Chương 65: Người Ghê Tởm
Simon cười nhạt: "Có thể coi là vậy, chủ yếu là muốn gặp cô thôi."
Ánh mắt Tư Viện trở nên vi diệu: "Gặp tôi? Có chuyện gì sao?"
Simon lấy di động ra: "Gửi lời mời kết bạn với cô mấy lần đều không có hồi đáp, tôi đành phải tự mình tới cửa vậy."
Tuy rằng anh ta đang cười, nhưng ý cười lại không chạm tới đáy mắt. Trong ánh mắt còn có vẻ kiêu ngạo, cho rằng việc bản thân hạ mình tới tìm đối với cô chính là vinh hạnh lớn lao.
Nếu là Tư Viện của trước kia, thấy anh ta như thế chắc chắn sẽ không liên tưởng đến điều xấu xa gì, cũng tuyệt đối sẽ không ngờ anh ta có suy nghĩ bỉ ổi với mình, cùng lắm chỉ nghĩ anh ta tìm mình có việc quan trọng.
Nhưng sau khi bị tên biến thái Ôn Đình Sơn tra tấn qua, đối với lòng dạ của đàn ông, Tư Viện gần như có thể dễ dàng xem thấu.
Cô vốn định từ chối, nhưng vẫn lấy điện thoại ra thêm liên lạc của đối phương vào. Cô rất muốn nhìn xem người này rốt cuộc muốn làm gì. Nếu có thể thì dùng anh ta để khiến Ôn Đình Sơn ghê tởm cũng tốt.
Simon vẫn mỉm cười, nhưng ý tứ trong ánh mắt chỉ liếc qua cũng nhìn thấu. Cái kiểu anh ta nhìn cô, quả thực là tự tin thái quá.
Ha, đàn ông.
Ôn Đình Sơn khoan thai tới muộn, trước mặt người khác hắn vĩnh viễn mang vẻ mặt của một quân bài poker, ít khi nói cười. Thấy Simon đứng đợi, hắn hơi nhíu mày.
Hiển nhiên, hắn không muốn gặp người đàn ông này.
Nhưng thân là người chịu sự giáo dục của giới quý tộc, Ôn Đình Sơn tất nhiên sẽ không để người khác phải lúng túng. Hắn mời đối phương vào văn phòng, ra lệnh Tư Viện đi pha cà phê.
Tư Viện bưng cà phê đi vào, khom lưng đặt cà phê lên bàn.
Nhưng đến phiên Ôn Đình Sơn, cơ thể không khỏi cứng đờ, nhanh chóng tránh đi.
Tên biến thái khốn kiếp, lại có thể trộm sờ mông cô ngay giữa thanh thiên bạch nhật như thế này.
Luận về độ vô sỉ, quả nhiên cô vẫn còn kém xa so với hắn.
Kể từ khi chuyện của cô và Ôn Đình Sơn bị mọi người trong phòng thư ký biết, thư ký Trương thì không sao, nhưng ánh mắt của Aria khi nhìn cô luôn có vài phần coi khinh.
Ngay cả công việc giao cho cô cũng toàn là mấy việc lặt vặt.
Tư Viện cũng không giận, hàng ngày chỉ cần làm loại công việc lặt vặt giống mấy em gái lễ tân, mà lại còn được trả lương cao mấy chục vạn tệ, cô không lỗ.
Đến giờ nghỉ trưa, Aria đưa cho cô một tờ danh sách: "Dựa theo những thứ ghi trên đây để mua, Ôn tiên sinh yêu cầu nên đừng có lề mề."
Tư Viện liếc mắt xem qua, đều là các loại nhãn hiệu cô không biết tên, nghĩ đến mức sống của Ôn Đình Sơn, tuyệt không phải là hàng rẻ tiền. Những đồ vật trên đó bao gồm nhưng không giới hạn những nhu yếu phẩm hàng ngày, trang phục giày dép v.v....
Cô nhíu mày: "Những thứ này nhãn hàng không giao tận nhà được sao?"
Ít nhất theo như cô từng chứng kiến thì Mễ Lạc chính là như thế.
Bữa tiệc sinh nhật lần trước, cô ấy tùy tiện nhấc tay gọi một cuộc điện thoại, vài nhãn hàng xa xỉ đã phái nhân viên đưa đồ đến để cô ấy lựa chọn. Cho dù cuối cùng không được chọn trúng, cũng vô cùng cảm ơn Mễ Lạc đã nhìn đến sản phẩm của bọn họ.
Những đãi ngộ đặc quyền của giới thượng lưu thực sự là điều đáng mơ ước, chẳng trách Mễ Lạc lại đắm chìm trong đó.
Aria nghe vậy, cười lạnh một tiếng: "Sao nào, vấn đề này khiến cô không muốn làm à?"
Tư Viện hơi khó hiểu, tại sao cô ấy lại có địch ý với mình lớn như vậy, chẳng lẽ do thích Ôn Đình Sơn? Nhưng nhìn tới ảnh chụp trên bàn làm việc của cô ấy, cô lập tức phủ nhận suy nghĩ đó.
Thư ký Trương từng nói, Aria đã có chồng, mối quan hệ cũng rất tốt, chỉ là không biết chồng cô ấy có phải ma cà rồng hay không.
Tư Viện đi ra khỏi tòa nhà cao ốc, đứng ở ven đường chờ xe, tính toán một nhà một nhà đi mua sắm.
Ngặt nỗi lại không có nổi một chiếc taxi nào đi qua vào giờ này, khiến cô đứng mỏi cả chân.
Đúng lúc này, một chiếc xe Bentley sang trọng dừng lại trước mặt cô, cửa sổ phía sau chậm rãi hạ xuống, Simon ngẩng đầu lên: "Viện Viện, em đứng đây làm gì thế?"
Tư Viện cảm thấy chán ngán, nhưng vẫn duy trì nụ cười lịch sự: "Ngài Simon, anh vẫn chưa đi sao?"
Simon nói: "Vừa mới ăn cơm với Ôn tiên sinh xong, đang định trở về. Em đi đâu thế, để tôi đưa đi cho."
"Không được, không tiện đường." Lời từ chối của Tư Viện trong mắt Simon lại thành kiểu giả vờ, đã muốn còn làm ra vẻ.
Anh ta mở cửa xe, ý bảo cô đi lên.
Đúng là tự đại, đức hạnh chẳng khác gì Ôn Đình Sơn.
Tư Viện chán ghét cúi đầu, khi ngẩng đầu lên lại là vẻ mặt tươi tắn: "Vậy đành làm phiền anh chở tôi đến phố Di An."
Tất cả các mặt hàng xa xỉ đều tập trung ở chỗ đó, mọi thứ đều đắt đỏ. Vì vậy nếu không phải kẻ có tiền tuyệt đối đừng đi, nếu không đến cả các chị gái bán hàng cũng sẽ ném cho bạn cái nhìn xem thường.
Simon nghe vậy thì lập tức kêu tài xế lái xe, nhìn ánh mắt của cô tinh tế hơn: "Vào lúc này em đến đó làm gì thế?"
Tư Viện không chút do dự nói: "Đương nhiên là do sếp bảo tôi đi mua sắm, bằng không đồ ở chỗ đó giá cắt cổ như vậy, làm sao tôi mua nổi."
Trong giọng nói ẩn chứa tiếc nuối cùng chua xót làm Simon châm biếm trong lòng, càng thêm nhận định cô là người phụ nữ hám của.
Một khi đã như vậy, chỉ cần bỏ tiền ra là muốn làm gì thì làm rồi.
Nghĩ như vậy, bàn tay của Simon đặt lên đùi cô, mờ ám vuốt ve vài cái. "Vừa hay tôi cũng đi đến đó, nếu em thích cái gì thì cứ nói, tôi sẽ mua cho em?"
Nếu là Tư Viện của trước kia, nhất định sẽ tát vào mặt anh ta đến khi nở ra hoa thì thôi.
Nhưng Tư Viện của lúc này lại không dấu vết cầm lấy tay anh ta, giả vờ vui vẻ: "Thật sự, anh sẽ mua cho tôi sao?"
Trong lòng Simon ghét bỏ, ngoài miệng lại nói: "Viện Viện muốn cái gì cũng được hết."
Tôi muốn mạng anh!
Tư Viện tới phố Di An liền đưa danh sách cho tài xế của Simon, nhờ anh ta hỗ trợ đi mua đồ. Còn bản thân thì lôi kéo Simon bắt đầu đi càn quét.
"Mang vòng cổ đá quý lớn nhất của tiệm ra đây."
Ngay khi Tư Viện bước vào cửa hàng Cartier đã vô cùng khí phách yêu cầu nhân viên cửa hàng.
Simon sửng sốt, hiển nhiên không nghĩ tới lòng tham của cô lại lớn như vậy.
Nhân viên cửa hàng nhận ra Simon, liếc anh ta một cái, thấy anh ta gật đầu mới xoay người đi vào bên trong, mang ra một bộ vòng cổ ngọc bích.
Tư Viện cười đầy vẻ tham lam: "Oa, đẹp quá đi, cái này bao nhiêu tiền vậy?"
Nhân viên cửa hàng cười nói: "Đây là sản phẩm mới nhất của chúng tôi, nó được làm bằng..."
"Báo giá." Tư Viện ngắt lời cô ấy, không có ý định nghe nguồn gốc xuất xứ của thứ này, chỉ muốn biết nó trị giá bao nhiêu tiền.
"250 vạn."
Tư Viện nhìn Simon: "Em muốn cái này." 250 (đồ ngốc), quá là phù hợp với anh ta.
Lời nói đã thốt ra, dù sao cũng không thể tự mình vả mặt. Tiền dĩ nhiên anh ta vẫn bỏ, nhưng chi nhiều tiền trong một lần cho người phụ nữ này như vậy, anh ta vẫn thấy không vui.
Nhưng nghĩ đến lời đề nghị của Mễ Lạc, Simon vẫn phải cắn răng nhịn xuống: "Gói lại đi, tính vào thẻ của tôi."
Tư Viện vui sướng, ánh mắt lộ ra vẻ sùng bái: "Anh yêu, anh thật tốt!"
Simon nhịn xuống miếng thịt đau, lại không biết giờ mới chỉ là khởi đầu.
Tư Viện tựa như dã thú ngốn vàng, mua vòng cổ không nói, còn nhất quyết lôi kéo anh ta đi dạo một vòng, mua một đống các loại mặt hàng xa xỉ đẹp nhưng không xài được, chỉ tính riêng túi Hermes đã là bảy tám cái.
Cô ước tính bản thân đại khái đã tiêu của Simon 500 vạn.
Mỗi lần nhìn Simon rõ ràng trong lòng đớn đau, nhưng vẫn cố căng da đầu nói ổn là Tư Viện lập tức hả giận.
Cho anh sờ đùi tôi đấy.
Sau khi mua được kha khá đồ, Simon cảm thấy hẳn nên tiến vào bước tiếp theo.
Ai ngờ Tư Viện nhìn đồng hồ, tỏ vẻ tiếc nuối: "Ai da, không được rồi, giờ em phải về nhanh để báo cáo công việc, nếu không Ôn tiên sinh sẽ mắng em mất."
Simon giật giật khóe miệng, chịu đựng cơn giận dữ nói: "Nhanh như vậy đã về à? Anh còn định mời em dùng bữa tối, tận hưởng một đêm vui sướng cơ đấy."
Hàm ý đã quá rõ ràng, Tư Viện lôi kéo anh ta làm nũng: "Ấy, anh yêu, anh gấp gì chứ, hai ngày nay người ta không có tiện, chờ khi nào tiện thì sẽ được mà."
*Đoạn sau Tư Viện đang giả trân nên mình sẽ thay đổi xưng hô nhé.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
