Chương 13: Ai cũng có thứ mình muốn

Lâm Tự

yêu cầu làm mọi thứ đơn giản, nhưng cũng chỉ có thể giảm bớt được trình tự của

nghi lễ, những bước chính vẫn không lược bớt được.

Khách

mời ngoài họ hàng thân thích của gia đình họ Lâm ra, còn có các trưởng bối của

gia tộc Lâm Thị đều tập hợp đầy đủ.

Lâm Tự

là người chèo chống con thuyền nhà họ Lâm trong tương lai, ngoài địa vị của anh

trong họ tộc, chỉ tính riêng những lợi nhuận mà anh mang lại cũng không ai có

thể xem thường được rồi. Vì vậy, hôn lễ của anh là việc đại sự quan trọng số

một của gia tộc, những người nhận được thiếp mời dù đang ở đâu cũng đều nhanh

chóng trở về.

Không

mời nhiều người ngoài, vừa là tác phong khiêm nhường từ trước tới nay của Lâm

Thị, vừa là vì ý muốn của Lâm Tự. Anh cho rằng anh lấy ai là việc riêng của

anh, không cần phải quá phô trương, cũng không muốn gây chú ý đến mức người

người đều biết. Nhưng cho dù là thế, vẫn có vài nhà báo đánh hơi thấy mà đến,

lảng vảng bên ngoài nhà thờ tổ.

Ông Lâm

Chiêu đứng ra phía trước, tuyên bố với tất cả quan khách: “Lâm Tự hôm nay thành

gia, mục tiêu tiếp theo là chuyên tâm vào lập nghiệp. Tôi sẽ trợ giúp cháu xử

lý các vấn đề của Hoa Lâm, một năm sau Lâm Tự sẽ chính thức lên nắm quyền điều

hành Hoa Lâm. Tại đây, tôi cũng hy vọng các vị sẽ dốc hết sức mình hỗ trợ cháu,

đỡ cháu lên ngựa, giúp đỡ cháu trên chặng đường dài trước mắt”.

Lâm Tự

có đầu óc kinh doanh hơn cha mình, nhưng còn trẻ thế mà đã vượt lên cha nắm

quyền thì quả thật khiến nhiều người bất ngờ. Dù sao thì cha của Lâm Tự – Lâm

Chí Đông cũng chỉ vừa mới năm mươi tuổi. Bởi thế, ông Lâm Chiêu vừa mới nói

xong bên dưới liền vang lên những tiếng xì xầm to nhỏ, mọi ánh mắt đều đổ dồn

về phía người ngồi bên cạnh Từ Man Chi – Lâm Chí Đông.

Đây là

lần đầu tiên Lạc Trần gặp Lâm Chí Đông, cảm giác mà ông mang lại cho cô hoàn

toàn khác với Lâm Chiêu và Lâm Tự. Nói một cách chính xác thì, ba người họ rất

giống nhau, nhưng kiểu giống ấy phải quan sát thật kỹ mới nhận ra. Nụ cười của

Lâm Chí Đông cho người ta cảm giác ông đang cười thật sự chứ không như Lâm Tự,

cười đấy nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng xa cách. Còn nữa, nụ cười của Lâm Chí Đông

có phần sầu muộn, hơi ngập ngừng.

Những

lời ông Lâm Chiêu nói khiến không khí lễ cưới có phần thay đổi, sự chú ý của

mọi người bây giờ hoàn toàn tập trung vào vấn đề quyền lực trong tương lai,

không quan tâm nhiều đến cô dâu nữa. Lâm Tự mới là nhân vật chính của ngày hôm

nay, còn Lăng Lạc Trần chỉ là người may mắn được chọn, mặc dù cũng xinh đẹp

lỗng lẫy hơn người, nhưng cuối cùng thì vẫn chỉ là một nhân vật phụ mà thôi,

không thể làm lu mờ ánh hào quang của Lâm Tự.

Dưới sự

dẫn dăt của chủ hôn, Lạc Trần và Lâm Tự lần lượt hành lễ với ông nội Lâm Chiêu,

Lâm Chí Đông và Từ Man Chi rồi quay ra cúi người cảm ơn quan khách. Sau khi năm

người bọn họ chụp chung một kiểu ảnh thì phần nghi lễ cũng xem như kết thúc.

Lâm

Chiêu đại diện cho các bậc tiền bối trong dòng họ nói đôi lời răn dạy với Lạc

Trần, chủ yếu là yêu cầu cô phải luôn tỏ ra tôn trọng và khiêm tốn, lo liệu

việc nhà chu đáo, hiếu thuận với người lớn, yêu thương con cái. Đối với Lạc

Trần, những việc này chẳng liên quan gì đến cuộc sống của cô nên cô cũng chỉ

nghe tai nọ ra tai kia mà thôi.

Sau đó

ông Lâm Chiêu tuyên bố khai tiệc. Nghi thức mặc dù theo truyền thống, nhưng

tiệc lại tổ chức theo kiểu phương Tây, nhờ thế họ không cần phải đi đến từng

bàn một để mời rượu.

Phòng

tiệc bố trí đồ ăn tự chọn, Lạc Trần nhìn thấy Lạc Sa ở đó, cậu đang cầm đĩa ăn

rất hăng say. Nhìn mọi người ăn uống, Lạc Trần cảm thấy dạ dày mình lại bắt đầu

đau.

Đưa Lạc

Trần đi giới thiệu với mọi người là việc của Từ Man Chi. Bà vừa đi tơi, Lâm Tự

liền giao Lạc Trần cho bà, đến chào hỏi các bậc trưởng lão rồi ra hàn huyên với

mấy người bạn.

Lạc

Trần lập tức bị vây lấy. Từ Man Chi dẫn cô đi giới thiệu với từng người một.

Nhiều họ hàng thân thích như thế, nhưng Từ Man Chi không hề nhầm lẫn tên tuổi

và vai vế. Lúc đầu, Lạc Trần còn cố gắng ghi nhớ, muốn phân biệt rõ ràng ai là

sai. Sau đố, vì quá nhiều người, hơn nữa ngoại hình cũng tương tự nhau, nhìn

một lần thật sự là không cách nào phân biệt được, Lạc Trần đành chỉ nhớ tên

thôi.

Đột

nhiên có một giọng nói vang lên ngay bên tai cô, “Cô cứ cười một chút, không

cần phải ghi nhớ, chẳng biết có cơ hội gặp lại không mà!”. Lạc Trần nghiêng đầu

nhìn, là Utah.

“Mợ,

cháu đưa chị dâu đi ăn chút gì nhé!”. Utah nói rồi kéo Lạc Trần đi.

“Tôi là

Utah, cũng gặp nhau vài lần rồi, giờ chính thức làm quen. Không ngờ cô lại thật

sự trở thành chị dâu của tôi, chị dâu là trưởng bối rồi, sau này mong chị quan

tâm!”. Anh ta miệng nói liên hồi mà chân vẫn không ngừng bước.

Utah

rất láu cá, anh ta biết trước đây mình và Lạc Trần gặp nhau trong hoàn cảnh

không mấy vui vẻ, nhưng thêm một người bạn còn hơn thêm một kẻ thù, thêm một

trưởng bối nữa thương yêu chả phải tốt hơn sao, vì thế anh ta không hề ngần

ngại tỏ ý quan tâm, chăm sóc, có ý muốn lôi kéo cô về phía mình.

Vì nơi

đến là quầy bày đồ ăn nên Lạc Trần đương nhiên cực kì phối hợp. Nhưng còn chưa

kịp tới nơi thì Lạc Trần đã bị một đám con gái vậy lại, mồm năm miệng mười tíu

tít hỏi cô những câu hỏi đại loại như cô bao nhiêu tuổi, làm sao quen được Lâm

Tự, khi hai người ở bên nhau Lâm Tự có lãng mạn không, cầu hôn thế nào…

Mặc dù

cơ mặt đã cứng ngắc, Lạc Trần vẫn rất có trách nhiệm khoác lên vẻ mặt tươi

cười, có điều cô vẫn không biết phải trả lời những câu hỏi đó thế nào. Cũng may

Utah đứng bên cạnh lớn tiếng kêu: “Đi đi, đi đi, nghe ngóng thăm dò gì chứ,

muốn biết thì đi mà hỏi Lâm Tự ấy”.

Mấy cô

gái ồn ào đó nhanh chóng tản ra. Từ việc này Lạc Trần mới biết uy lực của Lâm

Tự rất lớn. Lúc đi, bọ họ đều cảm thấy không cam tâm, lấy tay đánh lên người

Utah.

Utah

cũng không giận, một tay bảo vệ Lạc Trần, tay còn lại

đưa ra đỡ đạn, phát ra những tiếng “Ai da, ai da” không ngớt.

Lạc

Trần nhìn anh ta, thấy người này rất kỳ lạ, trước kia anh ta chẳng phải luôn

gọi cô là nhóc con hay sao, giờ lại nhiệt tình giúp cô giải vây thế? Tất nhiên,

bất kể anh ta đang tính toán gì, chỉ cần để cô được ăn thì Lạc Trần đã thấy

biết ơn lắm rồi.

Nửa kéo

nửa đẩy, cuối cùng thì Utah cũng đưa được Lạc Trần tới được chỗ để đồ ăn. Utah

cười hì hì xòe tay ra với cô: “Thế nào, cứu chị thoát khỏi cảnh nước sôi lửa

bỏng, không cần nghĩ cách báo đáp tôi, sau này cứ giảm giá là được”.

Lạc

Trần bị anh ta làm cho á khẩu, cười nói: “Anh tên là Utah phải không, tôi thấy

gọi anh là Do Thái[1] thì đúng

hơn”.

[1] Utah có phát âm

tiếng Trung là yóu tā, giống với phát âm từ Do Thái là yóu tài. Do Thái ở đây ý

chỉ những người giỏi làm ăn, có đầu óc kinh doanh, tính toán tốt.

“Sao

chị lại biết biệt hiệu của tôi, đến cái đó mà anh tôi cũng kể với chị cơ à?”

Cũng

không thèm nghe xem Lạc Trần nói gì, anh ta lập tức chạy đi tìm Lâm Tự để hỏi

tại sao lại tiết lộ bí mật đời tư của mình.

Lạc

Trần quá vui mừng nên cũng chẳng gọi anh ta lại. Lúc này, mọi người ăn uống

cũng tương đối rồi, đang lao xao nói chuyện. Lạc Sa không biết đã chạy đi đằng

nào, cậu vẫn còn là một đứa trẻ, đến đâu cũng rất dễ dàng thích ứng.

Lạc

Trần tận dụng thời gian đi tìm đồ ăn, cầm theo một chiếc đĩa và gắp đầy những

thứ dễ ăn, kéo một chiếc ghế ra, ngồi bên cạnh quầy, bắt đầu ăn. Cuối cùng thì

cũng có thứ để nhét vào bụng, Lạc Trần thầm thở phào. Hương vị cũng rất thơm

ngon, mặc dù cô không biết là mình đang ăn gì.

Đang

ăn, Lạc Trần thấy có người kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. “Không phiền nếu ta

ngồi ăn cùng chứ?” Là cha của Lâm Tự.

Lạc

Trần đặt thức ăn đang cầm trên tay xuống đĩa, định đứng dậy để hành lễ, dù sao

họ cũng chưa từng gặp mặt chính thức.

Lâm Chí

Đông đặt tay lên vai, ấn cô ngồi xuống, cười nói: “Cùng ăn đi”.

Lạc

Trần gật đầu, hai người không nói gì thêm nữa, chỉ tập trung vào ăn.

Lạc

Trần ăn hết thức ăn trong đĩa của mình, Lâm Chí Đông lấy thêm cho cô vài miếng

hoa quả và một cốc nước ép trái cây. Lạc Trần đột nhiên nghĩ ra điểm khác biệt

nhất giữa cha Lâm Tự với Lâm Tự và ông nội anh: Lâm Chí Đông rất phong độ, lịch

lãm, khiến người tiếp xúc cảm thấy dễ chịu. Mặc dù trông ông hơi u buồn nhưng

vẻ sầu não đó hoàn toàn không ảnh hưởng tới phong thái của ông, ngược lại càng

thu hút người khác muốn tìm hiểu câu chuyện ẩn sau đó là gì.

“Lạc

Trần, rất vui vì con đã đến nhà chúng ta. Lâm Tự là một đứa trẻ rất mạnh mẽ, hy

vọng con có thể thay chúng ta chăm sóc, để ý tới nó nhiều hơn, để nó có thể

nhận ra rằng sống chậm cũng có thể hạnh phúc”. Nói xong, ông còn nhìn Lạc Trần

chớp chớp mắt.

Lạc

Trần cảm thấy người như Lâm Chí Đông rất dễ gây thiện cảm cho người đối diện,

cô bất giác gật đầu, sau đó mới như bừng tỉnh nhận ra việc mình đang làm, vội

nói: “Anh ấy không nói ra, cũng không chịu nghe người khác khuyên, con chưa

chắc đã làm được gì đâu”.

“Không

sao. Ở bên cạnh nó cũng đã là một sự an ủi rồi”.

Lạc

Trần như hiểu như không gật đầu, cha của Lâm Tự dường như có rất nhiều điều còn

cất giấu trong tim.

Một đêm

như thế sẽ có rất nhiều trẻ con, đứa nào đứa nấy trang điểm ăn mặc lộng lẫy như

hoàng tử, công chúa nhỏ. Trước khi hai vợ chồng Lạc Trần xuống nhà, Lạc Sa đã

được đưa đi giới thiệu với mọi người rồi. Bọn trẻ con tỏ ra rất tò mò với Lăng

Lạc Sa, nhanh chóng quên mất việc phải giữ dáng vẻ lịch lãm hay phong cách thục

nữ gì đấy, lập tức tụ tập lại với nhau thành một nhóm.

Lạc

Trần ngồi một bên quan sát cảnh đám trẻ con chạy nhảy đùa nghịch, cười nói tíu

tít không ngớt. Khó khăn lắm cô mới tìm thấy Lạc Sa, sau đó kéo cậu ra một bên,

dùng khăn ăn lau khô mồ hôi đang đầm đìa của cậu.

Lạc Sa

nhìn thấy chị cũng rất vui mừng, nói: “Chị, hôm nay chị thật xinh đẹp”, nghĩ

thế nào, lại nói: “Chị, chị lấy anh Lâm phải không? Vừa rồi em có nhìn thấy anh

ấy, hình như hơi già”.

“Trẻ

con đừng nói linh tinh. Buổi tối chị phải ở lại đây, em biết rồi chứ?”

“Biết

ạ. Trong phòng có máy tính, chị không phải lo em ở một mình buồn đâu’.

Lạc

Trần bất giác nhíu mày. Những tin tức nói về việc học sinh chìm đắm vào các trò

chơi trực tuyến cô đã đọc không ít, vì thế trong vấn đề này Lạc Trần rất khắt

khe với Lạc Sa. Cô hy vụng trước khi Lạc Sa có khả năng tự chủ sẽ không tiếp

xúc nhiều với những thứ này. Có điều, gia đình họ Lâm vì muốn thể hiện lòng

hoan nghênh cậu, đã chuẩn bị cho cậu tất cả những gì đang thịnh hành nhất trong

giới trẻ. Xem ra, cô vẫn cần phải trao đổi với Từ Man Chi một lần nữa về vấn đề

của Lạc Sa. Cho dù Lạc Sa không được bà nhận nuôi, nhưng có phải là Từ Man Chi

cảm thấy bà mới thật sự là người chịu trách nhiệm về mọi thứ liên quan đến Lạc

Sa, bao gồm cả cuộc sống, học hành, nên hoàn toàn xem nhẹ suy nghĩ của người

làm chị như Lạc Trần không?

Mặc dù

Lạc Sa ngoan ngoãn đứng im nhưng đầu lại không ngừng ngóng sang bên cạnh. Lạc

Trần quay đầu sang nhìn, một đám trẻ con tầm tuổi Lạc Sa đã vây quanh cô từ lúc

nào. Thấy Lạc Trần nhìn mình, bọn chúng mồm năm miệng mười nhao nhao tự giới

thiệu. Có đứa thì gọi cô là cô dâu, đứa thì gọi cô là mợ nhỏ, còn có đứa gọi cô

là chị, là dì, thật đúng là loạn không thể loạn hơn. Có một vài đứa bạo dạn còn

bước đến gần sờ vào bộ đồ cưới cô đang mặc, tất cả đều cảm thấy cô dâu thật

xinh đẹp.

Lạc Sa

thấy các bạn ùn ùn kéo tới vây lấy Lạc Trần, liền tình nguyện đứng ra giải vây

cho chị, lớn tiếng nói: “Cô dâu thì có gì mà xem, chỉ có bọn con gái mới thích

thôi, chúng ta ra kia chơi đi”. Nghe cậu nói thế, đám con trai liền chạy theo

cậu, đám con gái chạy đuổi theo đám con trai, cuối cùng Lạc Trần cũng được yên

tĩnh một lát.

Lạc

Trần nhìn đám người đang cười cười nói nói hết sức vui vẻ ở đằng xa kia, thầm

nghĩ không biết bữa tiệc này đến lúc nào mới kết thúc, liệu mình rời khỏi đây

có bị coi là bất lịch sự không nhỉ? Nghĩ thì nghĩ thế nhưng cô đã đứng dậy, đi

về phía cầu thang.

Lạc

Trần biết, phòng đọc sách của ông nội ở tầng hai, còn phòng trang điểm và phòng

sinh hoạt chung mà cô đã từng vào đều ở tầng ba, chắc là phòng ngủ của ông nội

cũng ở tầng hai, mình không nên mạo phạm đến nữa. Vì vậy, Lạc Trần đi thẳng lên

tầng ba, muốn tìm căn phòng mà Từ Man Chi nói đã bố trí riêng cho cô và Lâm Tự

hoặc tìm phòng Lạc Sa để nghỉ ngơi một chút.

Đối

diện với cầu thang là một quầy bar nhỏ, dưới quầy rượu đặt một chiếc ghế sofa

và một bàn trà hình bán nguyệt để mọi người có thể nghỉ ngơi, tự phục vụ. Bên

trái bên phải bố trí tất cả là bốn phòng, Lạc Trần đi về hướng ngược lại với

phòng sinh hoạt chung, cô hé một cánh cửa, bên trong chỉ có ánh đèn tường sáng

trưng. Lạc Trần mỉm cười, đây chẳng phải là căn phòng theo kiểu thư viện đặc

trưng của Lâm Tự sao? Cô đang định quay ra thì đột nhiên nghe thấy có tiếng

người.

“Anh,

xem ra anh đối xử với chị dâu rất tốt đấy nhỉ”. Là Utah.

Lạc

Trần không định nghe câu trả lời của Lâm Tự, cô cảm thấy nghe lén là rất bất

lịch sự, định rời đi. Đúng lúc đó, giọng điệu đều đều vô cảm của Lâm Tự truyền

tới, Lạc Trần đoán họ đang nói chuyện ở ngoài ban công.

“Gì mà

tốt với không tốt, ai cũng có thứ mình muốn, nước sông không phạm nước giếng”.

Lạc

Trần nhẹ nhàng lùi ra, khép cửa lại. Câu trả lời của Lâm Tự hoàn toàn nằm trong

dự đoán của cô.

Có kiểu

người, dù người ra có moi tim ra dâng tặng thì anh ta cũng chẳng hề rung động.

Lâm Tự chính là kiểu người như vậy, Lạc Trần cảm thấy bản thân mình cũng thế,

bởi vậy, không gây ra phiền phức, đối với mình hay với người khác đều là việc

tốt.

Quả

nhiên, căn phòng bên cạnh chính là căn phòng mới được trang trí lại. Vừa nhìn

đã nhận ra đây là phòng tân hôn, đồ dùng ở đây đều có màu đỏ sẫm viền vàng, tay

nắm tủ quần áo kiểu bán nguyệt màu vàng, phía trên chạm khắc một đôi long

phượng, bên trong có rất nhiều quần áo dành cho phụ nữ: áo ngủ, áo choàng tắm,

áo mặc ở nhà, áo mặc khi tập thể thao, các loại áo vest, rồi đồ mặc đi chơi…

cái gì cũng có. Lạc Trần nghĩ: Chuẩn bị nhiều thế này cứ như mình sẽ ở đây luôn

vậy, có tiền cũng không cần thiết phải lãng phí thế chứ. Thực ra, những thứ này

đều do Lâm Đoan Tử chuẩn bị, về cơ bản thì mỗi kiểu sẽ có hai bộ, một bộ để ở căn

hộ của Lâm Tự, chủ yếu cũng là vì muốn thuận tiện cho Lạc Trần.

Lạc

Trần c** đ* ra treo lên, sau đó mặc áo choàng tắm vào, bắt đầu tẩy trang. Vì

lần trước trang điểm thử, chuyên viên hóa trang đã dạy cô làm cách nào để tẩy

trang, bảo vệ da, vì thế Lạc Trần làm rất dễ dàng. Cô liếc nhìn chiếc giường

rộng lớn ở phía sau, thật quá hấp dẫn, mau tắm rửa rồi vào ngủ một giấc thôi.

Từ

phòng tắm đi ra, Lạc Trần nhìn thấy Lâm Tự đứng ở giữa phòng, sắc mặt rất không

tốt.

“Sao

vậy?”

“Vẫn

còn chưa tiễn khách mà em đã muốn ngủ rồi sao?”

“Có ai

nói gì với em đâu?”, Lạc Trần lơ đễnh trả lời. Cô lau tóc, ngồi xuống trước bàn

phần bôi kem dưỡng da. Dù sao, cô và những người đó cũng không quen biết nhau,

chẳng có gì để nói cả. Giờ họ đang nói chuyện vui vẻ thế kia, vai của cô lại

chỉ là nhân vật phụ, chẳng cần thiết phải tới đó để góp vui, có cô hay không

thì cũng chẳng ảnh hưởng gì. Cô đang rất mệt, hai ngày rồi có được nghỉ ngơi

đầy đủ đâu.

Lâm Tự

đương nhiên không tha cho cô, lớn tiếng nói: “Thay quần áo đi”.

Lạc

Trần chỉ vào mình: “Giờ em thế này, trang điểm lại, làm tóc, thay đồ xong xuôi

thì khách khứa cũng đã về hết từ lâu rồi”.

Lâm Tự

trừng mắt nhìn cô hồi lâu, chẳng nói gì, quay người bỏ đi, nhưng không quên dập

mạnh cửa.

Lạc

Trần chọn bừa một chiếc áo ngủ, thay vào. Cô nhìn chiếc giường, bật người trên

đó vài cái, sau đó cuộn mình vào chiếc chăn mềm mại, cứ thế này thật dễ chịu,

sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ. Lúc nửa mơ nửa tỉnh Lạc Trần mới dám thừa nhận,

câu nói của Lâm Tự thật sự khiến cô tổn thương. Mặc dù không có được tình yêu

đẹp như mong muốn, nhưng đến cơ hội để mơ mộng anh cũng không cho, anh thật quá

tàn nhẫn.

Ngủ đến

nửa đêm, Lạc Trần đột nhiên cảm thấy rất lạnh, lần sờ tìm chăn để rúc

vào nhưng tìm mãi cũng không thấy. Cố gắng lắm mới mở được mắt, cô lập tức nhìn

thấy Lâm Tự đang đứng bên giường, ôm cái chăn lớn đó trong tay nhìn cô chịu

lạnh, không hề động đậy. Lạc Trần cũng chẳng muốn nói, cô lao về phía anh, định

giằng lại cái chăn. Lâm Tự giơ tay lên cao, ném cái chăn xuống đất.

Lạc

Trần tự nói với mình không cần so đo tính toán với kẻ nửa đêm tự dưng lại lên

cơn điên kia. Cô tự mình xuống giường nhặt chăn lên.

Lâm Tự

túm chặt lấy vai cô, ấn cô ngã xuống giường. Lạc Trần nghĩ: Anh cũng chỉ biết

mỗi chiêu này, cư xử bạo lực với tôi. Nhưng cô biết cứng rắn đối đầu với anh

cũng chẳng có ích gì, liền dứt khoát từ bỏ, tự ôm lấy người mình cho ấm nằm im

giả chết, không thèm để ý tới Lâm Tự.

Lâm Tự

cũng không nói gì, anh cảm thấy cô gái này thật quá vô tâm. Những người họ hàng

nhà ở thành phố này tối nay khá muộn mới về, những người thân ở nơi khác thì đã

được bố trí ở khu vực phòng dành cho khách đằng sau khu nhà chính, bọn họ cũng

muốn nhân cơ hội này tụ tập một chút. Mặc dù không cần hai người phải tự làm

lấy tất cả mọi việc nhưng khách mời đều là họ hàng thân thích, hoàn toàn không

thể cư xử đối phó như đối với bạn làm ăn mà phải tiếp đón chu đáo, chân thành.

Lăng Lạc Trần rời phòng tiệc từ sớm thì đã đành, còn ngủ rất ngon nữa, hoàn

toàn chẳng xem đây là đêm tân hôn, càng đừng nói đến thẹn thùng xấu hổ.

Lạc

Trần cuộn tròn người lại, không phải chỉ vì cô không ra tiễn khách mà Lâm Tự

định cho cô chết cóng đấy chứ, anh ấy đã đứng nhìn lâu lắm rồi. Thôi, tự thân

vận động vậy, Lạc Trần dùng cánh tay mình ôm vòng lấy Lâm Tự, xích lại gần anh.

Vấn đề

giữa hai người có gì mà không thể giải quyết được ở trên giường chứ? Lâm Tự lập

tức vứt bỏ tâm trạng khó chịu trước đó, hoàn toàn tập trung vào việc vận động

để thỏa mãn dc vng của mình. Từ khi quyết định muốn Lăng Lạc Trần, anh đã

không gần gũi bất kỳ người con gái nào nữa. Sự chủ động của Lạc Trần khiêu

khích khả năng kiểm soát của anh. Anh thấp giọng kêu một tiếng rồi mãnh liệt

hôn Lạc Trần.

“Quan

hệ hòa hợp”, sau cơn cuồng nhiệt Lạc Trần mới như hồi tỉnh lại, cuối cùng cũng

hiểu được ý nghĩa thần kỳ của bốn chữ này. Cô nằm trên người Lâm Tự không muốn

dậy, vận động kịch liệt vừa rồi đã tiêu hao hết toàn bộ năng lượng của cô,

nhưng đồng thời cũng khiến cô cảm thấy thật tuyệt vời.

Lâm Tự

đương nhiên không biết thương hoa tiếc ngọc, anh đẩy Lạc Trần ra, đi vào nhà

tắm.

Lạc

Trần ôm lấy chăn, vùi mình vào đó định ngủ. Đúng lúc đó Lâm Tự đi ra, giật chăn

rồi lại nói với cô: “Em đi tắm đi”.

“Mệt

quá, em đã tắm trước đó rồi”.

“Sau đó

cũng phải tắm. Còn nữa, sau này em nhớ phải dùng biện pháp tránh thai. Em cũng

không muốn có con phải không?”

Lạc

Trần gật đầu, đột nhiên trở nên tỉnh táo, vội vàng đi tắm. Lạc Trần không có

kinh nghiệm, anh đã dạy cô thì cô nghe theo cũng không có gì sai.

Khi cô

đi ra thì Lâm Tự đã không còn ở trong phòng. Đây là nhà của anh, Lạc Trần chẳng

việc gì phải lo lắng, nhanh chóng ngủ một giấc đã.

Lâm Tự

quay về phòng đọc để ngủ. Không phải anh cố ý giữ khoảng cách với Lạc Trần nên

mới bỏ mặc cô một mình trong đêm tân hôn, chỉ là anh đã quen sống một mình rồi,

không muốn chia sẻ giường của mình với người khác trong lúc nghỉ ngơi. Trong

căn phòng anh chuẩn bị cho Lạc Trần có một phòng đọc sách nhỏ để cô dùng vào

việc học. Chỉ cần lúc anh muốn, có thể tìm thấy cô trong phòng riêng là được.

Ngày

hôm sau, Lạc Trần bị Lâm Tự gọi dậy từ rất sớm, sau đó anh lái xe đưa cô về

chung cư, chuyển đến nhà mới. Lạc Trần vốn muốn đợi Lạc Sa nhưng Từ Man Chi bảo

cô, hôm nay bà còn muốn đưa Lạc Sa và mấy đứa trẻ nữa đi tham quan Bảo tàng Địa

chất, xem hóa thạch, bảo cô và anh cứ đi trước, không cần phải lo lắng.

Lạc

Trần tới thỉnh an ông nội, ông không nói gì chỉ gật đầu, sau đó nói với Lâm Tự

vài câu liên quan tới công việc. Lạc Trần khong thấy cha Lâm Tự đâu, Từ Man Chi

nói ông đã đi từ sáng sớm.

Cô quay

về căn hộ, chuyển đồ từ tầng dưới lên, sắp xếp đâu ra đấy, lau dọn xong xuôi

thì cũng rất muộn rồi.

Lạc

Trần rất thích căn phòng mới của mình. Ngày trước, cô và Lạc Sa dùng chung

phòng cũng không tiện lắm. Căn phòng hiện giờ có phòng vệ sinh bên trong, còn

có không gian học tập riêng biệt, rất tiện dụng.

Tường

được dán giấy màu be rất nhạt, đồ dùng là màu cà phê nhạt, Lạc Trần không biết

những thứ này do ai chuẩn bị hay đã có sẵn từ trước, nhưng nhìn chiếc bàn học

kia lại giống như được thiết kế riêng cho cô vậy, dù sao cũng rất hợp ý cô.

Thậm chí cả chiếc rèm cửa sổ có in hình sa mạc cũng rất hợp ý cô.

Trên

bàn để một cái máy tính xách tay. Lạc Trần đã từng nhìn thấy nó ở Trung tâm

Thương mại, nhưng cô cảm thấy thứ này không liên quan nhiều đến việc học của

mình, hơn nữa cô cũng chẳng hứng thú với việc lên mạng nên cũng không chú ý

đến. Rất nhiều suy nghĩ của Lạc Trần đều khác xa với suy nghĩ của giới trẻ hiện

đại.

Căn

phòng bên cạnh là của Lâm Tự, sau khi đưa cô tới đây anh đã vào phòng mình,

cũng chẳng thấy đi ra. Lạc Trần vào hai căn phòng đối diện xem qua một chút,

một là phòng giải trí, phòng kia là phòng tập thể thao, chức năng của mấy cái

máy trong đó cô còn phải học dần dần.

Phòng

bếp được trang bị rất đầy đủ nhưng rõ ràng chưa từng đỏ lửa. Cũng đến giờ cơm

rồi, Lạc Trần đi tới gõ cửa phòng Lâm Tự, bên trong không có tiếng trả lời. Lạc

Trần nghĩ một lát, quyết định cầm theo điện thoại xuống căn hộ tầng dưới nấu

cái gì đó để ăn. Một là không biết Lâm Tự có thích nấu cơm trong nhà hay không,

hai là ở đây chẳng có nguyên liệu gì để nấu, không bột sao gột nên hồ mà.

Vừa

xuống đến tầng dưới thì di động đổ chuông, cô bắt máy, giọng Lâm Tự vang lên,

“Đi đâu rồi?”.

“Ở tầng

dưới, em định nấu gì đó để ăn, anh có muốn ăn không?”

“Mỳ

xào”. Nói xong anh liền cúp máy.

Lạc

Trần ngớ người, hình như cô còn chưa hỏi anh muốn ăn gì. Cũng may ở đây nguyên

liệu đầy đủ, làm món mỳ xào cũng không khó lắm. Nửa tiếng sau, Lạc Tần bưng đĩa

mỳ xào lên tầng trên, đáng lẽ nên làm thêm một đĩa rau trộn nữa vì nếu chỉ ăn

mỳ không sẽ rất ngấy. Nhưng với kiểu người như Lâm Tự, chăm sóc chu đáo quá anh

ấy sẽ được đằng chân lân đằng đầu.

Khi cô

mở cửa phòng, Lâm Tự vẫn ở trong trạng thái bận rộn quen thuộc, dường như không

hề nhận ra cô vừa vào. “Trong tủ lạnh có hoa quả, làm một đĩa salad đi”, anh

vẫn cúi đầu sai bảo cô.

Lạc

Trần mang chiếc đĩa đặt ở phòng bếp, vừa đi vừa nói: “Em không biết làm salad,

anh tự làm đi”.

“Vậy

thì cắt hoa quả trong tủ lạnh ra”. Dù sao thì anh

cũng sẽ không làm.

Lạc

Trần không trả lời. Cô nhìn đống hoa quả trong tủ lạnh, lấy chuối ra, bóc vỏ,

cắt thành từng khúc, đặt lên đĩa.

“Xong,

có thể ăn cơm rồi đấy”.

Lâm Tự

bước ra, nhìn thấy đĩa chuối cũng không nói gì, tự mình lấy một chiếc đĩa, gắp

một ít mỳ xào ăn, không động đến đĩa chuối. Chờ Lạc Trần thu dọn bát đĩa xong,

anh nhìn cô nói: “Ngồi đi, chúng ta nói chuyện”.

“Vâng”.

Lạc Trần lau tay, ngồi đối diện với anh.

“Chúng

ta ở cùng nhau, muốn chung sống hòa bình thì có một vài việc phải nói rõ với

nhau trước”.

Lạc

Trần gật gật đầu, ý là cô đã hiểu.

“Em

không được động vào đồ của anh; không được nấu ăn trong bếp, anh ghét mùi dầu

mỡ; về việc nhà, mỗi người làm một tuần; những việc anh bảo em, nếu em làm được

thì đồng ý, không làm được thì từ chối, đừng làm kiểu đối phó với anh”, Lâm Tự

bóng gió.

Lạc

Trần dường như không nhận ra ý của anh, nói: “Không động vào đồ của anh thì làm

sao mà quét dọn? Quần áo của anh không cần phải giặt sao?”

“Quần

áo của anh đều đưa đến một tiệm giặt là cố định. Quét dọn làm vệ sinh cũng

không được tự ý làm loạn đồ đạc của anh lên. Phòng anh cũng không được tùy tiện

vào. Không được nghe điện thoại của anh”. Giọng Lâm Tự rất kiên quyết.

“Vâng”.

“Anh sẽ

bố trí lái xe đưa đón em. Lúc anh không tiện tới gặp em, anh sẽ dặn dò lái xe”.

“Được,

còn nữa không?”

“Tạm

thời chỉ có thế thôi”.

“Em có

thể đưa ra vài yêu cầu không?”

“Nói

đi”.

“Em có

vài môn học vào buổi sáng, bài vở kỳ này cũng rất nhiều, hơn nữa ở trường em có

phòng ký túc, vào kỳ thi cuối kỳ thỉnh thoảng em có thể ở lại trường không? Còn

nữa, lúc bận học, em cần được nghỉ ngơi…” Lạc Trần dù sao vẫn còn nhỏ, có những

việc cô không dám nói quá rõ ràng.

“Anh

biết rồi. Chúng ta hẹn rõ thời gian thế này, thứ Tư và thứ Sáu anh sẽ tới phòng

em, nếu anh đi công tác hoặc có chuyện đột xuất thì sẽ điều chỉnh sau”.

“Em

không muốn chuyện của chúng ta bị người khác để ý, em và Lạc Sa vẫn mong được

sống một cuộc sống bình thường”.

“Anh sẽ

sắp xếp”. Lâm Tự gật đầu.

“Còn

nữa, trước kia anh có nói sẽ không can thiệp vào cuộc sống riêng của nhau, em

hy vọng anh có thể làm được”.

“Anh

cần biết em đi đâu, ở đâu, nhưng tại sao em lại làm thế hay làm thế nào thì anh

sẽ không can thiệp. Còn chuyện này nữa, nếu anh ở nhà thì buổi tối em phải về

nhà trước mười giờ. Đương nhiên, anh hy vọng là khi anh về đến nhà đã thấy em ở

đó rồi, em nên cố gắng làm cho tốt”.

“Em

không thể hứa là ngày nào cũng sẽ về nhà trước anh, em còn phải dạy Lạc Sa

học”.

“Cũng

không khó lắm đâu, sự bận rộn của anh, em chắc chắn không thể tưởng tượng

được”. Lâm Tự bĩu môi, gần như đang nở một nụ cười, sau đó quay về phòng làm

việc tiếp.

Lạc

Trần bưng đĩa chuối không ai thèm để ý kia lên, tự mang về phòng mình ăn.

Buổi

tối, cuối cùng thì Lạc Sa cũng về nhà. Vừa đến nơi, cậu liền gọi điện thoại cho

Lạc Trần, kể cho cô nghe những gì cậu đã gặp trong ngày hôm nay, kể cả những

chuyện về lịch sử hóa thạch. Sau đó, cậu thấy qua điện thoại thì không nói chi

tiết được, liền bảo Lạc Trần xuống tầng dưới, nói là dì Từ và bác Vương đều ở

đây. Lạc Trần nghĩ đi xuống một lát cũng được, có thể nói chuyện với Từ Man

Chi.

Lạc

Trần ra khỏi phòng, thấy Lâm Tự vẫn đang bận rộn làm việc.

“Em

muốn xuống dưới một chút. Dì đã đưa Lạc Sa về rồi. Còn có cả bác Vương, hình

như là người dì đưa đến để chăm sóc cho Lạc Sa”.

Lâm Tự

hơi gật đầu xem như đồng ý.

Lạc

Trần nhìn Lạc Sa, mới chỉ để nó tự do hai ngày đã thấy đen đi rõ rệt, khuôn mặt

cháy nắng đỏ cả lên nhưng trên môi lại có nụ cười thỏa mãn. Cậu vừa nhìn thấy

Lạc Trần liền chạy bổ tới, kéo tay cô nói: “Chị, chị xem ảnh em chụp đi. Có thể

nhìn ra không, đây là cá, đây là gà, còn đây, theo suy đoán thì là cột sống của

khủng long”. Cậu chỉ cho Lạc Trần hết cái này đến cái khác, trông rất phấn

khởi.

“Lạc

Sa, đừng vội, cứ để chị cháu từ từ xem. Đúng rồi, cháu còn chưa giới thiệu bác

Vương mà”, Từ Man Chi nói với Lạc Sa.

“Chị,

đây là bác Vương, bác ấy nấu ăn rất ngon”.

“Chào

bác, cháu là Lăng Lạc Trần, là chị của Lạc Sa”. Cô nhìn sang Từ Man Chi, ý muốn

hỏi bác Vương này có phải do bà tìm đến để lo việc cơm nước, chăm sóc cho Lạc

Sa hay không?

Từ Man

Chi đứng bên cạnh nói: “Ngày kia ta và cha của Lâm Tự sẽ quay về Mỹ. Bác Vương

là người đã đi cùng ta từ nhà mẹ đẻ, theo ta nhiều năm rồi. Giờ ta sang Mỹ, bác

muốn ở lại, vừa hay có thể chăm sóc cho Lạc Sa và hai con. Sau này, hai con có

thể xuống đây ăn cơm”.

Lạc

Trần nhìn bác Vương vẫn đứng cười tít cả mắt nhưng từ đầu đến cuối chưa nói một

lời nào, thoạt nhìn đã thấy bà là người sạch sẽ gọn gàng, có đôi mắt rất hiền

hậu.

“Bác

Vương, sau này phải phiền bác rồi”.

Bác

Vương vội vàng xua tay, cười nói: “Cô chủ, đừng khách sáo. Tôi nhất định sẽ tận

tâm phục vụ các vị”. Lạc Trần đỏ mặt, để người có tuổi như thế phục vụ mình,

làm sao có thể nhận được đây!

Sau này

tiếp xúc nhiều với bác Vương, Lạc Trần mới biết, Từ Man Chi chịu để bác Vương ở

lại chăm sóc cho cô và Lạc Sa là thể hiện sự quan tâm đến mức nào. Bác Vương

làm việc nhà rất thành thạo, không chỉ nấu ăn tốt, làm việc nhà chu đáo, điều

đáng quý là trình độ văn hóa của bà cũng rất cao, luôn chú ý tới vấn đề phối

hợp dinh dưỡng, sắp xếp các bữa ăn một cách khoa học hợp lý. Ngoài ra bà còn có

thể dạy học cho Lạc Sa, thậm chí đến cả những kiến thức về thời trang, mỹ phẩm

đều có hiểu biết nhất định. Mặc dù bác Vương biết rất nhiều, nhưng nếu Lạc Trần

không chủ động yêu cầu thì bà không bao giờ đưa ra ý kiến, không chỉ đạo hay ép

buộc Lạc Trần, chỉ đứng ở vị trí người hỗ trợ, cung cấp cho Lạc Trần sự trợ

giúp tốt nhất lại không khiến cô cảm thấy khó chịu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.