Chương 12: Massage

Trâu Tướng Quân vô cùng lo lắng, bỗng ngẩng đầu

lên thì thấy có bức tường bên cạnh của căn phòng gỗ này có một ô

cửa kính ở khoảng cách cao quá nửa người. Anh như vừa nhìn thấy cọng

rơm cứu mạng, mừng rỡ nhặt viên đá to bằng trứng ngỗng ở dưới chân

lên, đập mạnh vào ô cửa kính.

“Xoảng” một tiếng, những mảnh kính vụn rơi

xuống đất.

Trên cửa sổ còn dính rất nhiều mảnh thủy tinh

vỡ, Trâu Tướng Quân chẳng nghĩ ngợi nhiều, bám chắc hai tay vào thành

cửa, không hề do dự trèo lên bậu cửa, nhảy vào trong phòng, thân hình

khỏe mạnh, dẻo dai.

Ngụy Nhất mặt mày đỏ rực, đang nằm ngất xỉu

trên chiếc ghế gỗ.

Trâu Tướng Quân mở cửa, để không khí lạnh ở bên

ngoài xông vào phòng. Sau đó, anh bế thốc cơ thể đang mềm nhũn như

chiếc lông vũ trên tay, chạy đến phòng y tế.

Khi Ngụy Nhất mơ mơ màng màng tỉnh lại từ trong

giấc mộng thì đã rất muộn rồi. Cô cố gắng mở to đôi mắt đang cay

xè, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lạ lẫm. Tất cả mọi

người đều có mặt, đang ngồi quanh chiếc bàn gần đó chơi bài.

Duy chỉ có mình Tô Thích ngồi cạnh giường, xót

xa nhìn cô.

“Anh…” Ngụy Nhất khẽ cử động, cảm thấy toàn

thân bất lực, vô cùng khó chịu, muốn ngồi dậy nhưng cổ tay lại có

cảm giác đau nhức.

“Đừng động đậy, đang truyền nước đấy”, giọng

nói vốn dịu dàng của Tô Thích giờ đã trở nên khàn khàn nhưng vẫn

khiến người ta cảm thấy yên lòng biết bao.

Ngụy Nhất nhớ lại lúc ban ngày ở bể tắm nước

nóng bị tên lưu manh kia ức h**p, nhớ tới sự ngột ngạt trong phòng

xông hơi, lúc đó cô cứ nghĩ rằng mình sẽ chết, lúc cận kề cái

chết, nguyện vọng cuối cùng của cô là được gặp lại Tô Thích một

lần.

Ông Trời đã rủ lòng thương, cô không chết, mà

lúc này Tô Thích lại đang ở bên cô, chàng trai khiến cô cảm thấy gần

gũi và kính phục nhất trên thế giới này.

“Anh…”, Ngụy Nhất không kìm nổi, nước mắt giàn

giụa, len lỏi vào bên tai, vào tóc.

Tô Thích khẽ nói, “không sao rồi, không sao rồi”.

Bàn tay anh cầm chiếc khăn mặt, dịu dàng giúp

cô lau nước mắt, nhưng không tài nào lau hết nổi, bởi càng lau, nước

mắt cô lại càng trào ra.

Đám người đang chơi bài cạnh đó nghe thấy tiếng

nói, đều xúm lại hỏi thăm.

“Em gái Nhất Nhất, sao em lại khóa trái cửa ở

bên trong phòng xông hơi thế hả? Như thế quá nguy hiểm, nếu không phải

Tướng Quân vừa hay đi ngang qua cứu thì e rằng cái mạng nhỏ của em

khó có thể bảo toàn được, tặc tặc, không phải là anh dọa em đâu!”,

Vĩ nói, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo sợ.

“Đúng vậy, cậu Tô, nếu nói như thế, tính mạng

cô bạn gái bé nhỏ của cậu đều là do Tướng Quân cứu đấy, anh ta hào

hiệp quá còn gì. Vì cứu bạn gái của cậu mà khắp cánh tay và đùi

của cậu Trâu toàn là vết thương do mảnh kính đâm, nếu ông của các

cậu biết được thì nổi giận lôi đình là cái chắc!”, An Dương xen vào.

Quả nhiên, trên cánh tay của Trâu Tướng Quân, chỗ

nào cũng thấy cách băng bó.

Vừa hay đi ngang qua? Anh ta cứu mình ?

Ngụy Nhất trừng mắt nhìn Trâu Tướng Quân, kẻ

đang đứng phía ngoài đám đông, cô không thừa nhận tấm lòng của anh ta,

trái lại còn vô cùng phẫn nộ. Nhưng nghĩ tới việc anh ta cũng bị

thương, cô không nói gì nữa.

“Cô bé, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? Sao em

lại bị ngất ?”, Tô Thích hỏi.

Ngụy Nhất quay nhìn mọi người một lượt, rồi

lại nhìn Tô Thích, nghĩ một lát, nói: “ Một mình em đi vào phòng

xông hơi, quên cả thời gian, không cẩn thận nên bị ngất đi. Mọi người

đừng quá lo lắng, em nằm nghỉ một chút sẽ khỏe thôi mà” , nói xong,

cô cố gắng nở nụ cười.

Tô Thích nhìn Ngụy Nhất, ánh mắt đầy vẻ nghi

hoặc. Ánh mắt tối sầm, sâu thẳm tới nỗi khiến người ta cảm tưởng

có thể chui tọt vào trong đó, anh không nói lời nào, bàn tay nắm

chặt.

Mùi hương trên người Ngụy Nhất và Trâu Tướng

Quân hoàn toàn giống nhau, anh chỉ cần suy đoán một chút là có thể

biết đã xảy ra chuyện gì, nhưưng cũng không muốn suy nghĩ thêm về

điều đó. Hơn nữa, Ngụy Nhất không chịu nói, anh cũng chẳng có căn cứ

gì, chỉ là suy đoán riêng của bản thân.

Ngụy Trích Tiên đứng dựa vào người Trâu Tướng

Quân, lạnh lùng nhìn cô em gái đang nằm trên giường, không nói lời

nào.

Ngụy Nhất lên cơn sốt cao, toàn thân rã rời,

lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Lần thứ hai tỉnh lại, đã vài giờ đồng hồ trôi qua, bên

ngoài trời tối đen.

Ngụy Nhất đã hạ sốt và kêu đói. Tô Thích rất mừng, anh

bê một bát cháo tới, đích thân bón cho cô.

Ân cần chu đáo, mỗi thìa cháo, anh đều thổi cho bớt

nóng rồi mới bón cho cô, vì sợ cháo quá nóng sẽ khiến cô bị bỏng.

Mấy anh chàng xung quanh lại được môt phen trầm trồ

nhưng Tô Thích không buồn để ý đến họ.

Ngụy Nhất chỉ ăn được nửa bát, bữa ăn đã xong, Tô

Thích vẫn muốn ngồi bên cạnh cô nhưng lại bị Trâu Tướng Quân gọi.

Trâu Tướng Quân nói, khuôn mặt lạnh lung: “Tô Thích,

lại đây đấu một ván địa chủ đi”.

Trâu Tướng Quân nhủ thầm, nếu Tô Thích còn ở bên cô

gái ngốc nghếch kia thêm một giây nào nữa, anh sẽ không thể khống chế được bản

thân mình, không biết có nổi cáu ngay tại đây không nữa.

Đám bạn trai biết Trâu Tướng Quân đã bày trận chiến

với Tô Thích, ai nấy vốn đang cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, lập tức hứng khởi hẳn

lên, chờ đợi xem màn kịch hay, rồi làm ra vẻ nghiêm trọng, đổ thêm dầu vào lửa “Đúng đấy, lại đây chơi bài đi! Bạn gái bé nhỏ của cậu không bị bắt cóc đi đâu

mà sợ!”.

Tô Thích nhìn Ngụy Nhất trưng cầu ý kiến, Ngụy Nhất

dịu dàng mỉm cười, đẩy anh ra: “Anh ra chơi đi, em đỡ nhiều rồi! Nằm nhiều chân

tê hết cả lên đây này, cần phải ngồi dậy cử động một chút. Anh, em ra xem anh

chơi nhé!”.

Tô Thích thấy tinh thần của Ngụy Nhất lúc này đã khá

hơn nhiều, bèn dùng tấm thân cao lớn của mình làm điểm tựa, khoác thêm cho cô

một chiếc áo dày rồi mới đỡ cô ngồi dậy.

Trâu Tướng Quân lặng thinh quan sát, ánh mắt càng trở

nên sắc lạnh.

Đấu địa chủ còn tốn công suy nghĩ hơn chơi mạt chược

nhiều, phải nhớ bài, tính nước đi, cân nhắc tâm lý, cách đánh, trình tự ra bài

của đối thủ, còn phải hiểu được cách hiệp sức nữa.

Rõ ràng bọn họ đều là những tay cao thủ, mà bản lĩnh

của Tô Thích và Trâu Tướng Quân trong trò chơi đấu địa chủ càng đạt tới đỉnh

cao hơn nữa. Họ một mặt vừa pha trò cười vừa nói chuyện phiếm, một mặt vừa thản

nhiên ra bài, tính toán chính xác quân bài mà hai đối thủ còn lại đang có trên

tay, sau đó dùng cách đánh thật chính xác để trấn áp. Ngụy Nhất chưa bao giờ

chứng kiến những kỹ xảo cao siêu và trí nhớ siêu việt như vậy, đến mức cô phải

kinh ngạc ngỡ rằng họ là người trên Trời rơi xuống. Tô Thích vừa ra bài, vừa

chẳng kiêng nể ai, phân tích rõ cho Ngụy Nhất biết tại sao phải chơi như vậy,

Ngụy Nhất nghe mà mụ mị hết cả đầu óc, đến nổi mơ mơ màng màng buồn ngủ.

Cô bé mới khỏi ốm, cơ thể còn yếu ớt, ngồi một lát là

mỏi người, không thể ngồi thẳng lưng mãi được, đặt chiếc cằm nhọn xinh của mình

lên vai Tô Thích, cánh tay thon mịn cũng ôm gọn lấy vòng eo của anh, mớ tóc

trên đỉnh đầu thỉnh thoảng lại khẽ chạm vào sau tai Tô Thích khiến anh hơi

nhột, còn anh chốc chốc lại cọ cọ lên đầu Ngụy Nhất.

Trâu Tướng Quân vừa ra bài vừa liếc nhìn những động

tác thân mật của hai người đối diện, hít hà mùi thơm nhè nhẹ lôi cuốn tỏa ra từ

Ngụy Nhất, thấy cô gái ngốc nghếch đó ngang nhiên dựa vào lòng người đàn ông

khác ngay trước mặt mình, thái độ uể oải, vẻ mặt giả đò như không có chuyện gì

khiến cục tức của anh lấp đầy lồng ngực! Thật không coi mình ra gì nữa rồi!

“Bộp!” Anh trút cơn tức giận trong lòng mình lên quân

bài, ném mạnh cây bài xuống mặt bàn, phải ra tiếng kêu lớn.

Mọi người bấy giờ mới phát hiện ra rằng, tất cả quân

bài được trút ra từ tay của Trâu Tướng Quân đều có những vết nhăn hằn sâu.

Vì không hiểu nổi: “Tướng Quân, cậu nhiều sức lực quá,

không có chỗ nào để trút ra hay sao? Sao lại trút hết lên quân bài thế hả?”.

Ngụy Nhất bị tiếng đập bài của Trâu Tướng Quân làm cho

giật mình, cơn buồn ngủ cũng tỉnh hẳn, khẽ liếc nhìn sắc mặt của Trâu Tướng

Quân, sau đó ngồi thẳng dậy.

Lúc này, mặt của Trâu Tướng Quân mới dần có chút thần

sắc.

Ngụy Nhất ngẩng đầu lên, chợt đối diện với cái nhíu

mày cùng ánh mắt dò xét đầy nghi hoặc của chị gái. Cô sững người lại, vội vàng

né tránh ánh nhìn đó.

Ngụy Trích Tiên đi vệ sinh, vừa hay Tô Thích cũng đi,

để Ngụy Nhất thay anh chơi tiếp.

Lần này, Ngụy Nhất đã sớm hỏi cho thật rõ, biết họ

chơi cá cược bằng nhân dân tệ nên không dám lơ là, đôi mắt to sáng cứ chằm chằm

nhìn mấy quân bài trong tay, do dự không biết phải đi quân nào, bàn tay nhỏ bé

cầm bài căng thẳng tới nỗi run rẫy.

Trâu Tướng Quân là “địa chủ”, Ngụy Nhất và An Dương là

“người đấu lại với địa chủ”, Trâu Tướng Quân thấy cô gái ngôc nghếch này cầm

bài trong tay cứ xáo đi xáo lại mãi, đôi mày rậm kẽ nhíu lại, nôn nóng nói “Đừng có ra bộ hoặc một cặp, ra quân đơn thôi, thách đôi A ra, ra bài từ cao

đến thấp”.

Ngụy Nhất sững người lại, khẽ lẩm bẩm: “Sao anh lại

biết tôi có bộ và một đôi A”. Mặc dù Ngụy Nhất rất nghi hoặc, không thể giải

thích nổi nhưng vẫn nghe theo lời anh ta, đánh quân A.

“Đồ Ngốc”, Trâu Tướng Quân không thèm giải thích, thấy

cô ấy tin tưởng mình, trong lòng vô cùng mừng rỡ, khóe môi nhếch lên, sắc mặt

cũng hồng hào thư thái hẳn.

Những người có mặt ở đó, trừ Ngụy Nhất ra, đều đưa mắt

nhìn nhau, bởi Trâu Tướng Quân quả thực đang giúp cô bé đó, trong tay anh toàn

là các bộ, lại không có cặp đôi nào, anh dạy Ngụy Nhất cách chơi thì khác gì là

tự đào huyệt chôn mình.

Không còn nghi ngờ gì nữa, ván bài đó, phần thắng

thuộc về Ngụy Nhất và An Dương.

Ngụy Nhất về đầu, vui mừng tột độ, khuôn mặt rạng rỡ

nở nụ cười đắc ý, nhảy lên hò reo: “Thắng rồi, thắng rồi”.

Trâu Tướng Quân đổi lấy được một nụ cười của người

đẹp, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái, nhưng ngoài miệng vẫn thốt ra những

lời như thường ngày “Anh Tô của cô đi lâu như vậy, cô không lo lắng gì

sao? Có khi lại đỏ bạc đen tình đấy!”.

Ngụy Nhất bấy giờ mới phát hiện Tô Thích và Ngụy Trích

Tiên đều chưa qua lại, nhưng cô vốn bản tính đơn giản, lại rất tin tưởng Tô

Thích nên lời nói đầy khiêu khích của Trâu Tướng Quân không hề lọt vào tai cô

chút nào.

Nhờ có sự nhường nhịn của Trâu Tướng Quân, đích thân

đảm nhiệm vai trò – người đi đầu và quân sư cho đối phương – nên trước khi Tô

Thích quay lại, Ngụy Nhất đã thắng liên tiếp mấy ván liền.

Mọi người trêu đùa: “Trâu Tướng Quân, nếu cứ tiếp tục

đánh như thế thì cả khu sơn trang này của cậu sẽ về tay cô ấy mất thôi”.

Ngụy Nhất hỏi: “Khu sơn trang này của anh ấy?”.

An Dương nói: “Cửu Hoa cũng là sản nghiệp kế thừa của

gia tộc nhà họ, em không biết sao?”.

Ngụy Nhất thực sự không biết điều đó, nhủ thầm, thảo

nào, lúc vào tiền sảnh mấy nhân viên phục vụ ở đó lại chào hỏi cung kính như

vậy. Cô khẽ đưa mắt liếc nhìn Trâu Tướng Quân, sắc mặt của tên đó vẫn lạnh

tanh.

Niềm tin vào trò chơi đấu địa chủ của Ngụy Nhất đang

đến hồi cao trào thì Tô Thích quay trở lại. Anh vừa nhìn liền biết ngay có

người cố ý nhường nhịn, nếu không, cách chơi lúc nào cũng theo kiểu “ra từ quân

nhỏ tới quân lớn, từ bộ đến quân đơn”, vạn biến không rời quân át chủ bài của

cô bé này đã sớm bị đánh cho tới tả rồi. Ngụy Nhất đang lúc hứng khởi, chủ nhân

chính thức quay lại rồi mà vẫn cứng đầu không chịu nhường lại vị trí. Tính nết

của Tô Thích khá nhã nhặn, liền nhường cho cô chơi tiếp, còn mình ngồi cạnh bên

quan sát.

Trâu Tướng Quân sa sầm nét mặt nhìn Ngụy Nhất nũng nịu

với người đàn ông, thầm nghĩ, cô gái ngốc nghếch kia có bao giờ dịu dàng nói

chuyện với mình như thế đâu, những lời cô ấy nói với mình lúc nào cũng kèm theo

tiếng khóc sự phẫn nộ, nếu không mắng mình là tiểu nhân thì cũng chửi mình là

lưu manh – anh cũng không tự vấn bản thân tại sao cô lại luôn mắng chửi mình

như vậy – nghĩ tới đó, Trâu Tướng Quân cảm thấy vô cùng bực bội.

Mọi người một lần nữa trợn tròn mắt lên chứng kiến

những quân bài rơi từ tay của anh ta ra đều bị bóp cho nhàu nhĩ, biến hình,

đúng là hết chỗ nói.

Nhưng từ sau khi có Tô Thích đứng bên cạnh, Ngụy Nhất

không thắng được ván nào nữa. Cô khẽ giải thích bằng một khuôn mặt rầu rĩ “Thật đấy, ban nãy khi anh chưa quay lại, em đều thắng liên tục mà! Thật đấy!”.

Tô Thích yêu chiều xoa xoa đầu cô, dịu dàng mỉm cười “Ừm, anh biết rồi”.

“Bộp” một tiếng, khuôn mặt của Trâu Tướng Quân tối sầm

lại, anh ta ném hết quân bài có trên tay xuống, “Không chơi nữa. Đi massage

thôi”.

Mọi người đều mệt rồi, nếu được ngâm mình trong làn

nước suối nóng xong lại đi massage bằng tinh dầu thì sẽ thư giãn gân cốt, lưu

thông mạch máu, giải tỏa áp lực, thư giãn cơ thể, vô cùng thoải mái.

Vậy là ai nấy đều nhất loạt tán thưởng.

Tô Thích nói không muốn đi, anh sẽ ở lại trông Ngụy

Nhất.

Trâu Tướng Quân không muốn để hai người họ ở lại bên

nhau, khẽ hắng giọng vài tiếng, nói: “Tô Thích cùng đi đi, Ngụy Nhất cũng

đi. Lát nữa bảo nhân viên làm nhẹ tay một chút là được thôi mà”.

Rồi tất cả cùng đi.

Bọn họ chọn một phòng massage lớn, cực kỳ sang trọng,

chỉ có vách ngăn lửng giữa các giường nằm. Như vậy sẽ thuận tiện để mọi người

trò chuyện.

Tám nhân viên massage bước vào, bốn nam bốn nữ. Vừa đủ

với số khách trong phòng. Nhân viên nam massage cho khách nữ, nhân viên nữ

massage cho khách nam. Nam nữ chăm sóc nhau như thế, làm việc sẽ không cảm thấy

mệt mỏi.

Bọn họ không ai nói tiếng nào, đứng trước vị khách của

mình, bắt đầu các thao tác.

Ngụy Nhất ngồi xuống cạnh giường, liếc trộm về phía

nhân viên massage cường tráng trước mặt, hít một hơi thật sâu rồi co chân lại,

không biết phải làm thế nào, trái tim đập loạn xạ.

Đúng lúc đó, Trâu Tướng Quân và Tô Thích gần như đồng

thời nói: “Đổi nhân viên nữ cho cô ấy”.

Vậy là một nữ nhân viên trung tuổi, có vóc dáng trung

bình được đổi tới, dù sắc mặt không có biểu cảm nhưng còn hơn anh nhân viên nam

to khỏe lực lưỡng ban nãy nhiều. Các nhân viên massage đã sớm rèn luyện cho

mình một đôi tay rắn chắc, khỏe khoắn, cô nhân viên này cũng không ngoại lệ.

Bàn tay thô cứng cứ trượt lên trượt xuống tấm lưng của Ngụy Nhất, lúc nhẹ lúc

mạnh. Ngụy Nhất dù sao vẫn chỉ là một cô bé, da non xương yếu, làm sao chịu nổi

“bàn tay thép” của cô nhân viên. Cô cảm thấy phần lưng bỏng rát, đau nhói như

đang phải chịu cực hình, toàn thân như bị đè nén tới độ có thể vỡ vụn hết cả,

thở ra mà không thể nào hít vào nổi. Mới bắt đầu, Ngụy Nhất còn nghiến răng cố

gắng chịu đựng, chỉ khẽ thở ra một tiếng sau mỗi động tác ấn bóp của nhân viên,

cuối cùng, cô đau tới nỗi phải cất tiếng

rn r, lo rằng liệu mình có bị thiệt mạng dưới bàn tay rắn chắc của cô nhân

viên này không, rồi lại tự nhủ hôm nay có nên viết di chúc hay không.

Bảy người còn lại say sưa với những câu chuyện phiếm,

bỗng nghe thấy ở ô ngăn phía trong cùng phát ra những tiếng xuýt xoa của người

đang cố gắng chịu đựng đau đớn: “Á…nhẹ…nhẹ một chút…á…đau…đừng…đừng”.

Nếu ai đó không biết rõ rang chuyện đang xảy ra, chỉ

nghe những tiếng rn r như vậy, nhất định sẽ có suy nghĩ không trong sáng.

Ngay sau đó, bầu không khí trong phòng có phần bối

rồi, cũng không ai nói gì nữa, mấy cô gái thầm khinh rẻ, cho rằng Ngụy Nhất

đang cố ý khêu gợi, còn các anh chàng thì húng hắng ho khan từng hồi.

Tiếng trò chuyện lắng xuống, những âm thanh rn r của

Ngụy Nhất càng rõ rệt hơn.

Trâu Tướng Quân nghe được những tiếng than thở rn r

ngắt quãng như vậy, đầu có cũng bất ngờ phát huy trí tưởng tượng, máu nóng sôi

sùng sục. Lại nghĩ ở đây còn có những người đàn ông khác, anh rất không vui khi

bọn họ cũng đang sục sôi máu nóng như mình, nhưng lại không tìm được lí do nào

để ngăn cản, sắc mặt lúc thì tái xanh, lúc lại trắng bệch.

Tô Thích khẽ ho một tiếng, ngồi dậy, nói với cô nhân

viên massage: “Cô bé đang bị bệnh, không thích hợp với việc massage tinh dầu

đâu, cô cứ ra ngoài đi”.

Cả cô nhân viên và Ngụy Nhất đều được giải thoát, ai

nấy đều vô cùng mừng rỡ.

Cô nhân viên vui mừng cảm ơn rồi đi ra ngoài. Ngụy

Nhất thì nằm thử ra giường mãi không buồn nhúc nhích, chỉ cảm thấy mình vừa

lượn một vòng ở cửa tử rồi lại được Tô Thích cứu về.

Các anh chàng có mặt ở đó đều thở phào nhẹ nhõm, cố ấy

cuối cùng cũng yên lặng rồi. Nhưng hồi lâu vẫn không thấy tiếng trò chuyện, ai

nấy đều đang chứa chất những suy nghĩ quái quỷ trong đầu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.