Chương 4

Kế hoạch vốn ngỡ kín kẽ không một kẽ hở, nay lại lộ ra tất thảy.

Trước lúc rời phủ, ta đã bị đại tẩu bắt gặp. Nàng ta phái người theo dõi, phát hiện chúng ta đến đấu trường chọi gà liền lập tức chạy đi thêm mắm dặm muối kể lại với cha mẹ chồng.

Triệu Minh Viễn bị ép quỳ giữa chính đường, trên mặt còn hằn rõ vết tay đỏ ửng. Hắn cố chấp ngẩng cổ, vẻ mặt không phục: 'Cha, người không phân biệt phải trái đã đánh con. Lần này con không hề hoang phí tiền bạc, ngược lại còn kiếm được tiền đấy!'

Hắn móc túi tiền ra, liền bị công công gạt phắt xuống đất.

'Tiền ngươi kiếm được có vẻ vang gì không?'

'Ngươi có biết chọi gà cũng giống như cờ bạc không, một khi đã dính vào thì không thể dứt ra được. Vung tay nghìn vàng thì dễ, giữ vững gia nghiệp mới là khó.'

Đại tẩu khéo léo chen lời, đồng thời khôn ngoan hướng mũi nhọn sang phía khác: 'Cha, người bớt giận. Người ta vẫn bảo không làm chủ thì không biết giá củi gạo, việc làm ăn trong nhà đều một tay Minh Tông lo liệu, lão Nhị chưa từng chạm tay vào nên đâu thấu được nỗi vất vả khi kiếm tiền.'

'Dẫu biết lão Nhị ham chơi, nhưng nghe hạ nhân nói, con gà đó là do chính đệ muội đây chỉ dẫn nuôi dạy. Cứ đà này, gia sản nhà họ Triệu chẳng mấy chốc mà bị hai người họ làm cho tiêu tán hết!'

Mẹ chồng nhìn ta với ánh mắt lạnh lẽo, ta vội vàng lên tiếng: 'Mẹ, Minh Viễn không làm gia đình lụi bại. Là do con có chút tư tâm, mẫu thân con sắp lâm bồn, con muốn tặng đứa bé trong bụng một chiếc khóa trường mệnh, nên mới bàn với Minh Viễn, thắng tiền thì đi đúc khóa, thua thì sẽ không chơi nữa.'

Đại tẩu hừ lạnh: 'Ngụy biện!'

'Câu nói không chơi nữa ấy nó đã nói bao nhiêu lần rồi, chỉ có muội mới tin những lời dối trá đó!'

Ta sốt ruột đến mức cao giọng: 'Không phải dối trá, là lời thật đấy ạ!'

'Mọi người chỉ nhìn thấy Minh Viễn đi chọi gà, nhưng không thấy chàng đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết. Ngày nào cũng cho ăn, huấn luyện gà, sợ nó khát, sợ nó đói, có khi nửa đêm cũng thức giấc kiểm tra. Chàng có sự kiên trì này, làm việc gì mà chẳng thành?'

Mẹ chồng sai hạ nhân lấy thước gỗ tới: 'Dẻo miệng, đáng phạt!'

Triệu Minh Viễn lao tới chắn trước mặt ta: 'Mẹ, đừng đánh nàng!'

Vết thương nơi khóe môi hắn vẫn chưa lành, giọng nói đầy vẻ bất cần: 'Từ nhỏ đến lớn, mọi người lúc nào cũng chèn ép con. Con làm gì cũng không bằng đại ca. Năm tuổi chơi bùn, người bảo con không có chí tiến thủ; tám tuổi đánh bài thắng, người bảo con lươn lẹo; năm mười tuổi, con dùng vỏ sò làm tranh đổi lấy một sọt cá, người bảo con toàn nghĩ đường ngang ngõ tắt...'

'Ngay cả tiền con kiếm được, người cũng bảo không vẻ vang gì. Thế nào mới tính là vẻ vang ạ?'

Hắn đổ túi tiền xuống đất, bạc đổ ra loảng xoảng: 'Trong này trọn vẹn một trăm lượng, năm mươi lượng là thắng từ chọi gà, số còn lại đều là tiền con đường hoàng kiếm được.'

Công công ngạc nhiên hỏi: 'Sao ngươi kiếm được?'

'Xung quanh đấu trường chọi gà đông đúc, con đã thuê ba người lập một sạp bán đồ ăn.'

Quả thực bên ngoài đấu trường có một cái sạp nhỏ, bày bán trà bánh, hạt dưa hoa quả.

Khi đó ta còn thắc mắc, có ai lại ở đây ăn uống cơ chứ, thì có một công tử nhà quý tộc đang hỏi xem có bánh không. Ông chủ sạp cười khà khà: 'Có ngay, có ngay.'

Ông ta mở hộp cơm như làm ảo thuật, bên trong xếp đầy những chiếc bánh nướng bơ vừa ra lò, đủ loại ngọt mặn. Vị công tử kia tùy tay vứt lại một lượng bạc, khiến ta ngẩn người, kẻ này chẳng lẽ bị ngốc hay sao?

'Những người đến xem náo nhiệt này không thiếu đồ ăn, nhưng khi đang cao hứng, họ chỉ thiếu mỗi một món nhâm nhi. Càng vào lúc này càng thích hợp để đẩy giá, họ vừa muốn giữ thể diện, vừa muốn ăn, mà đồ của ta lại là độc nhất, thế là kiếm tiền dễ như trở bàn tay.'

Trong mắt công công thoáng hiện nét tán thưởng, nhưng vẫn cứng miệng: 'Chỉ là mấy trò vặt lươn lẹo.'

'Từ ngày mai, ngươi hãy tiếp quản việc kinh doanh của cửa hiệu, thay đại ca ngươi gánh vác phần nào.'

Chuyến này coi như chúng ta may mắn thoát nạn, thậm chí còn là trong cái rủi có cái may.

Công công đã hiểu rõ rằng Triệu Minh Viễn không phải người làm học vấn, mà là một thiên tài kinh doanh. Ông yên tâm để hắn tự do phát huy trong cửa hiệu, còn hớn hở khoe với mọi người: 'Phải biết tiêu tiền mới biết kiếm tiền, cũng giống như đứa con thứ nhà ta vậy!'

Mẹ chồng biết ta sắp về nhà mẹ đẻ, tuy vẫn còn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng bà đã thu xếp một xe đầy ắp đồ cho ta mang theo: 'Lần này không được phép làm chuyện gì mờ ám nữa! Phải mang đầy đủ tấm lòng của ta đến cho thông gia!'

'Vâng ạ, mẹ, con nhất định sẽ mang đến.'

Tổ mẫu biết ta sắp về, cũng sai người đưa đến không ít nhựa đào và yến sào, bà bảo những thứ này rất tốt cho việc bổ sung khí huyết sau khi sinh nở.

Cha mẹ ta đứng chờ ở cửa, Triệu Minh Viễn vừa xuống xe, cha ta đã ân cần đón tiếp: 'Con rể vất vả rồi, nhà cửa đạm bạc, mong con đừng chê bai.'

Triệu Minh Viễn khiêm tốn cúi đầu: 'Cha, người nói gì thế ạ!'

Thấy chân cha đã lành lặn, mẹ cũng có khí sắc khá hơn, chỉ là bụng đã lớn hơn nhiều, ta vội chạy tới đỡ người.

Mắt mẹ vẫn tinh tường như trước, bà nheo mắt nhìn vết bầm trên mặt Triệu Minh Viễn rồi bí mật kéo ta hỏi: 'Vết thương trên mặt con rể là do con đánh à?'

Không may bị Triệu Minh Viễn nghe thấy, hắn cười hề hề: 'Miên Miên sao nỡ đánh con ạ!'

'Là cha đánh, con làm người giận rồi.'

Mẹ ta nghe xong, nỗi lo trong lòng mới được trút bỏ.

Triệu Minh Viễn vừa vào nhà vừa đưa mắt nhìn quanh sân, củi được xếp ngăn nắp trong kho, dưới chân tường treo liềm và bừa, cán liềm đã gãy, được thay thế tạm bằng một cái gậy không vừa tay lắm.

Góc tây nam trồng mấy luống rau xanh đã bị hái trụi lủi, rõ ràng là trong mùa giáp hạt này, đó đã là chút rau xanh cuối cùng của gia đình.

Lão Tam đang cho gà ăn, nó gõ gõ bát đựng cám rồi vui sướng chạy tới: 'Đại tỷ, tỷ về rồi sao?'

'Đây là tỷ phu ạ?'

Cha ta vội kéo nó lại: 'Lão Tam, không được thất lễ.'

Con người khi rơi vào cảnh nghèo túng thường không thể thoải mái. Cha mẹ ta cũng vậy, không khí trong nhà lúc nào cũng nặng nề, họ lo sợ bản thân nói sai, làm sai, khiến Triệu Minh Viễn khinh thường, gây ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của ta.

Cha mẹ tất bật đi thịt gà nấu cơm.

Họ chọn chiếc ghế tốt nhất, bát đĩa tốt nhất cho Triệu Minh Viễn vì sợ hắn chê bai, rồi dùng khăn sạch lau đi lau lại mặt ghế.

Trong nhà không có trà để pha, ta thấy Tiểu Tuệ bỏ một thìa đường vào bát nước, khuấy xong lại cẩn thận l**m thìa.

Những chi tiết đó làm Triệu Minh Viễn đau lòng, hắn càng tỏ ra khiêm tốn và kính trọng hết mực.

Trước lúc về, Triệu Minh Viễn dỡ đồ trên xe xuống, cha mẹ ta bứt rứt: 'Không công mà hưởng lộc, sao chúng ta dám nhận nhiều đồ của hai đứa thế này!'

'Sao lại không công, cha mẹ nuôi dạy được người con gái tốt như Miên Miên chính là công lao lớn nhất. Tổ mẫu con rất yêu quý Miên Miên, những thứ này đều là người dặn con nhất định phải mang đến.'

Triệu Minh Viễn rất biết cách nói chuyện, chỉ vài câu đã khiến cha mẹ cười tươi như hoa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.