Chương 12: Bước chân vào hôn nhân

Người không

rõ tình hình nhất vẫn là Lạc Sa. Buồn bã lo lắng cả ngày trời, nhìn thấy chị

rồi vẫn không nhẹ nhõm hơn. Cậu không biết chị đưa mình đến đây để làm gì. Khu

chung cư lớn trước mặt còn có phòng bảo vệ, ra vào cần mật mã, nhà xe ngay bên

cạnh cũng thế, chỉ nhìn thôi cũng biết là nơi của người giàu ở.

Lạc

Trần dù đã từng đến đây hai lần nhưng cũng chưa quen với môi trường xung quanh

lắm. Ban ngày đã đi một vòng ở đây rồi nên còn nhớ, căn hộ Lâm Tự ở tầng trên

cùng của tòa nhà cao nhất trong khu chung cư này, tầng mười tám, Lạc Sa ở tầng

mười bảy. Đồ của Lạc Trần buổi chiều đã chuyển đến rồi, cô chỉ mang theo một số

ít đồ đạc đơn giản của Lạc Sa. Dù sao căn nhà cũ vẫn ở đấy, lúc nào cần thì về

lấy sau.

Căn hộ

Lạc Sa ở có diện tích tầm hai trăm mét vuông, hình thức thì giống hệt căn hộ

tầng trên, sạch sẽ ngăn nắp, bốn phòng ngủ một phòng khách, một phòng ăn, phong

cách rất hiện đại, màu sắc chủ đạo là đen và trắng nhìn rất giống phòng trưng

bày. Vương Dịch Thu có giỏi giang tới mức nào đi nữa thì trong một thời gian ngắn

như thế cũng không thể có sáng kiến gì đặc biệt. Đồ dùng trong nhà cũng là do

cô ấy chọn, đa phần đều là đồ bằng vải màu be ấm áp, rõ ràng đã trung hòa được

sự lãnh lẽo của căn nhà, tạo cho người ta có cảm giác đầm ấm.

Lạc

Trần lấy ra một tấm thẻ, đấy chính là chìa khóa thẻ từ, chỉ cần quẹt thẻ ở dưới

lầu, sau đó nhập mật mã là có thể tự do ra vào. Đến tầng mười bảy, khóa cửa cần

dùng dấu vân tay để nhận biết, Vương Dịch Thu dạy Lạc Trần cách sử dụng, đợi cô

thiết lập xong rồi mới yên tâm ra về. Cách mở là đặt ngón tay cái lên màn hình

để máy quét vân tay, sau đó nhập tiếp mật mã vào, nếu đúng như chủ nhân cài đặt

trước thì cửa sẽ mở, nếu không thì cho dù có mời thợ sửa khóa giỏi nhất đến

cũng không thể mở được.

Lạc

Trần nhìn tầng tầng lớp lớp các loại khóa trước mặt, trong lòng nghĩ: “Đúng là

nơi mà người như Lâm Tự thích ở”.

Lạc

Trần giúp Lạc Sa quét dấu vân tay để máy ghi nhớ rồi nói với cậu mật mã. Mật mã

chính là ngày sinh nhật của Lạc Sa, như thế thì cậu nhất định không quên được.

Vừa vào

trong, Lạc Sa lập tức bị căn phòng trước mắt thu hút, căn hộ này đã vượt xa sức

tưởng tượng của cậu: “Chị, đây là nhà mới của chúng ta phải không? Chúng ta

không phải rời xa nhau nữa, đúng không?”.

Cậu

không hề hò reo hay chạy đi ngó nghiêng khắp nơi, chỉ đứng im trước cửa, không

biết nên bước chân nào vào trước.

Lạc

Trần cởi giày để ở ngoài, tìm đôi dép lê mới mua đi vào. Lạc Sa nhẹ nhàng đặt

cặp xuống đất, cũng cởi giày, thay đôi dép lê dùng ở nhà nhìn dễ chịu, theo chị

vào trong.

Lạc

Trần đi vào bếp. Mặc dù phải một tuần nữa họ mới chuyển qua ở, nhưng trong tủ

lạnh đã đầy chặt các loại đồ ăn tươi, đồ ăn sẵn, ăn liền. Biết là tối họ sẽ đến

sắp xếp đồ đạc, Vương Dịch Thu đã giúp họ đặt một chiếc pizza, chị biết trẻ con

đều thích ăn món đó. Quả nhiên, Lạc Sa nhìn thấy pizza thì cười toe, cũng không

vội hỏi những vấn đề khác, chỉ tập trung ăn thôi.

Ăn

xong, Lạc Trần mới nói với Lạc Sa việc cô sẽ ở tầng trên, không phải ngày nào

cũng ở cạnh để chăm sóc cậu được. Cô không biết Lạc Sa sẽ có phản ứng như thế nào,

chỉ hy vọng cậu có thể chấp nhận được sự sắp đặt đó.

“Là ở

phía trên phòng của em ạ?”.

“Phòng

tầng trên không giống với phòng này lắm, chị cũng không nói rõ được”.

Lạc Sa

thật sự rất thích căn hộ này. Ở đây đã bố trí cho cậu một phòng vẽ, bên trong

có giá vẽ, dụng cụ vẽ, còn có nhiều tượng thạch cao dùng để luyện vẽ chân dung

nữa. Cũng có một phòng chơi riêng, bên trong có máy vi tính và rất nhiều đồ

chơi như máy bay điều khiển từ xa, tàu hỏa, xe ô tô, thậm chí có cả một mô hình

trận địa, bên trên có cát, có gò đồi, núi cao, đồng bằng, sông, hồ… các loại

địa hình, còn có binh lính và rất nhiều trang thiết bị, vũ khí, một vài bộ đồ

chơi mô hình, tóm lại là tất cả những đồ chơi mà bọn con trai thích đều có ở

đây, đểu là những loại tốt nhất.

Những đồ

chơi này có thứ Lạc Sa đã từng nhìn thấy ở trung tâm thương mại lớn, có thứ cậu

chưa thấy bao giờ. Nếu không phải Lạc Trần kéo cậu ra ngoài nói chuyện thì cậu

vẫn không thể rời khỏi đó được!

Vương

Dịch Thu đúng là người rất có bản lĩnh, toàn bộ những đồ dùng mới mẻ trong

phòng khiến Lạc Sa như mê đi. Khi Lạc Trần nói với cậu về sự sắp xếp mới, cậu

không suy nghĩ gì mà đồng ý ngay, trong đầu chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng

quay lại căn phòng đó để nhìn cho kỹ mấy món đồ chơi.

“Chị,

giờ chỗ này là nhà của chúng ta, tất cả mọi thứ đều là của em thật sao?”.

“Đúng

thế, đều là của em”. Vương Dịch Thu đã đề nghị Lạc Trần ký vào bản hợp đồng mua

nhà, căn hộ này giờ là tài sản của Lạc Trần.

“Chị,

bao giờ thì chúng ta được chuyển đến?”.

“Chắc

là cuối tuần này. Cuối tuần chị kết hôn, chúng ta sẽ chuyển đến đây ở”.

Mặc dù

rất thích nơi này nhưng Lạc Sa vẫn cảm thấy việc chị mình kết hôn là quá gấp

gáp. Có điều sau chuyện tối qua cậu đã hiểu, có những chuyện cậu không nên tham

gia vào. “Vậy để em đi tham quan một lúc nữa rồi hai chị em mình về nhà nhé”.

Không

đợi Lạc Trần đồng ý, Lạc Sa kêu lên vui vẻ rồi chạy vào phòng chơi. Mặc dù đã

lên cấp ba nhưng cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ, còn rất ham chơi. Lạc Trần thấy bộ

dạng em như thế, tự nhiên cũng vui lây, đã bao lâu rồi Lạc Sa không cười vui vẻ

thoải mái như thế nhỉ?

Đính

đoong – tiếng chuông cửa vang lên.

Là ai

được chứ? Lạc Trần đi ra. Lâm Tự đang đứng bên ngoài, sắc mặt lạnh lùng. Lạc

Trần mở cửa, anh không nói lời nào, chỉ quay người đi về phía thang máy, Lạc

Trần hiểu, ý là muốn bảo cô lên nhà.

“Đợi

một phút thôi, em nói với Lạc Sa một câu đã”. Lạc Sa lúc này đã hoàn toàn không

quan tâm đến sự hiện diện của Lạc Trần nữa, nghe chị nói thì đồng ý ngay, tiếp

tục vùi đầu vào khám phá chỗ đồ chơi mới.

Lạc

Trần lên tầng trên, cửa không khóa. Rõ ràng là kiến trúc giống nhau, phong cách

lại hoàn toàn khác nhau.

Căn hộ

tầng dưới ngăn nắp tiện dụng, trong phòng khách là một bộ sofa lớn, trên tường

có tivi màn hình rộng, đồ điện gia dụng cũng đầy đủ, phòng ốc sắp xếp có tính

sử dụng cao mà vẫn thoải mái. Còn căn hộ của Lâm Tự vừa bước vào đã nhìn thấy

một thư viện sách thu nhỏ. Ngoài ban công và hành lang dẫn vào các phòng, chỗ

nào cũng là những giá sách xếp cao đến tận trần, thang chuyên dụng đặt ngay bên

cạnh. Bàn làm việc của Lâm Tự được bố trí ngay chính giữa phòng, Lạc Trần cảm

thấy người ngồi ở đấy giống như người thủ thư ở thư viện vậy. Lâm Tự lúc này

đang ngồi ở vị trí thủ thư, nhìn chằm chằm vào cô.

“Di

động đâu?”

“Ở dưới

nhà.”

“Tại

sao không mở máy?”

“Không

mở máy sao? Em không biết. Anh tìm em có việc gì?”. Lạc Trần chẳng hiểu mình

không mở máy thì có vấn đề gì, nhất cử nhất động của cô đều trong tầm giám sát

của Lâm Tự, không phải sao?

“Cảm ơn

anh, căn hộ bài trí rất dễ chịu, em và Lạc Sa đều rất thích”.

“Liên

quan gì đến em?”. Ý của Lâm Tự là căn hộ đó có đẹp đến đâu thì cũng chẳng liên

quan gì đến cô cả, dù sao cô cũng không ở đấy.

Lạc

Trần không nói gì nữa, cảm thấy dù sao mình cũng đã rất khách sáo rồi.

“Em

xuống dưới đi”. Lâm Tự đột nhiên hờ hững nói. Vốn là biết cô đang ở căn hộ tầng

dưới nên anh mới cố ý về nhà sớm, mặc dù không muốn căn hộ mình ở thay đổi

nhiều, nhưng vẫn có thể nghe thử ý kiến của cô. Lúc này, đối diện thái độ hừ

hững của cô, Lâm Tự tự nhiên lại nổi giận với chính mình, điện thoại không gọi

được thì thôi đi, lại còn đích thân đi xuống dưới để gọi cô lên, chất vấn cô.

Anh đối với cô quá tốt rồi, cô mới là người không biết điều, từ trước đến nay

anh đã bao giờ quan tâm tới ai như thế đâu.

Đây

cũng không phải là chuyện tốt, chẳng qua chỉ là một cô gái, phải xử lý lạnh

lùng một chút. Lâm Tự suy nghĩ một lát rồi nói: “Di động không được tắt, phải

luôn đem theo bên người, nếu còn không nghe máy một lần nữa, em chỉ còn cách ở

nguyên chỗ anh có thể tìm thấy em thôi, anh nghĩ chắc em cũng không muốn thế”.

Quay

xuống tầng dưới, việc đầu tiên Lạc Trần làm là đi tìm cái hộp di động kia, mở

máy ra. Lạc Trần chưa bao giờ dùng điện thoại di động, vì thế cô rất nghiêm túc

đọc kỹ hướng dẫn sử dụng. Trong máy đã lưu số điện thoại của Lâm Tự, số ở văn

phòng và cả ở nhà, Lạc Trần lưu số của Lạc Sa vào, sau đó bấm máy gọi đi để ghi

lại số của chính mình.

Đã gần

mười giờ rồi, Lạc Sa vẫn ở trong phòng đồ chơi không chịu ra, Lạc Trần đi vào

kéo cậu ra khỏi đó. Ngày mai còn phải đi học, hai chị em nên về sớm nghỉ ngơi.

Lạc Trần thấy thế này thật sự không ổn, nếu không có ai quản em cô, lại ở chỗ

đầy những thứ mới mẻ hấp dẫn thế này thì ngày nào nó cũng mải chơi mà không học

hành gì mất. Xem ra cần phải tìm một người đáng tin cậy để chăm sóc cho Lạc Sa.

Mua sắm

đồ đạc, thu dọn nhà cửa, thậm chí đến việc học cũng phải cố gắng tìm thời gian

rảnh mới đi được, Lạc Trần bận không ngơi tay.

Một

ngày trước khi hôn lễ diễn ra, Lâm Tự cho người tới đón Lạc Trần đi đăng ký kết

hôn. Thủ tục rất đơn giản, chỉ cần ký tên, lấy dấu vân tay, chụp ảnh chung, sau

đó giấy đăng ký được in ra ngay. Giấy đăng ký có bìa da màu đỏ tươi, rất mỏng,

nhưng lại rất nặng. Lạc Trần cầm trên tay, trong lòng không có chút cảm giác

vui sướng hạnh phúc nào.

Tối hôm

đó, Lạc Trần và Lạc Sa chuyển đến nhà mới. Sáng hôm sau, Lạc Trần lên trên tìm

Lâm Tự. Cô đứng trước cửa phòng tìm một lúc mà vẫn không thấy chuông cửa. Tối

qua Lâm Tự nhấn chuông bằng cách nào nhỉ? Cô còn đang suy nghĩ thì cửa đã mở.

Lâm Tự cầm tay cô, thiết lập quyền mở cửa vào hệ thống cho cô, sau đó nói mật

mã chính là sáu số cuối trong dãy số điện thoại của cô. Thực tế, dãy số này là

ngày tháng năm sinh của mẹ Lâm Tự, đây là dãy số mà anh sẽ không bao giờ quên.

Hai

người ăn sáng đơn giản rồi Lâm Tự lái xe đưa cô đến khu biệt thự. Thảm đỏ được

trải ngay từ cổng biệt thự, đèn lồng đỏ treo đầy, thậm chí đến cả cây bên đường

cũng được quấn những dải lụa đỏ. Khi Lạc Trần mặc thử lễ phục, cô nghĩ may mà

suy nghĩ của họ cũng khá hiện đại, ít nhất cũng không bắt cô phải mặc đồ cưới

kiểu truyền thống. Nếu tổ chức hôn lễ theo kiểu truyền thống thì chắc chắn sẽ

vô cùng phức tạp rườm ra. Nhìn cách trang hoàng nơi nơi đều là màu đỏ rực rỡ

này thật sự rất có không khí náo nhiệt của hôn lễ.

Trong

phòng chính lại trang trí khác với phong cách bên ngoài. Đèn treo trên trần đã

được thay, Lạc Trần nhớ rằng cô rất thích chiếc đèn bằng thủy tinh mà lần trước

thấy, giờ đã được thay thế bằng một cái màu vàng, lại càng thể hiện sự trang

nhã lịch sự. Ghế sofa cũng đã đổi bộ mới, phía trên thành ghế thêu cặp long

phượng đang quấn quýt bằng chỉ màu vàng kim. Thảm trải dưới sàn thêu một bầy

rồng, màu sắc của hai con rồng chính giữa cũng là màu vàng rực rỡ, hòa với ánh

sáng của chiếc đèn trần, nhìn rất tráng lệ lộng lẫy.

Điều kỳ

lạ là tuy màu sắc vô cùng sặc sỡ nhưng Lạc Trần nhìn lại không thấy khó chịu,

ngược lại còn thấy rất có khí thế.

Từ Man

Chi và Lâm Đoan Tử sớm đã ở đó đợi cô, lại một lần chăm sóc sắc đẹp, trang điểm

làm tóc, lần này còn kỹ lưỡng và tỉ mỉ hơn lần trước rất nhiều. Khi cô hoàn

thành xong mọi thứ thì đã là buổi chiều. Cả khoảng thời gian dài như thế, Lạc

Trần lại mới chỉ ăn có ít đồ điểm tâm nên cảm thấy đói vô cùng, có điều đã mặc

thế này thì cũng không thể chạy đi khắp nơi tìm đồ ăn được. Bên cạnh cô không

có ai, cũng chẳng biết hôn lễ sẽ bắt đầu vào lúc nào, Lạc Sa giờ ra sao.

Đang

buồn phiền thì Từ Man Chi đi vào. Bà chẳng hề tỏ ra không vừa lòng với việc Lạc

Trần kiên quyết đòi giữ bằng được Lạc Sa, cũng không nhắc lại chuyện đó nữa,

vẫn giữ thái độ thân thiết với Lạc Trần.

“Dì ơi,

con thấy hơi đói”.

Lạc

Trần không biết nên xưng hô với bà như thế nào, đành chọn cách gọi cô cảm thấy

có vẻ thích hợp nhất, cách xưng hô này vô tình lại giống hệt với cách mà Lâm Tự

vẫn gọi Từ Man Chi.

Ở đây,

quản gia và người giúp việc đều gọi Từ Man Chi là bà chủ, giờ Lâm Tự sắp lấy

Lạc Trần, bà đã dặn dò mọi người phải gọi Lạc Trần là cô chủ, xưng hô không

được đảo lộn phép tắc.

“Uống

chút sữa đi, cô gắng thêm tý nữa”. Từ Man Chi ấn một chiếc nút nhỏ ở bên cạnh, rất

nhanh đã có người giúp việc đi vào chờ sai bảo, “Sau này cần gì thì cứ nhấn nút

này để gọi người”.

“Tối

nay hai con phải ở lại đây. Phòng của Lâm Tự đã được trang trí lại rồi”.

“Có thể

nhờ trợ lý Vương đến xem Lạc Sa thế nào không ạ?”. Lạc Trần vốn cũng ngại khi

sai khiến nhờ vả người khác, nhưng Lạc Sa mới chỉ gặp Từ Mạn Chi và Vương Dịch

Thu, đành phải làm phiền Vương Dịch Thu vậy.

“Vừa

rồi ta đã cho người đi đón nó về đây. Hình như tốt qua thức chơi rất muộn, lúc

nãy vẫn đang ngủ. Vừa rồi nó gọi điện nói muốn nhìn thấy con mặc trang phục cô

dâu đấy. Tối nay Lạc Sa cũng sẽ ở lại đây”.

Lạc

Trần phát hiện mỗi khi nhắc đến Lạc Sa, Từ Man Chi thường nói nhiều hơn bình

thường, có thể thấy bà thật lòng quan tâm tới Lạc Sa. Lạc Trần bỗng nảy ra một

ý nghĩ, “Con muốn tìm một người chăm sóc cho Lạc Sa sau khi con dọn đến ở cùng

Lâm Tự, dì có biết người nào phù hợp không?”.

Từ Man

Chi gật đầu, “Việc này con cứ yên tâm giao cho ta”.

Khi hôn

lễ của hai người chính thức bắt đầu đã là tám giờ tối. Lạc Trần vì đói mà mệt

mỏi vô cùng, ngược lại hoàn toàn với Lâm Tự bên cạnh, thần sắc hết sức tươi

vui. Lâm Tự mặc một bộ vest màu kem, áo sơ mi bên trong màu đồng thêu những sợi

chỉ vàng, vừa nhìn cũng biết là do Lâm Đoan Tử thiết kế. Lạc Trần luôn cảm thấy

Lâm Tự hợp với những màu tối hơn, không ngờ bộ quần áo màu kem khoác lên người

anh lại khiến vẻ lạnh lùng cứng nhắc vốn có trở nên dịu dàng ấm áp.

Lạc

Trần dừng một chút ở đầu cầu thang, khoác tay Lâm Tự rồi hai người từ từ đi

xuống dưới.

Đối với

Lâm Tự, vẻ đẹp của Lạc Trần hôm nay không hề khiến anh kinh ngạc. Anh đã sớm

nhìn ra nét đẹp của cô, lớp trang điểm phù hợp chỉ giúp làm nổi bật lên khí

chất của cô mà thôi. Lâm Đoan Tử còn tâng bốc bên tai anh, Lạc Trần chỉ cần

đánh bóng một chút là sẽ tỏa sáng lấp lánh ngay. Nhưng đối với Lâm Tự, nhan sắc

là thứ yếu, bề ngoài chỉ là phù phiếm, người tốt mới là thực tế, còn thế nào là

tốt, thì còn phải tùy quan điểm của mỗi người, không thể vơ đũa cả nắm được.

Nhưng

anh không biết, Lạc Trần hiện giờ chẳng tốt một chút nào, cô đói sắp xỉu đến

nơi rồi, chân bước cũng không vững. Lạc Trần có thói quen ăn uống rất tốt, lúc

nào cũng đúng giờ đúng bữa, không bao giờ ăn vặt, đột nhiên cả ngày không ăn

gì, làm sao cô có thể chịu được? Lâm Tự nhận thấy sắc mặt của Lạc Trần không

tốt lắm, liền vỗ về mu bàn tay đang khoác trên tay anh, nói nhỏ: “Cười đi”.

Lạc

Trần rất nghe lời, lập tức cười ngay, vô cùng tự nhiên, dường như niềm vui

sướng đó chứa chan trong lòng, tràn cả ra ngoài. Chỉ mình cô biết, duy trì nụ

cười này phải cô gắng biết bao nhiêu.

Lâm Tự

đưa cô đi xuống dưới cầu thang, phòng khách rộng lớn như thế mà giờ đã chật

khách khứa. Lạc Trần tưởng rằng tổ chức ở nhà thì sẽ không có nhiều người tham

gia. Cô ngẩng đầu nhìn Lâm Tự, miệng anh lúc này cũng đang mỉm cười nhẹ. Có lẽ

hình ảnh hai người lúc này, trong con mắt người khác chính là một đôi uyên ương

đang ngập tràn hạnh phúc, hoàn toàn không hay, thứ hạnh phúc đó cũng trong vắt

như ánh trăng, xa vời vợi, chỉ hai người mới hiểu rõ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.