Chương 191: Đuổi Người

Edit: Trứng ốp la

Giang Ninh vừa ghi xong một khoản sổ sách, mới ngẩng đầu hỏi Lý thị: “Ngài thử tính xem, bỏ bạc ra cho Tam Thiết, Tứ Trang nhập học quý hơn, hay là cưới được một muội muội nhà tú tài quý hơn?”

Lý thị trợn tròn mắt, vội kêu: “Không thể tính như vậy! Dù sao ta có ý của ta, ngươi có lý của ngươi. Nói sao cũng chẳng rõ ràng. Ngươi trước nghĩ giúp ta cái đã — Nhị Nha với Phú Quý phải làm sao bây giờ? Nếu trên đầu có người nương như thế, thật là bị hại đến chết mất!”

Giang Ninh bất đắc dĩ lắc đầu: “Nương, Nhị Nha ít ra còn bốn năm nữa mới gả chồng, Phú Quý lại càng chưa cần nói, còn sớm lắm. Hiện giờ lo xa làm gì? Tới lúc ấy nếu thật sự không xong thì gả xa, cưới xa, chẳng lẽ còn không tránh được Tiền thị?”

Lý thị nghe xong chỉ biết thở dài, khóe mắt còn lăn ra hai giọt nước mắt: “Ngươi nói xem, hai đứa nhỏ này sao mà số khổ thế cơ chứ!”

Giang Ninh bật cười: “Ta lại thấy bọn nó may mắn. Nếu cả đời phải sống dưới tay Tiền thị, đó mới gọi là số khổ thật sự!”

Lý thị nghĩ đi nghĩ lại, thấy đúng, bị Giang Ninh phân tích một hồi thì cũng thông suốt, trong lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Bên phủ thành.

Từ khi khách đ**m đi vào quỹ đạo, Dương Nhị Đản liền nhờ Chu quản gia mời một tiên sinh kế toán đáng tin cậy, bản thân thì hoàn toàn trở thành “phủi tay chưởng quầy”, dốc lòng dốc sức vào xưởng gạch.

Từ lúc thiêu thành công loại chuyên thạch mới đầu tiên, hắn càng say mê với việc nung gạch, tận lực nghĩ cách tạo ra nhiều loại vật liệu bền chắc hơn. Đến mái ngói, gạch lát hắn cũng đem vào phạm vi nghiên cứu. Vì thế, hễ nghe tin ở đâu có sư phụ lão luyện, hắn đều tìm đến tận nơi thỉnh giáo.

Đang lúc hắn mải miết xem xét một mẻ gạch mới, Chu quản gia mang theo tay nải đi vào: “Nhị thiếu gia, phu nhân gửi đồ tới.”

Dương Nhị Đản lập tức đứng dậy đón lấy, mở ra xem. Trong tay nải là quần áo sạch sẽ, một túi bạc và một phong thư.

Giang Ninh trong thư kể sơ qua việc ở thôn Dung Thụ, giải thích vì sao nàng không thể rời thôn, cuối cùng nhắc đến chuyện hôn sự. Túi bạc kia chính là để Nhị Đản thỉnh bà mối, chuẩn bị sính lễ.

Đọc xong, khóe miệng Nhị Đản khẽ nhếch, trong lòng ấm áp. Hắn quay sang phân phó Chu quản gia: “Muốn mời bà mối, cần bao nhiêu bạc?”

Chu quản gia lập tức chắp tay chúc mừng: “Nhị thiếu gia định đính hôn rồi sao? Chúc mừng, chúc mừng! Không biết là vị cô nương nào có phúc được gả cho ngài đây?”

Dương Nhị Đản khóe môi cong lên, ánh cười càng sâu: “Là muội muội của Hứa tú tài.”

Chu quản gia nghe vậy liền khen ngợi gật đầu: “Hứa gia tuy của cải không nhiều, nhưng Hứa tú tài lại là người có tiền đồ. Gần đây không ít bà mối đến hỏi thăm hôn sự của hắn đấy.”

“Nga? Tình hình thế nào?”

Thấy Nhị Đản tò mò, Chu quản gia hớn hở đáp: “Chẳng phải lần này thôn ta có đến năm người đỗ tú tài sao? Thanh danh lập tức lan xa. Tú tài vốn dĩ đã chói mắt, huống chi cùng lúc ra nhiều như vậy. Thành thử, bà mối ngày nào cũng tới hỏi thăm.”

“Năm tú tài?”

Dương Nhị Đản suy nghĩ rồi nói: “Ta chỉ biết Hứa Nặc Sơn, Cung Hải Ninh, Hoa Vĩnh Niên, với hôm nọ tới trọ khách đ**m — vị thư sinh áo trắng kia, hình như gọi Nhậm Tử Quân cũng thi đậu. Còn một người nữa là ai?”

Chu quản gia chỉ về phía dãy phòng khách: “Chính là vị công tử văn nhược ở gian Bính Đinh đó. Hắn thân thể yếu ớt, tên là Đoạn Văn Đào. Từ lúc trọ vào khách đ**m đến nay, vẫn đóng cửa không ra, ăn uống đều nhờ tiểu nhị đưa vào. Nhị thiếu gia chưa gặp cũng phải. Đừng thấy hắn yếu thế, bà mối vì hắn mà chen chúc muốn gãy cả ngạch cửa.”

Dương Nhị Đản lần này mới thật sự thấy rõ người ta quý tú tài thế nào. Hắn liền gật gù “Được rồi. Hiện giờ bảng vàng đã treo hết, nếu mấy vị tú tài còn chưa rời đi, thì cho họ thêm ít thức ăn ngon. Phí ăn ở khách đ**m trong mấy ngày này miễn cả. Ta phải vào thành tìm bà mối, lại sắm thêm ít đồ. Việc trong thôn tạm thời giao cho ngươi.”

Chu quản gia vội vàng gật đầu. Hắn lập tức bảo đầu bếp chuẩn bị thịt kho tàu, gà nướng, cá hấp, canh vịt già, tổng cộng năm phần, phân phát đến chỗ năm vị tú tài đang trọ.

Chu nương tử đang ngồi trong sân đóng đế giày, thấy hạ nhân khiêng hộp thức ăn qua, vội bước lên chặn lại: “Ta chưa đặt cơm khách đ**m.”

Đúng lúc Khâu Trương thị đi ngang, liền chua ngoa chêm vào: “Nha! Tú tài nương gì mà chút cơm canh cũng ăn không nổi, thật là mất mặt chết người!”

Chu nương tử nghe xong tức nổ đom đóm mắt: “Ngươi nói hươu nói vượn gì đấy! Ta không ăn nổi chứ con ta là tú tài thật! Nhi tử ngươi đến cái rắm cũng chưa thành, còn dám mở miệng?”

Một câu này chọc trúng chỗ đau, Khâu Trương thị giận dữ vén tay áo định nhào lên đánh.

Tiểu nhị vội vàng ngăn: “Hai vị đừng ầm ĩ! Đây là đồ chủ nhân chuẩn bị riêng cho mấy vị tú tài. Nhị thiếu gia còn nói, mấy vị tú tài ở khách đ**m dạo này miễn phí ăn ở.”

“Dựa vào cái gì!”

Khâu Trương thị trừng mắt, giọng đầy ghen ghét. “Dựa vào cái gì bọn họ được miễn còn ta phải trả tiền?”

Tiểu nhị suýt bật cười, liền nghiêm mặt giải thích: “Đại nương, khách đ**m làm ăn tự nhiên phải lấy tiền. Nhưng nhị thiếu gia nể tình công tử nhà ngài cùng tam thiếu gia là đồng học, mới miễn tiền trọ Tây Uyển cho các ngài rồi. Còn muốn gì nữa?

Nếu công tử nhà ngài cũng thi đậu tú tài, đãi ngộ dĩ nhiên giống Hứa tú tài thôi. Khách đ**m muốn kéo sinh ý, đương nhiên phải có chút chiêu trò. Ngài nói có phải không?”

Khâu Trương thị nào nghe lọt tai, vẫn tức tối hừ lạnh: “Mắt chó coi thường người! Khách đ**m sớm muộn cũng đóng cửa!”

Tiểu nhị mặt trầm xuống, không nói thêm, quay về bẩm lại với Chu quản gia.

Tây Uyển vốn để cho mấy đồng học Tam Thiết ở. Sau khi yết bảng, chỉ còn ba người đỗ tú tài cùng Khâu Đồng Sinh chưa đi, những người khác đều sớm về quê.

Khâu Đồng Sinh thật ra cũng muốn dọn đi, nhưng Khâu Trương thị cứ dây dưa, nhất định bám lấy Hứa gia, Hứa gia không đi thì bà ta cũng không chịu.

Trước kia Chu quản gia còn mắt nhắm mắt mở. Nhưng giờ Khâu Trương thị đã dám mở miệng chửi khách đ**m, hắn quyết không thể dung.

Đúng ngọ hôm ấy, Chu quản gia dẫn theo hai hạ nhân tới Tây Uyển, ngay trước mặt mọi người nhắc lại những lời Khâu Trương thị đã nói.

Khâu Đồng Sinh nghe xong, mặt khi thì trắng bệch, khi thì xanh mét.

Chu quản gia cười như không cười: “Tiểu nhân làm việc đã nhiều năm, gặp người không ít, mà lần đầu tiên thấy có người như lệnh nương. Một bên thì thản nhiên ở nhờ phòng người khác, một bên lại chửi mắng chủ nhà. Cái này là ngài thấy nhị thiếu gia dễ bị bắt nạt, hay ngài cho rằng chuyện này vốn dĩ hợp lẽ thường?”

Khâu Đồng Sinh run rẩy, vội đáp: “Chu quản gia, ta tuyệt đối không có ý này! Ta nào ngờ nương ta lại nói lời hồ đồ như thế! Đều là lỗi của bà, ta nhất định tự thân đi bồi tội với nhị thiếu gia.”

Khâu Trương thị vừa thấy Chu quản gia dẫn người tới liền chui tọt vào phòng, không dám ló mặt.

Chu quản gia xua tay tỏ vẻ không muốn dài dòng: “Xin lỗi thì vô ích thôi. Nương ngài đâu phải lần đầu gây chuyện. Ta tới đây chủ yếu muốn nói thẳng: khách đ**m vừa có quý nhân tới, người ta không thiếu tiền, lại muốn trọ bên này. Tây Uyển không còn đủ chỗ. Ngài là người hiểu chuyện, chắc hẳn đã hiểu ý ta.”

Khâu Đồng Sinh mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nắm chặt tay, một lúc lâu mới đáp: “Ta… ta sẽ bảo nương thu dọn hành lý, hôm nay liền dọn đi.”

Chu quản gia gật đầu vừa ý, rồi dẫn người bỏ đi.

Khâu Trương thị từ trong phòng lao ra, nổi đóa chất vấn con: “Hắn có ý gì? Bên cạnh người ta còn chưa đi, sao chúng ta phải đi?”

Khâu Đồng Sinh gương mặt âm trầm, trừng nàng: “Ngươi gây sự còn chưa đủ sao? Sao ta lại có nương không hiểu chuyện như ngươi!”

Khâu Trương thị vẫn cứng miệng cãi: “Ta chọc ai? Rõ ràng là ta chỉ nói mấy câu thôi, người ta làm ăn cũng không để góp ý sao? Thứ khách đ**m đó sớm muộn cũng tiêu!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.