Chương 96: Nhật ký thăng cấp của Daddy (Phần 3)

Editor: Moonliz

Cái tên Trang Minh Huy là do ông cụ Trang đích thân đặt. Dù sao, ngoài ông cụ ra, không ai trong nhà họ Trang dám ngang nhiên chọn một cái tên như vậy.

Chữ Huy được lấy từ Tập đoàn Thịnh Huy, dành tặng cho một bé gái nhỏ xinh — ẩn ý sâu xa. Dù không cố tình suy nghĩ, mọi người cũng có thể hiểu được vài phần.

Chữ này tượng trưng cho vinh quang tối thượng, hào quang và địa vị của nhà họ Trang.

Trang Thiếu Châu cảm thấy ông nội có phần thiên vị, nhưng vẫn vui vẻ tiếp nhận. Đây là con gái anh — dù có yêu chiều, nâng niu đến đâu cũng không bao giờ là quá mức.

"Minh Huy, mặt trời rực rỡ. Em có thấy thích không?"

Trang Thiếu Châu dịu dàng nhìn Trần Vi Kỳ, trên tay ôm một bé gái nhỏ xíu, tỏa ra hương sữa thơm ngào ngạt.

Bé con mới bốn tháng tuổi, được quấn trong khăn bông, trông như một cục bông trắng mềm mại. Trang Thiếu Châu luôn lo sợ chỉ cần hơi mạnh tay một chút là sẽ làm con đau.

Nhưng anh nghĩ quá nhiều rồi.

Minh Huy thừa hưởng tính cách từ Trần Vi Kỳ, có sự ỷ lại bẩm sinh đối với vòng tay vững chắc đầy cảm giác an toàn.

Mỗi lần nằm trong lòng Trang Thiếu Châu, con bé đều vô cùng ngoan ngoãn — đôi mắt đen láy tròn xoe, chốc chốc lại nhìn daddy, rồi lại nhìn mommy, sau đó mút mút cái miệng nhỏ xinh.

"Dù sao cũng có văn hóa hơn mấy cái tên anh đặt, khí chất hơn hẳn, đúng chuẩn công chúa!"

Trần Vi Kỳ hoàn toàn bị con gái cuốn hút, không thèm liếc nhìn Trang Thiếu Châu một cái, đôi mắt lấp lánh như chứa đầy vì sao.

Cô nhẹ nhàng đưa ngón tay chọc thử vào má con bé.

Minh Huy rất thích trò chơi này, miệng nhỏ toe toét cười, nhân lúc Trần Vi Kỳ không để ý, bèn ngậm luôn ngón tay cô như đang mút ti giả.

"Ôi trời ơi! Bé con mút tay em kìa!"

Trần Vi Kỳ lập tức phấn khích hét to, cứ như vừa phát hiện ra điều gì kỳ diệu lắm.

Dù con gái đã bốn tháng tuổi, nhưng cô vẫn còn trong trạng thái cực kỳ ngạc nhiên với bất kỳ hành động nào của bé. Có lẽ đây là cảm giác mà mọi bà mẹ đều trải qua — khi đứa bé đang khám phá người mẹ, thì người mẹ cũng đang khám phá người con.

Cảnh mẹ hiền con hiếu khiến Trang Thiếu Châu cảm thấy hơi chua xót. Rõ ràng Trần Vi Kỳ đang ngồi bên cạnh anh, nhưng lại không quan tâm đến anh, tất cả sự chú ý đều bị con gái thu hút.

"Đáng yêu vậy sao?" Trang Thiếu Châu cố ý hỏi.

"Nói vớ vẩn." Trần Vi Kỳ lười cả đảo mắt, chỉ mải mê chơi đùa với đứa bé: "Minh Huy bé nhỏ ơi, Huy bảo bối ơi, Huy bé bé nhỏ xinh của mẹ ơi."

Cô đeo một viên đá sapphire xanh không nung rực rỡ ở ngón trỏ, phản chiếu ánh sáng lấp lánh, đứa trẻ thích những viên đá quý sáng long lanh như thế này, đôi mắt tròn xoe nhìn theo Trần Vi Kỳ.

"Tanya."

Trang Thiếu Châu gọi một tiếng, Trần Vi Kỳ không nghe thấy, vì vậy anh lại gọi Vi Vi, đối phương vẫn không nghe thấy, anh thu lại nụ cười, sự chiếm hữu trong lòng dâng lên, đến một cách không hề hợp lý chút nào.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.