Chương 81

30ph sau tại Parkson… Diệu Anh đứng ở lối ra vào chờ Yến Nguyên.

Cô mặc một chiếc đầm yếm cột nơ màu đen, tóc búi cao và đeo kính râm. Diệu Anh

toát lên một khí chất vô cùng thanh nhã mềm mại. Rất nhiều người qua lại nhìn

cô không chớp mắt, thỉnh thoảng còn có tiếng máy ảnh lách cách.

  • Chờ lâu không? – Một giọng

nói bất thình lình vang lên từ sau lưng Diệu Anh khiến cô giật bắn người.

  • Nguyên! Cậu làm mình sợ hết

hồn! – Diệu Anh xoay người, đứng đối diện Yến Nguyên. Cô mặc áo crop top lệt

vai màu trắng, quần skinny đen, tóc xõa tự nhiên và cũng đeo kính.

Nhưng nhìn Yến Nguyên gầy quá, rất gầy.

  • Đi thôi! Họ đang đợi chúng

ra đó! – Diệu Anh kéo cánh tay của Yến Nguyên đi về phía khu bán đồ lưu niệm.

  • Họ? – Yến Nguyên để mặt cho

Diệu Anh kéo nhưng cảm thấy khó hiểu với chữ “ Họ”. Còn ai?

Diệu Anh không trực tiếp trả lời cô mà chỉ

lẳng lặng cười, tiếp tục đi về hướng quầy lưu niệm.

Tới nơi, đôi mày xinh đẹp của Yến Nguyên

chau lại một cái. Cô đoán không sai mà.

  • 2 người làm gì mà lâu vậy

không biết? – Bảo Khánh kéo Diệu Anh về phía cậu.

  • Mới 10ph thôi mà! – Diệu

Anh bĩu môi cãi lại.

Trong khi đó, bầu không khí giữa Yến Nguyên

và Nam Phong như bị bóp chặt lại. Khó thở, khó đối mặt. Anh nhìn cô, cô nhìn

anh. Hai đôi mắt, hai màu sắc và chung một suy nghĩ: Ai sẽ bắt chuyện trước?

  • Hai người này, có chuyện gì

thì hôm nay cũng bỏ qua được không hả? Vì tập thể lớp chúng ta một lần đi chứ?!

– Bảo Khánh cũng hơi khó chịu với bầu không khí này.

  • Phải! Như thế này không

thoải mái chút nào! – Diệu Anh cũng nhíu mày.

  • Không có gì đâu! – Nam

Phong và Yến Nguyên đồng thanh nói ra, nói xong cả hai liền kinh ngạc nhìn

nhau.

  • Như thế có phải tốt hơn

không? Đi nhanh thôi! – Bảo Khánh nói rồi nhanh chóng kéo tay Diệu Anh đi

trước.

Nam Phong cùng Yến Nguyên trầm tĩnh bước

phía sau. Trong khi hai người kia vui vẻ chọn đồ thì anh lại nhìn mông lung một

chỗ nào đó, còn cô thi thoảng xem những bộ quần áo bên trong cửa kính. Một không

khí ngột ngạt.

  • Yến Nguyên, chúng ta ghé

cửa hàng phía trước đi! Tớ từng mua ở đó, rất tốt đó! – Diệu Anh chợt quay lại

kéo tay Yến Nguyên rồi đi nhanh về phía trước, Nam Phong và Bảo Khánh vội vã đuổi theo.

Nhưng…

Khi bước vào cửa hàng đó thì không khí càng

trở nên quỷ dị hơn khi mà Thanh Thúy cùng Phương Linh cũng xuất hiện ở đó.

Hai nhỏ ngạc nhiên nhìn Yến Nguyên và Diệu

Anh, nhưng vẻ nhạc nhiên trên gương mặt Thanh Thúy nhanh chóng biến mất, thay

vào đó là một vẻ hả hê.

Qua chiếc kính, đôi mắt của Yến Nguyên trở

nên sâu thăm thẳm. Sâu tới mức dọa người.

Chân mày của Diệu Anh thì nhíu lại, thể hiện

một sự khó chịu vô cùng.

Đến lượt Nam Phong và Bảo Khánh, cả hai cũng

có một chút ngạc nhiên. Lại có chuyện rồi đây.

Vài giây đồng hồ trôi qua, Diệu Anh cảm thấy

không nhất thiết phải lên tiếng về điều này nên cô nói với Yến Nguyên

  • Chúng ta qua bên đó đi! Tớ

có thẻ hội viên ở đây! – Diệu Anh toan kéo cánh tay Yến Nguyên lần nữa nhưng cô

nhanh hơn một bớt rút lại.

  • Kinh tởm! – Yến Nguyên nói

ra hai chữ, xoay người định rời đi. Nhưng lần này đến lượt Nam Phong là người

giữ cô lại.

  • Tin tôi! – Anh nói nhẹ tênh,

bàn tay siết chặt cổ tay Yến Nguyên.

Cô xoay gương mặt, đưa tay gỡ kính rồi nói

  • Tôi nói kinh tởm! Buông tay

ra!

  • Không có lí do gì mà cậu

phải tránh mặt như thế! – Nam Phong nhíu mày.

  • Sao lại không? Chẳng lẽ cô

chưa nhận được gì? – Thanh Thúy mặt dày tiến lên một bước, giữ một khoảng cách

nhất định với hai người đó, đồng thời đứng khá xa Bảo Khánh và Diệu Anh.

  • Cô câm miệng! – Nam Phong

lạnh lùng trừng mắt với nhỏ khiến Thanh Thúy sững người. Đôi mắt của anh giống

như là địa ngục.

  • Mau chóng tránh khỏi chỗ

này! Thật chướng mắt! – Bảo Khánh kéo Diệu Anh đứng sát cậu.

  • Chỗ này là cửa hàng, lấy

quyền gì mà đuổi chúng tôi! Còn nữa! Chỉ một số người có tật giật mình mới

tránh mặt như thế! – Thanh Thúy khoanh tay trước ngực, hết mặt nói.

Yến Nguyên nhanh chóng rút tay khỏi tay Nam

Phong, gỡ chiếc kính râm ra, lạnh nhạt hướng Thanh Thúy mà nói

  • Quyền? Cái mạng của hai

người các cô tôi còn mua được, vậy quyền gì?

  • Cái mạng? Haha! Cô tưởng cô

muốn làm gì thì làm chắc? Cô cũng đủ tư cách sao? – Lần này đến lượt Phương

Linh.

  • Yến Nguyên, chúng ta đi chỗ

khác! Tôi… - Nam Phong mặt kệ họ nói những gì, anh chỉ biết phải để Yến Nguyên

nguôi giận.

  • Im đi! Tôi tự đi được, đừng

chạm vào tôi! – Yến Nguyên tực giận quát lên xong liền quay đầu chạy khỏi chỗ

đó.

Nam Phong nhanh chóng muốn đuổi theo cô

nhưng cánh tay anh cũng nhanh chóng bị níu lại.

  • Cậu thật mau quên?! Chuyện

của chúng ta, cậu phải chịu tránh nhiệm chứ!

Nam Phong nửa híp mắt nhìn nhỏ, anh bắt lấy

cổ của Thanh Thúy, ra sức siết chặt.

  • Cô xem thường những gì tôi

nói thì chắc chắn cô sẽ nhận hậu quả! – Nói rồi anh đẩy tay nhỏ ra, đuổi theo

Yến Nguyên.

Thanh Thúy nhìn cổ tay bị Nam Phong siết tới

tê dại, hàm răng nghiến chặt muốn vỡ nát.

  • Chúng ta đuổi theo họ đi! –

Diệu Anh nhíu nhíu chân mày, lay cánh tay của Bảo Khánh.

  • Đi thôi! – Bảo Khánh nắm

tay cô đi sượt qua người của Phương Linh.

  • Không sao chứ hả? – Phương

Linh tuy giận đến tím mặt nhưng vẫn đi lại chỗ Thanh Thúy.

  • Mẹ kiếp! Để xem các người

đối phó tôi ra sao!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.