Chương 68: Cảm giác an toàn
Editor: Moonliz
"Tôi biết ngay mà, nhìn mặt anh ta là biết đây loại đàn ông cặn bã, không phải người tốt. Nói một đống lời ngọt ngào rẻ tiền, cứ như lấy từ chợ về mà không mất tiền ấy. Hừ!" Dịch Tư Linh cười lạnh, tức giận vì bản thân nhìn lầm người. "Dám làm giá trước mặt tôi ấy à? Loại đàn ông đó chưa sinh ra đâu."
"......... Có phải tôi không cho anh ta mặt mũi đâi chứ? Rõ ràng là anh ta nói dối là đang làm việc, nhưng thực ra lại chạy đến câu lạc bộ chơi bi-a. Cả đám người chơi, sao không gọi tôi? Sợ tôi chơi giỏi hơn anh ta à?"
"Còn bảo lần này sẽ không chiều tôi nữa."
"Tôi có bắt anh ta chiều tôi đâu?"
"Người đàn ông nào có thể chiều tôi, thì đó là phúc đức tám đời của anh ta."
"Anh ta còn phàn nàn tôi khó tính. Ba cô em gái của tôi đều nói tôi là người dễ tính nhất........"
Dịch Tư Linh bĩu môi, giọng càng nói càng nhỏ, cuối cùng ỉu xìu, nằm bò ra, chống cằm trên tay, không còn sức mà nói gì nữa. Cô ấy quay đầu, ngắm nhìn khung cảnh biển xa hoa bên ngoài cửa sổ.
Trần Vi Kỳ xoa xoa tai, liếc nhìn đồng hồ treo trên tường. Cô đã lãng phí nửa tiếng đồng hồ ở đây, chỉ để nghe Dịch Tư Linh lặp đi lặp lại chuyện chửi bới gã đàn ông cặn bã.
"Sao cô không nói gì hết..." Dịch Tư Linh giơ chân, dùng mũi giày cao gót chọc vào chân Trần Vi Kỳ.
"Đáng đời." Trần Vi Kỳ thu chân về, ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo cô đừng làm nũng: "Tôi đã nói trước rồi, Trịnh Khải Quân không hợp với cô đâu. Anh ta chịu được cô hai tháng, nhưng cũng không chịu được qua ba tháng."
Dịch Tư Linh há miệng, nhất thời không phân biệt được Trần Vi Kỳ đang chửi gã cặn bã kia hay đang mắng cô ấy. "Không đúng, cô đứng về phe nào thế?"
Trần Vi Kỳ hỏi lại: "Cô còn hy vọng tôi đứng về phía kẻ não tàn như cô à?" Nói rồi, cô đưa tay sờ trán Dịch Tư Linh, xem có bị sốt không.
Dịch Tư Linh giơ bàn tay trắng ngần, đeo đầy trang sức đắt tiền, chỉ thẳng ra cửa của căn phòng hạng sang ở Tinh Đỉnh: "Đồ đàn bà xấu xa, cô cút đi! Khách sạn này không chào đón cô. Từ giờ tôi sẽ cho cô vào danh sách đen."
Trần Vi Kỳ cười nhẹ, có hơi dịu dàng. Dù bị đuổi thì cô cũng cứ không đi, còn định uống trà và ăn bánh ngọt ở đây, khiến Dịch Tư Linh tức đến nghiến răng ken két. Cô ấy đã quên mất chủ đề hôm nay là để chửi gã đàn ông cặn bã, quay sang mắng Trần Vi Kỳ: "Nói tôi não tàn ấy hả, hồi đó ai khóc sưng cả mắt khi chia tay Trì Tử, còn thề rằng cả đời sẽ không yêu thêm ai nữa, rồi còn bỏ nhà đi bụi? Cô cứ đợi đó, tôi sẽ méc chồng cô ngay bây giờ!"
Dịch Tư Linh cầm điện thoại lên, mở WhatsApp. Nhóm chat phụ dâu và phụ rể mà Trần Vi Kỳ lập khi đám cưới vẫn còn đó, mọi người đều có mặt trong nhóm.
"Dịch Tư Linh... cô đừng hại tôi." Trần Vi Kỳ tái mặt, hoảng hốt lao tới giật điện thoại.
Nếu để Trang Thiếu Châu biết chuyện này thì không xong rồi. Dạo gần đây, ngay cả việc cô thân thiết với trẻ con cũng khiến anh ghen, không tha cho bất kỳ ai. Cô không biết phải mất bao nhiêu công sức để dỗ dành anh nữa.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
