Chương56: Động lòng

Đứng trước chiếc Lincoln sang trọng, Kỷ Hiểu

Nguyệt cảm thấy như mình đang mơ.

Cô đến

đây với Tề Hạo làm gì nhỉ? Nhưng mà… nhưng mà ai bảo cô đuối lý

chứ!

Tối

hôm trước, sau khi đá An Húc Dương, cảm thấy chưa hết giận nên cô cố ý

để An Húc Dương đứng bên ngoài toilet nữ ăn năn hối lỗi. Mười phút

sau, trong đại sảnh, một lượng lớn fan của An Húc Dương kéo đến.

Người kéo mái tóc dài của anh để kiểm tra thật giả, người lại kéo

quần áo của anh bàn luận về chất liệu, rồi người ôm tay, người ôm

chân. An Húc Dương lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng với hình

ảnh vô cùng nhếch nhác. Còn Kỷ Hiểu Nguyệt rất đắc ý, nhân lúc hỗn

loạn bỏ đi.

Camera

của công ty đã ghi lại mọi việc từ đầu đến cuối, Kỷ Hiểu Nguyệt

muốn chối cũng không được.

“An

Húc Dương là đại diện hình ảnh của công ty, cô phá hủy hình tượng

của anh ta khác nào phá hủy hình tượng công ty. Cô muốn lập công

chuộc tội hay trực tiếp bồi thường tổn thất cho công ty? Cô tự chọn

đi.” Tề Hạo đẩy một lựa chọn mới đến Kỷ Hiểu Nguyệt.

Đây

cũng chính là nguyên nhân khiến Kỷ Hiểu Nguyệt đang đứng trước chiếc

xe sang trọng, xa hoa khiến cô hoa mắt này.

Lập

công chuộc tội? Kỷ Hiểu Nguyệt nghĩ không ra Tề Hạo muốn làm gì.

Trên

suốt đường đi, Kỷ Hiểu Nguyệt ngồi nghiêm chỉnh, ngay ngắn, có vẻ

rất thận trọng. Tề Hạo cũng không chủ động bắt chuyện, chỉ nhìn cô

đánh giá, khiến Kỷ Hiểu Nguyệt bị nhìn đến nổi nổi da gà.

Chiếc

Lincoln sang trọng hiên ngang lướt nhanh trên phố, đưa Kỷ Hiểu Nguyệt

đến một nơi có khung cảnh vô cùng xinh đẹp. Sau khi dặn cô không được

đi đâu xa, anh liền cùng những thương nhân khai thác mỏ đi bàn việc làm

ăn, để lại một mình Kỷ Hiểu Nguyệt đứng đó ngắm phong cảnh.

Cái

gì thế? Sao hôm nay anh ta lại tốt bụng vậy?

rất nghi ngờ dụng ý của Tề Hạo, nhưng bên cạnh không có sói khiến

Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy thoải mái vô cùng.

Nơi đây

thật sự rất đẹp! Đẹp đến mức tưởng như không hề tồn tại.

Cây

cầu nhỏ xinh, nước chảy róc rách, hoa dại ven đường. Giàn hoa Cát

Đằng xinh xinh màu tím leo từ mặt đất lên thân cây, rồi buông mình

xuống mặt hồ như một dòng thác tím. Trên mặt nước, bèo dại bập

bềnh trôi, khiến mặt hồ nơi đây ngập tràn một màu xanh tươi mát.

Nếu

xây ở đây một tòa lâu đài cổ như trong game. Ôi chao! Đúng là tuyệt

diệu!

Kỷ

Hiểu Nguyệt nhanh chóng đắm chìm trong không gian tuyệt đẹp của tự

nhiên.

Lần

bàn việc này Tề Hạo không mấy quan tâm nên để Nhiếp Phong toàn quyền

xử lý, còn anh lặng lẽ rút lui đi tìm Kỷ Hiểu Nguyệt. Thật ra anh

không có ý định gì khác, chỉ là muốn giữ cô ở bên mình. Hơn nữa anh

cảm thấy, Kỷ Hiểu Nguyệt chắc chắn sẽ rất thích nơi này.

Lúc

tìm thấy Kỷ Hiểu Nguyệt, cô đang đeo tai nghe, lơ đãng tựa vào gốc

cây, đứng bên dòng nước nghe nhạc, dáng vẻ say mê, thậm chí Tề Hạo

đến bên cạnh từ lúc nào cô cũng không hay biết.

Cặp

kính gọng đen không che giấu được nét đẹp vốn có của cô, bộ trang

phục lỗi thời giờ bỗng trở nên đáng yêu. Da thịt trắng trẻo của cô

dưới ánh mặt trời trở nên tinh khiết như thủy tinh, đôi môi gợi cảm

khẽ cong lên duyên dáng.

Trái

tim Tề Hạo bỗng đập mạnh. Đây là cảm giác rung động sao?

Tề

Hạo dừng bước chân, cúi đầu nhìn cô gái đang say mê nghe nhạc rồi

không kìm lòng được chỉ muốn hôn lên đôi môi đang hé mở kia.

Mọi

việc vốn đang rất tốt đẹp.

Chỉ

là, lúc môi Tề Hạo còn cách Kỷ Hiểu Nguyệt 0,01 cm, di động của Kỷ

Hiểu Nguyệt đột nhiên hết pin, tiếng nhạc lập tức dừng lại. Phản

ứng đầu tiên của Kỷ Hiểu Nguyệt sau khi mở mắt ra là… đẩy cái người

không biết xuất hiện trước mặt mình từ lúc nào ra.

“Bùm”,

bọt nước văng tung tóe.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.