Chương 82

Yến Nguyên chạy thật nhanh khỏi chỗ đó, một

mạch mà chạy đến tầng hầm. Cô dựa vào xe của mình, hai tay ôm mặt nhưng không

khóc. Không thể! Cô không thể chấp nhận được

chuyện này! Làm sao có thể!

  • Yến Nguyên! – Nam Phong ra

tới tầng hầm giữ xe, nhìn quanh một vòng liền nhìn thấy Yến Nguyên. Anh gọi tên

cô, sau đó chạy về hướng đó.

  • Đừng qua đây! – Yến Nguyên

hét lên, tay cô vẫn trụ ở mặt.

  • Tại sao chứ hả? Cậu nói sẽ

cho tôi cơ hội chứng minh còn gì? Vậy tại sao cậu lại trốn chứ hả? Chỉ cần cậu

nghe tôi giải thích một lần thôi cũng được mà! Làm ơn tin tôi đi! – Nam Phong

đứng lại, hét lớn. Khoảng cách giữa anh và cô chỉ khoảng 3 bước chân, nhưng sao

cảm giác xa quá.

  • Tôi đã nghe cậu giải thích

còn gì? Cậu nói là cậu bị gài bẫy đúng

không? Cậu tưởng tôi không muốn tin cậu hay sao hả? Nhưng mà tôi không thể! Rõ

ràng những hành đó… - Giọng nói cô nhỏ dần rồi im bặt.

  • Nó không có thật! Nếu có thật,

Trần Hùng Nam Phong tôi sẽ chết không chỗ chôn thân! – Anh vẫn đứng đó, không

dám tiến lên bước nửa.

Cô ngẩn mặt nhìn anhh. Cô không khóc, thật

sự không khóc. Nhưng tim cô thắt lại. Hai bên tai cô là hai giọng nói khác

nhau.

“ Tin Nam Phong đi! Mày luôn

muốn mà, vậy thì hãy tin cậu ấy đi! Cậu ấy không lừa mày đâu!”

“ Cậu ta chỉ thích đùa cợt

với mày thôi! Đừng ngu ngốc nữa!”

Không khí đột nhiên trùng xuống. Ánh mắt hai

người giao nhau, và cứ nhìn nhau như thế.

Bảo Khánh và Diệu Anh cùng lúc đuổi kịp cả

hai người. Nhìn Nam Phong và Yến Nguyên, cậu và cô cũng bị cái gì đó kéo vào

nỗi buồn của họ. Chuyện của họ không phải chỉ như thế là kết thúc sao hả?

Yến Nguyên lặng người nhìn Nam Phong như

thế. Ánh mắt của anh có cầu xin, có tuyệt vọng, đau khổ cũng có. Một ánh mắt

màu đỏ huyết, lạnh hơn cả mắt cô. Anh đã nói rất nhiều câu cầu xin cô tin anh,

nhưng cô chưa trả lời. Cô nói anh hãy chứng minh, nhưng cô biết anh không thể.

Vì anh là người bị hại, còn những kẻ hãm hại sẽ không bao giờ thừa nhận điều

đó!

Yến Nguyên kéo khóe miệng, định nói gì đó

nhưng đột nhiên mắt tối sầm lại.

Vài giây sau đó, thân hình mảnh khảnh của cô

ngã xuống…

  • Yến Nguyên! – Nam Phong,

Bảo Khánh và Diệu Anh hốt hoảng chạy tới rồi đồng thanh kêu tên cô…

[…]

Đôi mắt lạnh lẽo của Yến Nguyên dần dần hé

mở. Trước mắt cô là trần nhà màu trắng, sau đó là mùi thuốc khử trùng xông vào

mũi, cực kì khó chịu.

Yến Nguyên không tiếp thu kịp với ánh sáng,

cô định đưa tay lên che mắt nhưng lại bị những ống truyền dịch làm vướng tay.

  • A! – Yến Nguyên khẽ la một

tiếng.

  • Chị! Chị tỉnh rồi! – Yến Vy

từ trong nhà vệ sinh đi ra, nhanh chóng chạy về phía giường bệnh của Yến

Nguyên.

Nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, nhỏ lo lắng hỏi

  • Chị còn thấy không khỏe chỗ

nào không chị?

  • Sao tôi lại ở đây? – Yến

Nguyên thều thào.

  • Chị bị ngất ở hầm giữa xe.

Là bạn chị đưa chị vào đây rồi điện cho em với ba. – Yến Vy cẩn thận lấy một

chiếc gối bông lót sau lưng Yến Nguyên.

  • Bạn? Ba? Ba đâu?

  • Bác sĩ vừa mời ba đi lấy

kết quả. Chị phải xét nghiệm máu.

  • Họ đâu? – Cô nhìn mu bàn

tay cắm kim truyền dịch của mình. Đúng là có một chút đau nhức.

  • Họ? Ý chị là Nam Phong cùng

hai người kia? Quản gia Quân gọi Nam Phong đi đâu đó. Còn Bảo Khánh với Diệu

Anh bận vài chuyện nên đi trước. Nói chiều sẽ quay lại thăm chị.

Nghe xong vài câu này, Yến Nguyên không muốn

hỏi gì nữa.

  • Em gọt trái cây cho chị! –

Yến Vy đi về phía bàn trà.

  • Không cần đâu! Giúp tôi lấy

một ít nước nóng, tôi muốn rửa tay! – Yến Nguyên nhìn lòng bàn tay không có kim

truyền của mình, sao lại nhiều mồ hôi như thế?

  • Chị đợi em một lúc! – Yến

Vy nói rồi mở cửa phòng đi mua nước nóng. Nhỏ biết Yến Nguyên không thích nước

của bệnh viện nên sẽ ra ngoài mua.

[…]

Trong lúc đó tại phòng bác sĩ…

  • Mời ông ngồi! – Bác sĩ mời

ông Dũng ngồi xuống rồi bản thân vòng qua bàn làm việc, mở tủ lấy ra một báo

cáo kết quả.

  • Có kết quả chưa bác sĩ? –

Ông Dũng lo lắng hỏi.

Bác sĩ mở túi đựng kết quả ra, vừa xem vừa

nói

  • Cho hỏi, người nhà bệnh nhân

có ai bị bệnh liên quan đến máu không?

Câu hỏi của bác sĩ khiến ông Dũng sững

người, vợ ông… mẹ của Yến Nguyên…

  • Có thưa bác sĩ!

  • Do ông yêu cầu nên chúng

tôi đã xét nghiệm máu. Lượng bạch cầu của cô ấy cao hơn người bình thường. Và

cô ấy đang trong giai đoạn đầu của bệnh máu trắng, một giai đoạn phát bệnh của

ung thư máu.

Đoàng!

Đầu của ông Dũng bị gián một búa thật mạnh.

Di truyền, đúng thật là di truyền.

  • Nhưng ông yên tâm. Chỉ mới

ở giai đoạn đầu nên cơ hội chữa khỏi là rất cao. Xin hỏi người nhà bị mắc căn

bệnh này…

  • Cô ấy mất rồi! – Ông Dũng

hít một hơi, giọng nói cực kỳ nặng nề.

  • Thành thật xin lỗi. Nhưng

do quy tắc nghề nghiệp, chúng tôi phải phòng trường hợp xấu nhất.

  • Bằng mọi giá bác sĩ phải

chữa khỏi cho con bé. Coi như tôi xin bác sĩ!

  • Đó là trách nhiệm của chúng

tôi! Bắt đầu từ bây giờ bệnh nhân sẽ áp dụng phương pháp điều trị. Ông có định

cho bệnh nhân biết không?

  • Không cần! Việc này tôi

biết là được!

  • Chúng tôi đã hiểu!

[…]

Tại sân sau của bệnh viện…

  • Bác gọi cháu ra đây là vì

chuyện của Yến Nguyên? – Nam Phong nhìn xa xôi, hỏi.

  • Đúng vậy! Tôi đã tìm ra thứ

chứng mình cậu trong sạch! – Quản gia Quân.

  • Chứng minh cháu trong sạch? Nếu đó là những bức hình

thì là thật. Cháu bị cô gái đó và bạn của Yến Nguyên gày bẫy. – Anh cười khẩy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.