Chương 29: Nấu ăn - Không thành
- Nhà Minh
Nó đi ra khỏi bệnh viện, lòng cứ khó chịu, lo lắng, tâm trạng cứ rối loạn đến nhà minh lúc nào không piết
2 người đợi tôi lâu chưa- nó hí hửng
cũng không lâu lắm - đông thanh
vậy hả- nó
ừ- minh
chị quỳnh anh, em và chị nấu ăn đi- uyển nhã cười
chị.........chị không biết nấu- nó cúi mặt
em dậy chị- uyển nhã
em biết nấu?- nó mở to mắt hết cỡ
lúc ở bên mĩ em đã học nấu ăn, tay nghề cũng khá khá- uyển nhã tự hào
chị nể em- nó
vậy vào thôi- uyển nhã kéo nó liên xoành xoạch không thèm để ý minh ngồi đó mặt đen thui
- trong bếp
chị biết nấu món gì- uyển nhã
món ăn được - nó cười chừ
chị này, chị nói mau em còn biết- uyển nhã cáu
à thì...- nó
nói đi- uyển nhã
nhưng e không được cười chị- nó mặt đỏ
vâng- uyển nhã cười
chị biết nấu...............MÌ LUỘC, RAU LUỘC, TRỨNG LUỘC, THỊT LUỘC......NÓI CHUNG LÀ TẤT CẢ LUỘC- nó gãi đầu ( giờ tác giả mới nghe thấy từ mì luộc)
hả??- uyển nhã kinh hãi
thì đó- nó ngại muốn đào hố
không thể không tưởng tượng nổi- uyển nhã
em dậy chị- nó
bình thường ai nấu chị ăn- uyển nhã
chị tự nấu- nó cười
chị ăn mấy cái đó á- uyển nhã càng kinh hãi
không tuần chị tự nấu có 2 lần còn lại thì ăn hàng- nó mặt tưng bừng hoa lá
thế em lại tưởng..........- uyển nhã
tưởng gì- nó thắc mắc
thì ............tưởng chị ăn đồ luộc quanh năm- uyển nhã thét lên
ăn thế chị sống sao? đừng nói nhiều, dạy đi- nó cau mày
bây giờ nhé...........trước mặt chị có những thực phẩm này chị sẽ tưởng tượng nấu những món gì nhé- uyển nhã chỉ chỉ
ok em- nó ra ám chỉ
thịt bò- uyển nhã
THỊT BÒ LUỘC- nó không suy nghĩ nhiều
ăn sao được- uyển nhã mở to mắt
chỉ cần chín là ăn được- nó vênh mặt
được.........Ghẹ - uyển nhã
GHẸ LUỘC- nó cười
tạm, vì món này luộc ăn được- uyển nhã
tôm, đừng nói em là lại luộc nhé- uyển nhã
Tôm rang- nó cười
ôi trời ơi........con tôm hùm đó chị ơi.........rang sao nổi- uyển nhã bái phục tài nấu ăn bà này ( t/g cũng bái phục luôn)
sườn- uyển nhã mặt ngày càng lộ rõ sát khí
sườn rán- nó thở phào nhẹ nhõm, may là đây là món nó thường ngày ăn nhất
được rồi, chúng ta bắt tay vào nấu, trước tiên chị phải nấu trước rồi em xem chị nấu đến đâu em sẽ dạy đến đó- uyển nhã
nấu món gì- nó cầu khẩn cho món đó dễ nấu 1 tý
đùi gà rán- uyển nhã chống cằm
ôi trời ơi....- nó kêu thất thanh, món này nó từng ăn nhưng không biết nấu
món này là dễ nhất rồi đó - uyển nhã nhăn mặt
nhã nhã nói sơ qua cho chị cách làm đi- nó khẩn
được, đơn giản, chị chỉ cần rửa sạch, rồi tẩm bột cho vào chảo rán, chín rồi bỏ ra đĩa- uyển nhã
ừ ừ- nó luống cuống ghi lại
em ra ngoài đợi, thời gian là 30 phút chị nhé- uyễn nhã
ờ- nó bắt đầu khua tay múa chân
Ở phòng khách minh đang ngồi vắt chân
đừng bắt quỳnh anh nấu ăn, cô ý không nấu được đâu- minh cười
em thử thôi mà- uyển nhã
đừng cho món quá khó- minh dù sao vẫn thương quỳnh anh nhất
vâng, đùi gà rán, cực dễ - uyển nhã
đối với quỳnh anh là khó đấy, trước giờ quỳnh anh toàn luộc, rán thì....................- minh không giám tưởng tượng nổi
kệ chị ý.... anh mau nghĩ giúp em anh quân đi- uyển nhã mắt sáng long lanh
rồi- minh
Ở bên ngoài có 2 con người đang vui vẻ bàn kế hoạch thì trong bếp đang diễn ra cuộc chiến nảy lửa, giữa nó và pọn đùi gà ( haizzzzzzz.........)
Nó nghe nhã nhã nói đơn giản nên bắt đầu làm, rửa sạch đùi gà, để khô, rắc bột vào, sóc lên, khổ nỗi nó không đóng lắp bột bắn đầy bếp bẩn hết quần áo
Sau khi chinh chiến tẩm bột thì đùi gà cái không có bột, cái thì bột dày cộm, nó cầm chảo to đùng đặt lên bếp, đổ ùng ục dầu già nửa cái chảo ( tốn dầu quá)
15 phút đợi dầu sôi, nó thả vào, dầu bắn tung tóe, nó không đỡ nổi đành cầm nắp soong hạng bự, 1 tay cầm nắp, 1 tay cầm đũa lật lật, nhìn nó trông cứ như đi đánh nhau chứ không phải đi nấu ăn
Bỗng 1 mùi khét nồng nặc, đen xì, nhã nhã với minh ngồi ngoài thấy vậy chui vào trong, 1 cảnh tượng thật kinh hoàng, cả nhà bếp không khác gì chuồng lợn, khói đen bốc nghi ngút, khét nẹt, minh thấy nó hoảng quá, chạy qua tắt bếp, lôi nó ra ngoài cho dễ thở, đặt nó ngồi ở ghế sofa, nhìn nó trong không khác gì con chăn vịt, mặt mũi lem luốc,
cậu lên phòng, lấy quần áo, tắm rửa lại sạch sẽ- minh cười
quần áo đâu mà mặc- nó trăn trối,. không lẽ minh bắt nó******* ( tùy mức độ đen tối của mỗi người)
lấy quần áo uyển nhã- minh chỉ tay lên phòng tiếp theo đó nó lên và có người đứng sát cửa run cầm cập
Phùng Uyển Nhã, em vào đây- minh gằn giọng
dạ dạ anh minh, em biết nỗi rồi mà - uyển nhã run run bước tới
Ai cho em bảo quỳnh anh nấu ăn- minh
em.............em.........- uyển nhã
từ nay không có lệnh của anh, cấm em dạy quỳnh anh nấu ăn, còn bây giờ hình phạt của em là vào dọn sạch đống đồ và nấu ăn mau- minh mắt đỏ rực
ác quá anh minh ơi- uyển nhã
hay muốn anh tống về mĩ- minh
em em nấu ăn đây- uyển nhã chỉ chỉ còn cách chui vào
Nó thay quần áo, tắm rửa sạch sẽ xong chui xuống ngồi cạnh minh
cậu không nấu được đừng có nấu- minh
tôi piết rồi mà- nó
uyển nhã đâu- nó hỏi
nó phải chịu trách nghiệm về việc làm của mình- minh cáu
vậy hả- nó đành nghe theo minh, nếu nó mà bênh nhã nhã thì minh sẽ cho nó 1 bài ca không quên ngay, tốt nhất im lặng là vàng
ĐẾn lúc ăn cơm
em nấu ngon thật đó- nó khen nức nở
vâng- uyển nhã ấm ức nhưng 1 phần là kinh hãi vì độ nấu ăn của nó
không ngon- minh cắt đứt lời khen của nó, uyển nhã chỉ còn cách lặng lẽ im lặng
này mồm cậu có vấn đề à- nó bất mãn
không- minh mặt lạnh như tiền
20 phút sau
no quá, ngon quá, lần sau em nhớ làm cho chị ăn nữa nhé- nó cười
vâng- nhã nhã vẫn ấm ức
dọn thôi- nó đứng dậy bắt tay vào don thì
cậu không phải don- minh
thế ai dọn - nó ngu ngơ
thì người giúp việc- uyển nhã
người giúp việc hôm nay nghỉ- minh tỉnh bơ
thế thì ai dọn - nó với uyển nhã mơ to mắt và
Sít soát rơi vào uyển nhã là 99,9%
Là em dọn- minh chỉ vào uyển nhã
em đã nhận hình phạt rồi còn gì- uyển nhã
chưa hết- minh
quỳnh anh, muộn rồi, câu về đi- minh quay sang nó
ừ ừ- nó thấy hoảng quá, quay người đi luôn
Thật ra nó đâu có về, nó phóng thẳng xe ra bệnh viện luôn......................
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
