Chương86: Gặp nguy

Trước

khi rời mạng, Phong Diệp Vô Nhai nói với Tế Nguyệt Thanh Thanh ngày mai anh vẫn

bận, không thể online được. Tế Nguyệt Thanh Thanh rất rộng lượng đáp: “Không

sao! Anh cứ làm việc của mình đi”.Nhưng nói gì thì nói,

không có Đại Thần, chơi game cũng mất động lực. Vì thế hôm sau, khi An Húc

Dương tặng cô vé xem ca nhạc, Kỷ Hiểu Nguyệt vui vẻ nhận ngay.

Ngày

nghỉ cuối cùng dĩ nhiên phải vui chơi thoải mái!

Trong

game Tùng Phong Hàn rất ngốc nhưng An Húc Dương của hiện thực lại cực kỳ cẩn

thận, chỉn chu. Anh gửi vé xem ca nhạc trong một phong bì dán kín rồi nhờ Hoa

Hồ Điệp đưa tới, góc dưới phong bì chỉ viết một chữ “Tước” rất đẹp, Kỷ Hiểu

Nguyệt nhìn lập tức hiểu ngay.

Trong

đó không chỉ có một mà đến tận tám vé! Tầng 48, trừ Tề Hạo và Nhiếp Phong ra

thì vừa đủ tám người.

Lúc Kỷ

Hiểu Nguyệt gọi điện cho mấy chị em hỏi xem có muốn xem An Húc Dương biểu diễn

không, hình tượng Kỷ Hiểu Nguyệt trong mắt mấy cô nàng chớp mắt được cải thiện.

Vé xem An Húc Dương biểu diễn đấy nhé!

Mặc dù

họ là nhân viên thuộc tầng quan trọng nhất trong công ty nhưng cũng rất khó có

được vé. Không ngờ Kỷ Hiểu Nguyệt lại có một lúc tám vé, mà vé nào cũng là vé

VIP cả!

Thiện

cảm của mọi người với Kỷ Hiểu Nguyệt nhanh chóng tăng vòn vọt. Có thể thấy, sức

hấp dẫn của “Vạn người mê” là rất lớn.

Nhiếp

Phong nhận được tin liền đến trêu chọc Tề Hạo “Tề phu

nhân sắp dẫn người đi xem ca nhạc, Tổng giám đốc Tề thấy có phải cần chuẩn bị

một chút không?”

Trong

đôi mắt sâu thẳm của Tề Hạo lóe lên một tia sắc lạnh.


Buổi

biểu diễn của An Húc Dương chật kín chỗ, còn vé của Kỷ Hiểu Nguyệt lại là những

tấm vé vị trí tốt nhất! Mấy cô nàng trong nhóm Đào Song Song sớm nhận ra rằng

lấy lòng Kỷ Hiểu Nguyệt đúng là một việc cần thiết và đúng đắn!

Trên

sân khấu, giọng hát cuốn hút của An Húc Dương khiến tất cả mọi người gần như

phát điên, ánh đèn flash liên tục chớp lên. Mấy cô nàng trong nhóm Đào Song

Song đứng dưới sân khấu điên cuồng hò hét khiến Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy nếu

mình không hét lên mấy tiếng sẽ thành kẻ ngoại đạo. Nghĩ vậy cô cầm chiếc gậy

sáng giơ cao, đưa qua đưa lại. Đúng là vô vị thật! Thật không bằng về nhà chơi

game!

Kỷ Hiểu

Nguyệt bỗng thấy nhớ Đại Thần, không biết giờ anh ấy đang làm gì?!

Phía

trên sân khấu, An Húc Dương đang say sưa biểu diễn trước mặt bao người dáng vẻ

vô cùng tự nhiên. Từng động tác, từng cử chỉ đều toát lên khí chất hơn người.

Chiếc áo khoác da màu đỏ bó sát người tôn lên làn da nâu đồng của anh. Mái tóc

dài chấm vai tung bay theo từng động tác vũ đạo. Dưới ánh đèn, nụ cười rạng

ngời làm điên đảo bao trái tim thiếu nữ.

“An Húc

Dương!”

“An Húc

Dương!”

Dưới

sân khấu, những tiếng thét chói tai liên tục vang lên, nhưng ánh mắt An Húc

Dương chỉ dán chặt lên người cô gái xinh đẹp ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Ánh mắt

ấy khiến đám săn ảnh nhanh nhạy ngửi thấy diều bất thường liền nhanh chóng tìm

hiểu rồi chĩa ống kính về hướng đó. Kỷ Hiểu Nguyệt bỗng thấy rét run!

Để

tránh trở thành chủ đề của tất cả các bài báo vào sáng ngày hôm sau, Kỷ Hiểu

Nguyệt nhân lúc không có người chú ý vội vàng bỏ chạy… Cô không muốn trở thành

mục tiêu để đám săn ảnh mặc sức xâu xé!

Nào ngờ

vừa chạy đến một góc hành lang, cô bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc “Tôi

không có thời gian!”

Hả? Là

Tề Hạo bn th? Sao anh ta lại ở đây? Bước chân Kỷ Hiểu Nguyệt bất giác chậm

lại, một giọng nói quen thuộc khác vang lên “Tổng

giám đốc Tề, người ta đã biết sai rồi mà…Lần sau e sẽ không làm vậy nữa. Người

ta biết nghe lời lắm đấy, được không!”

Phong Tín Nhi!

Kỷ Hiểu

Nguyệt thề không hề có ý định nghe lén, nhưng từ sân khấu điên cuồng chạy ra

đại sảnh chỉ có duy nhất con đường này. Giờ đi qua có vẻ không hay lắm, mà quay

lại thì không cam lòng nên Kỷ Hiểu Nguyệt cứ đứng đó chần chừ do dự mãi. Nhưng

rất nhanh, Tề Hạo và Phong Tín Nhi đã tiến đến góc rẽ.

Bóng

dáng cao lớn của Tề Hạo lọt vào tầm mắt của Kỷ Hiểu Nguyệt. Người đó cũng đã

nhìn thấy Hiểu Nguyệt, đột nhiên khựng lại, trong ánh mắt hiện lên một tia sáng

kỳ lạ, nhưng rất nhanh đã tan biến trong vòng xoáy sâu thẳm tĩnh lặng vốn có.

Phong

Tín Nhi lúc đuổi kịp Tề Hạo liền bám lấy cánh tay anh nũng nịu: “Tổng giám đốc

Tề…”

Nhưng

vừa nói đến đây thấy Tề Hạo có điều khác thường liền nhìn theo hướng ánh mắt

anh.

Cô gái

này… Kỷ Hiểu Nguyệt?

Phong

Tín Nhi lập tức nhớ tới đám tin tức mới nghe gần đây. Lúc quay về từ chuyến đi

chụp ảnh tại Pháp, cái tên cô ta nghe nhiều nhất chính là Kỷ Hiểu Nguyệt. Con

bé này đúng là không đơn giản!

Phong

Tín Nhi hoàn toàn kinh ngạc trước ánh mắt Tề Hạo dành cho Kỷ Hiểu Nguyệt không

có thái độ lạnh lùng, cũng không có sự thờ ơ mà sâu sắc đến khôn cùng. Dựa vào

trực giác của người phụ nữ, Phong Tín Nhi chắc chắn quan hệ của hai người này

tuyệt đối không đơn giản! Cùng lúc ấy, trong ánh mắt của cô ta hiện lên sự ghen

ghét rõ rệt.

Kỷ Hiểu

Nguyệt không chờ chỉ trong vài giây do dự cô lại gặp phải hai người mà cô không

muốn gặp nhất. Đúng là thời gian không chờ đợi ai!

Hình

ảnh Phong Tín Nhi dựa vào người Tề Hạo khiến cô cảm thấy rất khó chịu! Ngay sau

đó, cô không ngừng khinh bỉ tên sói già háo sắc Tề Hạo. Bộ não nhanh chóng hoạt

động lại, Hiểu Nguyệt đưa mắt nhìn nhanh về phía chiếc đèn pha lê “Ôi,

mình làm rơi đồ rồi!”

Không

thấy gì hết, tôi không thấy gì hết!

Kỷ Hiểu

Nguyệt vội vàng quay người chạy về phía sân khấu đang phát ra những tiếng nhạc

đinh tai nhức óc. Đoán chừng hai người đã rời đi, cô mới vội vàng chạy ra đại

sảnh. Khu đài phun nước bên ngoài nơi tổ chức nhạc hội không một bóng người,

gió đêm lại se lạnh, Kỷ Hiểu Nguyệt đi dọc theo hành lang ra bãi lấy xe đạp.

Bỗng thấy một bóng người xuất hiện đằng sau gốc cây bên cạnh. Một mùi thơm lạ

phảng phất xộc thẳng vào mũi Hiểu Nguyệt, Phong Tín Nhi với vẻ mặt lạnh lùng

đột ngột xuất hiện.

“Phong…

Phong tiểu thư!” Lần này đúng là bị dọa cho giật mình thật! Cô ta không ở trong

phòng đợi sang trọng của mình mà chạy đến đây làm gì? Đi tản bộ à? Hay là giả

ma?

“Sao

thế, vẫn muốn giả bộ à?” Vẻ mặt Phong Tín Nhi lạnh lùng, sự tức giận hiện lên

rất rõ ràng trong mắt cô ta.

Con bé

này trêu đùa mình rất nhiều lần, nó nghĩ mình là đứa ngốc chắc?

Đôi mắt

Kỷ Hiểu Nguyệt liếc về phía sau Phong Tín Nhi “A!

Tổng giám đốc Tề!” Kỷ Hiểu Nguyệt kinh ngạc kêu lên. Phong Tín Nhi lập tức quay

người lại nhìn nhưng rồi nhận ra rằng đằng sau mình không một bóng người.

Lại bị

lừa rồi!

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhân lúc đó quay người bỏ chạy, nhưng lần này cô không được may mắn như

ý muốn. Mới chạy được vài bước cô chợt thấy đầu mình nặng trịch, bước chân nhẹ

bẫng, cả người bị một luồng khí khô nóng bao phủ, hô hấp cũng trở nên khó khăn

khiến cô dựa người vào một gốc cây ven đường th* d*c.

Phong

Tín Nhi cười lạnh đi đến, cô gái luôn tỏ ra thanh lịch này phút chốc trở nên

lạnh lùng đến vô tình “Chạy

à, sao mày không chạy nữa đi? Con bé chết tiệt! Mày dám tranh giành Tổng giám

đốc Tề với tao à? Sao không nhìn lại mình xem, bản thân mày được mấy phân mấy

lượng!”

Làn gió

đêm khiến chiếc váy dài của cô ta nhẹ bay. Dưới ánh trăng, khuôn mặt xinh đẹp

của Phong Tín Nhi hiện lên vài phần dữ tợn.

Kỷ Hiểu

Nguyệt khó khăn ngẩng đầu lên nhìn Phong Tín Nhi đang vô cùng đắc ý và vênh

váo “Cô… cô

đã làm gì?”

Phong

Tín Nhi mỉm cười thích thú, đung đưa dải khăn lụa trong tay “Nước

hoa kch thch, loại cao cấp đấy, coi như cô hời rồi! Cái này vốn được chuẩn bị

cho Tổng giám đốc Tề, nể tình cô là fan trung thành của tôi nên giờ tôi để cô

dùng trước thử xem!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt cảm thấy vô cùng tức giận, thế giới của cô vốn rất đơn giản. Cô chưa bao

giờ gặp người hay việc nào như vậy. Thật không ngờ Phong Tín Nhi không chỉ cao

ngạo, kênh kiệu, mà còn nham hiểm, vô liêm sỉ nữa! Nhưng giờ toàn thân cô không

còn chút sức lực, ý thức dần bị rút đi, cô không còn hơi sức để tranh cãi nữa,

phải mau chóng rời khỏi đây thôi.

Tức

giậm lườm Phong Tín Nhi, Kỷ Hiểu Nguyệt cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân càng

ngày càng nặng, mỗi bước dường như phải vận dụng toàn bộ sức lực trong người.

Giọng

Phong Tín Nhi mơ hồ vang lên sau lưng cô “Thứ

này tao chuẩn bị cho Tổng giám đốc Tề, đương nhiên phải dùng liều lượng mạnh,

mày nghĩ mày có thể thoát được không?”

Trước

mặt Kỷ Hiểu Nguyệt đột nhiên xuất hiện hai bức tường người cao lớn, hai gã đàn

ông mặc vest đen, vẻ mặt vô tình đang cúi đầu nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt. Lần đầu tiên

trong đời, Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực như thế.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.