Chương 209: Bái Phỏng Chung Gia

Edit: Trứng ốp la

Dương Nhị Đản lúc này mới yên tâm, liên tiếp cười ngây ngô.

Giang Ninh lại gọi mấy sư phó bếp núc tới, tùy theo sở trường mà định vài món, còn đích thân làm mẫu một lượt cho họ xem, sau đó để từng người tự tay thực hành, nàng đứng bên chỉ điểm.

Chỉ vì chuyện Thản Nhiên khách đ**m mà nàng bận rộn mất ba ngày.

Chớp mắt đã đến ngày bái phỏng Chung gia.

Sáng sớm, Giang Ninh thay một thân váy áo gấm, tóc do Hứa Nặc Ngôn búi cho, ngay cả cây trâm cài đầu cũng là nàng chuẩn bị.

Chỉ là đổi y phục và búi tóc thôi, khí chất lập tức quý phái hẳn lên.

Nàng nhìn gương, thoáng ngẩn người, cảm giác bản thân dường như không nhận ra chính mình.

Hứa Nặc Ngôn khen ngợi từ tận đáy lòng: “Nương, dáng vẻ này chẳng khác gì tiên tử hạ phàm!”

Giang Ninh liếc nàng một cái, nửa trách nửa cười: “Tiên tử gì chứ! Ta sắp thành lão thái bà rồi!”

Hứa Nặc Ngôn lắc đầu, nghiêm túc nói: “Không thể nào! Ngài xem, trên mặt không có một nếp nhăn, đầu cũng chẳng có sợi bạc nào, da lại trắng mịn. Nếu nói ngài mới hơn hai mươi tuổi, ai cũng tin!”

Nàng nói rất tự nhiên, Giang Ninh cũng không cho là nịnh hót. Nguyên chủ vốn đã biết chăm chút, lại thêm nàng xuyên tới thì càng chú trọng dưỡng sinh, ít phải vất vả, dung nhan vì vậy càng trẻ trung. Thậm chí so với kiếp trước còn hồng hào hơn nhiều — dẫu sao kiếp trước nàng thường thức khuya vì công việc, ăn uống cũng toàn đồ công nghiệp, da dẻ làm sao so nổi hiện tại.

Giang Ninh nghe vậy liền nhoẻn cười, trong lòng thoải mái, còn thuận miệng khen Nặc Ngôn một câu, rồi cùng mọi người ra cửa.

Dương Nhị Đản gọi Chu Tam đánh xe, cả đoàn đi thẳng tới Chung phủ.

Đến nơi, đã thấy Phạm thị sớm dẫn người ra đứng chờ ngoài cửa.

“Nha! Ngày mong đêm mong, cuối cùng cũng mong được các ngươi tới rồi!”

Phạm thị mừng rỡ tiến lên, kéo tay Giang Ninh làm lễ: “Bái kiến Quảng Ân bá.”

Giang Ninh dở khóc dở cười: “Các ngươi làm gì thế! Mau đứng dậy, ta với các ngươi là thân quen, không cần những lễ nghi rườm rà này.”

Phạm thị lắc đầu, mặt mày nghiêm túc: “Không được! Dẫu biết ngươi không để tâm, nhưng lễ nghi không thể bỏ. Huống hồ, những nơi mắt ta không thấy còn có biết bao ánh nhìn chằm chằm vào!”

Giang Ninh nghe vậy thì gật đầu, coi như thông suốt.

Phạm thị lại quay sang nhìn Dương Nhị Đản cùng thê tử: “Nhị công tử nhà ngươi ta từng gặp ở phủ thành rồi, đây hẳn là nhị con dâu mới vào cửa phải không?”

Hứa Nặc Ngôn nhanh chóng tiến lên hành lễ với Phạm thị, mấy động tác này đều là Chu quản gia vừa mới dạy trước cửa.

Phạm thị hiền hòa cười: “Đúng là một cô nương lanh lợi, xinh xắn thủy linh!”

Giang Ninh sáng sớm đã nhận ra ánh mắt nóng bỏng của Đại Kiều, liền tươi cười rạng rỡ nói: “Chúng ta Đại Kiều cũng xinh đẹp thủy linh! Có nhớ đại nương không nào?”

Đại Kiều gật đầu thật mạnh: “Rất nhớ, rất nhớ! Tam Thiết ca ca về nói đại nương ở Dung Thụ thôn, con còn buồn mất mấy ngày đó! Đại nương lần này đến phủ thành, có trở về nữa không?”

Giang Ninh hơi gật đầu.

Đại Kiều lập tức cụp mặt, dáng vẻ thất vọng khiến mọi người xung quanh đều bật cười.

Giang Ninh vừa thương vừa cưng chiều, lấy lễ vật chuẩn bị sẵn trao cho nàng: “Tam Thiết nói con thích giấy, đại nương đặc biệt làm cho con ít nhiều, cầm lấy mà chơi.”

“Cảm ơn đại nương!”

Đại Kiều đáp, rồi len lén liếc Phạm thị một cái, lôi kéo Giang Ninh ra một bên thì thầm: “Đại nương, thật ra con thích không phải giấy, mà là tiền! Giấy ngài làm độc nhất vô nhị, bán được nhiều bạc lắm!”

Giang Ninh sững người, thoáng chốc như thấy hình bóng Dương Tam Thiết hiện lên, lập tức trừng lớn mắt, nuốt nước bọt: “Cha mẹ con có bắt con thiếu ăn thiếu mặc sao?”

“Không có, không có!”

Đại Kiều vội làm mặt quỷ, ghé sát nói nhỏ hơn: “Chỉ là… kiếm tiền có ý tứ! Đại nương hiểu mà! Nhìn thấy vàng bạc trong tay ngày một nhiều, ngủ cũng yên giấc hơn!”

Giang Ninh chớp chớp mắt, ngạc nhiên hỏi: “Con từ bao giờ lại nghĩ như thế? Khi nào thì bắt đầu thích bạc?”

Đại Kiều trầm ngâm một lúc rồi đáp: “Chắc là từ khi con bán đồ cho các tiểu thư. Các nàng vừa đưa tiền, vừa cảm kích con, lúc ấy con thấy vui lắm!”

Giang Ninh: “.....”

Xong rồi! Nha đầu này hoàn toàn bị Dương Tam Thiết mang hỏng!

Nàng phản ứng đầu tiên chính là: chuyện này tuyệt đối không thể để Phạm thị biết, nếu không bà ấy nhất định sẽ sẽ tước nha đầu này.

Phạm thị đứng cách đó không xa, thấy hai người thì thầm to nhỏ, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

Hứa Nặc Ngôn cảm thán: “Nương và Giang cô nương thật sự thân thiết quá!”

Dương Nhị Đản ở bên cạnh gật đầu: “Giống như bạn vong niên vậy.”

Phạm thị che miệng cười không ngớt: “Ta cũng không hiểu sao lại thế này! Đứa nhỏ này với A Ninh cực kỳ hợp ý, từ lúc ở Bình An huyện trở về, suốt ngày nhắc đến A Ninh. Nếu không phải tuổi nàng còn nhỏ, ta còn tưởng nàng đã muốn tự chạy sang Bình An huyện tìm A Ninh rồi.”

Phạm thị vừa nói dứt lời, Giang Ninh liền kéo Đại Kiều lại gần.

Hai người trao đổi ánh mắt, trong đó rõ ràng chứa đựng bí mật nho nhỏ chẳng ai hay biết.

Phạm thị cũng không hỏi thêm, chỉ dẫn bọn họ vào đại sảnh.

Giang Ninh ngồi trò chuyện cùng Chung Bác Hãn một lát, ông liền hỏi đến chuyện học hành của Dương Tam Thiết và Dương Tứ Trang.

Giang Ninh nào biết gì, lập tức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Phạm thị bất đắc dĩ cười nói: “A cha, A Ninh lại không thi khoa cử, cũng chẳng phải tiên sinh trong thư viện, ngài hỏi nàng về học vấn của hài tử, nàng biết trả lời sao đây? Ta thấy chẳng bằng năm nay tìm cơ hội đưa bọn nhỏ đến phủ thành một chuyến!”

Rồi nàng lại quay sang giải thích với Giang Ninh: “Tiếp theo là viện thí sang năm. Nếu bọn nhỏ có thể tham gia huyện thí, phủ thí, lại may mắn vượt qua, thì sẽ đủ tư cách vào viện thử.”

Giang Ninh kinh ngạc đến thất thần: “Không được! Ta không dám nghĩ xa như thế đâu!”

Phạm thị che miệng cười khẽ: “Ý cha chồng ta là cứ thử một phen, nếu bỏ lỡ cơ hội này thì phải chờ thêm bốn năm nữa! Lại chẳng ai dám chắc bọn nhỏ có thể thi đỗ ngay lần đầu, nhỡ bỏ qua thì thật đáng tiếc!

Ngươi nếu chịu dẫn hai đứa nhỏ vào phủ thành, cha chồng ta sẽ đích thân chỉ điểm học vấn, có thể giúp chúng bớt đi rất nhiều đường vòng, lợi ích ấy còn hơn cả mười phần!”

Giang Ninh nghe xong, quả nhiên có chút động lòng.

Phạm thị thấy nàng phản ứng, liền mỉm cười càng thêm rạng rỡ: “Dù sao việc này cũng chẳng gấp, sang năm mới thi. Ngươi cứ về thương lượng kỹ với bọn nhỏ.”

Giang Ninh đột nhiên nhớ tới vài chuyện cũ, không nhịn được bật cười: “Trước kia ta cho lão tam, lão tứ đi học đường, người trong thôn chẳng ai xem trọng, ngay cả cha mẹ chồng ta cũng lo lắng đủ đường, sợ ta hồ đồ, đem chút của cải tích góp bấy lâu ném đi hết.

Ta chỉ cười bảo: cho bọn nhỏ đi học đường là để biết chữ, sau này ra trấn kiếm việc cũng dễ hơn. Từ đó, hai lão liền luôn cho rằng học đường chỉ để nhận mặt chữ, căn bản không dám mơ tới khoa cử. Nếu hai đứa thật sự vượt qua huyện thí, phủ thí… chỉ e nhị lão mừng phát điên!”

Lời vừa dứt, cả nhóm đều bật cười khanh khách.

Ba người ngồi thêm một lát, dùng cơm trưa xong mới cáo từ.

Vừa tiễn khách xong, Phạm thị lập tức quay sang nhìn Đại Kiều: “Vừa rồi ngươi lén thì thầm với Giang đại nương cái gì thế?”

Đại Kiều giật mình, lùi lại hai bước rồi định chuồn: “Nương, ta… ta hình như nghe thấy đệ đệ khóc!”

Phạm thị giả vờ trừng mắt: “Lại tìm cớ gạt ta!”

“Không có! Ta nói thật mà!” Đại Kiều làm bộ ấm ức.

Đúng lúc ấy, nha hoàn chạy tới báo tiểu công tử đang khóc, Phạm thị liền vội vàng đi ngay.

Đại Kiều thoát nạn, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Trên đường phố phủ thành, Giang Ninh dạo bước không mục đích. Dương Nhị Đản cùng Hứa Nặc Ngôn lặng lẽ theo sau, còn phía sau ba người là cỗ xe ngựa vội vã của Chu Tam.

Nàng ngắm nhìn dãy cửa hàng hai bên đường, chợt hỏi: “Đoạn phố này, một gian cửa hàng giá bao nhiêu tiền?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.