Chương9

Người đàn ông và người phụ nữ ở

sát cạnh nhà nhau này vẫn tiếp tục giữ

thái độ bình thản như không có chuyện

gì xảy ra. Họ đã không gặp mặt nhau một khoảng thời gian khá dài.

Chỉ có điều,

Mạc Bắc vẫn mua đồ ăn sáng không sót một

ngày nào.

Trước đó, Mạc Hướng Vãn chẳng qua giận quá mà

buột miệng nói vậy, không

ngờ chỉ một câu nói này, ngày nào

anh cũng mua đồ ăn sáng đến cho

cô. Đầu tiên, Mạc Hướng Vãn cảm thấy kinh ngạc,

tiếp đó dần

phiền não, sau cùng đã chuẩn bị sẵn tiền rồi tìm cơ hội trả cho

anh.

Thói quen ngủ nghỉ, giờ giấc thức dậy của

Mạc Phi không biết bắt đầu thay đổi từ lúc

nào. Bây giờ ngày nào cậu bé cũng dậy sớm hơn cô,

cầm đồ ăn sáng Mạc Bắc đưa vào, rồi vào phòng kéo cô dậy.

Mạc Bắc

thông minh ở chỗ không hề vào nhà làm phiền đến cô, cũng chẳng chạm mặt cô, Mạc

Phi đưa tiền anh cũng quyết không nhận. Anh đoán chắc rằng bây giờ nếu như

không có chuyện gì cấp thiết, cô tuyệt đối sẽ không chịu gặp mặt anh.

Chỉ khổ

thân Mạc Phi, ngày nào cũng cầm mấy tờ bạc màu đỏ[1], nói

với Mạc Bắc bằng giọng đáng thương: “Chú

bốn mắt, chú thật đáng ghét, chú không cầm tiền của mẹ cháu khiến cháu không

hoàn thành được việc mà mẹ giao cho.”

[1] Tờ 100 tệ của

Trung Hoa.

Anh hỏi Mạc Phi “Thế mẹ có trách cháu không?”

Mạc Phi lắc lắc đầu,

trong lòng thầm nghĩ, mẹ thật sự chẳng trách

gì mình cả, có điều

không chịu lấy lại tiền mà thôi. Cậu bé luôn muốn

hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ mà mẹ

giao phó, cho nên việc này

hoàn toàn khiến cậu bé phải vắt óc suy nghĩ, khổ não mấy

ngày liền.

Thế là Mạc Bắc bèn nói: “Cháu cứ

nói với mẹ thế này nhé!Đây là những

món mà chú mời Mạc Phi dễ thương ăn

sáng, bảo mẹ không phải ngại, mẹ cháu

chẳng qua là nhờ phúc của cháu nên mới được ăn

thôi.” Những lời nói này

là anh cố tình nghĩ ra, tuy

rằng không gặp mặt nhau, nhưng anh vẫn

cứ nhất thời không kiềm chế được

bản thân đi làm những việc

khôngđược “quang minh

chính đại” cho lắm.

Sau khi nghe thấy

những lời này, Mạc Hướng Vãn vô cùng tức

tối, nhưng lại không muốn chạy sang đập cửa

phòng 403nữa. Thế nào

mà anh chẳng mỉm cười hỉ hả, cô không

thể nào vứt tiền thẳng vào khuôn mặt cứ

nhơn nhơn đáng ghét đó. Mạc Hướng Vãn

không muốn diễn quá đạt vai sư tử Hà

Đông trước mặt anh.

Tuy rằng, Mạc Bắc và Mạc Hướng

Vãn không gặp mặt nhau, nhưng mỗi

buổi sớm anh đều gặp Mạc Phi, hỏi xem cậu bé dùng bữa có

ngon hay không, có no hay không, mẹ có đilàm ngoài giờ nữa không, để tiện

sắp xếp một số việc trong vài ngày tới.

Mạc Bắc cảm thấy vô cùng vui vẻ, khoan

khoái trong lòng.

Buổi sáng hôm nay, sau khi

chạy bộ thể dục xong, mặc trên người bộ quần áo thể

thao, Mạc Bắc hân hoan đứng xếp hàng mua bánh

bao nhân thịt trước cửa tiệm bán hàng của đôi vợ chồng trẻ ở đầu khu

dân cư.

Đôi vợ chồng

trẻ này khoảng hơn hai mươi, từng làm việcở một cửa

hàng danh tiếng, học được chút kỹ

thuật làm mấy món điểm tâm từ một đầu bếp

có tiếng, nên chiếc bánh bao làm ra vỏ mỏng nhân

dày, vị đậm đà, thơm

ngon, vỏ bánh lại dai mềm ngon

tuyệt. Trời còn chưa sáng, họ đã mở cửa đón

khách, mỗi ngày có thể bán

đến mấy ngàn cái bánh.

Mạc Phi nói mẹ thích ăn những đồ nhạt, cửa hàng này

cònbán các loại cháo, nào là cháo

trứng thịt, cháo bát bảo, cháo theo phong

cách Hồng Kông, cháo đậu đỏ, đảm bảo

cho hai mẹ con nhà họ Mạc

những bữa sáng phong phú, đa dạng, thơm ngon mà dinh

dưỡng.

Vì anh tới đây mua bánh nhiều nên đôi vợ chồng này

bắtđầu quen mặt, dần dần

có thể tán gẫu vài câu với anh.

Cô vợ vui vẻ hỏi: “Anh

lại mua đồ ăn sáng cho con à?”

Mạc Bắc trả lời rất

thuận miệng: “Đúng thế, thằng bé thíchăn bánh bao anh chị làm

lắm.”

Cô vợ này

liền quay sang nói với anh chồng: “Mọi người

đều bảo đàn ông

Thượng Hải tốt quả không sai, anh nhìnxem, người

ta vừa mới sáng sớm đã thức

dậy đi mua đồ ăn cho vợ con rồi

đấy.”

Mạc Bắc chẳng muốn giải thích nhiều với những

ngườikhông quen biết, thế nhưng câu nói này lại

bị một người đột nhiên bước đến từ

phía sau nghe

thấy. Người đó lập tức hétlớn: “Mạc Bắc, cậu có vợ con

từ lúc nào mà nhanh thế hả?”

Thì ra là Vu Trực! Mạc Bắc

đành phải lôi ngay anh bạn chí cốt ra khỏi chỗ mua hàng. Vu Trực không hề đến đây một

mình, phía sau còn cả chiếc xe Land Rover hoành

tráng, khiến cho mọi người đều quay lại nhìn.

Từ Tư cũng đang nhoài người ra khỏi

cửa kính nhìn anh cười tươi rói.

Từ Tư nói: “Mình đã nhận

thấy ngay hành động của cậu là bất thường

mà, có phải đang

giấu gái trong nhà không?”

Mạc Bắc cầm

trên tay mấy chiếc bánh bao, muốn

đưa cho Mạc Phi nhân lúc còn nóng, vậy nên anh chẳng thèm để tâm

đến hai anh bạn

nối khố, nhanh chóng ngồi vào xe rồi giục: “Nào, cho mình đi nhờ một

đoạn đi.”

Từ Tư nhìn anh cười: “Có phải cậu đang

hẹn hò không? Còn không thèm đeo kính nữa

cơ đấy.”

“Đừng lắm lời, mình đeo kính áp tròng rồi, mau lái xe đi.”

Vu Trực lên xe. bực mình buông lời “Đường sá ở đây sao

thế, chỗ nào

cũng thấy toàn “ếch con xanh”?”

“Ếch con xanh” mà Vu Trực nói đến chính là những

họcsinh tiểu học mặc đồng phục màu

xanh lá cây, mấy đứa trẻđang hứng khởi

nhảy nhót trên đường đến trường.

Ngày hôm nay chính là buổi khai trường.

Mạc Hướng Vãn chán nản trước thế công kích bằng bữasáng của Mạc

Bắc. Người ta thường nói “vô công bất thụ lộc”, cô nghĩ chỉ còn

một cách phải dậy sớm, cho Mạc Phi ăn thật

no nê, như vậy mới có

thể chặn đứt đường của anh được. Vì vậy, sáng

nay cô dậy từ sớm, nấu mì cho

Mạc Phi, còn chần cả trứng, cho cả xúc

xích lên trên. Mạc Phi quả thực đãăn no nê, nhưng vẫn cứ nhớ đến chú

bốn mắt của mình.

Có lẽ, cậu bé biết

rằng mẹ không mấy yêu quý, thân thiện chú bốn mắt cho nên không dám nhắc một

cách trực tiếp mà chỉ lẩm bà lẩm

bẩm: “Hầy, vậy là con không được ăn bánh

bao nhân thịt rồi.”

Đây chính là những gì mà Mạc Hướng Vãn muốn. Nếu nhưđể

cho Mạc Bắc làm hỏng thói quen ăn uống của Mạc Phi thì người làm mẹ như cô quả là

đã thất bại trong việc phòng thủ.Cô còn làm

thêm hoa quả cho Mạc Phi ăn tráng miệng nữa.

Sau khi ăn

xong, bụng Mạc Phi căng tròn, hoàn toàn quên béng mấy chiếc bánh bao

nhân thịt. Người bạn thân Vu Lôiđang đứng

phía ngoài sân gọi Mạc Phi xuống cùng nhau đến

trường. Cậu bé nhanh chóng quay sang nói với Mạc Hướng Vãn: “Mẹ ơi, con đi học đây,

trên đường đi con

sẽ cẩn thận, mẹ cứ yên tâm.”

Kể từ khi Mạc

Phi bắt đầu vào tiểu học, ngày

nào Mạc Hướng Vãn cũng dành

chút thời gian buổi sáng đưa con đếntrường.

Thế nhưng từ học kỳ trước, mấy cô bạn gái

cùng lớp với Mạc Phi bắt đầu phát động

phong trào “mọi người cùng nhau đến trường”. Sáng

ra, cả đám học sinh nữ

không bắt cha mẹ đưa tới trường, hẹn tập trung một điểm

rồi cùng nhau đi. Cô bé phát động phong

trào này còn cười nhạo

Mạc Phi một thời gian vì cứ mãi để mẹ phải đưa đến

trường, điều này

khiến cho Mạc Phi cảm thấy vô cùng

mất mặt.

Mấy hôm trước ngày khai giảng, Mạc Phi

nghiêm túc thôngbáo với Mạc

Hướng Vãn rằng: “Mẹ ơi,

con là con

trai, hơn nữa cũng đã lên

lớp hai, con có thể tự mình

đến trường được rồi.”

Tuy rằng, Mạc

Hướng Vãn không an tâm

nhưng lại chẳng thể làm tổn thương lòng tự tôn của

con trai nên đành phải đồng ý. Nhưng cô vẫn yêu cầu

cậu bé: “Con

phải đến trường cùng với các bạn trong lớp, mọi người có thể nói

chuyện cho vui, hơn nữa cũng có

thể giúp đỡ lẫn nhau.”

Mạc Phi tìm mấy cậu bạn thân như Vu Lôi, rồi lập

ra nội quy về thời gian và lộ

trình đến trường cho cả nhóm.

Mạc Hướng Vãn cũng đã nói

chuyện với bố mẹ của Vu Lôi, cuối cùng đành

phải để cho Mạc Phi tự mình tới

trường.

Dù vậy, nhìn thấy Mạc Phi tự đi đến trường, trong lòng cô vẫn

cảm thấy vô cùng lo lắng. Con trai

càng ngày càng trưởngthành thế nào cũng

có một ngày rời xa cô. Mạc Hướng Vãnđứng trên

ban công, nhìn thấy Mạc Phi cùng Vu Lôi và mấy người bạn học vui đùa hớn

hở, vừa đi vừa

nói chuyện, lại còn nhắc nhở lẫn nhau là phải đi

thẳng rồi rẽ trái, cô bất giác nở nụ

cười vui vẻ.

T¬T

Mạc Phi đang đi bỗng

nhìn thấy một chiếc xe rất đẹp

từ phía xa đang dần tiến lại, còn

chưa kịp nói với mấy người bạn học rằng

chiếc xe thật tuyệt thì đã thấy

chú bốn mắt ngồi ởphía

trong rồi.

Từ Tư từ phía xa đã nhìn

thấy có mấy “chú ếch xanh nhỏ”đang tiến gần lại xe mình.

Mạc Bắc bảo anh dừng xe lại. Từ Tư

mở cửa sổ xuống, liền

nghe thấy một trong mấy đứa trẻ gọi Mạc Bắc là “chú bốn

mắt”.

Mạc Bắc mỉm cười hỏi cậu bé “Tại sao hôm nay lại dậysớm

thế này? Cháu đã ăn sáng

chưa?”

Mạc Phi vỗ vỗ vào

chiếc bụng của mình nói “Cháu ăn nolắm

rồi ạ.”

Mạc Bắc để số bánh

bao nhân thịt và cháo sang một bên rồi hỏi

tiếp: “Mẹ cháu không đưa cháu đến trường sao?”

Mạc Phi vỗ ngực vẻ đắc ý “Bọn cháu tự mình đi đến lớp ạ.”

T¬T

Lần này thì chiếc xe tuyệt đẹp của

Từ Tư đã thật sự bị “chà đạp

giày xéo”. Mạc Bắc cho tất cả đám “ếch xanh nhỏ” kia

lên xe, suốt cả

đoạn đường chúng cứ hỏi mãi không thôi,

vậy mà Mạc Phi vẫn nhẫn nại trả lời từng câu một.

Khi đến trường, Từ Tư đỗ xe trước cổng, các anh bạn

nhỏ vui vẻ, hân hoan xuống xe, cậu bé

nói chuyện cùng Mạc Bắc còn cúi người đầy cung kính, nói với anh rằng: “Cháu

thay mặt các bạn cùng lớp, cám ơn chú Mạc.”

Mạc Bắc vô cùng cao hứng hỏi cậu bé: “Tại sao

cháu không gọi chú là “chú bốn

mắt” nữa?”

Anh bạn nhỏ lộ vẻ mặt

tinh quái, ranh ma đáp: “Bởi vì, sáng nay chú

chỉ có mỗi hai mắt thôi.”

Mạc Bắc không hề tức giận,

lại còn cười tít mắt xoa đầu anh bạn nhỏ

dặn dò: “Cháu phải nhớ cho kỹ, sau này lúc

nào cũng phải gọi là chú

Mạc, nghe không.”

Lúc quay trở lai xe, Từ Tư

vừa nắm vô lăng vừa kêu

cathan vãn: “Hôm nay,

cậu dám bắt mình làm lái xe chở

họcsinh tới trường hả?”

Vu Trực cũng không

nhịn được: “Cậu nhớ khi còn

nhỏ,mình vừa gọi cậu một tiếng “tiểu

bốn mắt” cậu đã

nện cho mình một trận tơi bời

không?”

Mạc Bắc nhét luôn

bọc bánh bao vào

tay Vu Trực, bị nóng bất ngờ, Vu Trực

kêu oai oái.

Từ Tư nhanh

chóng nhận định rõ tình hình, thẳng thắn đưa ra câu hỏi cho mối nghi ngờ lớn

nhất của mình: “Không phải cậu đang định

trở thành cha dượng

của con nhà người

ta đấychứ?” Vu Trực tiện tay đưa cho anh một

chiếc bánh bao nhân thịt.

Mạc Bắc thản nhiên chậm rãi trả lời một

câu, suýt chút nữakhiến

cho cả hai cậu

bạn chết vì nghẹn bánh bao.

“Có lẽ cậu bé đó là

con đẻ của mình đấy.”

Mạc Bắc không hề cho hai

anh bạn bất cứ cơ hội nào tiếp tục tìm

hiểu vấn đề riêng tư của mình, vừa nói xong, anh đãlên

tiếng hỏi: “Thế vừa sớm ngày ra, hai cậu

đến đây tìm mình, chắc không phải để ăn ké bánh

bao nhân thịt đấy chứ?”

Từ Tư và Vu Trực đưa mắt

nhìn nhau.

Vu Trực mở miệng trước: “Mạc Bắc, cậu đừng

theo vụ ánở nơi này

nữa, chẳng có lợi ích gì đâu.”

Từ Tư gật đầu

đồng ý: “Bánh xe lịch sử luôn phải thẳngtiến, cậu tội

gì phải làm con bọ ngựa đứng cản đường

bánh xe khổng lồ đó chứ?

Muốn tự gây rắc rối cho bản thân sao?”

Mạc Bắc nhếch

mép sang một bên: “Nếu như mình cứ nhất

nhất muốn làm con bọ

ngựa cản đường thì sao?”

Từ Tư liền nghiêm túc nói: “Bọ

ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau.”

“Chim sẻ đã tới tìm

hai cậu rồi sao?”

Vu Trực phân bua: “Không

phải, bọn mình chỉ nghe nói thôi. Nhà tư bản

nước ngoài muốn mang tiền tới tặng, ai chặn con đường tài lộ

của họ thì kẻ ấy sẽ lãnh đủ.”

Mạc Bắc khoanh tay trước ngực “ừm” một tiếng

rồi thảnnhiên: “Vậy hai cậu cứ coi như

mình đang ngứa máu đi.”

T¬T

Gần đây, công việc của Mạc Hướng Vãn khá thuận lợi.

Sau khi Mạc Phi trở lại lớp học, lúc làm việc

cô có thể tập trung tinh thần được

cao hơn, không cần suốt ngày phải lo lắng xem con trai ở nhà có

gây ra “tai họa” gì hay không.

Cô đã đăng ký lớp học

thêm buổi tối ở trường

cho Mạc Phi, sẽ có giáo

viên đôn đốc việc học và làm bài

tập của cậu bé. Lúc trời chưa tối,

còn có thời gian khoảng một giờ đồng hồ cho hoạt động

thể chất nữa.

Hai lần bị Mạc Bắc chỉ trích

về việc chăm sóc con cáiđích thực đã động

vào nỗi đau của cô. Cô hoàn toàn có

thể bớt tham dự những

buổi tụ tập, tiệc tùng vì Mạc Phi, còn việc tạo thêm thời gian hoạt động

cho thằng bé thì không hề dễ chút nào.

Cô đã từng

nói chuyện này với cô giáo Cát, sắc mặt côgiáo không được

tốt cho lắm, cô nói: “Quy định riêng của

trường học, em thật sự

không tiện đề đạt. Nếu như phụ huynhhọc sinh có ý kiến

thì…”. Cô giáo Cát nói đến đây bỗng nhiên ngập ngừng

rồi không nói thêm gì nữa.

Mạc Hướng Vãn đương nhiên hiểu, đặt

mình vào vị trí côgiáo

Cát, cô hoàn toàn hiểu sự khó xử của giáo viên.

Cô liềnbàn với bố mẹ của Vu Lôi,

liệu có nên trao đổi với

Hiệu trưởng đề nghị nhà trường thỉnh

thoảng nên mở cửa sân vận động cho các em học

sinh vào vui chơi trong thời gian rảnh rỗi?

Không ngờ đề nghị này của cô nhận được rất nhiều sự tán

đồng từ các phụ huynh học sinh khác. Bọn họ đều hy vọngcon em mình

có thể đến

trường vui chơi chứ không phải tan học rồi đi lang

thang bên ngoài chơi đùa linh tinh. Chính vì vậy, lần này lời đề nghị

của cô có sức thuyết phục rất lớn,

Mạc Hướng Vãn thay mặt cho toàn bộ phụ huynh học sinh gọi điện đến cho Hiệu

trưởng, vô cùng thiết tha đưa ý

kiến.

Cũng may, ông Hiệu trưởng chấp thuận ý kiến

của các bậc phụ huynh. Vậy là sau khi tan

học, thời gian mở cửa sân vận động sẽ được kéo

dài thêm. Có điều, ông đề nghị nên thu thêm chút

tiền của lớp học thêm buổi tối, bởi lẽ trường

học muốn cho các em dùng sữa tươi và bánh

ngọt, giá cả đương nhiên sẽ cao hơn thị

trường đôi chút.

Thế nhưng dù cao hơn một chút, Mạc Hướng Vãn vẫn bằng

lòng trả thêm. Hiện nay, cơ quan

tổ chức đâu đâu mà

chẳng nghĩ tới lợi ích

tiền bạc, luôn tìm cách lập ra các chương trình để thu phí.

Mạc Hướng Vãn ngồi tính toán một lúc,

dùng tinh thần AQ để suy

nghĩ vấn đề. Trả thêm

chút phí cho giáo viên dạy các lớp

buổi tối cũng chẳng có gì là quáđáng hết.

Hơn nữa, như thế cô cũng có

thêm thời gian đi học lớp tạichức vào

buổi tối.

Sau khi Mạc Phi vào lớp một, Mạc Hướng Vãn cũng đăng

ký vào lớp đại học tại chức ban đêm. Cô đã bỏ bê việc

họchành nhiều năm rồi nên khi

quay trở lại học cũng gặp nhiều

khó khăn. Vì vậy, cô nỗ lực hết

mình để nghỉ học càng ítcàng

tốt, toàn bộ bài tập cũng làm rất

chăm chỉ, nghiêm túc,vì vậy cô trở

thành một sinh viên lớn tuổi chăm chỉ, chịu

khó nhất trong lớp.

Cô giáo dạy môn

Marketing của cô chính là chuyên

viênnghiên cứu họ Phùng tại Trung

tâm nghiên cứu kinh tế thị trường của

trường Đại học Sư phạm.

Bà dạy môn học này cho các lớp đại học tại chức

vào buổi tối, đại đa số sinh

viênđến đây chỉ để có

được một tấm bằng mà thôi. Vậy nên, đối với

những người thật sự chăm chỉ, chịu

khó học tập như Mạc Hướng Vãn, bà nhớ rất rõ,

cũng ưu tiên cho cô nhiều thông tin và chú ý giúp đỡ hơn.

Hôm đó, cô giáo

Phùng gọi cho Mạc Hướng Vãn nói: “Sáu giờ tối tại

giảng đường Chính Huy của Đại học Sư

phạm có buổi thảo luận về dự

án mới, trình bày về giá trị

của các mặt hàng mang nhãn hiệu Trung Hoa hiện

nay, nếu như có thời gian thì em nên đến

nghe, tôi sẽ làm giúp em một tấm thẻ

sinh viên.”

Mạc Hướng Vãn nhìn lên đồng

hồ, ước chừng nghe xong bài giảng vừa đúng thời gian

đến trường tiểu học kịp đón Mạc Phi về nhà. Cô vô cùng

cảm tạ cô giáo Phùng.

“Nếu em cứ chịu

khó, chăm chỉ học hành như thế thì đếntầm

ba mươi là có thể thi MBA[2] được

rồi.”

[2]

Bằng Thạc sỹ Quản trị Kinh

Mạc Hướng Vãn bộc bạch: “Em

vẫn cảm thấy mình khôngđủ thời gian để học. Trước đây

đúng là em đã lãng

phí quá nhiều thời

gian”. Rồi cô thận trọng hỏi thêm “Liệu em có thể làm được không

ạ?”

Cô giáo Phùng động viên: “Không vấn đề gì! Chỉ cần

chăm chỉ, nỗ lực là đủ rồi. Đến lúc đó, tôi sẽ giới thiệu mấy giáo viên giỏi bổ

sung kiến thức cho em, chuẩn bị khoảng mộtđến

hai năm, tôi tin

rằng em có thể làm

được. Trường chúngtôi có hợp tác

cùng với các học viên bên Châu Âu, thi vào

trường chúng tôi cũng

rất được, học phí lại đỡ tốn kém

hơn các trường khác nhiều.”

Mạc Hướng Vãn liền hỏi đến vấn

đề học phí, cô giáoPhùng đưa ra

một con số, Mạc Hướng Vãn tự nhẩm và quyết định lùi việc

học MBA lại sau, vì

e rằng trước khi Mạc Phi

lên đại học, cô không đủ thời gian và tiền

bạc để theo học lớp

này.

Thế nhưng cô vẫn chân thành

cảm ơn cô giáo Phùng rồi nói thêm: “Em sẽ suy

nghĩ kỹ vấn đề

này.”

T¬T

Ở thành phố này, tháng Chín

rồi mà nắng vẫn còn gay gắt, mọi người đều

phải tìm chỗ để tránh.

Hôm nay tuy không phải lên lớp, nhưng

Mạc Hướng Vãnvẫn ngồi trong thư

viện trường Đại học Sư phạm chăm chỉ tự học.

Cô im lặng ngồi ở một góc

khuất. Do không phải là sinh viên chính quy của

trường nên cô nghiêm túc tuân theo quy định, im lặng nghiên cứu không gây sự

chú ý của người khác.

Khi đến lớp, không bao giờ cô mặc

trang phục đi làm, cũng không đeo kính, chỉ mặc áo

sơ mi quần bò, đeo chiếc cặp sinh viên không

phải là hàng hiệu, tóc buộc gọn gàng sau lưng bằng một chiếc chun màu đen giản

dị.

Vậy mà vẫn có nam sinh đến tán

tỉnh cho dù cô đã ngồi ởgóc khuất

nhất của thư viện rồi.

Người đó hỏi cô: “Bạn có thời

gian tham dự vào buổi dạhội chào mừng khai giảng tối nay không?”

Mạc Hướng Vãn không thể không đối đáp cẩn

thận. Cô nhận ra ngay nam sinh

trước mặt mình, học kỳ trước anh ta đãtới

chào hỏi và làm quen cô mấy lần liền. Lúc đó,

trông khuôn mặt cậu ta vẫn còn khá non nớt, bây giờ

hình như đã cao lên khá nhiều, mày

rậm mắt to, khiến cho Mạc

Hướng Vãn tưởng tượng ra hình ảnh của

Mạc Phi khi lên đại học.

Đối với những anh chàng thế này, cô lựa chọn giải pháp

lắcđầu từ chối, không nói thêm nhiều. Thế nhưng, sau hai tháng nghỉ hè,

người sinh viên này vẫn quyết không từ bỏ, nên vấn đề nghiêm

trọng hơn cô tưởng. Lần này, cô phải nói thật: “Cậu đã nhầm

rồi, tôi không phải là sinh viên trường này.”

Nam sinh kia liền nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh cô “Tôi biết mà, không khoa nào có sinh viên nữ như bạn hết”. Anh chàng sinh viên

dùng bộ dạng đắc ý non nớt của người

trẻ tuổi nói tiếp: “Cô học lớp tại chức

buổi tối.”

Mạc Hướng Vãn nghe thấy vậy liền nghĩ, mấy đứa trẻ

bây giờ đúng là toàn thuộc KGB[3] hết.

[3]

Tên viết tắt của Ủy ban An ninh Quốc gia Nga.

Cậu sinh viên nọ còn nói

thêm: “Nhưng như thế thì có can hệ gì

chứ?”

Mạc Hướng Vãn đành phải mỉm cười đầy bất lực, tỏ vẻngười lớn

nói: “Năm nay chị đã hai tám rồi, em trai

nhỏ ạ.”

“Em trai nhỏ” này liền “anh”

lên một tiếng vô cùng bất ngờ, đứng

bật dậy như thể đang

ngồi trên chảo lửa, không biết phải nói gì

nữa.

Cuối cùng, Mạc Hướng Vãn đành

phải lên tiếng giải vây cho cậu chàng: “Cho

nên buổi dạ hội khai giảng tối nay là cuộc tụ hội của đám

thanh niên trẻ tuổi các cậu, chị đến chẳng thích hợp chút

nào, có đúng không?”

Cậu em kia không

nói thêm câu gì ngoài từ “tạm biệt” rồiquay

người bước đi, có lẽ cậu đã bị cô dọa cho

phát khiếp lên rồi.

Mạc Hướng Vãn lắc lắc đầu, thu dọn sách

vở, cầm theo

Thẻ sinh viên cô giáo

Phùng đã làm cho đi vào

giảng đường Chính Huy.

Lúc Mạc Hướng Vãn bước vào

giảng đường Chính Huy, buổi thảo luận đã bắt đầu.

Người đứng diễn thuyết không phảigiáo viên của Đại học

Sư phạm cũng chẳng phải chuyên viênviên

của Trung tâm nghiên cứu.

Khi cô vừa bước vào liền

nghe thấy hai nữ sinh

ngồi ở hàng

ghế sau cùng thầm thì to nhỏ với

nhau: “Luật sư chính hiệu

tốtnghiệp trường Đại học Chính trị Pháp luật đúng là khác

hẳn,diễn giảng vô cùng thuyết

phục, lại đẹp trai, đúng là ăn

đứt thầy giáo Tiết môn Kinh tế học

nhỉ?”

“Cậu đừng có khó tính quá thế, Phó giáo sư Tiết hôm

nay đột nhiên bị cảm nên mới đến lượt khách mời lên thay thế. Có điều, đúng là

anh ấy thật sự trông rất đẹp trai. Mọi người thường nói, mấy “động vật đực” học

ngành Chính trị Pháp luật đều chẳng thể cao quá một mét bảy, xem ra đều là lừa

gạt, nhảm nhí cả thôi.”

Mạc Hướng Vãn tìm một chỗ ngồi thích hợp ở hàng ghế

sau cùng, nghiêm túc nghe Mạc Bắc thao thao bất tuyệt trên bục giảng.

Những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tháng Chín

chiếu xuyên vào giảng đường, đúng vào chỗ anh đang đứng, khiến cho khuôn mặt

điển trai của anh càng trở nên quyến rũ, Mạc Hướng Vãn đành coi anh như là một

người xa lạ không quen biết.

Anh giảng về vấn đề của một doanh nghiệp lớn ở Trung

Hoa đang thông qua giá trị của sản phẩm để đưa cổ phiếu lên thị trường.

Tư liệu về vấn đề này rất nhiều, vậy mà anh vẫn nắm rõ

tất cả rồi trình bày vô cùng có tình có lý. Thỉnh thoảng đến điểm quan trọng,

anh dừng đôi chút, nhìn xuống dưới mỉm cười, mọi người đều tưởng rằng anh đang

nhìn mình cười, vừa ấm áp lại vừa lễ độ, lịch lãm. Thực chất, anh dừng lại như

vậy là vừa cho sinh viên quãng thời gian suy nghĩ lại vừa có thể ghi chép những

điểm quan trọng.

Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ nhìn thấy một Mạc

Bắc (hoặc có thể nói là Mace) như vậy, thản nhiên, tự tại, tài giỏi và vô cùng

oai phong.

Từng lời anh nói ra đều dõng dạc, lôi cuốn: “Có rất

nhiều người cho rằng cảnh giới cao nhất của việc tạo nên nhãn hiệu chính là bán

được hàng. Hoặc đối với những doanh nghiệp sản xuất thì đây chính là một cách

để giải thoát, thậm chí còn là sự khởi đầu cho một ngành nghề mới. Nhưng xin

mọi người hãy nhớ kỹ rằng, thu được lợi nhuận chỉ là một phần công sức và trí

tuệ mà mọi người bỏ ra, chứ không phải tất cả. Cao trên hết là trách nhiệm của

doanh nghiệp đối với sản phẩm họ làm ra.”

Bởi vì đã đến thời gian thảo luận nên có sinh viên

nhân cơ hội đưa ra câu hỏi: “Thầy là người học pháp luật, tại sao lại đưa ra

một kết luận cảm tính như thế?”

Mạc Hướng Vãn chờ xem Mạc Bắc sẽ trả lời ra sao.

Mạc Bắc khẽ mỉm cười đáp: “Cảm tính 1à một từ vô cùng

đáng yêu, và chẳng hề đối nghịch gì với “pháp luật” hết. Các nhân lực marketing

tương lai có mặt tại đây, nếu mọi người coi ngài Philip Kotler[3] là thần

tượng thì cũng nên nhớ kỹ câu nói nổi tiếng của ngài – “Hàng hóa tuyệt vời nhất

đều phải xây dựng trên ý thức cảm tính của người tiêu dùng, sau đó mới là giá

trị bản thân của mặt hàng”. Tôi dùng tư duy pháp luật của mình, tin tưởng vào

kết luận của thần tượng các bạn mà thôi.”

[3]

Nhà marketing nổi tiếng thế giới, “cha đẻ” của marketing hiện đại.

Nhiều tràng vỗ tay nhiệt liệt ủng hộ vang lên. Mạc Bắc

nhã nhặn đưa tay ra trước ngực bày tỏ lòng cảm ơn.

Sau khi nhận thức được vấn đề, Mạc Hướng Vãn cũng vỗ

tay cổ vũ.

T¬T

Mạc Bắc trở về vị trí của mình trên hàng ghế khách mời

mà tiếng vỗ tay vẫn vang lên không dứt. Phó giáo sư Tiết, người tổ chức buổi

thảo luận hôm nay, đưa mắt liếc anh trong trận mưa tay nồng nhiệt của tất cả

khán giả tham dự.

Phó giáo sư Tiết bị cảm nên đành phải tìm người thay

mình lên diễn thuyết tại buổi thảo luận tối nay. Mạc Bắc được một giảng viên

đại học tiến cử đến đây để tư vấn cho sinh viên về mặt pháp luật. Những người

tổ chức cho rằng luật sư là người có khả năng nói năng đâu ra đấy, nên để cho

anh thay thế.

Mạc Bắc vừa nhìn vào bài giảng này liền mỉm cười đầy

mỉa mai.

Hiện nay, cục diện nền kinh tế đã có nhiều thay đổi,

những người chuyên chơi cổ phiếu thành lập công ty đầu tư, kiếm được nhiều lợi

nhuận hơn kinh doanh thật sự. Bọn họ đều cho rằng doanh nghiệp Trung Hoa khi

nhận vốn đầu tư từ các doanh nghiệp nước ngoài nếu như làm tốt công tác

marketing, thì giá trị sản phẩm sẽ càng được nâng cao hơn.

Người tay trắng khởi nghiệp luôn luôn vô cùng vất vả,

còn người sớm chiều có được món hời lớn thì lại là bá đạo. Mạc Bắc nghĩ trong

lòng như vậy nên quyết định làm một sự đột phá trong buổi diễn thuyết này.

Phó giáo sư Tiết không quen biết gì với anh, chỉ biết

anh là một môn sinh đắc ý của người bạn. Anh là người chuyên về mảng Kinh tế

quốc tế, vừa có kiến thức chuyên môn, lại có khả năng diễn thuyết tốt cho nên

hoàn toàn thích hợp thay thế ông. Thế nhưng, ai ngờ được chính anh lại là người

phản bác lại luận điểm của ông trong buổi diễn thuyết hôm nay khiến giảo sư cảm

thấy tức mình anh ách.

Trớ trêu là các sinh viên hiện nay vừa ngang ngạnh lại

vừa hiếu chiến, hoàn toàn hứng thú với những tư duy trái chiều, rất thích bài

diễn thuyết của Mạc Bắc.

Sau khi đi xuống, Mạc Bắc mới chợt nhận ra rằng mình

đã vô tình trở thành con chim đầu đàn đưa ra những luận điểm trái ngược, may mà

ở phần cuối của bài diễn thuyết, anh đã kịp thời tỉnh ngộ và giảm bớt phô

trương, đủ để giữ thể diện cho Phó giáo sư Tiết. Khi trả lời câu hỏi của các

bạn sinh viên, anh cũng cố gắng hết sức trả lời trong phạm vi kiến thức của bài

diễn thuyết này, vì thế mà không khí càng lúc càng lắng xuống và không tránh

khỏi nhạt nhẽo. Mạc Hướng Vãn ghi chép lại vài câu rồi chẳng buồn ghi tiếp nữa.

Mấy nữ sinh ở phía trước cũng dần dần thất vọng: “Lúc

ban đầu anh ấy nói hay là thế, sao bây giờ lại chẳng khác gì Phó giáo sư Tiết

vậy?”

“Sư huynh Học viện Chính trị Pháp luật đã biến từ Lệnh

Hồ Xung thành Lao Đức Nặc[4] rồi.”

[4]

Hai nhân vật trog tiểu thuyết Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung.

“Chả có chút bản lĩnh nào hết.”

Mạc Hướng Vãn nhìn Mạc Bắc đang ngồi trên bục giảng

thầm thì, trao đổi thông tin với Phó giáo sư Tiết nhưng ánh mắt lại đang nhìn

xuống hội trường. Tâm tư của anh lúc này đã chẳng còn ở đây nữa, nhưng anh vẫn

có thể ứng phó tốt với tất cả mọi việc. Cô đột nhiên cảm thấy vô cùng nực cười,

trong lòng thầm nghĩ, anh đúng là biết cách giả vờ.

T¬T

Mạc Bắc đứng trên bục giảng đưa mắt nhìn xuống phía

dưới và hết sức bất ngờ. Anh cho rằng mình đã hoa mắt nhìn nhầm, lặng lẽ xác

nhận lại thêm lần nữa, đôi mắt kính vừa tăng thêm hai độ của anh chẳng phản ánh

sai điều gì.

Mạc Hướng Vãn đang ăn mặc như một cô sinh viên, ngồi ở

hàng ghế cuối, lúc thì chăm chú nghe giảng, lúc thì lại ghi chép tỉ mỉ, cẩn

thận, có điều việc này cùng chẳng duy trì được bao lâu, cô bắt đầu duỗi chân

ra, chốc chốc lại đưa tay lên xem đồng hồ.

Cô còn phải quay về làm người mẹ mẫu mực của Mạc Phi,

chứ không nên phí hoài thêm thời gian ở buổi diễn thuyết càng lúc càng nhạt

nhẽo này.

Mạc Bắc cũng muốn buổi diễn thuyết này nhanh chóng kết

thúc. Lúc thấy Hướng Vãn lặng lẽ thu dọn sách vở, chuẩn bị gia nhập vào đám

sinh viên đang lũ lượt kéo nhau ra về, không biết thần sai quỷ khiến thế nào

hay Mạc Bắc đã có ý định trước, anh liền quay sang nói thầm với chuyên viên

nghiên cứu Phùng đang ngồi cạnh: “Tối nay, tôi còn có mội buổi gặp mặt, chắc là

bây giờ phải qua đó ngay.”

Từ lâu, cô Phùng đã nhận ra Mạc Bắc tâm hồn treo ngược

cành cây, ý kiến lại bất đồng với những người khác, nên cũng chỉ muốn anh mau

chóng rời đi cho rảnh nợ.

Chính vì vậy mà anh cũng thuận lợi bước xuống bục

giảng, lập tức có khá nhiều sinh viên vây quanh xin số điện thoại của anh, nói

sau này muốn được thỉnh giáo thêm nhiều. Anh liền xua xua tay: “Không dám,

không dám” rồi để lại số điện thoại văn phòng và nói: “Lúc nào cũng hoan nghênh

các bạn sinh viên đến xin tư vấn pháp luật.” Như vậy, anh không cần đích thân

phải trả lời.

Mạc Hướng Vãn đeo túi xách lên rồi bước ra khỏi giảng

đường.

Lúc này trời đã bắt đầu tối. Cô nhìn đồng hồ, từ đây

đến trường Mạc Phi phải mất một tiếng đồng hồ, vừa kịp kết thúc tiết học ôn bài

của Mạc Phi vào lúc tám giờ.

Thế là cô liền nhanh bước ra về.

Thế nhưng, có người liền đứng chặn đường cô lại, do

trời đã tối nên cô chưa nhận ra ngay người đó là ai. Người đó liền nói: “Tôi

vẫn muốn mời chị tham gia buổi dạ hội khiêu vũ mừng khai giảng tối nay. Hai tám

tuổi vẫn chưa phải là ba mươi, vẫn còn rất trẻ,chị đừng tự nghĩ mình già như

vậy.”

Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng kinh ngạc, sau đó dần

nhăn mặt lại, bây giờ đang thịnh hành mốt phi công trẻ lái máy bà già sao? Cậu

thanh niên trước mặt cô đang tuổi xuân phơi phới, tính khí thì kiên trì, ánh

mắt lại kiên quyết, mạnh mẽ.

Cô đành mỉm cười: “Em trai nhỏ, đừng có đùa tôi nữa.

Cảm ơn lời mời của em, tôi thật sự không rảnh.”

Cậu thanh niên này nói chắc như đinh đóng cột: “Chị

đang sợ hãi.”

Nụ cười lịch lãm trên khuôn mặt Mạc Hướng Vãn nhanh

chóng biến mất: “Tôi sợ cái gì chứ?”

“Tại sao chị lại không dám yêu?”

Có người liền thay cô trả lời: “Cô ấy phải quay về đón

con trai tan học rồi.”

Cậu thanh niên nọ lùi về sau vài bước, vô cùng kinh

ngạc hét lên: “Cái gì cơ?”

Mạc Bắc chẳng thèm để ý đến cậu sinh viên kia, thò đầu

ra khỏi xe, hỏi Mạc Hướng Vãn: “Có muốn tôi cho cô đi nhờ một đoạn không? Có

thể đón Phi Phi về sớm hơn đấy.”

Đây chính là thứ mà Mạc Hướng Vãn đang cần lúc này, mà

Mạc Bắc lại có thể đáp ứng ngay tức khắc, vì vậy không câu nệ “thù” cũ, cô

nhanh chóng gật đầu đồng ý, chuẩn bị lên xe của anh. Có điều, cô sực nhớ ra

đằng sau mình vẫn còn một cậu thanh niên trẻ trung, liền quay lại nói: “Em trai

nhỏ, tôi vẫn phải cảm ơn lời mời của cậu. Có điều, tôi thật sự không thích hợp

để tham gia vào mấy bữa tiệc của thanh niên bọn cậu, hy vọng cậu đi chơi vui

vẻ.”

Mạc Bắc muốn huýt sáo, nhưng vì Mạc Hướng Vãn đang

ngồi bên cạnh nên anh chẳng dám. Anh nhìn cậu thanh niên đang vỡ mộng trước mối

tình chưa có bắt đầu đã vội vã kết thúc bằng ánh mắt không mấy thiện cảm, sau

đó lái xe đi như bay.

Ngày hôm đó, đường cao tốc vô cùng thoáng, vậy mà Mạc

Hướng Vãn lại cứ đưa tay lên nhìn đồng hồ.

Mạc Bắc thấy thế liền nói: “Cứ yên tâm, trong vòng bốn

mươi lăm phút nữa có thể đón Phi Phi về nhà rồi.”

Nghe thấy anh nhắc tới Phi Phỉ, cô liền ưỡn thẳng lưng

ra theo bản năng. Đây chính là động tác phòng bị của cô, Mạc Bắc đã nhận ra,

nhưng anh lại coi như không hề biết. Anh chỉ nói: “Phi Phi nhìn thấy cô đến đón

sớm, nhất định sẽ rất vui đấy!”

Mạc Hướng Vãn thật sự không muốn nói chuyện về Phi Phi

với anh, thế nhưng lúc này anh hoàn toàn có ý tốt, lại còn lái xe đưa cô về

nhà. Cô chợt lóe ra ý tưởng, quyết định làm một sinh viên ngoan ngoãn để hướng anh

sang một đề tài khác: “Khi một doanh nghiệp không thể nào kinh doanh được nữa,

phải chăng vẫn cứ phải tiếp tục duy trì trách nhiệm với nhãn hiệu của riêng

mình.”

Đây có được tính là đang thách thức không?

Lúc nãy cô sinh viên đã hỏi những câu tương tự, một

chuyên gia trả lời như sau: “Đây là một hành động “bán thân để sinh tồn”, phân

tích hoàn cảnh thực tế của doanh nghiệp, bán đi không phải là một sự lựa chọn

tốt nhất.”

Còn Mạc Bắc lại trả lời cô rằng: “Muốn biết tốt hay

không, thì phải xem phương thức bán có hợp lý và hợp pháp hay không, liệu chăng

doanh nghiệp có thể tiếp tục phát triển theo hướng có lợi?”

“Vậy thì anh không hề phản đối kịch liệt hành động

này?”

“Tôi chỉ phản đối lý luận làm sản phẩm, bán sản phẩm

mà thôi. Nói ví dụ cụ thể, cô sinh ra Phi Phi, nhưng sau đó lại bán nó đi.”

Mạc Hướng Vãn gần như lập tức phản bác: “Đương nhiên,

tôi không bao giờ làm như vậy.”

Mạc Bắc lén liếc mắt nhìn cô. Khuôn mặt cô lúc này

phừng phừng đầy tức giận, một nửa bực bội, một nửa1à bá đạo, lồng ngực thì

không ngừng phồng lên xẹp xuống, ngay cả đuôi tóc cũng lắc lư mãi không thôi.

Anh liếc trộm nhưng phải cố gắng

không để cô phát hiện, điều này thật quá đỗi vất vã. Anh lập tức chuyển đổi đề

tài: “Cô đang học tại trường Đại học Sư phạm?”

Anh nhìn vào chiếc cặp quai chéo bên cạnh cô, có lẽ nó

được dùng để đựng sách vở.

Mạc Hướng Vãn cũng nhanh chóng điều chỉnh lại thái độ

của mình, rồi trả lời: “Đúng vậy.”

Xe dần đi xuống chiếc cầu gần trường học, ánh đèn

đường chiếu sáng lung linh. Mạc Bắc lại liếc mắt nhìn sang và thầm nghĩ, người

phụ nữ này thật sự có sức lực dồi dào, ý chí mạnh mẽ, có thể nói là sức sống

mãnh liệt vô ngần.

Anh chẳng thể nào sánh được.

T¬T

Mạc Hướng Vãn trong lòng vẫn còn khá nhiều điều tò mò,

không nhẫn nhịn được liền hỏi: “Nếu như anh đã không chung chí hướng với người

ta, tại sao còn tham gia những hoạt động thế này?”

Mạc Bắc thầm nghĩ, đúng thế, tại sao anh lại

phải làm vậy chứ? Lúc nào anh cũng cả nể không thể từ chối những lời nhờ

vả của người khác, đây chính là nhược điểm lớn nhất của anh. Anh liền nói “Nhiều chuyện liên quan đến người quen, cô coi như tôi lắm chuyện là được rồi.”

“Anh đúng là quá mức nhàn rỗi.”

Mạc Bắc chẳng buồn để tâm đến câu nói châm chọc ấy của

cô: “Được rồi, lái xe tạm thời đã hoàn thành nhiệm vụ, anh bạn nhỏ chuẩn bị tan

học đấy.”

Mạc Hướng Vãn nhìn ra phía ngoài, quả nhiên thấy các

học sinh trong lớp đang cúi đầu chào giáo viên. Cô nhìn lên tầng ba, thấy Mạc

Phi ngồi bên cạnh cửa sổ lớp học đang cất sách vở vào cặp một cách nhanh chóng.

Cảm giác này thật sự hạnh phúc, trái tim cô cũng trở

nên ấm áp hơn bất cứ lúc nào, vậy nên cô nói chuyện với Mạc Bắc cũng dịu dàng

hơn: “Cảm ơn anh nhiều!”

Mạc Bắc sớm đã quen với thái độ lạnh nhạt, nhiệt tình,

thay đổi thất thường của cô, vào những lúc cô dịu dàng, anh biết rằng có thể

nói vài câu “nhàn rỗi” được.

“Cô mặc kiểu này rất đẹp, khiến cho người khác không

ngờ rằng anh bạn Mạc Phi lại có người mẹ xinh đẹp, trẻ trung đến thế.”

Mạc Hướng Vãn chẳng thèm để tâm tới lời anh, tuy nhiên

trong lòng cũng không hề khó chịu.

Đúng thế, không hề khó chịu. Những lời nói thế này

chẳng những không khiến cô cảm thấy bực bội mà thậm chí còn đem lại cảm giác an

toàn đến kỳ lạ.

Mạc Phi chạy khỏi cổng trường. Mạc Hướng Vãn theo phản

xạ mở cửa xe bước ra, bỗng nhiên cô dừng bước, hốt hoảng: Lúc nãy cô vừa nghĩ

những gì? Nhưng cô không có thời gian để lo lắng nữa, loáng một cái, Mạc phi đã

nắm chặt lấy tay cô, lắc lắc rồi nói: “Mẹ ơi, tại sao mẹ lại về cùng chú bốn

mắt thế?”

Cái lắc tay ấy khiến Mạc Hướng Vãn nhanh chóng quên đi

ý nghĩ vừa rồi.

Mạc Bắc cũng bước xuống xe, nhìn Mạc Phi rồi than thở “Gọi chú là chú Mạc.”

Mạc Phi nghiêng nghiêng đầu nói: “Hôm nay chú lại đeo

kính rồi.”

“Vậy thường ngày mẹ cháu cũng đeo kính, tại sao cháu

không gọi là mẹ bốn mắt?” Mạc Hướng Vãn vừa tức giận lại vừa cảm thấy buồn

cười, có điều cứ để mặc một mình Mạc Phi đối phó với anh. Quả nhiên, Mạc Phi

hóm hỉnh trả lời: “Mẹ cháu là người mẹ xinh đẹp, gọi là mẹ bốn mắt không lịch

sự chút nào. Chú là đàn ông, đàn ông đại trượng phu gọi là gì thì cùng chẳng

sao hết.”

Thế là thật sự cũng chẳng có vấn đề gì. Anh bạn nhỏ

này một lòng bảo vệ mẹ mình, Mạc Bắc hoàn toàn thất bại trong lần dò hỏi này,

đành mỉm cười mời hai mẹ con lên xe.

Hôm nay, bài trắc nghiệm Toán học của Mạc Phi được 100

điểm, nhưng cậu vẫn có nỗi lo lắng riêng, liền nghiêng đầu bên ngực mẹ nói: “Mẹ

ơi, ngày mai phải làm bài kiểm tra môn Anh văn, cô giáo Cát nói lần này bắt đầu

kiểm tra viết bài luận, đề bài là “Gia đình của em”, phải giới thiệu cả bố và

mẹ.”

Mạc Bắc ngồi bên vô lăng nghe thấy, quay đầu qua, liền

bị Mạc Hướng Vãn phát hiện. Cô v**t v* vầng trán của Mạc Phi rồi

nói: “Con viết về mẹ là được rồi.”

Sắc mặt của Mạc Phi rất khó coi, vô cùng sầu muộn, sau

một hồi suy ngẫm, cậu bèn lên tiếng: “Mẹ ơi, liệu con có thể giả vờ chú bốn mắt

là bố mình được không? Như vậy thì bài viết sẽ hay hơn rất nhiều.”

Nói xong, cậu bé liền nhìn mẹ bằng ánh mắt vô cùng

mong đợi, khẩn cầu mà bao nhiêu năm nay Mạc Hướng Vãn chưa từng nhìn thấy.

Không ngờ Mạc Phi lại có những suy nghĩ như vậy, không

biết nó bắt đầu xuất hiện từ lúc nào nữa? Mạc Hướng Vãn kinh ngạc tới mức hét

lên: “Không thể được!”

Mạc Bắc nghe thấy liền quay đầu lại nhìn cô. Ánh mắt

anh trầm tư, không biết được đang nghĩ những gì, cứ như vậy nhìn chăm chăm vào

cô, như thể đang muốn tìm hiểu đến tận cùng người phụ nữ trước mặt.

Mạc Hướng Vãn khẽ ho vài tiếng, cảm thấy mình đã quá

mất bình tĩnh, liền bổ sung: “Như vậy chẳng lễ phép chút nào. Làm sao có thể

tùy tiện viết về người khác như thế được chứ? Giáo viên của con cũng hy vọng

các con viết sự thật thôi đúng không?”

Mạc Phi vẫn cứ bĩu môi, tỏ ra không vui chút nào. Mạc

Bắc liền mở miệng: “Không sao đâu, khi viết văn thì phải biến hiện hiện thực

trở nên đẹp hơn, hoàn hảo hơn, giống như là khi vẽ tranh ấy.”

“Giáo viên sẽ không cho những bài viết mang tính hư

cấu điểm cao đâu.”

“Tất cả các bài văn đều bắt nguồn từ cuộc sống và tươi

đẹp hơn cuộc sống.”

Mạc Hướng Vãn mím chặt môi, tức giận nhìn Mạc Bắc. Mạc

Bắc chẳng thèm quay đầu lại, bình thản nói một câu: “Mẹ cháu Mạc Phi, cô bảo

thế có đúng không?”

Đây vốn dĩ là ngữ khí thường ngày cô hay dùng, không

biết anh đã bắt đầu học được từ lúc nào, lại còn nói ra một cách nhẹ nhàng như

không có gì nữa chứ.

Mạc Phi ngồi bên cạnh nhìn sang chú bốn mắt rồi lại

quay nhìn mẹ, khuôn mặt tỏ ra vô cùng khó xử. Cậu bé cúi đầu xuống, trong lòng

thầm nghĩ, mình lại gây họa rồi, để cho chú bốn mắt với mẹ cãi nhau. Từ trước

đến nay, mẹ chưa bao giờ cãi nhau với người khác, chú bốn mắt cũng chưa bao giờ

cãi nhau với ai. Làm thế này thật chẳng đúng chút nào. Mạc Phi cảm thấy vô cùng

áy náy.

Sau cùng, Mạc Bắc cũng chấp nhận đưa ra lời thỏa hiệp.

Khi đưa hai mẹ con về tới trước cửa nhà, anh liền quay sang nói với Mạc Phi “Cháu cứ nghe theo lời của mẹ, trẻ con nên thành thật đôi chút.”

Rồi anh ngẩng đầu lên nói với Mạc Hướng Vãn: “Có phải

không?”

Mạc Hướng Vãn cảm thấy phiền phức nên đẩy Mạc Phi vào

trong phòng, chẳng thèm đáp lại câu hỏi của Mạc Bắc mà khách khí nói: “Trời đã

tối rồi, lại làm phiền anh lần nữa.”

Mạc Bắc xua xua tay, mở của phòng mình ra, nói câu

“tạm biệt” rồi đóng cửa lại.

Mạc Hướng Vãn cũng đóng chặt cánh cửa nhà mình. Cô

biết chắc rằng, khi nói chuyện cùng với Mạc Bắc Iúc nào cũng phải cảnh giác.

Anh hoàn toàn đủ tư cách để làm một “sát thủ liên hoàn”.

Lúc cô cởi giày xong phát hiện tiểu Mạc Phi đang tay

chống cằm, ngồi ngây người trước bàn ăn. Mạc Hướng Vãn đi đến gõ gõ lên mặt

bàn, cậu bé lập tức lấy lại hồn phách rồi quay sang nói với cô: “Mẹ ơi, mẹ có

thể để chú bốn mắt làm bạn trai của mẹ được không?”

Cậu bé lập tức bị mẹ lớn tiếng mắng: “Con lại đang

nghĩ linh tinh gì thế?”

Mạc Phi than ngắn thở dài: “Mẹ ơi, con đã chọn thay mẹ

từ rất lâu rồi. Mẹ đừng có giống như chị Tình Tình con gái của bác Thôi nhé!

Bác Thôi thường bảo chị ấy cứ kén cá chọn canh, chọn tới chọn lui, mãi mà chẳng

có bạn trai, kiểu gì cũng sẽ ế chồng, sau này không có người làm việc nhà giúp

cho.”

Mạc Phi không những nhắc lại mà còn bắt chước đúng

theo biểu cảm, thái độ và bộ dạng của bác Thôi mỗi khi nói đến chuyện con gái

chọn bạn trai, khiến cho Mạc Hướng Vãn phải bật cười. Cô nhanh chóng đẩy Mạc

Phi vào nhà vệ sinh rồi nói: “Thằng quỷ nhỏ, mẹ đâu phải là chị Tình Tình của

con chứ?”

Mạc Phi ngoan ngoãn cầm lấy bộ quần áo ngủ đi vào

phòng tắm, lúc đứng chờ hứng nước, liền nói thêm: “Mẹ ơi, bác Thôi nói sẽ đăng

ký cho chị Tình Tình lên tờ Thứ Bảy hẹn hò đấy!”

Nghe thấy Mạc Phi nói vậy, cô đoán được ngay cậu bé

đang muốn gì, trong lòng thầm nghĩ, sau này không thể cho con trẻ xem quá nhiều

chương trình về tình cảm, xem mấy bộ hoạt hình vẫn là an toàn nhất.

Cô hôn lên má Mạc Phi một cái, rồi nói: “Được thôi,

con không phải học theo bác Thôi lo lắng cho mẹ nữa. Con chính là bạn trai nhỏ

bé của mẹ rồi, mẹ không cần người bạn trai nào khác.”

Mạc Phi c** q**n áo, bước vào bồn tắm, nói với Mạc

Hướng Vãn đang đứng bên ngoài cửa rằng: “Thế nhưng con vẫn chưa biết giặt quần

áo mà.”

Mạc Hướng Vãn liền đáp: “Đợi khi nào con được mười mấy

tuổi thì sẽ biết giặt thôi.”

Mạc Phi nghe thấy có lý, nhưng lại nghĩ: “Thế này thì

không ổn ngày mai tốt nhất nên hỏi chú bốn mắt xem có biết giặt quần áo không

đã!”

T¬T

Sau khi sắp xếp cho Mạc Phi đi ngủ, Mạc Hướng Vãn cũng

đi tắm, giặt quần áo và cho mộc nhĩ trắng vào trong nồi hầm điện chuẩn bị cho

bữa sáng hôm sau. Bận rộn như vậy khiến cho lưng cô trở nên mỏi nhừ, đau nhói.

Lúc ấy, trong lòng cô đột nhiên dâng lên nỗi thê lương khó tả.

Con đường phía trước còn nhiều gian nan, cô chỉ cần có

Mạc Phi là đủ rồi, thế nhưng Mạc Phi lại muốn có cả bố. Đứa trẻ lớn vậy rồi mà

cũng hy vọng có chỗ dựa vững chắc hơn so với người mẹ của mình.

Cô không phải là vạn năng, lại càng chẳng phải vô

địch, cũng có những việc vượt quá khả năng. Điều này cô vô cùng rõ, từ trước

đến nay vẫn luôn cho rằng mình có thể bù đắp được chỗ trống đó, chứ không bao

giờ ngờ được rằng lỗ hổng đó càng ngày càng rõ ràng hơn.

Mạc Hướng Vãn nhắm mắt lại, không nghĩ gì thêm. Trước

tiên phải đắp mặt nạ đã, kiểu gì cũng phải chuẩn bị một làn da khỏe mạnh nhất

cho buổi đi làm ngày mai.

Thế nhưng, chẳng thể ngờ được, ngày hôm sau lại xảy ra

chuyện khiến cô càng đau đầu nhức óc hơn.

T¬T

Chín giờ sáng. Mạc Hướng Vãn tới công ty, vừa mới bước

vào văn phòng đã nghe thấy Tống Khiêm đang quát Trâu Nam: “Bản hợp đồng này mấy

người theo dõi kiểu gì đây? Người quản lý của Mai Phạm Phạm đã gửi email đến

mọi báo đài báo rằng mười giờ sẽ mở một cuộc họp báo.”

Trâu Nam căng thẳng tới mức nước mắt lưng tròng, lắp

bắp trả lời: “Lúc đó ký hợp đồng gấp quá, chúng em cũng không biết”. Lời vừa

thốt ra, cô lại bị Tống Khiêm mắng té tát cho một trận nữa.

Mạc Hướng Vãn vừa bước vào phòng làm việc nghe thấy

vậy liền biết ngay đã xảy ra chuyện lớn. Trâu Nam vẫn bảo vệ cho cô, im lặng

nghe mắng không cãi lại lời nào. Cô liền lên tiếng: “Hợp đồng của Mai Phạm Phạm

tôi theo dõi gấp quá. Bản chính Bộ phận Pháp vụ đã đọc rồi, còn chưa ký phần

Phụ lục. Cô ấy muốn tổ chức họp báo để làm gì?”

Tống Khiêm tức tới mức gân xanh nổi đầy mặt, ném luôn

quyển sách trong tay đi: “Làm cái cái gì hả? Cô ta nói rằng, đã ký phải bản hợp

đồng không bình đẳng, thù lao đóng phim thấp, thời gian quay gấp gáp, khiến cô

ta bỏ lỡ cơ hội đóng phim nghệ thuật, cho nên muốn hủy hợp đồng.”

Mạc

Hướng Vãn vô cùng kinh ngạc: “Cái gì? Đây là chuyện từ bao giờ vậy?”

“Một tiếng đồng hồ trước, nếu như không phải người bạn

trong giới phóng viên của tôi báo cho, có lẽ giờ này chúng ta vẫn còn như ếch

ngồi đáy giếng”. Anh lại nhặt quyển sách lên. “Tôi đã thay mặt cô ấy nhận ba

buổi trình diễn, một cái là của nhãn hiệu quốc tế, lần này phải làm sao đây? Cô

ta đang chơi chúng ta đây mà!”

Mạc Hướng Vãn liền gọi điện thoại cho Hứa Hoài Mẫn,

chị ta cũng hét loạn lên: “Tôi đã nói là bản hợp đồng này có vấn đề, còn chưa

lên kịp làm Phụ lục đã vội ký kết rồi. Trên hợp đồng chỉ nói mỗi tiền thù lao

với thời hạn thôi, hoàn toàn không hề liệt kê chi tiết về việc diễn xuất, quảng

cáo.”

Lúc này điện thoại lại reo lên, Trâu Nam nhấc máy

nghe, đứng cách khá xa vẫn nghe thấy người ở đầu kia điện thoại hét lớn tiếng.

Trâu Nam hãi hùng đưa điện thoại cho Mạc Hướng Vãn: “Điện thoại của bên tổ quay

phim.”

Tống Khiêm khoanh tay nói: “Lần này thì tiêu rồi, vì

Mai Phạm Phạm mà chúng ta đã đắc tội hết với các nhà quảng cáo và các đạo diễn

lớn.”

Mạc Hướng Vãn nhận điện thoại, ngay câu đầu tiên đã

nói: “Đạo diễn Trịnh, xin ngài đừng có tức giận, nghe tôi nói vài câu đã.”

Tính cách của đạo diễn quay bộ phim lịch sử lần này

khó chịu vô cùng, chẳng thèm nghe cô nói gì, mở miệng ra mắng hoàn toàn không

có hồi kết, mắng liền lúc cả tổ tông mười tám đời nhà Mạc Hướng Vãn. Vì kế sinh

nhai, cô cũng đành để mặc ông mắng. Sau khi trút hết tức giận, ông ta liền dập

mạnh máy xuống.

Đây là một buổi sáng hỗn loạn đến cực điểm, điện thoại

từ khắp nơi liên tục gọi tới, chỉ trích, mắng nhiếc, suy đoán đủ kiểu. Tất cả

mọi người trong phòng làm việc đều phải bình tĩnh hạ giọng giải thích cho từng

người một, tất cả đều vì Mai Phạm Phạm cả.

Mạc Hướng Vãn mãi vẫn chẳng tìm ra được đầu mối, Vu

Chính đến nơi liền phân chia công việc cần làm cho tất cả mọi người: “Bộ phận

Nghệ thuật thì sang bên tổ quay phim, thảo luận phương án giải quyết cho tôi.

Bộ phận Kế hoạch cũng Bộ phận Phục vụ khách hàng đi thương thảo cùng bên 4A,

Trương Bân với tôi đích thân lên Cục Lao động một chuyến.”

Mạc Hướng Vãn vô cùng kinh hãi đến mức không biết nói

thêm gì, sự việc này để Vu Chính phải đích thân xuất kích lên Cục Lao động,

cũng đồng nghĩa với việc sẽ kiện nhau ra tòa.

Tống Khiêm nói: “Mai Phạm Phạm nói bản hợp đồng của

chúng ta vi phạm Luật Lao động, phải tìm cơ quan hữu quan kiện tụng.”

Mạc Hướng Vãn phải hít thở sâu vài lần mới có thể bình

tĩnh lại được. Toàn bộ thông cáo, chương trình rồi các hạng mục quảng cáo gần

đây của Mai Phạm Phạm đều do một tay cô sắp xếp. Là một người mới nhưng muốn

tham gia vào các bộ phim kinh phí lớn, đương nhiên phải cố gắng hơn những nghệ

sỹ khác nhiều rồi. Làm gì có ai lại tranh cãi vì có nhiều công việc để làm chứ?

Cô bất giác lên tiếng hỏi Tống Khiêm: “Tại sao cô ta

phải làm vậy chứ?”

Tống Khiêm tức giận nói: “Gái lẳng lơ khó chiều.”

Lời nói của anh vô cùng khó nghe, ngay cả Mạc Hướng

Vãn nghe mà cũng cảm thấy khó chịu. Cô chẳng thèm để ý đến Tống Khiêm nữa, quay

về phòng làm việc, lấy lịch trình của Mai Phạm Phạm ra rà soát lại một lượt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.