Chương 62: Cưng Chiều Anh
Editor: Moonliz
Đây là lần thứ hai Trần Vi Kỳ đến nhà Trang. Căn biệt thự được truyền thông ca ngợi là căn nhà đắt giá nhất ở Hương Cảng này nằm vững chãi trên vách đá xanh mướt, phản chiếu giữa biển trời xanh ngắt.
Lúc này, những đám mây rực lửa trên biển rực rỡ như một bức tranh hoa hướng dương màu cam vàng của Van Gogh, bừng cháy mãnh liệt. Từ đại lộ ven biển nhìn xa, những khối kiến trúc đen lạnh lùng ẩn mình trong khung cảnh tráng lệ đầy hoa, giống như một khu vườn địa đàng biệt lập với thế giới.
Nếu không tận mắt chứng kiến, thật khó để dùng lời diễn tả sự hùng vĩ của ngôi nhà này.
Đây là lần đầu tiên Trần San Nghi đến đây, cô bé ngoan ngoãn hiếm khi tỏ ra căng thẳng, tay nắm chặt túi quà, ánh mắt lướt qua bãi đáp máy bay rộng lớn phía xa, hai chiếc trực thăng hai động cơ nổi bật. Trước cổng biệt thự là hàng chục chiếc siêu xe, báo hiệu buổi tiệc Giáng sinh tối nay chắc chắn sẽ rất náo nhiệt.
Các buổi tụ họp gia đình của nhà Trang luôn rất sôi động, dù thành viên không đến đông đủ, chiếc bàn tròn khổng lồ đủ chỗ cho hơn bốn mươi người vẫn có thể ngồi chật kín. Lê Thịnh Minh thường xuyên phàn nàn rằng, một món ăn quay đi, đến khi quay lại ít nhất cũng phải đợi năm phút!
"Chị ơi, em không nhớ rõ tên mấy anh trai đó lắm, em sợ gọi nhầm..." Trần San Nghi không lo lắng điều gì khác, chỉ lo lắng điều này, vì nhà chồng chị có quá nhiều anh chàng đẹp trai! Cô bé hoa cả mắt!
Trần Vi Kỳ cúi người, thì thầm vào tai San Nghi: "Vậy em cứ gọi tất cả là anh đi."
Đôi mắt cô bé sáng lên, thán phục: "Chị thật thông minh, Tanya!"
Trần Vi Kỳ cười ngả nghiêng, cả người dựa vào vai nhỏ bé của San Nghi. Trang Thiếu Châu đi sau hai chị em, trong lòng ôm chú chó nhỏ tròn mắt, nụ cười thoáng qua môi, nhưng đầy dịu dàng.
Căn nhà của nhà họ Trang được trang hoàng ngập tràn không khí Giáng sinh, trong phòng khách là cây thông Noel cao ba mét lấp lánh ánh đèn nhỏ, dưới gốc cây chất đầy những hộp quà, là quà Giáng sinh mọi người mang đến, sẽ được phát cho các em nhỏ sau bữa tối.
Tối nay, ngoài Trần San Nghi, còn có một nhóm trẻ con là con cháu nhà Trang. Cô bé được cả nhà yêu thương nhất, Trang Dụ Doanh cũng đến. Vừa thấy Trần San Nghi là cô bé đã chạy ùa tới, nũng nịu gọi chị.
Trần San Nghi là lớn tuổi nhất trong đám trẻ, đương nhiên nhận tiếng gọi "chị" này, niềm vui lộ rõ trên gương mặt, ngay lập tức dẫn theo nhóm bạn mới và bé Bảo ra vườn chơi trốn tìm.
"Chậm thôi, Alice, đừng làm Bảo Bảo phát điên, cẩn thận nó gãy xương!" Trần Vi Kỳ gọi theo bóng lưng đám trẻ.
Chó săn là giống có các chân mảnh mai, chạy rất nhanh, khi chơi rất dễ không kiềm chế được, dễ gặp rủi ro.
"OK mà! Nó ngoan lắm!"
"Đừng lo, anh đã bảo người theo dõi bọn trẻ." Trang Thiếu Châu rời bàn cờ, bước đến bên Trần Vi Kỳ, cánh tay ôm lấy eo cô một cách tự nhiên.
Nhiệt độ và độ ẩm trong nhà đều vừa phải, không khí thơm nhẹ, thoang thoảng hương hoa dành dành. Trang Thiếu Châu cởi áo vest, chỉ mặc áo sơ mi và áo ghi lê, vì ở nhà nên anh rất thoải mái, cà vạt lỏng lẻo, nút trên cùng cũng mở, để lộ yết hầu đầy đặn. Áo sơ mi trắng kiểu Pháp không có cúc tay áo, chỉ có thể buông lỏng, tay áo được cố định bằng vòng tay, làm nổi bật rõ ràng cơ bắp trên tay.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
