Chương 8
Bùi Huyền sa sầm mặt, "Chuyện của ta và Tiểu Mãn, không liên quan đến ngươi."
"Nhị cô nương dù sao cũng từng là vị hôn thê của ta, ngươi tính là người thế nào của nàng?"
"Cho dù là muốn cầu xin sự ưu ái của nàng, ngươi cũng phải xếp sau ta".
Chu Yến không chút khách khí chen ngang hắn, ra hiệu cho ta đi qua.
Ta vội vàng chạy vào phủ.
Vừa vặn An An nhìn thấy, tò mò hỏi ta, "Giang tiên sinh, hai người đó là ai vậy, người quen sao?"
Ta cắn môi, "Chỉ là người không quan trọng thôi."
Chu Yến và Bùi Huyền đều sững sờ.
Mặt trời lặn sau núi, ta rời khỏi phủ tri phủ.
Bùi Huyền vừa thấy ta, lại muốn tiến lên.
May thay, bị người của Chu Yến chặn lại.
Chu Yến hộ tống ta thuận lợi trở về nhà.
Ta theo thói quen cảm ơn hắn.
Ánh mắt hắn khẽ động, "Thật ra nàng không cần khách sáo với ta như vậy."
Ta lắc đầu, "Lễ nghi cần có thì phải có, không thể không có quy củ."
Rõ ràng là không muốn dây dưa quan hệ với hắn.
Ý cười của Chu Yến thu lại, chậm rãi cúi đầu xuống.
Ta đóng cửa viện lại.
Có người của Chu Yến chặn Bùi Huyền, ta mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Bùi Huyền cố chấp, không chịu rời đi.
Ngày đêm canh giữ trước cửa phủ tri phủ.
Ta trốn trong nhà, không muốn gặp lại bọn họ nữa.
Lâm tỷ tỷ biết ta hai ngày không đến phủ tri phủ, liền đến nhà thăm ta.
"Nghe nói có người quấy rầy nàng, nàng kết thù với họ sao?"
"Cũng không hẳn là..."
Ta cân nhắc lời lẽ, vẫn là trút bầu tâm sự với Lâm tỷ tỷ.
Chỉ nói rằng Chu Yến từng tin vào lời nói dối của huynh trưởng ta, Bùi Huyền từng hiểu lầm ta.
Lâm tỷ tỷ nắm lấy tay ta, "Vậy muội vì sao phải trốn, người làm sai có phải muội đâu."
"Nên trốn tránh, nên không dám gặp mặt người khác, là bọn họ."
Phải đấy, ta nào có làm sai chuyện gì, cớ gì phải đông trốn tây tránh.
Có Lâm tỷ tỷ khuyên giải, ngày hôm sau, ta bước ra khỏi phòng.
Không ngờ rằng, Bùi Huyền hất bỏ người của Chu Yến, chờ ta ở nửa đường.
Có uất ức, có không cam lòng.
"Tiểu Mãn, thời gian này muội không thèm đếm xỉa đến ta, là vì Chu Yến sao?"
"Ta biết kiếp trước ta đã làm quá nhiều chuyện sai trái, khiến muội chịu đủ uất ức, nhưng làm lại từ đầu, chẳng lẽ không phải là cơ hội cho chúng ta sao..."
"Bùi Huyền," ta ngắt lời hắn.
"Nếu không phải huynh trưởng tráo hoa kiệu, kiếp trước ta vốn sẽ không gả cho ngươi."
"Ta từ trước đến nay, vẫn luôn xem ngươi như ca ca."
Đồng tử Bùi Huyền co rút kịch liệt.
Kéo theo thân hình lảo đảo một bước.
Không dám tin, người hắn vẫn luôn cho rằng rất yêu hắn, lại không yêu hắn.
Ta cất bước rời đi.
Vẫn là nói dối.
Kiếp trước, ta đối với Bùi Huyền cũng từng có một chút xao động.
Vào những lúc hắn đối xử tốt với ta.
Thiếu nữ mới biết yêu, sao lại không thích người trân trọng mình cho được.
Nhưng khi biết hắn thích tỷ tỷ, cõi lòng liền trở về tĩnh lặng.
Chuyện của Bùi Huyền vẫn chưa được giải quyết.
Trời không chiều lòng người.
Hôm nay ta vừa bước khỏi cửa nhà, lại nhìn thấy huynh trưởng.
Huynh trưởng trong trí nhớ vẫn luôn mang theo dáng vẻ thiếu niên, giờ đây lại như vừa trải qua một trận bạo bệnh, gầy gò ốm yếu.
Không trách việc ta giả chếc, cũng không trách ta làm nữ tiên sinh dạy học mà ra mặt lộ diện.
Trong mắt đầy vẻ vui mừng vì tìm lại được thứ tưởng chừng đã mất.
"Bùi Huyền thực sự không gạt ta, muội còn sống."
"Tiểu Mãn, ta đưa muội về nhà."
"Muội xem, con diều của muội huynh trưởng cũng đã sửa lại rồi."
Hắn hoảng loạn lấy ra con diều từng bị hắn giẫm hỏng, lại vươn tay muốn tới nắm lấy ta.
Ta theo bản năng tránh đi, "Đó không phải là nhà của ta."
"Tiểu Mãn của ngươi, cũng đã chếc trong trận đại hỏa đó rồi."
Huynh trưởng mi tâm khẽ động, "Muội có phải vẫn còn trách huynh trưởng, để muội gả cho Bùi Huyền……"
"Ta cũng không muốn ép muội."
"Năm xưa phụ mẫu qua đời, để lại di ngôn, bảo ta chăm sóc muội cho tốt, nhất định phải tiễn muội xuất giá làm thế tử phi, chưa từng nhắc qua Giang Thanh Thanh nửa lời."
"Phụ mẫu vốn thiên vị muội như thế, ta mới cảm thấy có lỗi với Giang Thanh Thanh, cho nên lén đối xử tốt với nàng ấy, muốn nàng ấy sống hạnh phúc, cũng coi như một loại bù đắp của ta."
Cổ họng ta nghẹn lại.
Chỉ vì thế mà hắn lừa gạt ta? Kiếp trước hủy hoirat cả đời ta?
Huynh trưởng hối hận khôn cùng.
"Ta chưa từng nghĩ muốn muội phải chếc, trận đại hỏa hôm đó thực sự dọa ta sợ, từ nay về sau ta không ép muội nữa."
"Muội muốn gả cho ai thì gả, muốn làm gì thì làm."
"Huynh trưởng cũng không quản muội nữa……"
Ta chất vấn lại hắn, "Vậy huynh trưởng vì sao phải giấu giếm lừa gạt ta mười mấy năm."
"Ta vốn không phải kẻ hay so đo."
Mặt khác, "Ngươi rõ ràng có thể đối xử công bằng với ta và tỷ tỷ, ngươi lại cứ phải bề ngoài ra vẻ cưng chiều ta, lạnh nhạt với nàng ấy, rồi sau lưng lại cho nàng ấy những thứ tốt nhất, tựa hồ ta mới là kẻ ác khiến nàng ấy chịu đựng oan ức."
"Những khoảnh khắc bất công đó, huynh trưởng từng nghĩ qua, ngươi và phụ mẫu, rốt cuộc ai mới là kẻ thiên vị chưa?"
Môi mỏng huynh trưởng mấp máy, thốt không nên lời nửa câu.
Ta hỏi một câu, hắn lại lùi một bước.
Cuối cùng lảo đảo ngã ngồi xuống đất.
"Ta chỉ là, chỉ là……"
"Sợ ta sẽ tranh giành với tỷ tỷ."
Ta thay hắn nói ra lời trong lòng.
"Từ đầu đến cuối, tâm can ngươi vẫn đặt ở chỗ tỷ tỷ."
"Chăm sóc ta không tốt, lại khiến ta và tỷ tỷ sinh ra cách trở, ngày sau ngươi chếc đi xuống dưới đó, còn mặt mũi nào gặp lại phụ mẫu chúng ta nữa?"
Sắc mặt huynh trưởng tái nhợt.
Ta xoay người rời đi, vô ý giẫm nát con diều hắn vừa đánh rơi trên đất.
Nhấc chân đá văng đi.
Đừng cản đường ta đi.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
