Chương 18

"Hóa

ra anh là bạn của Băng Tâm, nếu....." Thiên Thiên vui vẻ hẳn khi biết

đây là bạn của Băng Tâm, cô cũng tin rằng lời Diệp Quân nói là đúng bởi

vì từ trước đến nay chưa có ai giám mang Lãnh Băng Tâm ra làm bia đỡ đạn cả. Cô vừa định nói sẽ chấp nhận yêu cầu của anh ta thì đột nhiên

chuông điện thoại reo lên.

"Xin lỗi tôi nghe điện

thoại chút đã." Nhìn thấy số lạ chắc không phải Chính Thần lại gây họa

nữa rồi chứ? Lịch sự đứng lên đi về một góc không có người để nghe điện

thoại.

"Alô xin hỏi ai vậy ạ?" Nhấc điện thoại Thiên nhã nhặn hỏi đối phương

"Hic...mẹ....ơi....hic..." Nghe thấy tiếng của Thiên Thiên Chính Thần

lập tức đưa ra giọng điệu yếu ớt, dường như bé đang bị người ta bắt nạt.

"Chính Thần, có chuyện gì nói cho mẹ biết, đừng khóc." Con trai dường

như xảy ra chuyện khiến Thiên gấp tới độ muốn khóc lên được, cô nhanh

chóng hỏi xem bé bị sao.

"Mẹ ơi, bụng...a.....bụng

đau hic hic." Giọng nói yếu ớt của Chính Thần một lần nữa vang lên, bé

thực sự cảm thấy mình có triển vọng làm diễn viên lắm, nhất định sau này phải thử mới được biết đâu bé có thể dành giải Oscar về tay mình.

"Con....con ngoan ở yên đó mẹ lập tức đến ngay." Thiên Thiên lo lắng tới mức sắc

mặt trắng bệch, không biết thằng bé xảy ra chuyện gì nữa, cô chỉ còn lại đứa con trai này, nhất định không thể để nó xảy ra chuyện không may như đứa con gái nhỏ nữa nếu không cô không biết làm sao để tiếp tục sống

đây.

Diệp Quân ở phía xa nhìn thấy từ lúc Thiên nghe

điện thoại sắc mặt ngày càng xấu, chẳng lẽ đã có chuyện không hay xảy

ra. Khi Thiên vội vàng chạy lại cầm túi xách chuẩn bị đi anh nhanh chóng kéo tay cô lại

"Có chuyện gì vậy?" Anh lo lắng nhìn

sắc mặt Thiên ngày càng tái nhợt, thân hình run rẩy như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào

"Chính Thần nó...nó...." Thiên Thiên lo lắng tới mức không nói lên lời, nước mắt lưng tròng

"Được rồi, không sao đâu anh sẽ đưa em đến đó." Nhìn cô gái trước mặt khiến

lòng Quân đau như cắt, anh nhanh chóng bế cô chạy về phía xe lái về

trường học của Chính Thần. Thực ra anh đã sớm cho người giúp đỡ Thiên

che giấu thân phận của con trai để bé đến học ở trường này nên anh biết

bé đang ở đâu cũng không có gì lạ cả.

Lâm Phong đang chờ ở ngoài cửa chợt thấy Chính Thần được một cô giáo ôm ra ngoài, anh

đang định tiến tới thì thấy một chiếc xe phóng như bay tới dừng lại ngay bên cạnh cô giáo đó. Tiếp theo là Thiên Thiên từ ghế lái phụ bước rất

nhanh xuống ôm lấy con trai dường như rất lo lắng cho bé.

Lâm Phong kích động muốn bước đến lại thấy một cảnh làm trái tim đau nhói,

từ trên chiếc xe một người đàn ông lịch lãm mang khí thế vương giả bước

xuống mau chóng đỡ hai mẹ con vào trong xe. Đánh giá người đàn ông kia

có vẻ cũng rất quan tâm tới Chính Thần, chẳng lẽ đây là người đang theo

đuổi Thiên Thiên.

Chiếc xe mau chóng lái qua người

Phong, lúc chiếc xe đi qua không ai thấy được Chính Thần trong ngực

Thiên Thiên quay mặt về phía cửa xe nở nụ cười chiến thắng. Diệp Quân

vốn quan sát rất tốt nên sớm nhận ra ý đồ của bé, nhìn ra cửa sổ thấy kẻ ở ngoài khiến anh càng thêm cao hứng, xem ra đứa trẻ này đã bắt đầu xù

lông nhím lên để bảo vệ mẹ rồi. Mang theo nụ cười dung túng Quân lái xe

nhanh về nhà của Thiên Thiên, theo anh thấy thì cô đã sớm bị dọa sợ sắp

chết rồi, tiểu Chính Thần này cũng thật là biết chỉnh người nhưng mà anh lại càng ngày càng thích tính cách này của bé.

"Lập

tức điều tra biển số xe XXX là của ai." Sau khi chiếc xe chạy qua Lâm

Phong lập tức hồi phục tinh thần lấy điện thoại ra gọi cho thuộc hạ. Cho dù là ai đi nữa giám đánh chủ ý lên người vợ và con trai anh là tuyệt

đối không được, anh không bao giờ cho phép chuyện đó xảy ra.

Còn Diệp Quân sau khi lái xe về đến nhà Thiên liền ôm Chính Thần về

phòng rồi viện cớ đuổi Thiên Thiên xuống bếp pha nước gừng cho bé uống

để bớt đau bụng.

"Mẹ con đã đi rồi còn giả vờ gì nữa

hả tiểu tử kia." Sau khi đóng cửa phòng lại Quân ngồi xuống cạnh giường

cười vui vẻ nhìn đứa trẻ đang cuộn mình trên đó.

"Hì

hì không ngờ lại bị chú phát hiện, chú đừng có mách mẹ con nha." Tiếng

cười giòn tan của Chính Thần vang lên, bé ngồi dậy cái đầu nhỏ còn không ngừng đề phòng nhìn ra cửa.

"Được rồi nhưng mà chỉ

lần này thôi biết không, con không thấy mẹ con lo lắng tới mức sắc mặt

trắng bệch rồi à?" Quân dung túng nhéo cái mũi nhỏ của Chính Thần đặt

cậu nằm xuống giường.

"Vâng con biết rồi." Mặt Chính

Thần ỉu xìu xuống, vừa rồi trên đường đi bé cũng thấy mẹ gấp tới độ muốn khóc không ngừng ôm chặt bé mà hỏi han, thực sự bé cũng cảm thấy vô

cùng áy náy.

"Chính Thần con đỡ chút nào chưa, có cần

mẹ gọi Tường Vy đến không?" Thiên Thiên mang nước gừng vào, trên mặt còn lộ rõ sự lo lắng bất an.

"Con không sao rồi, mẹ đừng

lo lắng." Diệp Quân vừa tránh ra Thiên Thiên liền ngồi xuống mép giường, Chính Thần vội ngồi dậy nhào vào lòng cô làm nũng

"Vậy là tốt rồi, lát nữa anh ở lại đây ăn cơm luôn nhé." Thiên Thiên

nhìn về phía Diệp Quân hỏi, chuyện hôm nay dù sao cô cũng phải cảm ơn

anh ta hơn nữa đây là người em gái mình tin tưởng, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì xảy ra.

"Đã có lộc ăn tất nhiên là tôi phải ở lại rồi." Quân dịu dàng mỉm cười, xem ra cô bé này bắt đầu có lòng tin

và không còn đề phòng anh nữa rồi, nghĩ đến việc này cũng phải cảm ơn

tiểu Chính Thần, nếu không có bé anh sẽ không dễ dàng để cô chấp nhận

được.

... ...... ...... .........

chỗ Lâm Phong lại là một không khí vô cùng nghiêm trọng, anh chỉ đứng

yên một chỗ trên người tỏa ra khí lạnh thấu xương khiến tất cả đều biết

tâm trạng anh lúc này cực kỳ không tốt.

"Chủ nhân đã

điều tra ra rồi, chủ chiếc xe đó là tướng quân trẻ tuổi nhất trong lịch

sử quân đội hiện nay hơn nữa anh ta còn có thế lực khá lớn trong giới

chính trị." Hoắc người được Phong phân phó điều tra vừa quay trở lại đã

bắt đầu báo cáo,mồ hôi sớm đã đổ đầy lưng. Chủ nhân cũng thật là, bị

người ta chọc giận giờ lại bày ra bộ mặt này với thuộc hạ làm họ lo lắng thấp thỏm không thôi.

"Anh ta có người thân, bạn bè,

bạn gái gì không, còn độc thân hay không?" Chẳng lẽ tên này thấy hợp ý

vợ anh nên bắt đầu theo đuổi, Lâm Phong đặt ra hàng loạt câu hỏi

"Người thân thì không có, bạn bè chỉ có vài người của giới quân đội, anh ta

hoàn toàn độc thân và cho đến nay chưa từng có bạn gái." Hoắc âm thầm

lau mồ hôi, may mà anh có điều tra kỹ càng nếu không bị hỏi như vậy mà

không trả lời được chắc phải sớm xuống uống trà với diêm vương quá.

"Lui xuống." Hừ thật không ngờ rằng đã có con ruồi to như vậy xuất hiện bên cạnh vợ mình rồi, anh phải nhanh chóng xua đuổi nó đi chỗ khác mới

được.

"Xem ra phải có quà gặp mặt rồi." Lâm Phong đột

nhiên nhếch môi cười lạnh, chính thức bắt đầu chào hỏi người đàn ông

đang muốn thay thế vị trí của mình.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.