Chương 104: Năm mới ở nhà họ Trang

Editor: Moonliz

Vào đêm giao thừa và mùng một Tết, tất cả thành viên trong gia tộc Trang đều tụ họp tại nhà tổ để đón năm mới. Cảnh tượng vô cùng hoành tráng.

Trần Vi Kỳ thường ví Tết ở nhà họ Trang như hậu trường của một buổi trình diễn thời trang nam thuộc thương hiệu CDR – một nhóm người mẫu nam với phong cách đa dạng cùng nhau khoe sắc, đẹp mắt đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Chỉ riêng điều này đã đủ khiến cô thích về nhà họ Trang ăn Tết rồi. Ai mà không thích ngắm trai đẹp chứ? Đã thế còn là cả một nhóm, từ già đến trẻ, mỗi người lại có một nét cuốn hút riêng.

Tối trước đêm giao thừa, Trần Vi Kỳ bị Trang Thiếu Châu dụ dỗ mặc chiếc váy ngủ mới mà anh đặc biệt chọn cho cô. Hai người quấn quýt đến tận nửa đêm, khi thì đùa nghịch trong bồn tắm, lúc lại lăn lộn trên thảm. Đến tận trưa hôm sau mới chịu dậy.

Trang Minh Huy dắt theo em trai đến gõ cửa phòng ba mẹ.

Trần Vi Kỳ quấn chăn, lười biếng tựa vào giường, cả người mềm nhũn không còn tí sức lực. Minh Huy đã mười tuổi, ít nhiều cũng hiểu chuyện, mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng che mắt em trai lại, không cho nó làm loạn.

Thế mà tên ngốc này lại còn muốn trèo lên giường lật chăn lên!

Cô bé không muốn ngày Tết phải chứng kiến cảnh em trai mình bị ba đánh cho một trận đâu.

Trần Vi Kỳ cũng không muốn để bọn trẻ nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình, nhưng lại không biết phải làm thế nào, đành chọn cách ngốc nghếch nhất: rúc đầu vào chăn, tiện tay véo mấy cái vào eo Trang Thiếu Châu.

Eo anh rắn chắc, cơ bắp săn chắc đến mức dù có vận động mạnh liên tục nửa tiếng cũng không hề thở gấp.

Da mặt Trang Thiếu Châu dày hơn nhiều, ngủ đến trưa cũng không thấy xấu hổ. Anh thản nhiên xoay người xuống giường, nhặt chiếc sơ mi vứt trên thảm khoác lên người trước mặt bọn trẻ.

"Ăn sáng chưa?" Anh hỏi.

Mộ Châu nhanh nhảu trả lời: "Con và chị ăn lâu rồi! Ba đúng là đồ lười biếng!"

Trang Thiếu Châu xoa má thằng nhóc: "Bình thường con ngủ đến tận chiều, ba đã nói gì đâu." – Sau đó trực tiếp giơ tay đập vào mông thằng bé.

Mộ Châu che mông lại theo phản xạ, ấm ức kêu lên một tiếng.

Minh Huy kéo em trai đi: "Ngốc quá, đi thôi, chúng ta ra ngoài đợi mẹ dậy. Lát nữa còn phải qua nhà ông bà nội."

Trần Vi Kỳ thò đầu ra khỏi chăn, dặn con gái: "Hôm nay là đêm giao thừa, con mặc chiếc váy mẹ mới đặt may cho con nhé!"

Minh Huy vui vẻ đáp: "Con biết rồi! Sarah đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi ạ!"

Chiếc váy đó vô cùng đẹp, nền gấm vàng óng ánh được thêu các họa tiết hồ lô, voi nhỏ, bình hoa, cùng một chữ triện – 徽 (Huy).

Cô bé thừa hưởng sở thích làm đẹp từ Trần Vi Kỳ, rất đam mê thời trang và phối đồ. Mỗi lần ăn mặc thật xinh đẹp đến nhà tổ đều nhận được vô số lời khen ngợi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.