Chương 69: Cuộc gọi video
Editor: Moonliz
Dạo gần đây, nhiệt độ ở Hồng Kông dần tăng lên, báo hiệu một mùa hè nữa sắp đến. Khí hậu cận nhiệt đới ven biển khiến mùa hè đến sớm, thường từ tháng Năm đã bắt đầu nóng ẩm, những cơn mưa dồn dập nối tiếp nhau. Đến tháng Sáu, chỉ cần đi dạo một vòng trên phố, làn da cũng có thể bị cháy nắng.
Điều khiến người ta bất ngờ là cả thành phố như được phủ đầy hoa. Trên các con phố ở Vượng Giác, những chùm hoa Mộc Ngư nở bung rực rỡ, cả cây ngập tràn những bông hoa nhỏ màu vàng nhạt, trông như từng cụm tuyết mềm mại.
Biệt thự trên đỉnh núi là nơi tránh nóng lý tưởng. Sáng sớm, khi Trần Vi Kỳ thức dậy, cô thậm chí còn cảm nhận được sự mát lạnh. Trên núi thường có nhiều sương mù, lúc nào cũng bao phủ bởi sự mờ ảo, tạo cảm giác như lạc vào một chốn tiên cảnh tách biệt hoàn toàn với thế giới xô bồ bên ngoài.
Những ngày trời không mưa, buổi sáng trên đỉnh núi lại càng trong lành và sáng sủa. Từ đây, người ta có thể ngắm trọn vẹn khung cảnh bình minh và hoàng hôn đẹp nhất của Hồng Kông.
Đội ngũ đầu bếp trong biệt thự được Trang Thiếu Châu cẩn thận tuyển chọn, chuyên nấu các món Quảng Đông, Nhật Bản và Ý. Mỗi ngày, có người phụ trách mua sắm đưa nguyên liệu tươi mới lên núi.
Hoa tươi cũng được thay mới ba ngày một lần. Chú Huy, người rất giỏi về nghệ thuật cắm hoa, thường tạo ra những kiểu dáng độc đáo, làm ngôi nhà trở nên sinh động. Tuy nhiên, mấy ngày nay chú Huy không có ở đây, những đóa hồng chỉ được cắm đơn giản trong bình. Mỗi sáng đi học, San Nghi đều rút vài cành, nói là để tặng cho Della.
Còn chú chó nhỏ tên Bảo Bảo thì chẳng hề quý trọng hoa, thường xuyên gặm nhấm làm cánh hoa rơi đầy sàn. Dù vậy, điều nó yêu thích nhất vẫn là chiếc bể cá lớn trong nhà. Mỗi ngày, nó đều dành cả nửa tiếng ngồi trước bể, tương tác từ xa với những "bạn cá" của mình.
Khắp Hồng Kông, không nơi nào sánh được với biệt thự này – một thiên đường tránh xa thế tục.
Nhưng vì Trang Thiếu Châu không có ở đây, Trần Vi Kỳ luôn cảm thấy không khí dường như thiếu đi điều gì đó. Sáng sớm thức dậy, cô thậm chí theo thói quen bước ra ban công, dựa vào lan can nhìn về phía bể bơi xanh biếc lấp lánh nước.
Người đàn ông ấy mỗi ngày đều bơi ở đây vào lúc bảy giờ sáng. Những đường nét cơ bắp quyến rũ trên lưng anh ẩn hiện trong làn nước, đôi tay rắn chắc tạo nên từng vòng sóng nước gợn quanh.
Trần Vi Kỳ nhận ra rằng, cô nhớ anh nhiều hơn mình tưởng.
Thế giới của cô đã bị Trang Thiếu Châu lấp đầy từ lúc nào không hay. Buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều, hay lúc nửa đêm, ở bất kỳ thời điểm nào, anh đều để lại dấu ấn của mình.
Nhìn bể bơi trống trải, cô khẽ thở dài. Không được thấy anh chàng đẹp trai bơi lội vào buổi sáng, cô cảm thấy tinh thần chẳng mấy phấn chấn. Ngáp một cái, cô kéo chiếc váy ngủ dài chấm gót bằng lông đà điểu bước vào trong. Trên giường, một chú chó săn Ý nhỏ đứng hiên ngang, sủa một tiếng đầy kiêu hãnh.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
