Chương 80: Tranh cãi
Editor: Moonliz
Trần Vi Kỳ hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện xảy ra bên ngoài, vẫn chìm đắm trong bài viết tám chuyện đầy sáng tạo này. Những ngón tay với móng hình hạnh nhân của cô nhẹ nhàng gõ lên con chuột, như thể đang trầm ngâm suy nghĩ.
Bài viết kèm theo rất nhiều hình ảnh, chỉ riêng ảnh của Chu Tễ Trì đã có bảy, tám tấm, hình của Dịch Tư Linh thì không đếm xuể. Thậm chí... còn có cả hình của cô.
Trần Vi Kỳ không hiểu tại sao một bài viết về Phúc Bé Bự lại có thể lôi cô vào câu chuyện.
Cây bút nhỏ này viết [Ai cũng biết rằng Dịch Tư Linh và Trần Vi Kỳ là cặp 'chị em plastic', từng công khai cãi nhau trên mạng xã hội chỉ vì một chiếc váy dạ hội cao cấp phiên bản giới hạn. Một người thì vội vã kết hôn với một đại gia ở Hồng Kông, người còn lại thì lập tức liên hôn với một hào môn quyền quý ở Bắc Kinh, đám cưới của cả hai đều xa hoa, cạnh tranh chẳng kém gì nhau. Nếu cô Dịch thực sự ký hợp đồng với Chu Tễ Trì làm đại sứ thương hiệu, liệu cô ba Trần có tức đến nổ tung không nhỉ? Khi mà anh bạn trai cũ đẹp trai lại đi làm gương mặt đại diện cho 'chị em plastic' của mình, chắc chắn cô ấy sẽ thấy không thoải mái chút nào...]
"Cái quái gì thế này..." Trần Vi Kỳ đọc mà bực mình. Trong mắt người ngoài, quan hệ giữa cô và Dịch Tư Linh tệ đến mức nào rồi?
Thang máy từ tầng G chạy thẳng đến tầng áp chót chỉ mất chưa đầy nửa phút, cánh cửa kim loại chậm rãi mở ra. Người đàn ông khí chất phi phàm, bước ra khỏi thang máy với dáng vẻ tự tin dưới sự vây quanh của mọi người.
Người phụ trách dự án đến đón tiếp hoàn toàn không ngờ rằng công tử nhà Thịnh Huy lại đích thân đến dự một buổi thảo luận sơ bộ như vậy. Sững người mất vài giây, sau đó liên tục cúi đầu chào hỏi.
Dù không phải phó chủ tịch của Thịnh Huy, nhưng đây cũng là chồng của phó chủ tịch họ Trần. Đối xử cung kính một chút cũng chẳng thiệt gì.
Trang Thiếu Châu bảo những người đi cùng mình vào phòng họp trước, anh sẽ đến sau. Đợi mọi người rời đi hết, anh mới hỏi Bặc Lai: "Văn phòng của Phó chủ tịch Trần ở đâu?"
Bặc Lai sớm đoán được cựu sếp lớn ghé qua CDR là để tìm vợ, thầm cảm thán trong lòng rằng mình lại được ăn "cẩu lương", bèn ngoan ngoãn chỉ đường: "Ở bên này, Chủ tịch Trang, để tôi dẫn anh qua."
"Cô ấy có ở văn phòng không?" Trang Thiếu Châu thản nhiên xoay đồng hồ trên tay, cố gắng tỏ ra mình không quan tâm. Anh không đặc biệt chạy đến đây để gặp Trần Vi Kỳ, chỉ là tiện đường ghé qua thôi.
Bặc Lai gật đầu: "Có, cả ngày nay phó chủ tịch đều ở văn phòng duyệt tài liệu."
Trang Thiếu Châu cau mày, cả ngày đều ở văn phòng? Buổi trưa không ăn uống tử tế sao? Anh không hỏi thêm nữa, lát nữa phải nghe chính cô giải thích mới được.
Hành lang rất yên tĩnh, hệ thống thông gió mới vận hành liên tục, trong không khí thoang thoảng hương thơm cao cấp. Đôi giày Oxford nâu cổ điển của người đàn ông bước trên thảm mà không phát ra chút âm thanh nào, chỉ có tiếng nặng nề "cộp cộp" vang lên trong lòng người khác.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
