Chương85: Bà xã để yêu để thương chứ không phải để giẫm lên!

Đúng

lúc này hệ thống thông báo: “Phu quân của Tế Nguyệt Thanh

Thanh đăng nhập”.

Sau vài

giây sửng sốt, cuối cùng Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng sực tỉnh, Phong Diệp Vô

Nhai đã lên mạng rồi. Cuối cùng, Đại Thần cũng giá lâm!

Nhưng…

Đại Thần sửa tên từ bao giờ vậy?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh gửi đến anh icon khuôn mặt tươi cười rạng rỡ “Đại

Thần, anh lên rồi!”

Phong

Diệp Vô Nhai đứng trên Ngự Thiên Kiếm, im lặng không nói gì, anh gửi yêu cầu

“Một cái ôm”. Ngón tay Tế Nguyệt Thanh Thanh vội ấn đồng ý khi chưa được bộ não

cho phép.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Hôm nay anh có việc nên sáng

không lên mạng được”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “À!”

Sau đó,

Ngự Thiên Kiếm lướt đi ngược gió, mái tóc dài của Tử Y Nữ Hiệp khẽ v**t v* lồng

ngực Phong Diệp Vô Nhai. Phong Diệp Vô Nhai nghiêng người ra trước, áp sát vào

lưng Tử Y Nữ Hiệp, nàng dựa vào lòng chàng, chàng ôm lấy nàng. Ngự Thiên Kiếm,

tử y, kim giáp bay giữa trời xanh mây trắng.

Đúng

như Tế Nguyệt Thanh Thanh nghĩ, Đại Thần có việc nên mới không lên mạng.

Lúc

trước Phong Diệp Vô Nhai cũng từng ôm Tế Nguyệt Thanh Thanh bay như vậy, nhưng

cảm giác hôm nay hình như rất khác, đến phong cảnh dường như cũng trở nên xinh

đẹp hơn.

Hoa anh

đào trong Thần Tiên Cốc như một ánh mây hồng nhạt. Lúc Ngự Thiên Kiếm bay qua

rừng hoa oải hương, bộ não Tế Nguyệt Thanh Thanh cuối cùng cũng có phản ứng, cô

thốt lên “Đẹp

quá!”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Em thích hoa oải hương à!”

Tâm

trạng vui vẻ nhìn cái gì cũng thấy đẹp, Tế Nguyệt Thanh Thanh gửi icon khuôn

mặt vui vẻ, thừa nhận.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Sau này có thể trồng thêm hoa ở

nhà của chúng ta”.

Phong

Diệp Vô Nhai đưa Tế Nguyệt Thanh Thanh bay qua sông qua núi khiến những kẻ đang

mong mỏi Phong Diệp Vô Nhai bỏ vợ tan nát trái tim. Phong Diệp Vô Nhai à, thiên

nhai đâu chẳng xanh cỏ, cớ chi yêu riêng một cành hoa?

Cùng

thời điểm đó, tâm trí Tế Nguyệt Thanh Thanh vẫn còn đang bay bổng – Nhà của

chúng ta?

Đến giờ

thi tài, người chơi chuyển sang chế độ chiến đấu, Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng

vội vàng kéo mình trở lại với thực tại.

Nhiệm

vụ lần này là giúp một đôi vợ chồng đang phải chia lìa xa cách. Nội dung câu

chuyện đại khái là người chơi giúp anh chàng đáng thương đi tìm người vợ của

mình, nhưng sau khi tìm được lại phát hiện cô ấy bị trúng độc nên phải đi hái

thuốc giúp vợ anh ta giải độc.

Cốt

truyện rất đơn giản, nhưng quá trình thực hiện thì vô cùng “hóc”.

Bước

thứ nhất: Tìm vợ. Cửa này còn có tên gọi khác là Đồng sinh cộng tử.

Họ phải

cùng nhau đi qua một đường hầm tối để giúp anh chồng tìm người vợ bị thất lạc.

Trong tình cảnh nhìn không thấy, sờ không được, lại không thể thông báo tình

hình cho nhau, thời gian hai người ra khỏi đó không được chênh lệc quá năm

giây, nếu không coi như nhiệm vụ thất bại. Vì vậy cửa đầu tiên yêu cầu cặp chơi

phải thật ăn ý.

Cũng

may Tế Nguyệt Thanh Thanh và Đại Thần “song kiếm hợp bích” đã lâu, nên phối hợp

vô cùng ăn ý, hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên một cách dễ dàng.

Bước

thứ hai: Nhận vợ. Cửa có tên: Chấp tử chi thủ.

Sau khi

tiến vào phụ bản, hai người bị cấm phát ngôn. Tế Nguyệt Thanh Thanh đột nhiên

phát hiện xung quanh xuất hiện vô số Tử Y Nữ Hiệp giống mình như đúc, Phong

Diệp Vô Nhai đứng bên cạnh cũng biến thành rất nhiều người.

Hệ

thống thông báo: “Trong một phút phải tìm được

chính xác đối phương”.

Một

phút! bn th quá!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nghĩ ngợi một lát sau đó chạy đến trước mặt một Phong Diệp

Vô Nhai, giơ tiêu tung một đòn hy sinh, lập tức một bóng vàng phi đến, ôm lấy

thê tử hung hãn của mình bay đi.

Ảo ảnh

biến mất, hai người qua cửa vô cùng thuận lợi!

Không

phải vì hai người bọn họ quá lợi hại mà sự thật là họ còn bn th hơn cả trò

chơi.

Bước

thứ ba: Tay trong tay. Tên cửa này là: Sinh tử khiết khoát.

Trong

vòng ba phút người chơi phải đi từ đỉnh núi này sang một đỉnh núi khác để hái

thuốc giải. Nối hai ngọn núi chỉ bởi một sợi dây thừng.

Tiên

thuật của người chơi bị ẩn đi, họ chỉ có thể dùng ba cách Thứ

nhất, đi trên dây thừng.

Thứ

hai, đi đường vòng.

Thứ ba,

dùng khinh công.

Khoảng

cách giữa hai ngọn núi lại rất xa, cơ bản dùng khinh công không thể bay qua.

Nếu đi đường vòng lại không đủ thời gian. Còn nếu đi trên dây thừng sang bên

kia lại rất dễ rơi xuống vách núi.

Hai

người đứng trên vách đá nhìn đôi vợ chồng liên tục rơi xuống vực ba lần, sau đó

rất nhanh hệ thống liền thông báo nhiệm vụ thất bại. Xôi hỏng bỏng không!

Phong

Diệp Vô Nhai suy nghĩ một lát rồi lập tức ra quyết định: Dùng khinh công.

Tử

Nguyệt Thanh Thanh gửi đến một dấu chấm hỏi. Cách này chẳng phải người ta đã

dùng qua rồi mà.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Anh dùng khinh công chắc cũng

chỉ bay đến nửa đường. Em mượn sức anh rồi dùng thêm một lần khinh công nữa,

chắc có thể qua được ải này”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “@_@...”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Mình thử xem”.

Phong

Diệp Vô Nhai và Tế Nguyệt Thanh Thanh người trước kẻ sau, sử dụng khinh công

bay đến đỉnh núi đối diện. Lúc bay đến giữa hai ngọn núi, Tế Nguyệt Thanh Thanh

đứng trên lưng Phong Diệp Vô Nhai nhún nhẹ người, tiếp tục phi thân lên rồi nhẹ

nhàng đáp xuống vách núi đối diện.

Nhưng

Phong Diệp Vô Nhai thì lại rơi thẳng xuống vực, biến mất giữa làn sương mờ.

Sau khi

Tử Y Nữ Hiệp đứng vững trên vách núi, nàng quay đầu lại nhìn ngọn núi hoang

vắng, không còn bóng dáng Đại Thần bên cạnh, trong lòng nàng bỗng thấy cực kỳ

cô đơn.

Trên

đỉnh núi cao, một bóng hình nhỏ bé cô độc nhuộm màu đau thương. Lản gió núi

thổi bay mái tóc dài của Tử Y Nữ Hiệp, nàng không vội đi hái tiên thảo ở phía

sau, mà đứng trên vách đá đợi Phong Diệp Vô Nhai xuất hiện.

Một lát

sau, Phong Diệp Vô Nhai hồi sinh xuất hiện bên cạnh Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Đại Thần…”

Đột

nhiên không biết phải nói gì, trong lòng Tế Nguyệt Thanh Thanh xuất hiện một

cảm giác mơ hồ khó tả.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Ơi?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Lúc quay về, anh phi thân lên

người em mà đi”.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Bà xã là để yêu để thương chứ

không phải để giẫm lên”.

Thật

ra, cảm giác được che chở, bảo vệ không tệ chút nào! Kỷ Hiểu Nguyệt bối rối đỏ

mặt, Đại Thần đúng là có óc hài hước rất “nóng bỏng”! Cô vẫn chưa thể thích ứng

kịp!

Nhiệm

vụ được hoàn thành một cách thuận lợi, dù Phong Diệp Vô Nhai hy sinh hai lần

nhưng phần thưởng kinh nghiệm của nhiệm vụ này lại lớn hơn rất rất rất nhiều

lần so với số anh bị mất. Tế Nguyệt Thanh Thanh nhìn phần thưởng lớn ấy, rất…

rất lâu sau cũng không thể bình tĩnh được.

Trước

khi rời mạng, Tế Nguyệt Thanh Thanh đổi tên mình thành: Phu nhân của Phong Diệp

Vô Nhai.

Phu

nhân của Phong Diệp Vô Nhai, thật ra cũng rất dễ nghe đấy chứ!

Kỷ Hiểu

Nguyệt kéo rèm cửa ra, bên ngoài tràn ngập sắc nắng, trời xanh biển xanh, bỗng

nhiên Kỷ Hiểu Nguyệt… thật sự… thật sự rất muốn yêu!

(Hoa Hồ

Điệp kéo rèm nói chen vào: “Shit! Cậu bị hỏng dây thần kinh nào vậy? Giờ đang

là ban đêm, giơ tay ra còn không thấy năm ngón mà!”)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.