Chương 22: Áp giải tội phạm

Editor: Moonliz

Trần Vi Kỳ chỉ liếc nhìn một cái, sau đó điềm tĩnh thu ánh nhìn lại, tiếp tục hòa mình vào cuộc vui trên đấu trường danh lợi, nơi tiếng cạn ly vang lên không ngớt. Nhưng trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó chịu, như có thứ gì đó ma quái đang len lỏi trong cơ thể, tựa một đám mây mờ không thể xua tan hay nhìn rõ.

Buổi trình diễn lớn sắp bắt đầu, đây là chiến trường mà cô phải đứng vững, không thể bỏ đi để tìm Trang Thiếu Châu được.

Đợi mọi thứ kết thúc, cô sẽ nói chuyện nghiêm túc với anh. Nhưng thực ra, phải nói chuyện gì đây? Nói về A Trì sao? Tựa như giữa họ, cái tên đó mãi là một rào cản không thể vượt qua.

Trang Thiếu Châu không tin tưởng cô, mà cô cũng không biết phải làm sao để anh tin. Dường như mọi lời giải thích đều trở nên giả tạo, vì đúng là cô vẫn chưa buông bỏ Chu Tễ Trì hoàn toàn được.

Việc buông bỏ hoàn toàn bảy năm cuộc đời giống như một quá trình chữa lành tàn nhẫn bằng cách rút máu dần dần, để những giọt máu đỏ tươi chảy ra khỏi cơ thể, gỡ từng sợi tơ bám víu, chậm rãi và đau đớn.

Cô không phải là một cỗ máy, không thể nhấn một nút xóa sạch ký ức. Cô đã quyết định hướng về phía trước, chỉ là cô cần thêm một chút thời gian.

Trang Thiếu Châu biết Trần Vi Kỳ cần thời gian, và anh cũng quyết định sẽ cho cô điều đó. Nhưng khi thực sự nhìn thấy cô đứng cạnh Chu Tễ Trì, hình ảnh ấy vẫn không ngừng khiến bóng tối trong lòng anh trỗi dậy.

Sự cạnh tranh là bản năng trời sinh của phái nam, anh muốn kéo Trần Vi Kỳ qua theo bản năng, muốn ôm cô vào lòng trước mặt người đàn ông mà cô từng yêu, muốn hôn cô đến mức cô không thở nổi, muốn tuyên bố chủ quyền. Vì vậy, anh đã rời đi. Nếu ở lại thêm nữa, anh không đảm bảo được mình sẽ làm gì.

Có thể nói gia tộc nhà họ Trang một tay che trời trên Hương Cảng. Từ khi sinh ra cậu hai nhà họ Trang đã thuận buồm xuôi gió, chưa từng chịu ấm ức. Không ngờ có ngày anh phải lánh vào phòng vệ sinh để bình tĩnh lại.

Trang Thiếu Châu cười nhạt, lấy ra một chiếc đồng hồ đeo tay từ trong túi áo vest, chậm rãi đeo lên tay trái. Vì để diễn vai vệ sĩ, anh đã tháo đồng hồ ra. Không ngờ chiếc Patek Philippe trị giá 40 triệu này lại có ngày phải giấu kín trong túi áo, không được thấy ánh sáng.

Trần Vi Kỳ chắc chắn không cần anh đứng cạnh bảo vệ, mà anh cũng không cần tiếp tục đóng vai một vệ sĩ ngu ngốc nữa. Đóng vai vệ sĩ đúng là chuyện ngu xuẩn. Anh nên xuất hiện một cách đường đường chính chính, để cô khoác tay anh một cách tự nhiên.

Thậm chí anh từng nghĩ đóng vai vệ sĩ là một chút thú vui giữa vợ chồng. Nhưng thực tế, điều đó thật ngu ngốc, thấp kém và tầm thường đến không thể chịu nổi.

Sau khi đeo đồng hồ xong, Trang Thiếu Châu nhìn đồng hồ, ba giờ rưỡi, buổi trình diễn đã bắt đầu. Trần Vi Kỳ sẽ không ra ngoài nữa, có lẽ cô thậm chí còn không biết anh đã rời đi.

Ánh mắt của cô rất quý giá, chỉ khi anh khiến cô vui vẻ, ánh mắt ấy mới dừng lại trên người anh một chút.

Mặt Trang Thiếu Châu không có biểu cảm gì, trong chiếc gương gắn đèn chiếu sáng phản chiếu đôi mắt lạnh lùng của anh. Kính mắt mỏng sạch sẽ không thể che giấu sự bức bối trong ánh mắt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.