Chương 55: Có Cần Tôi đỡ Em Không?

Không biết đã qua bao lâu, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại. Trán Tư Viện thấm một lớp mồ hôi mỏng, thoạt nhìn hơi hơi chật vật. Tài xế mở cửa xe, Ôn Đình Sơn đi xuống, đứng ở cạnh cửa mỉm cười với cô.
Tư Viện nhìn hắn, đành phải cắn răng bước xuống. Ôn Đình Sơn vươn tay muốn đỡ cô.
Tư Viện không chịu, vịn cửa xe bước xuống.
Mới đi xuống, cô lập tức cảm thấy hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã lăn ra đất, tự làm xấu mặt ở chỗ người đến người đi.
Cũng may Ôn Đình Sơn kịp thời đỡ lấy cô, nhưng tay hắn cố ý sờ soạng lên mông cô, dán sát vào lỗ tai cô cười ác ý: "Có cần tôi phải đỡ em đi vào không?"
"Không cần." Tư Viện đẩy hắn ra, đứng vững hơn một chút, cố gắng duy trì khoảng cách với hắn.
Đáy mắt Ôn Đình Sơn vương nét cười, nhét túi tài liệu vào trong tay cô, chỉnh sửa lại cúc áo rồi đi vào sảnh lớn.
Đây là một nhà hàng cực kỳ cao cấp, cao cấp đến mức nào thì chỉ cần nhìn những chiếc xe sang trọng đỗ đầy ngoài cửa là biết. Tư Viện kết luận, nếu không phải đại gia hay tỉ phú gì đó thì cũng chẳng có ai dám tới mấy nơi như thế này để hưởng thụ.
Cô đi theo sau hắn, cố gắng phớt lời chấn động trong tiểu huyệt. Cũng may Ôn Đình Sơn đã giảm tần số xuống, nếu không chỉ sợ cô còn chẳng lết nổi một bước.
Dâm thủy tràn ra ngoài, cô cảm giác quần lót ươn ướt, bất an sờ lướt qua phần mông thì quả thật có một mảng ướt nhỏ.
Khi hai người bước vào, một người quản lý lập tức ân cần tiến lên tiếp đón. Người này cao ráo ưa nhìn, trông không khác gì người mẫu, Tư Viện theo bản năng nhìn nhiều thêm hai lần.
Ôn Đình Sơn liếc nhìn đối phương một cái, khóe môi nhếch lên cười mỉa mai.
Hắn tăng tốc độ đi, Tư Viện không thể không nhanh chóng đuổi theo. Nhưng thiết kế của chiếc váy khiến cô khó mà sải bước dài được, càng đi nhanh thứ trong tiểu huyệt ma xát càng nhiều, dẫn tới một đợt cao trào nho nhỏ.
Đi được một nửa, cô không khỏi dừng lại, đỡ lấy vách tường, sắc mặt có chút ửng hồng.
Có người qua đường thấy, quan tâm hỏi: "Cô gì ơi, cô không sao chứ?"
Trong nháy mắt, Ôn Đình Sơn dừng lại, lạnh lùng mở miệng: "Còn không mau nhanh lên."
Tư Viện cảm ơn người qua đường, chịu đựng khó chịu bước vào thang máy.
Trong thang máy, cô dựa vào tường để giảm bớt khoái cảm. Ôn Đình Sơn lại dường như cố ý, tiếp tục tăng tần số lớn hơn.
Người quản lý không khỏi quay đầu lại nhìn cô: "Tiểu thư, có cần tôi gọi bác sĩ giúp cô không?"
Tư Viện nhìn sang Ôn Đình Sơn, thấy hắn vô cảm đứng đó, như thể mọi chuyện không liên quan gì đến mình, trong lòng cô cáu giận, cắn răng nói: "Không cần, anh chỉ cho tôi toilet ở đâu là được rồi."
Quản lý tỉnh ngộ, lễ phép cười, ra khỏi thang máy liền chỉ cho cô hướng đi đến toilet.
Tư Viện gấp không chờ nổi rời đi, Ôn Đình Sơn coi như không nhìn thấy, tiếp tục bước vào trong phòng.
Ở đó sớm đã có người chờ, vừa thấy Ôn Đình Sơn liền vội vàng cùng thư ký đứng dậy chào hỏi: "Ôn tiên sinh, thật vinh hạnh khi được gặp ngài."
Người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, dáng người hơi mập mạp, mặc âu phục thắt cà vạt, ánh mắt có chút vẩn đục đầy nham hiểm, ngay cả khi cười cũng mang theo vài phần hung ác khó chịu.
Nữ thư ký đứng sau ông ta mặc bộ váy ngắn, chiếc váy liền ngắn màu đen càng tôn lên cặp chân dài trắng nõn, đôi bông tai bản to màu bạch kim càng khiến khuôn mặt cô ta trông nhỏ nhắn hơn. Bầu ngực căng tròn sinh động như cố ý lộ một nửa ra ngoài, khiến mọi đàn ông nhìn đều phải thèm nhỏ dãi.
Người đàn ông cố ý đẩy cô thư ký lên phía trên một chút, kêu cô ta tiếp đón Ôn Đình Sơn.
Thư ký ngắm nhìn bề ngoài tuấn mỹ của Ôn Đình Sơn, cũng là đôi mắt đào hoa, khóe môi không ngừng nhếch lên.
Ôn Đình Sơn nhìn không sót gì suy nghĩ của bọn họ. Hắn cười cười, ngồi vào ghế. Người đàn ông yêu cầu quản lý đưa lên thực đơn: "Không biết Ôn tiên sinh thích cái gì, món bò bít tết ở chỗ này là độc nhất vô nhị đấy thưa ngài."
Ôn Đình Sơn nhìn bộ ngực của cô thư ký đang dán sát vào cánh tay hắn, mỉm cười nói: "Tôi thấy sữa bò ở đây cũng khá được."
Người đàn ông nghe vậy, cười ha ha, nghĩ rằng hắn và mình đều là người chung một "lý tưởng". Nữ thư ký cười đến phát run, dán sát người vào Ôn Đình Sơn gọi món ăn.
Người quản lý đọc lại tên của vài món ăn xong thì đi ra ngoài.
Tư Viện ngồi trên nắp bồn cầu, nhắn tin qua cho Ôn Đình Sơn, cầu xin hắn giảm tần số xuống một chút, chân cô mềm đến mức sắp không đi nổi rồi.
Ôn Đình Sơn lấy điện thoại ra, liếc sang nữ thư ký, cô ta rất tự giác nhích ra ngoài. Ôn Đình Sơn đọc tin nhắn, cười trả lời cô: "Muốn điều chỉnh thấp xuống thì tự mình đi đến phòng đi"
Tư Viện vừa thẹn vừa giận, sao hắn có thể quá mức như vậy.
Chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời. Cô đứng dậy mặc lại váy, kẹp chân lại bước từng bước chậm vào phòng bao.
Cô đẩy cửa ra, ngay lập tức nhìn thấy một người phụ nữ dán sát vào Ôn Đình Sơn nói đùa, người đàn ông trung niên bóng bẩy phía đối diện nở nụ cười tục tĩu, thấy Tư Viện tiến vào thì vô cùng kinh ngạc.
"Cô là ai?"
Nữ thư ký quay đầu lại nhìn Tư Viện, khinh thường cười một cái.
Tư Viện lại đi đến Ôn Đình Sơn bên người, thong dong nói: "Tôi là thư ký của Ôn tiên sinh."
Người đàn ông trung niên và nữ thư ký cùng sửng sốt.
Tư Viện thấy hai bên trái phải của Ôn Đình Sơn đều đã có người ngồi, vì vậy định chuẩn bị ngồi vào phía đối diện của hắn, ai ngờ Ôn Đình Sơn lại gọi cô, chỉ vào vị trí của cô thư ký kia nói: "Ngồi ở đây."
Bị xua đuổi trắng trợn như thế, sắc mặt của nữ thư ký ngay lập tức không tốt: "Ôn tiên sinh, anh không thích em ngồi ở đây sao?"
Ôn Đình Sơn không nói lời nào, nhìn về phía Tư Viện.
Tư Viện tất nhiên hiểu ý của hắn, đây rõ ràng là ép cô làm người xấu mà.
Cô hít sâu một hơi, lập tức đứng ra sau nữ thư ký rồi kéo cô ta ra ngoài, khiến cô ta suýt chút nữa ngã xuống. Chờ khi cô ta ổn định lại, Tư Viện đã dọn ghế dựa ngồi vào bên cạnh Ôn Đình Sơn.
"Ôn tiên sinh, thư ký của anh không hề lễ phép chút nào." Nữ thư ký hiển nhiên khinh thường Tư Viện, người phụ nữ này không đẹp bằng cô ta, dáng người cũng không chuẩn, vậy mà cũng dám tranh đoạt với cô ta? Đúng là không biết bản thân trị giá bao nhiêu mà.
Người đàn ông trung niên không ngắt lời, chỉ ngồi ở một bên xem kịch vui.
Ôn Đình Sơn càng không nói.
Tư Viện có chút oán hận liếc sang Ôn Đình Sơn, bỗng nhiên cực kỳ nũng nịu, kéo tay Ôn Đình Sơn làm nũng ghen: "Anh yêu, sao anh lại như vậy, người ta mới tới muộn một chút mà anh đã mắt qua mày lại với người phụ nữ khác rồi, đáng ghét."
Ôn Đình Sơn hơi nhướng mày trước phản ứng của cô. Bộ dáng nũng nịu hắn chưa từng thấy, so với ở trên giường còn thú vị hơn.
Hắn cười cười, không nói tiếp.
Nữ thư ký thấy thế, châm chọc nói: "Ôn tiên sinh, thư ký này của anh cũng chẳng ra gì a, cháo trắng rau xào như vậy mà anh cũng cho vào miệng sao."
Tư Viện lia mắt lườm cô ta một cái, tiếp tục giày vò Ôn Đình Sơn: "Anh yêu, sao cô ta lại nói em như vậy, em mặc kệ, hôm nay không được bàn chuyện công việc nữa, nếu không sau này em sẽ không để ý tới anh nữa đâu"
Người đàn ông trung niên hơi kinh ngạc, ngay sau đó lại cảm thấy buồn cười. Đúng là không biết trời cao đất dày, không tự mình nhìn cho rõ thân phận của bản thân, ai mà không biết Ôn tiên sinh ghét nhất là bị người ta uy hiếp.
Nữ thư ký châm biếm, chờ nhìn cô xấu mặt.
Ai ngờ Ôn Đình Sơn lại vỗ vào tay cô, nói: "Có lý, vậy chúng ta đi."
Người đàn ông trung niên lập tức luống cuống, đứng lên khuyên can: "Ôn tiên sinh xin bớt giận, thư ký của tôi không hiểu chuyện, để tôi thay cô ấy xin lỗi ngài."
Tư Viện càng muốn khiến Ôn Đình Sơn xin lỗi, tên đàn ông chó, chơi cái trò bịp bợm như thế, cứ như người sai là người khác không bằng, kẻ sai nhất là hắn chứ ai.
Không ngờ Ôn Đình Sơn lại ôm eo cô, không chút lưu tình nói: "Vậy phải xem ý của bảo bối nhà tôi thế nào đã, đúng không, bảo bối?"
Được lắm, giờ cô lại thành người phụ nữ hư hỏng cậy sủng mà sinh kiêu. Cô không khỏi trừng mắt nhìn Ôn Đình Sơn, nhưng cảnh này ở trong mắt người khác lại là cô đang làm nũng oán giận.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.