

phải đi khám bệnh. Hỷ Lạc cứ đùn đẩy nói, đã ra khỏi thành thì thôi. Tôi cố ép

kéo Hỷ Lạc tới Thành Thọ đường. Ông thầy lang vừa bắt mạch liền nói: Chúc mừng

hai vị! Có tin vui rồi!

Tôi và

Hỷ Lạc đều không thể tin nổi.

Tôi

hỏi: Có tin vui sao lại đột nhiên ngất lịm?

Thầy

lang nói: Không thể nào, chắc hẳn là có bệnh khác, đến giờ vẫn chưa phát tác,

chưa bắt được ra, chỉ biết là có tin vui.

Hỷ Lạc

quay người lại định nói với tôi gì đó, thì lại bị ngất, ngã trên mặt đất.

Tôi ôm

chặt Hỷ Lạc, nói với thầy lang: Mau, mau bắt mạch, bệnh phác tác rồi.

Thầy

lang hết sức hồi hộp, bắt mạch một hồi lâu rồi nói: Dựa vào mạch tượng của cô

nương này mà nói, thì là bị ngất.

Tôi

nói: Nói vớ vẩn, dùng mắt nhìn cũng biết rồi.

Thầy

lang nói: Song mạch tượng bình ổn, chứng tỏ khi hôn mê không có dấu hiệu liên

quan đến tính mạng, có thể yên tâm.

Tôi

hỏi: Vậy cô ấy ngất là tại làm sao?

Thầy

lang nói: Cô nương này trước đây đã từng bị thương?

Tôi

nghĩ hồi lâu rồi nói: Có một lần ngã từ trên lưng ngựa xuống, xây xát không ít

chỗ.

Thầy

lang nói: Có lập tức rửa sạch không?

Tôi

nói: Không.

Thầy

lang nói: Vậy thì khó nói rồi.

Tôi

nói: Rốt cuộc là làm sao?

Thầy

lang nói: Hiện tại chưa thể nói rõ được, phải xem đã.

Sự việc

sau đó, tôi không muốn kể tường tận nữa, bởi kể là ắt sẽ nhớ lại. Tôi nghĩ,

bệnh của Hỷ Lạc là do cú ngã từ lưng ngựa hồi trước. Tôi đã hứa khi đến thành

Trường An sẽ lập tức đi khám bệnh, sau đó Hỷ Lạc không nhắc đến, vết thương

cũng dần dần liền lại, nên tôi quên khuấy đi mất. Bệnh tình của Hỷ Lạc ngày một

nghiêm trọng hơn, vô số thầy lang đều nói, căn bệnh này không thể chữa trị

được, chỉ có thể chờ tự khỏi, nếu như có thể tự khỏi. Ở Thành Thọ đường, tôi

không nhớ đã mất bao nhiêu thời gian, liên tục dùng thuốc điều trị, cho đến khi

ngân lượng tiêu hết sạch, song vẫn không thấy có gì khởi sắc. Hỷ Lạc gắt gỏng

đòi về căn nhà kia, tôi đành đưa muội ấy trở về. Tôi không thể nào đi tìm sư

phụ, tôi nghĩ sư phụ chắc chắn có cách, hoặc có thể nói, trong giang hồ nhất

định có thần y. Lúc ấy tôi thà tin rằng võ lâm không chỉ là chốn ám khí hay

loạn xạ, mà còn là nơi có thần y cứu đời.

Tuy

nhiên, tôi không thể bỏ một mình Hỷ Lạc ở lại nơi này, đặc biệt là về đêm. Điều

này có nghĩa bất kể đi đâu, cùng lắm tôi chỉ có thể đi vào ban ngày.

Tôi không

biết rốt cuộc Hỷ Lạc sẽ trở nên thế nào, cuối cùng liệu có chết không, hay sẽ

chết đột ngột.

Hỷ Lạc

luôn tỏ ra rằng mình còn có thể cạo lông cho con Lép, song muội ấy đã không thể

xuống giường đi lại được nữa. Tôi nghĩ bụng, mọi thứ tên đời này đều phải hoàn

trả, tỉ như việc lúc này đến lượt tôi nấu cơm. Tôi có thể tưởng tượng ra tôi

nấu khó ăn đến mức nào, nhưng Hỷ Lạc lại ăn rất nhiều, vượt hẳn lẽ thường. Tôi

nghĩ, người ốm đều rất chán ăn. Tôi hỏi Hỷ Lạc: Muội rất đói à?

Hỷ Lạc

nói: Không phải đâu.

Tôi

hỏi: Vậy tại sao muội ăn nhiều thế?

Hỷ Lạc

nói: Muội không đói, nhưng con của huynh đói.

Tôi

nói: Muội thấy, sau này huynh phải làm gì?

Hỷ Lạc

nói: Huynh nói gì cứ như lời trăng trối thế. Muội nghĩ, sắp sinh em bé rồi nên

cơ thể suy nhược quá thôi. Thực ra muội vẫn có thể đi lại, nhưng có nhiều việc

muội đã không thể nhớ rõ nữa rồi, cái bẫy mình đào ở chỗ nào, muội sợ đi linh

tinh sẽ rơi xuống, làm tổn thương tới…

Tôi

nói: Thế này nhé, bây giờ huynh sẽ đưa muội tới Trường An, đầu tiên cứ ở Thành

Thọ đường đã, sau đó huynh sẽ vào cung tìm, muội có nhớ sư huynh không, huynh

đã từng nói với muội, sư phụ cũng từng nói đấy, huynh ấy đã là vua rồi. Trong

cung có thái y, chắc chắn chữa được bệnh. Việc này không thể kéo dài nữa, chúng

ta đi ngay thôi.

Hỷ Lạc

không nói lời nào.

Một hồi

lâu, Hỷ Lạc hỏi tôi: Huynh nói xem, đứa bé tên là gì?

Tôi

nói: Huynh nghĩ nếu là gái thì vẫn gọi là Hỷ Lạc.

Hỷ Lạc

nói: Làm gì có chuyện thấy tên hay cứ dùng mãi như thế, sau này thì chẳng rõ ai

vào với ai, trừ phi chỉ còn lại một người. Huynh có muốn dạy dỗ con nó cái gì

không?

Tôi

nói: Dạy nhiều thứ lắm, ba người sống bên nhau, sau này nhà phải nới rộng ra.

Muội là phiền phức nhất đấy, không được làm thêm một gian, muội xem, chỉ đành

nới rộng ra thôi, nhưng huynh vẫn chưa nghĩ ra phải nới thế nào.

Hỷ Lạc

nói: Muội có phiền phức đâu, muội chuyển ra ngoài ở, trong nhà vẫn chỉ có hai

người.

Tôi nói Muội chuyển ra đâu?

Hỷ Lạc

hỏi: Nhà mình còn bao nhiêu bạc nhỉ?

Tôi

nói: Còn nhiều.

Hỷ Lạc

nói: Sau này huynh thế nào?

Tôi

nói: Đợi muội khỏi rồi tính.

Hỷ Lạc

nói: Muội đau bụng.

Tôi

nói: Chắc không phải sắp sinh chứ?

Hỷ Lạc

nói: Vẫn chưa đến lúc, huynh sốt sắng thật đấy, nếu không đẻ ra được, huynh hãy

dùng kiếm, không được dùng thanh kiếm kia đâu, nhằm vào bụng muội…

Tôi

nói: Muội nói gì vậy hả. Muội cứ nằm xuống đã, để huynh nghĩ cách xem.

Hỷ Lạc

nói: Huynh có bao giờ có cách đâu.

Tôi

nói: Cái lọ nước muội ăn trộm lần trước đâu, cái lọ ở sơn trang của Vạn Vĩnh

ấy.

Hỷ Lạc

nói: Muội không ăn trộm. Muội cầm cho huynh, muội sợ huynh trúng độc.

Tôi

nói: Đến giờ huynh có trúng độc đâu. Muội cất ở đâu rồi?

Hỷ Lạc

nói: Ở dưới gầm giường.

Tôi cúi

xuống gầm giường nhìn, phát hiện ra có không ít đồ, tôi hỏi: Toàn là những thứ

gì thế, chắc không phải muội lấy trộm trên phố chứ?

Hỷ Lạc

nói: Muội chưa từng trộm đồ. Đó đều là những thứ muội lén mua về cho huynh mỗi

khi vào thành.

Tôi

nói: Là những thứ gì vậy?

Hỷ Lạc

nói: Huynh không hiểu đâu, là những thứ dùng để may quần áo.

Tôi

nói: Sao trước giờ huynh chưa từng phát hiện ra nhỉ?

Hỷ Lạc

nói: Mắt của huynh từ trước tới giờ có để ý vào muội đâu, muội ôm hàng bao

nhiêu thứ về huynh đều chẳng nhìn ra.

Tôi tìm

thấy lọ nước đồn rằng có thể giải được mọi thứ độc, đoạn bảo Hỷ Lạc: Muội uống

đi!

Hỷ Lạc

nói: Muội không uống, muội có trúng độc đâu.

Tôi

nói: Uống đi! Nghe lời nào! Nếu thứ này không có tác dụng, huynh sẽ đưa muội đi

gặp thái y.

Hỷ Lạc

nói: Không uống, lọ này về sau có thể đề phòng bất trắc, huynh bất cẩn nhất

trần đời, nếu khi đào bẫy mà bị rắn cắn thì có thể dùng ngay. Lại có thể bán đi

một nửa, nếu nhà hết bạc.

Tôi

nói:Hỷ Lạc, uống đi mà!

Hỷ Lạc

bấy giờ mới không nói nữa, uống vào một chút.

Tôi

nói: Sau này, hằng ngày đều phải uống. Muội cảm thấy thế nào?

Hỷ Lạc

nói: Muội vốn dĩ chẳng sao hết, chẳng qua yếu người, chắc tại nó khỏe quá.

Tôi

nói: Ai cơ?

Hỷ Lạc

nói: Huynh thật ngốc. Đợi khi muội khỏe lại, huynh vẫn chỉ có thể làm các công

việc cơ bắp, như đào bẫy, nhổ cỏ, chẻ củi thôi. Nhưng mà bụng muội hơi đau.

Tôi

nói: Huynh đưa muội đi tìm thái y.

Hỷ Lạc

nói: Muội thấy huynh vui là muội vui, thấy huynh buồn, muội cũng sẽ buồn, nhưng

muội chưa nhìn thấy huynh buồn bao giờ. Chắc huynh là người chưa bao giờ buồn.

Thiếu Lâm chết hằng bao người mà huynh cũng không buồn, trong khi muội đã rất

nhiều lần khóc trộm.

Tôi

nói: Bởi họ là những người không liên quan đến huynh.

Hỷ Lạc

nói: Muội rất buồn. Nhưng huynh chưa bao giờ buồn lại là việc hay, ít nhất là

trong ký ức của muội, huynh chưa bao giờ buồn dù chỉ một lần, điều đó chứng tỏ

huynh vẫn rất khác người, hì hì, huynh nói xem, nếu muội chết, huynh có buồn

không?

Tôi xoa

đầu Hỷ Lạc nói: Huynh đã buồn trong một thời gian rất dài rồi.

Hỷ Lạc

nói: Vậy sao muội không nhìn ra nhỉ?

Tôi

nói: Huynh không thể hiện ra thôi.

Hỷ Lạc

nói: Huynh không thể hiện ra tí nào sao?

Tôi

nói: Đúng thế. Trong những tháng ngày này, huynh rất sốt ruột.

Hỷ Lạc

nói: Sốt ruột gì chứ?

Tôi

nói: Không sốt ruột gì cả, huynh nói nhầm. Muội sẽ từ từ khỏe lại thôi.

Hỷ Lạc

nói: Muội cũng nghĩ kỹ rồi, huynh vào cung tìm gặp sư huynh đi, nhờ huynh ấy

đưa một thái y tốt tới. Huynh đi ngay bây giờ đi.

Tôi

nói: Hỷ Lạc, muội không sao đấy chứ?

Hỷ Lạc

nói: Muội muốn chóng khỏi bệnh.

Tôi

nói: Được rồi. Huynh đi đây. Nhưng giờ đã là đêm rồi.

Hỷ Lạc

nói: Không sao cả, muội không sợ gì hết.

Tôi

nói: Muội đợi huynh nhé, huynh cưỡi con Lép đi, như vậy nhanh hơn, quay về cũng

nhanh. Kiếm để lại đây cho muội.

Hỷ Lạc

nói: Vâng. Lần này muội sẽ không chém loạn lên nữa.

Tôi

nói: Huynh sẽ về ngay.

Nói đoạn,

tôi liền quay người đi.

Hỷ Lạc

nói: Đợi đã.

Tôi

dừng lại hỏi: Sao vậy?

Hỷ Lạc

nhìn tôi nói: Con Lép chân ngắn bẩm sinh, huynh cưỡi nó cẩn thận đấy!

Sau khi

gật đầu đồng ý tôi liền lập tức khởi hành, cưỡi trên lưng con Lép.

Còn

chưa tới Trường An, tôi đã dần dần cảm thấy có điều bất thường. Tôi cảm thấy Hỷ

Lạc đang điều tôi đi chỗ khác. Tôi lập tức quay lại khu rừng, thấp thoáng nghe

thấy tiếng trẻ con khóc. Tôi nghĩ, chẳng lẽ Hỷ Lạc ngại sinh con trước mặt tôi?

Sau khi

Hỷ Lạc chết, tôi không quay lại căn nhà đó nữa. Tôi luôn cảm giác có một tiếng

nói cứ vang vọng, bảo rằng, thanh kiếm của ngươi lần đầu dính máu phụ nữ, chắc

chắn còn sắc bén hơn nhiều so với lúc trước. Bấy giờ tôi muốn một đao g**t ch*t

con Lép, bởi nó là kẻ bầu bạn Hỷ Lạc yêu quý nhất, nhưng tôi nghĩ Hỷ Lạc có lẽ

hy vọng nó ở lại cuộc đời này. Vả lại tôi cảm thấy, tôi mới là người bầu bạn Hỷ

Lạc yêu quý nhất, muốn giết thì phải giết bản thân tôi.

Tôi

trông thấy đệm lót giường đầy những máu, liền nói: Đúng là số kiếp khó tránh.

Tôi tin

lời này là ý nghĩ vừa nhen nhúm trong đầu tôi.

Hỷ Lạc

khiến tôi rất khó xử. Trong số những điều muội ấy tận mắt nhìn, tôi từ đầu chí

cuối chưa từng vì bất cứ việc gì mà đau khổ đến mức muốn chết, giờ Hỷ Lạc để

lại cho tôi một gánh nặng, khiến tôi không thể không tiếp tục sống trong cái

thế giới ngu xuẩn này.

Không

giống như tôi nghĩ, tôi vẫn nhớ tôi đã chôn Hỷ Lạc ở đâu. Nơi đây sẽ là chốn

kinh khủng nhất trong ký ức của tôi, tôi quyết định cả đời này sẽ không quay

lại nơi này nữa, quãng đời còn sống quyết không trở lại thăm nom. Bởi tôi tin

rằng, Hỷ Lạc đã không còn ở đây từ lâu rồi. Chúng tôi thì sớm muộn cũng sẽ lại

cùng nhau cạo lông cho con Lép. Chẳng qua tôi cần phải hoàn thành một số việc.

Những việc này không phải ân oán giang hồ, mà chỉ là việc nuôi con cho lớn.

Năm ấy,

tai họa dần qua đi trong mùa đông. Tôi vẫn không tới thăm sư phụ và cũng không

quay trở lại chùa lần nào, bởi tôi không muốn nhắc tới Hỷ Lạc. Tôi nhìn thấy

một tờ cáo thị của sư huynh, nói rằng, trẫm muốn thiên

hạ hưng thịnh, nên cần thiên hạ một lòng. Bất kỳ đảng phái nào, trừ các đệ tử

Thiếu Lâm chính thống từ hạng trung cấp trở lên, còn lại nhất loạt thanh trừ,

tất cả bang phái xóa bỏ danh xưng, quy cả về minh chủ được bầu là Vạn Vĩnh,

giang hồ liên minh, sáp nhập vào quân đội.

Tôi

nghĩ, điều này có nghĩa là triều đình muốn nhân lúc những kẻ du thủ du thực

ngoài kia đang đói ăn, tiêu diệt luôn một thể.

Tôi gặp

Vô Linh một lần, tại Trục thành. Chúng tôi lại cùng ở một nơi và cùng muốn giết

một người. Tôi hỏi: Ngưỡng vọng đại danh đã lâu, chẳng phải tiền bối đã rửa tay

gác kiếm rồi sao?

Ông ta

nói: Chớ hỏi nhiều.

Tôi

nói: Tôi phải nuôi cả nhà, để tôi xách đầu hắn về nhé!

Vô Linh

nói: Được, quả thực ta rất ngứa mắt, muốn lấy tính mạng hắn. Nếu ngươi có thể

đem đổi ra tiền, vậy thì cho ngươi.

Tôi

nói: Đa tạ!

Vô Linh

nói: Ngươi phải để ý đến kiếm của mình, kiếm rất tốt đấy.

Tôi sờ

vào người, ngỡ ngàng hỏi: Tiền bối lấy ra lúc nào vậy?

Vô Linh

nói: Chớ hỏi nhiều. Giang hồ rộng lớn, ngươi chỉ là một phần nhỏ thôi.

Nói

đoạn liền moi ra một tờ ngân phiếu nói: Đây là tiền mừng tuổi cho người thân bé

nhỏ của ngươi. Mà mộ của phu nhân rất bẩn rồi, ngươi phải đến dọn dẹp đi. Mọi

việc không thể né tránh được đâu.

Sau đó

chúng tôi không còn cơ hội gặp lại.

Tôi ở

trong trà lâu ở Tuyết Bang. Lưu Nghĩa tìm thấy tôi, nói: Người trong giang hồ

đều biết, hắn là sư huynh của các hạ,vậy mong các hạ tới khuyên hắn một lời.

Nếu không thì thế này, anh em trong các bang phái chúng tôi đã bàn bạc rồi, chỉ

cần các hạ có thể nhân khi nói chuyện với hắn, liền đâm một dao cho hắn chết,

chúng ta trong ngoài kết hợp, thay triều đổi đại luôn, các hạ lên làm vua, tôi

vẫn làm tiểu bang chủ của tôi thôi.

Tôi

nói: Tại hạ không làm vua nổi đâu. Huynh đài cũng không làm được. Tại hạ không

có cách nào cả. Tại hạ tới đây để ngắm Tuyết Sơn, vừa vặn gặp huynh đài. Vừa

khéo là hai người. Ha ha. Không ngờ lại là huynh.

Lưu

Nghĩa nói: Làm vua, có rất nhiều của báu, rất nhiều đàn bà, các hạ muốn có gì

là có thứ đó, chứ làm sao bắt các hạ phải diễn gì cho được. Chỉ có việc này

thôi, chúng ta cứ từ từ bàn bạc.

Tôi

nói: Không bàn gì cả.

Lưu

Nghĩa nghiến răng nói: Tôi biết, phu nhân các hạ chết đã gần một năm rồi. Tôi

đã ngắm cho các hạ một cô rồi, cứ yên tâm, cô này cách đây mấy bữa, hồi còn nạn

đói, tôi chỉ ba cái bánh mua được, rất biết điều lại xinh đẹp, chưa bị vùi dập,

các hạ xem xem, tôi dành riêng cho các hạ đấy, tôi cũng coi là tận tình tận

nghĩa đúng không?

Nói

đoạn một cô gái bị đẩy lên trên.

Tôi

ngẩng đầu nhìn hỏi: Cô tên gì?

Cô gái

chậm chạp nói: Mễ Đậu[1].

Tôi

nói: Sao lại tên như vậy?

Mễ Đậu

nói: Tôi không biết. Chắc là nguyện vọng của gia đình.

Tôi

chậm rãi nói: Mễ Đậu. Cũng giống như Hỷ Lạc, đều là nguyện vọng.

nương lại cúi đầu, chậm rãi nói: Mễ Đậu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.