Chương 82: Đừng Không Yêu Anh
Editor: Moonliz
Bắc Kinh lúc 5 giờ sáng, giữa ranh giới tỉnh và mơ, bầu trời xanh thẳm, sâu lắng như hồ nước trong rừng sâu. Đường chân trời xa xăm lấp ló sắc cam tĩnh lặng, báo hiệu mặt trời sắp mọc.
Trong phòng ngủ của căn hộ, ánh sáng vẫn còn mờ nhạt, nhưng không thể ngăn viên kim cương xanh tỏa ra những tia sáng lộng lẫy.
Trang Thiếu Châu đứng ngẩn ngơ tại chỗ, đôi mắt bị ánh sáng ấy làm nhói lên.
Trần Vi Kỳ nói cô yêu anh, yêu nhất, là duy nhất, chắc chắn, một trăm phần trăm tình yêu và sự yêu thích. Cô nói quá thẳng thắn, quá bất ngờ, không để lại cho anh chút chuẩn bị nào.
Sau hai ngày hai đêm giằng xé, trái tim anh cứ ngỡ sẽ rơi xuống đáy vực, nhưng lại được cô nhẹ nhàng đón lấy, nâng lên, đặt trên mặt biển dịu dàng. Sự vui sướng đột ngột này quá lớn khiến anh không thể chịu đựng nổi, yên lặng đến mức có phần lạc lõng.
Thì ra tình yêu mà cô nói là như thế này.
Thứ anh mong muốn, chờ đợi, khao khát đầy tối tăm—— cảm giác an toàn giờ đây được lấp đầy một cách trọn vẹn.
Trang Thiếu Châu nắm lấy tay Trần Vi Kỳ, hai chiếc nhẫn trên ngón áp út của họ chạm nhẹ vào nhau. Tay còn lại anh luồn qua mái tóc rối của cô, đặt lên sau gáy, kéo cô sát lại, để trán hai người chạm vào nhau.
"Trần Vi Kỳ... bảo bối..." Giọng anh nghẹn lại, như nốt trầm nhất của một cây đàn piano. Một dòng nhiệt nóng hổi dâng lên trong khoang mũi, mang theo cảm giác chua xót.
"Cảm ơn em, bảo bối..."
"Anh cũng yêu em."
"Yêu em hơn cả em yêu anh."
"Ngàn phần trăm, vạn phần trăm..."
Trang Thiếu Châu nhắm mắt, liên tục dùng chóp mũi chạm vào mũi cô, hơi thở rối loạn vây lấy cô. Một loạt nụ hôn đặt trên trán, sống mũi, má, và cằm cô, giống như một con thú dùng cách nguyên thủy nhất để thể hiện tình yêu chân thành.
Trần Vi Kỳ không động đậy, để mặc anh hôn. Cho đến khi anh muốn hôn lên môi cô, cô giơ tay chặn lại.
Trang Thiếu Châu khựng lại, bị cô từ chối, nhất thời sững sờ. Anh, kẻ luôn mạnh mẽ và đầy chinh phục, giờ đây không nhớ nổi phải làm gì, như một con thú hoang bị cô buộc vòng cổ hoàn toàn.
Trần Vi Kỳ tiến lại gần, hơi thở hòa quyện vào anh khi cô cất lời: "Nhưng mà, dù sao anh cũng đâu tin em. Thật ra em nói những điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì, đúng không?"
Trang Thiếu Châu lập tức đáp lại: "Anh tin em, bảo bối." Nhớ lại những lời cay nghiệt mình đã nói, gương mặt anh thoáng vẻ khó coi.
Trần Vi Kỳ đẩy tay anh ra, cơ thể lùi lại vài centimet, kéo giãn khoảng cách giữa họ. "Anh còn nghĩ rằng em muốn ly thân, ly hôn với anh. Vậy yêu hay không yêu cũng chẳng quan trọng. Dù sao anh cũng cho rằng em lén lút gặp gỡ đàn ông khác, dây dưa không dứt, không rõ ràng."
"Xin lỗi, đó đều là những lời nói trong lúc nóng giận. Đêm đó... đúng là anh đã mất kiểm soát." Trang Thiếu Châu cau mày, yết hầu khẽ động, cúi mắt một cách không tự nhiên.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
