Chương 2
Thẩm Như Hành run lên.
“Quý phi nương nương, vừa rồi thần nữ dâng trà, đã chạm vào chén trà, trên tay dính chút bột phấn cũng không có gì kỳ lạ.”
“Bổn cung còn chưa nói trên tay ngươi có thứ gì, ngươi vội cái gì?”
Mấy vị mệnh phụ trong điện nhìn nhau một cái, không ai dám lên tiếng.
Hoàng đế giơ tay: “Kiểm tra.”
Cung nữ vừa đến gần, Thẩm Như Hành đã ôm n.g.ự.c ngã vào lòng nha hoàn.
“Ta không thở nổi.”
Thái t.ử đứng bật dậy: “Phụ hoàng, Như Hành thân thể yếu ớt, xin đừng để nàng ấy bị kinh sợ.”
Kiếp trước, hắn cũng như vậy.
Đ /ộc châm rơi ra, hắn che chở cho Thẩm Như Hành.
Sau khi ta nhận tội, hắn nói một thứ nữ như ta có thể thay trưởng tỷ chắn tai họa, đó là ân điển Vĩnh Ninh hầu phủ ban cho ta.
Ngày ta bị đ /ánh g /ãy chân, hắn đi ngang qua bên ngoài phòng chứa củi, chỉ để lại một câu, đừng để Như Hành nghe thấy tiếng khóc xúi quẩy.
Ta rút tay khỏi chậu nước, ngẩng đầu nhìn hắn.
“Thái t.ử điện hạ đ /au lòng cho đích tỷ, thần nữ cũng muốn giữ m /ạng. Nếu kiểm tra tay sẽ khiến tỷ ấy kinh sợ, vậy thì cứ nghiệm nốt ruồi sau vai thần nữ trước.”
Thái hậu cuối cùng cũng lên tiếng: “Vì sao ngươi muốn ai gia nghiệm nốt ruồi ấy?”
Giọng Vĩnh Ninh hầu căng lên: “Thái hậu nương nương.”
Thái hậu không nhìn ông ta.
Ta thẳng người lên, chậm rãi nói: “Khi thần nữ còn nhỏ được đưa vào Hầu phủ, sau vai đã có một nốt chu sa. Nhũ mẫu trong phủ nói nốt ruồi ấy giống nửa đóa sen. Trước đây thần nữ chỉ cho rằng đó là dấu vết có từ trong bụng mẹ. Mấy ngày trước, thần nữ nghe một vị lão ma ma trong cung nói, nữ nhi của Ninh An Trưởng công chúa thất lạc hai mươi năm trước, trên người cũng có một nốt ruồi hình nửa đóa sen.”
Chuỗi Phật châu va vào lòng bàn tay Thái hậu.
Ánh mắt Hoàng đế lập tức rơi xuống vai ta.
Vĩnh Ninh hầu vươn tay định kéo ta, nhưng bị thị vệ giữ lại.
“Hoang đường.” Ông ta nghiến răng, “Ninh An Trưởng công chúa tôn quý nhường nào, một thứ nữ Hầu phủ như ngươi cũng dám vin vào nhận thân.”
Ta đón lấy cơn giận của ông ta: “Nếu nữ nhi thật sự vin vào nhận thân, nghiệm xong đương nhiên sẽ lĩnh tội. Phụ thân vội cái gì?”
Thái hậu không lập tức sai người nghiệm thân ngay giữa đại điện.
Bà chỉ bảo Tần ma ma bên cạnh đỡ ta đứng dậy, khoác cho ta một chiếc áo choàng mỏng.
“Thọ yến tiếp tục. Vụ án đ /ộc châm giao cho Tông Nhân phủ và Đại Lý tự cùng thẩm tra. Thẩm Thanh Đường ở lại thiên điện, bất cứ ai cũng không được phép đưa nàng đi.”
Sắc mặt Vĩnh Ninh hầu âm trầm như mái ngói trước cơn mưa.
Thẩm Như Hành được Thái t.ử dìu ngồi trở lại bàn tiệc, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, vẫn phải giả ra dáng vẻ kinh hãi.
Khi ta đi ngang qua bên cạnh nàng ta, nàng ta dùng giọng chỉ mình ta nghe thấy mà nói: “Ngươi tưởng lôi Thái hậu vào thì có thể sống sao? Phụ thân sẽ không để ngươi nhìn thấy mặt trời ngày mai.”
Ta dừng bước.
“Kiếp trước tỷ tỷ cũng nói những lời như vậy.”
Nàng ta sững người.
Ta không giải thích.
Sau khi cửa thiên điện khép lại, Tần ma ma đích thân canh giữ ở gian ngoài.
Bà quan sát ta rất kỹ, kỹ đến mức như muốn từ giữa từng đường nét mày mắt của ta bóc ra bóng dáng một cố nhân.
“Tiểu thư ngồi xuống trước đi.”
Ta lắc đầu: “Ma ma, ta không thể ngồi. Vĩnh Ninh hầu sẽ ra tay cướp chứng cứ trước.”
Tần ma ma hạ thấp giọng: “Tiểu thư có chứng cứ gì?”
“Chiếc tã bọc ta vào đêm ta được đưa vào Hầu phủ đã bị Hầu phu nhân khóa trong ngăn tủ bí mật ở từ đường. Bà ta cho rằng đó chỉ là tấm vải cũ từng dùng để bọc một đứa trẻ bị bỏ rơi, nhưng thật ra ở góc vải có thêu hai chữ Ninh An. Còn có nốt ruồi sau vai ta nữa.”
Nắp chén trà trong tay Tần ma ma va khẽ một tiếng.
“Tiểu thư làm sao biết được ngăn tủ bí mật ấy?”
Kiếp trước, đến ngày thứ năm ta bị bỏ đ /ói trong phòng chứa củi, Hầu phu nhân đến gặp ta.
Bà ta nói ta là thứ mệnh cứng, năm đó nếu không phải bà ta mềm lòng, ôm một nữ nhi không rõ lai lịch vào phủ, Vĩnh Ninh hầu cũng sẽ không bị người bên ngoài mắng là nuôi ngoại thất.
Nói xong vẫn chưa hả giận, bà ta còn sai người ném chiếc tã bọc cũ ấy đến trước mặt ta.
Khi ấy ta nhìn thấy hai chữ Ninh An ở góc vải, chỉ cho rằng đó là tên cũ của tú nương.
Sau đó, một lão bộc đưa cơm lén nói với ta rằng, Ninh An là phong hiệu của vị Trưởng công chúa được Tiên đế yêu thương nhất.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
