Chương 13: Tránh xa Trâu Tướng Quân một chút

Đêm hôm đó, mọi người nghỉ tại khách sạn Cửu

Hoa, Tô Thích lấy lý do Ngụy Nhất còn rất yếu nên nói Ngụy Trích Tiên

ở chung phòng và chăm sóc cô. Ngụy Trích Tiên muốn được ở chung phòng

với Trâu Tướng Quân nên chẳng thấy vui vẻ gì. Còn Ngụy Nhất vốn quen

ngủ một mình, lại càng cảm thấy bất mãn. Vậy là, ai nấy đều vô

cùng oán hận trước quyết định của Tô Thích.

Tô Thích tự ý sắp xếp như vậy khiến Trâu Tướng

Quân cảm thấy không thoải mái, sau đó, không hiểu sao anh ta lại đồng

ý, cười hì hì với Ngụy Trích Tiên “Cũng tốt, hai chị em em ngủ một phòng. Để

tránh buổi tối có yêu râu xanh nào tới quấy rối!”, từ ngữ được sử

dụng hết sức mập mờ, không biết ai quấy rối ai nữa.

Hai chị em nhà họ Ngụy ai nghĩ chuyện của

người nấy, đều đỏ ửng mặt. Cô chị thì trách giận, còn cô em cúi

đầu không nói. Vùng ngoại thành núi cao rừng thẳm, trời về đêm càng

tĩnh mịch hơn. Nhà họ Ngụy có thói quen khi ngủ phải tắt hết điện,

có lẽ đây là điểm chung duy nhất của hai chị em nhà họ.

Trong phòng, một dải đêm đen mù mịt, chỉ có

thể nhờ ánh trăng vằng vặc khẽ luồn qua rèm cửa mới lờ mờ nhận ra

trên hai chiếc giường, có hai giai nhân đang nằm với tư thế khác hẳn

nhau.

Ngụy Nhất không quên phép lịch sự, chúc chị

gái ngủ ngon. Người nhận lời chúc chỉ ậm ừ một câu nghe chẳng rõ.

Ngụy Nhất lạ giường, môi trường khác biệt cộng

với tiếng kêu của những con côn trùng không rõ khiến cô có cảm giác

không an toàn. Cô sợ làm phiền đến Ngụy Trích Tiên, ngay cả trở mình

cũng không dám, cứ nằm yên bất động như vậy.

Một lúc sau, tiếng của Ngụy Trích Tiên lại vang

lên, trong buổi đêm tĩnh mịch, giọng nói đó lại càng sắc lạnh “Làm người thì phải hiểu biết, tránh xa Trâu

Tướng Quân một chút. Anh ấy không phải của em.”

“…Vâng.” Ngụy Nhất cũng không biện minh nhiều,

từ trước đến giờ, cô luôn có thái độ nể sợ chị gái mình.

Ngụy Trích Tiên thở dài một tiếng, giọng điệu

nhẹ nhàng hơn “Chị thích anh ấy đã mười năm nay rồi, bọn chị

nhất định sẽ kết hôn. Nhất Nhất, có thể hành động của anh ấy khiến

em hiểu lầm nhưng em cần hiểu rõ rằng, anh ấy chẳng qua chỉ đang tranh

dành với Tô Thích mà thôi. Từ nhỏ, hai người bọn họ đã như vậy, ai

thích thứ gì trước, đối phương sẽ tìm đủ mọi cách để chiếm đoạt

lại. Chẳng qua anh ấy chỉ muốn Tô Thích sống không được vui vẻ mà

thôi.”

Ngụy Nhất cảm thấy trong lòng thật trống trải,

lạnh lẽo, thầm nhủ, mình đâu phải là đồ vật gì mà tranh với giành,

nhưng ngoài miệng thì vẫn mơ màng “vâng” một tiếng, coi như đã nhận

lời. Ngụy Trích Tiên hoàn toàn hài lòng, không nói thêm gì nữa.

Nhưng những lời nói của Trích Tiên lại cứ lẩn

khuất trong tâm trí Ngụy Nhất, chị ấy đã nói, Trâu Tướng Quân chẳng

qua chỉ muốn Tô Thích sống không được vui vẻ , nghĩ lại những hành

động của Trâu Tướng Quân đối với mình, đó không phải là hành động

quấy rầy một cách ngốc nghếch của những kẻ si tình, mà chính là

sự ngang ngược, cướp đoạt và lấn lướt, hình như sự thật đúng là như

vậy.

Trong lòng đau khổ nhưng lại chẳng liên quan tới

ái tình. Cho dù sự đối xử khác thường của Trâu Tướng Quân đối với

mình là vì lý do gì, nhưng cô vẫn biết, những điều tốt đẹp mà Tô

Thích giành cho cô đều xuất phát từ tận đấy lòng, như vậy là đủ

rồi. Nghĩ tới sự dịu dàng của Tô Thích, khuôn mặt Ngụy Nhất ngập

tràn hạnh phúc.

Khi truyền nước cô đã ngủ nhiều rồi, giờ là

lúc tinh thần đang phấn chấn.

Đi một ngày đàng học một sàng khôn, hôm sau lúc

chuẩn bị về thành phố, Tô Thích không chịu rời Ngụy Nhất nửa bước,

không để Trâu Tướng Quân có cơ hội nẫng tay trên nữa. Khi mọi người

cùng đi ra bãi đậu xe, Ngụy Trích Tiên nép sát vào lòng Trâu Tướng

Quân lại rảo từng bước lớn ra chỗ để xe, cũng chẳng buồn nhìn Ngụy

Nhất lấy một cái.

Vĩ thấy Trâu Tướng Quân lái chiếc xe Phaeton thì

cười nói: “ Lại lái con xe này à? Nếu đám nhân viên Cửu Hoa nhìn

thấy, lại tưởng rằng Chủ tịch Trâu sắp phá sản, nên mới đi loại xe

Phaeton này. Ha ha ha!”.

Trâu Tướng Quân dường như không mấy hứng thú,

nhướng đôi mày rậm lên: “Tôi thích thế!”, nói xong, anh chui tọt vào

trong xe, đạp mạnh chân ga, đưa Ngụy Trích Tiên lao vọt đi.

Chiếc Audi A8 của Tô Thích bám sát theo sau.

Lúc bấy giờ, Ngụy Nhất mới nhìn thấy biển số

chiếc xe Volkswagen Phaeton này của Trâu Tướng Quân là 00001, thật cao

ngạo hệt như con người của anh ta vậy. Trong bụng thắc mắc, miệng khẽ

lẩm bẩm “Sao biển số chiếc Volswagen của Trâu Tướng Quan

lại đẹp thế nhỉ?”

Tô Thích khẽ cười thành tiếng, xoa đầu Ngụy

Nhất, giải thích cho cô nghe “Đó là chiếc Phaeton, mặc dù là hãng Volkwagen

nhưng lại thuộc dòng xe sang điển hình, đừng thấy vẻ ngoài không bắt

mắt mà đánh giá nhé, xe đó chạy tốt lắm đấy, cũng chẳng phải rẻ,

những hơn hai trăm vạn tệ cơ.”

Ngụy Nhất trợn tròn mắt, lại cảm thấy hổ

thẹn vì sự hiểu biết kém cỏi của mình. Thầm nghĩ, Trâu Tướng Quân

là người thích khoe khoang chứ không khiêm nhường gì, nhưng lại mua

chiếc xe này để đi, nói thế nào cho đúng nhỉ? Khiêm nhường quá cũng

chính là huênh hoang thôi.

Tiếp đó lại nghĩ, với thân phận của Tô Thích,

lái một chiếc Audi A8 là kín đáo. Quả nhiên, sự huênh hoang một cách

thái quá nhất lại là khiêm nhường.Trong lòng cô, điểm gì của thiên

thần Tô Thích cũng đều tốt cả, còn những hành vi giống như vậy,

nhưng nếu đem chúng lại lắp ghép lên người Trâu Tướng Quân thì lại

chẳng ra sao. Tình yêu quả khiến con người ta trở nên mù quáng.

Sau khi vẩn vơ suy nghĩ một hồi, Ngụy Nhất quay

sang ngắm nhìn Tô Thích đang thành thục lái xe với khuôn mặt rạng rỡ.

Một đêm không ngủ, ngồi xe êm ru, bản thân được

an toàn, tâm trạng thoải mái, Ngụy Nhất vừa ngoẹo đầu một cái đã

ngủ thiếp đi rồi.

Khi cô tỉnh dậy thì xe cũng đã dừng lại. Ngụy

Nhất mắt nhắm mắt mở, thấy mình đang khoác áo thể thao, xe dừng ở

một khu chung cư, còn chàng trai bên cạnh đang dịu dàng ngắm nhìn mình

bằng đôi mắt lá răm tuyệt đẹp. Ngụy Nhất vội vàng ngồi thẳng dậy,

trả lại áo khoác cho Tô Thích, rồi nhanh chóng sờ tay lên miệng, chắc

chắn rằng khi ngủ không bị ch** n**c miếng thì mới thở phào một

tiếng, hỏi: “Đây là đâu vậy?”.

“Về nhà ăn cơm trước đã rồi đến trường, được

không?”. Tô Thích hỏi.

Hóa ra đã về tới khu chung cư Xuân Thành.

Ngụy Nhất gật đầu, theo Tô Thích xuống xe. Nỗi

xúc động trào dâng trong lồng ngực khi nghĩ lại hai từ “về nhà” mà

anh vừa thốt ra.

Nhà của cô và anh.

Tô Thích không ngờ mình chỉ tiện miệng nói một

câu nhưng lại khiến Ngụy Nhất vui mừng tới nỗi rưng rưng nước mắt như

vậy, anh sững người lại vì xúc động.

Sau khi bước vào nhà, Ngụy Nhất liền chui tọt

vào bếp, lục tìm đồ trong tủ lạnh. Tô Thích thấy bồn chồn, liền đi

theo, hỏi cô tìm gì vậy.

“Tìm gạo mà. Trong nhà chẳng còn có gì cả,

làm sao mà nấu cơm được?” Ngụy Nhất rầu rĩ, hai tay xòe ra.

“Anh cũng không biết nấu cơm, đồ trong bếp chỉ

dùng để trưng bày thôi, lẽ nào em còn biết nấu cơm ư?”, Tô Thích cười

nói.

Tô Thích nghĩ rằng, những việc mà ngay cả bản

thân mình cũng thể làm nổi thì thiên kim tiểu thư Ngụy Nhất mười

ngón tay còn chưa phải nhúng nước lạnh, đương nhiên là cũng không biết

làm.

Ngụy Nhất suy nghĩ hồi lâu, gật gật đầu một

cách rất thận trọng: “Nói chung là em biết nấu. Những món ăn thường

ngày đơn giản em đều có thể nấu được, đặc biệt là mấy món Tứ

Xuyên”.

“Em học lỏm à?”, Tô Thích vẫn chưa chịu nhận

sai, định coi bản lĩnh của thiên kim tiểu thư này chỉ là thứ để phụ

họa, hòng muốn cứu vớt chút thể diện để có thể rút lui một cách

trọn vẹn.

Ngụy Nhất đứng ngây ra, hình như đang nghĩ tới

chuyện gì đó, thần sắc ảm đạm hẳn đi.

Tô Thích thầm nghĩ, cô ấy không hề được bố mẹ

yêu thương chiều chuộng như Ngụy Trích Tiên, cứ cho là ngày rộng tháng

dài, cơm ngon áo ấm, nhưng chắc rằng cuộc sống trong một gia đình danh

giá cũng có những nỗi u sầu mà người bình thường không có. Thứ dễ

thiếu thốn nhất của con cái các gia đình khá giả chính là tình

thương, mà Ngụy Nhất chính là đứa trẻ bị hai bậc trưởng bối nhà họ

Ngụy xem thường bấy lâu.

Tô Thích không nỡ nhìn khuôn mặt thông minh nhỏ

xinh kia vương nét u buồn, bèn chuyển sang chủ đề khác “Sau này anh sẽ đến học cùng em để khi em lười

biếng, anh sẽ nấu ăn cho em, khi em muốn nấu ăn, anh sẽ đứng bên cạnh

giúp em một tay, còn khi nào em chán kiểu như thế thì chúng ta sẽ

thuê người giúp việc. Được không?”

Tô Thích nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngụy Nhất

lên, miêu tả phong phú và tốt đẹp về cuộc sống tương lai, Ngụy Nhất chăm

chú lắng nghe về viễn cảnh tươi đẹp đó mà cổ họng nghẹn lại, nước

mắt đã tuôn rơi.

“Sao thế cô bé?”, Tô Thích cuống quýt giúp cô

lau nước mắt.

“Anh đối với em tốt quá, ngoài mẹ em ra, chưa ai

đối với em tốt như vậy … Cảm ơn anh, anh Tô, em thật sự sợ rằng một

ngày nào đó, anh sẽ không cần em nữa, nhưng dù sao em vẫn cảm ơn anh …

Bởi vì bây giờ anh đối với em rất tốt …”, Ngụy nhất xúc động đến

nỗi nói không theo trình tự gì nữa.

Tô thích cũng rất xúc động, ôm chặt cô trong

vòng tay, dùng cằm mình cọ cọ lên mái tóc của cô. Trước đây, chỉ

cảm thấy cô không có cai gọi là ưu việt của con cái gia đình quyền

quý khác, giờ lại càng cảm khái vì sự lương thiện và trong sáng nơi

cô. Ban nãy, tất cả những lời anh nói ra đều thật sự xuất phát từ

đáy lòng, một bức tranh vô cùng bình dị, chỉ là chuyện tương dầu

củi lửa mà mỗi một gia đình đều phải trải qua, anh chưa làm điều

gì, chưa thề non hẹn biển, cũng chẳng thề thốt biển cạn núi mòn,

vậy mà đã khiến cô muôn phần cảm kích.

Tô Thích hôn lên mái tóc cô, thì thầm trong cổ

họng: “Cô bé ngốc nghếch!”.

Thấy khuôn mặt tội nghiệp đáng thương của Ngụy

Nhất, anh lại có chút rung cảm, cúi người xuống dùng môi lau khô

những giọt nước mắt đang lăn trên đôi má nhỏ xinh.

Đôi môi của Tô Thích nóng bỏng mà mềm mại, nhẹ

nhàng lướt trên khuôn mặt Ngụy Nhất, mùi thơm như mùi của nắng chỉ

có riêng trên cơ thể anh, như mạch nước chảy dần dần bao quanh lấy cô,

cả hai tràn ngập trong bầu không khí thăng hoa. Ngụy Nhất kinh ngạc

tới nỗi quên cả khóc, cô không dám tin lại có chút cảm giác kinh sợ

vì được yêu chiều quá, cứ mở to mắt nhìn Tô Thích. Biểu hiện như

vừa nhận được thiên ân của cô khiến Tô Thích có phần bối rối, giọng

anh hơi chùng xuống “ Cô bé ngốc nghếch, em nhìn gì thế?”

Sau đó, Ngụy Nhất đã làm một động tác mà dù

có nằm mơ, Tô Thích cũng không thể nghĩ tới. Một cô gái sống khép

kín, nhút nhát như Ngụy Nhất lại cố gắng kiễng chân lên, áp đôi môi

của mình lên đôi môi anh. Ngụy Nhất thực sự không biết hôn, khi môi

chạm môi cô liền buông ra ngay, cúi gằm mặt xuống, thấy Tô Thích không

phản ứng gì, trong lòng cô có chút hồi hộp, lo lắng, chỉ nhìn chằm

chằm vào một chiếc cúc trên áo Tô Thích, vô cùng ân hận vì hành

động táo bạo của mình.

Tô Thích ngây người, niềm vui mừng và cả sự

ngạc nhiên đan xen, một cảm giác mới mẻ trào dâng trong lòng mà bản

thân không thể kiềm chế nổi. Đôi mắt anh trở nên sâu thẳm, vòng tay

đang ôm cô càng siết chặt, nhớ lại biểu hiện táo bạo của Ngụy Nhất

khi thổ lộ tình cảm với mình khi đó, anh mỉm cười: “Cô bé, gan của

em không nhỏ mà”.

“Em xin anh đừng nói nữa!”. Khuôn mặt của Ngụy

Nhất đã tự nhiên hơn, cô đẩy Tô Thích ra, định chạy ra chỗ khác.

Tô Thích vẫn không buông tay, anh còn ôm cô chặt

hơn nữa.

Anh dùng tay nâng chiếc cằm vẫn luôn không chịu

ngước lên của cô, đôi môi đỏ hồng kiều diễm, không thể kiềm chế, anh

cúi đầu, phủ đôi môi của mình lên bờ môi mọng như trái anh đào kia,

cắn nhẹ, lần theo viền môi, cố gắng kìm nén sự rung động của mình

bởi làm cô hoảng hốt.

Đôi môi của Tô Thích cũng ấm áp, mềm mại như

những người khác, tươi đẹp như ánh mặt trời, mang theo hương vị bạc

hà tươi mới, thanh mát. Nụ hôn vừa dài vừa tinh tế, rung động mà

không mang tính nhc dc, bởi anh ấy là thần tượng, là thiên thần,

là Tô Thích. Anh ấy đang đứng ở đây, hôn mình! Anh ấy đã hôn mình!

Ngụy Nhất cảm giác trời đất đã xoay chuyển, vừa xấu hổ ngại ngùng,

lại mừng vui ngoài sức tưởng tượng, nắm chặt tay áo Tô Thích, quên

luôn cả việc phải hít thở.

“Ưm…”, một tiếng rên khe khẽ đã thoát ra từ

khoang mũi trong lúc Ngụy Nhất không chú ý, khiến nụ hôn vốn mang

tính thuần khiết ấy được tăng thêm vài phần phấn khích. Tô Thích

giống như vừa nhận được lệnh xung phong, khó có thể cưỡng lại được,

anh ngửa đầu cô lên chút nữa để chiếc lưỡi linh hoạt len lỏi sâu hơn

vào khuôn miệng.

Trong giây phút chạm phải đầu lưỡi của Tô

Thích, đầu óc Ngụy Nhất như bỗng nổ tung, cảnh tượng Trâu Tướng Quân

cưỡng hôn bản thân cô lại hiện ra trước mắt cùng với sự phản cảm mà

không tiện nói ra, cô đẩy mạnh Tô Thích, mở to mắt hoang mang nhìn anh.

Tô Thích có chút hoảng loạn: “Cô bé!”.

Ngụy Nhất nhỏ hơn Tô Thích những chín tuổi,

trước đây, Tô Thích luôn cảm thấy cô còn quá nhỏ, sợ rằng những

chuyện yêu đương đó sẽ khiến cô hoảng sợ, muốn chờ đợi thêm hai năm

nữa. Ban nãy, vốn chỉ muốn hôn nhẹ lên bờ môi ấy, thấy cô không phản

kháng, anh nhất thời quên bản thân đang làm gì. Giờ thấy phản ứng

của Ngụy Nhất, anh càng cảm thấy đã mạo phạm đến cô, có chút bối

rối và áy náy.

Khuôn mặt Ngụy Nhất ửng hồng, vừa xấu hổ vừa

ân hận, rụt rè nói: “Xin lỗi…”.

Tâm trí cô rối bời, cô cũng không biết cụ thể

mình đã có lỗi với anh ở điểm nào nữa. Cô đang mặc bộ đồ thể thao,

ánh mắt trong sáng, khuôn mặt nhỏ xinh vẫn còn vương nét ngây thơ của

lứa tuổi học sinh, điệu bộ của cô như một học sinh trung học bị thầy

giáo phạt, lo lắng không yên liếc trộm về phía Tô Thích. Khuôn mặt

vẫn ửng đỏ, đôi môi mọng lên bất thường. Thấy bản thân mình đã gán

ép cho cô ấy một sắc thái tnh dc, Tô Thích cảm thấy như vừa phạm

phải một tội ác lớn vì đã khinh nhờn cô bé ngây thơ trong trắng. Anh

cầm tay Ngụy Nhất, nói một cách nghiêm túc: “Là do anh đã không phải

với cô bé. Là anh đã sai”.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng bối

rối, hai người phải rất lâu sau mới trò chuyện thoải mái lại được.

Sau đó, họ cùng nhau đi ăn cơm.

Buổi tối, đưa Ngụy Nhất về trường, dưới sân ký

túc, khi thấy bộ dạng hồn nhiên nhí nhảnh quay người nói tạm biệt

của Ngụy Nhất, anh muốn ôm cô vào lòng, nhưng vừa đưa tay ra, hình như

anh nghĩ tới điều gì đó, lại vội vàng thu tay về và cất tiếng gọi “Cô bé”.

Ngụy Nhất quay lại: “Dạ?”.

Tô Thích nghiêm nét mặt nói: “Tránh xa Trâu

Tướng Quân một chút!”.

Trong hai ngày, có hai người nói với mình một

câu giống hệt nhau! Ngụy Nhất không rõ anh biết được bao nhiêu phần

trong chuyện giữa cô và Trâu Tướng Quân, cảm thấy chột dạ, chăm chú

nhìn vào bóng mình in trên nền sân nói: “Em biết rồi”.

Tô Thích thấy Ngụy Nhất ngoan ngoãn, không nỡ

để cô về vội, liền nắm tay cô đi dạo trong vườn trường thêm lát nữa.

Tô Thích là một người nổi tiếng như vậy, nắm tay bạn gái đi dạo

trong vườn trường là một việc kinh thiên động địa. Đi được hai vòng

anh mới lưu luyến đưa Ngụy Nhất quay về kí túc xá. Trước khi ra về,

Tô Thích dặn dò “Ngày mai anh có một phiên tòa, tối nay phải

chuẩn bị chút tài liệu, nếu muộn rồi thì không cần đợi điện thoại

của anh, ngủ sớm đi nhé!”.

“Vâng.”

“Lần sau nếu có cơ hội thì đến nhà anh chơi

nhé!”

Ngụy Nhất biết, ngôi nhà mà anh vừa nói không

phải là nhà ở khu chung cư Xuân Thần, mà đó là nơi có bố mẹ anh đang

ở. Trong lòng cứ hồi hộp, không kịp nghĩ nhiều, cũng không trả lời

nhiều, liền thoăn thoắt lẩn trốn như một chú thỏ.

Tô Thích cứ nhìn theo bóng vàng nhạt hoạt bát

đó, cho tới khi không nhìn thấy gì nữa mới quay người rời đi.

Sau khi Tô Thích đi rồi, đằng sau một gốc cây to

trước khu ký túc xá nữ có một bóng người cao lớn bước ra. Trâu

Tướng Quân mặt mày tối xầm, hai bàn tay nắm chặt, đôi môi mỏng mím

lại, hai mắt nheo nheo, lộ rõ vẻ lạnh lùng. Trâu Tướng Quân cảm thấy

mình như sắp phát điên, đợi suốt một đêm là để nhìn thấy cô và anh

chàng đó tình tứ nắm tay nhau, bịn rịn lưu luyến không nỡ rời xa hay

sao?

Khi Trâu Tướng Quân đi rồi, chú quản lý ký túc

xá mới yên tâm – anh chàng bí hiểm này đã đứng ở trước cổng khu ký

túc xá nữ này năm, sáu giờ đồng hồ rồi, khuôn mặt lạnh lùng, hành

tung khác thường, đe dọa nghiêm trọng tới sự an tòa của các sinh viên

nữ và cả trái tim của mình nữa. Nếu anh ta còn chưa đi, có khi chú

quản lý đã phải gọi cảnh sát tới rồi.

Hai giờ sáng hôm sau, Tô Thích mới sắp xếp xong

tài liệu, lúc này, Ngụy Nhất chắc chắn đã ngủ say rồi. Tô Thích

nhớ lại khuôn mặt ngây thơ của cô khi ngủ trong xe, cảm giác vô cùng

ấm áp.

Nhưng anh vẫn gửi một tin nhắn cho Ngụy Nhất “Cô bé, chúc ngủ ngon!”

“Anh, chúc ngủ ngon!”, tin nhắn được trả lời

được gửi tới gần như ngay lập tức.

“Ngủ ngay đi nhé!”, nghĩ tới việc cô ấy vẫn

đợi mình nhắn tin tới giờ này, Tô Thích vừa mừng vừa thương.

“Anh, tuân lệnh.”

Tô Thích nở nụ cười hạnh phúc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.