Chương 5

Những câu chuyện “Văn học phòng trọ” thường luôn mang theo một kỳ vọng về tương lai.

Bởi có hy vọng, nên dù hiện tại có khổ sở đến đâu, người ta vẫn có thể cắn răng chịu đựng.

Nhưng một khi biết rằng cả đời này chỉ có thể sống trong nhà trọ...

Những ngày tháng như vậy, nữ chính trong câu chuyện kia tuyệt đối không thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa.

Sau vụ t ai nạ n xe để lấy lòng thương hại thất bại, suốt một thời gian Lâm Thư Nghi im hơi lặng tiếng.

Cho đến nửa tháng sau.

Lúc này, tôi đang cuộn mình trong lòng Lục Trạch, nằm trên sofa nhà cũ họ Lục, công khai ân ái.

Anh cả ngồi bên cạnh, ánh mắt như muốn phóng d a o về phía chúng tôi.

Anh ta hoàn toàn chẳng còn tâm trí đâu để ý nữ chính.

Toàn bộ t inh lực đều dùng để canh chừng em trai mình.

Chỉ cần môi tôi chạm vào bất kỳ chỗ nào trên người Lục Trạch, anh ta lập tức hét toáng như bị đ iện g iật.

Cứ như tôi vừa vấy bẩn em trai mới hai mươi hai tuổi thuần khiết, tốt đẹp của anh ta.

Mấy ngày liên tục như thế, anh cả trước giờ luôn bình tĩnh cũng sắp bị chúng tôi làm sang chấn tâm lí.

Dưới mắt đã treo hai quầng thâm to đùng như gấu trúc.

Tôi mặc kệ ánh mắt u ám của Lục Minh Dương, chỉ vào một dãy túi xách mẫu mới trên điện thoại “Em muốn mua cái này, cái này, với cả cái này nữa.”

Lục Trạch phát huy triệt để bản chất yêu đương mất não, liên tục gật đầu “Mua, mua, mua hết. Cho dù có vét sạch cả nhà họ Lục cũng phải mua.”

Sắc mặt Lục Minh Dương càng lúc càng đen.

Anh ta đập mạnh tay xuống bàn gỗ đỏ, đứng dậy ra sân hít thở không khí.

Đúng lúc ấy, WeChat đột nhiên có tin nhắn đến, là Lâm Thư Nghi.

Chỉ một đoạn ghi âm ngắn “Anh Minh Dương, anh là người tốt. Cảm ơn anh suốt thời gian qua đã luôn ở bên em. Nhưng hôm nay bạn trai em đã cầu hôn em tại khách sạn Ngự Cảnh. Em xin lỗi, em đã đồng ý với anh ấy. Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa.”

Ngay sau đó còn có một bức ảnh chụp tại hiện trường.

Cô gái trang điểm tinh tế, trên ngón áp út là nhẫn kim cương nhỏ xíu.

Xung quanh là từng khóm hoa nhựa, trên tường còn dán đầy bóng bay rẻ tiền.

Chỉ một câu cùng một bức ảnh đã kể rõ ràng thời gian, địa điểm và sự việc đang diễn ra.

Cứ như thể... chỉ đang chờ người nào đó chạy đến phá hỏng màn cầu hôn này.

Thậm chí khách sạn Ngự Cảnh, nơi diễn ra màn cầu hôn, còn là sản nghiệp của nhà họ Lục.

Đầu ngón tay Lục Minh Dương chạm lên bức ảnh.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út Lâm Thư Nghi, m á u nóng lập tức xộc thẳng lên đầu.

Tình cảm Lục Minh Dương cố tình làm ngơ bấy lâu nay, giờ đây như thủy triều cuồn cuộn nhấn chìm tất cả lý trí.

Anh ta sải bước ra ngoài, chẳng buồn để ý tôi vẫn đang ôm Lục Trạch hôn đến quên trời quên đất.

Trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ, cô gái anh ta yêu sắp lấy người khác rồi, anh ta phải đến đó ngăn lại.

Sắc mặt Lục Trạch trắng bệch.

Chuyện cậu ấy sợ nhất từ trước đến nay, cuối cùng vẫn xảy ra ngay trước mắt.

Kiếp trước, đúng vào thời điểm này, nam nữ chính cầm tiền Lục Minh Dương đưa để làm ăn, cuối cùng thua sạch vốn.

Muốn nhanh chóng kiếm được một khoản tiền lớn, nữ chính liền lên kế hoạch cho màn cầu hôn này để k*ch th*ch nam phụ si tình.

Quả nhiên.

Tên nam phụ si tình kia lập tức bất chấp tất cả, đi ê n cuồng lao thẳng đến khách sạn Ngự Cảnh.

Anh ta đập nát hoa tươi, bánh kem chuẩn bị cho lễ cầu hôn, sau đó ôm ch ặ t nữ chính vào lòng.

Cảm giác căng thẳng cùng kích động khi vì vừa đánh mất rồi tìm lại được người mình yêu khiến đầu óc Lục Minh Dương như sắp phát đ i ên, giọng anh ta khàn đặc “Thư Nghi, đừng rời xa anh. Em muốn anh làm gì cũng được. Xin em, đừng rời xa anh...”

Màn cầu hôn này cuối cùng kết thúc bằng việc Lục Minh Dương chuyển phần lớn nguồn vốn lưu động của Lục thị sang tên nữ chính.

Còn trong mối tình ấy, người tổn thương từ đầu đến cuối vẫn chỉ có một mình Lục Trạch.

Bởi vì toàn bộ công ty con do cậu ấy quản lý đều lần lượt phá sản vì đứt gãy dòng tiền.

Đứng trước công ty giờ đã vắng tanh, nhìn tâm huyết bao năm đổ sông đổ biển, Lục Trạch muốn khóc nhưng khóc không nổi.

Cuối cùng chỉ có thể lôi anh trai mình mắng đi mắng lại mấy chục lần.

Kiếp này, tuy nhà họ Lục không đưa tiền cho nữ chính, nhưng cô ta vẫn dùng chiêu cầu hôn để k*ch th*ch tên nam phụ si tình kia.

Và quả nhiên, lần nào cũng hiệu nghiệm.

Mắt thấy anh trai sắp đi tìm nữ chính, Lục Trạch lập tức bước lên ngăn lại “Anh, nếu anh dám bước chân ra khỏi cửa, em sẽ đi thuê phòng với Đường Đường.”

“Chúng ta có tiền thuê phòng, nhưng không có tiền mua phòng. Hừ, đến lúc đó mà sinh ra một đứa con, chẳng phải gia sản cũng phải chia cho nó một phần sao?”

Lục Minh Dương mệt mỏi day trán.

“Tiểu Trạch, bình thường em có quậy thế nào anh cũng mặc kệ. Nhưng tối nay, anh nhất định phải ra ngoài.”

“Thư Nghi sắp lấy người khác rồi. Sao anh có thể trơ mắt đứng nhìn?”

Nói xong, anh ta vượt qua Lục Trạch, không ngoảnh đầu lại rời đi.

Lục Trạch sốt ruột nhìn sang, cậu ấy nhào đến trước mặt tôi “Đường Đường, bây giờ chúng ta phải làm sao?”

“Tôi chuyển cho cô bốn mươi triệu tệ. Tối nay nhất định cô phải giúp tôi.”

“Tôi không thể trơ mắt nhìn anh trai mình tối nay chuyển đi hơn nửa gia sản nhà họ Lục được.”

Chuyện lớn đến mức nào chứ.

Tôi bình thản giơ tay OK.

Sau đó mở nhóm chat gia đình, đưa lịch sử trò chuyện cho Lục Trạch xem.

Nhóm có cái tên vô cùng thân thương: “Một nhà yêu thương nhau”, lúc này đang trò chuyện vô cùng sôi nổi.

【Tôi: @Tất cả mọi người, có khách hàng trả bốn nghìn tệ, mời cả nhà mình tối nay đi diễn vai kẻ xấu. Có ai muốn đi không? Ai đi con trả một nghìn tệ tiền công.】

【Bố: Con gái ngoan, diễn kẻ xấu mà cũng được trả tiền á? Bố đi.】

【Mẹ: Đây chẳng phải sở trường của mẹ sao? Tối nay cứ để mẹ diễn cho mà xem.】

【Người hầu gia đình do bố mẹ sinh ra: Chị, em không cần tiền. Tối nay cho em đi diễn cho đã nghi ệ n là được.】

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.