Chương55: Kế hoạch “mượn đao giết người”

Nhiếp

Phong quyết định phải tiếp tục kiên trì, không ngừng làm công tác phá

hoại. Biện pháp đơn giản nhất là "mượn đao giết người".

Những

cô nàng ở tầng 48 này sẽ không chịu được bất kỳ cô gái nào dám chen

chân vào công việc của mình, nhất là công việc phục vụ những yêu cầu

của Tổng giám đốc. Vì thế muốn "mượn đao giết người" là

việc vô cùng dễ!

Nhưng

điều bất ngờ là vào lúc Nhiếp Phong và Tề Hạo vừa từ văn phòng đi

ra đã nghe Kỷ Hiểu Nguyệt đang đứng giữa một đám con gái diễn thuyết

sinh động, miêu tả về "lịch sử tình yêu cay đắng" của cô.

Trong

câu chuyện, cô và Hoa Hồ Điệp là "đôi uyên ương bất hạnh" đã

trải qua rất nhiều kiếp nạn, lại gặp phải một tên Tổng giám đốc

xấu xa luôn tìm cách gây sự, với ý đồ "chia loan rẽ thuý".

Nếu cô

còn mắc lỗi một lần nữa sẽ bị Tổng giám đốc đuổi việc. Đến lúc

đó chỉ còn cách một mình trở về quê nhà, xa cách người bạn trai

thân yêu.

Khốn

khổ thay… Thật khốn khổ thay!

Gương

mặt nhỏ được che khuất bởi cặp kính gọng đen biểu hiện rất chân

thật, cảm xúc sinh động, diễn xuất tuyệt vời, cô nàng nhanh chóng

"bỏ túi" được không ít nước mắt của đám thính giả.

"Tôi

vừa từ tầng dưới lên, nghe nói cái người tên Hồ Điệp kia đang bị

"phù thuỷ già" chỉnh!" Cô nàng bà tám Đào Song Song bổ

sung thêm vào câu chuyện.

Cứ như

vậy, một câu chuyện cảm động được dựng lên hoành tránh. Hình tượng

cô gái khốn khổ, yếu đuối, si tình Kỷ Hiểu Nguyệt nhanh chóng được

mọi người chấp nhận. Cô ấy đã có bạn trai, lại ăn mặc theo phong

cách "phù thuỷ nhỏ", chắc chắn sẽ không thể khơi dậy hứng

thú của Tổng giám đốc, không thể tạo uy h**p gì với các cô. Hơn

nữa, những tin đồn trước đấy đã khiến Kỷ Hiểu Nguyệt trở thành một

người có khuynh hướng tâm thần trong mắt mọi người.

Nói

tóm lại, ai có thể đối xử tệ với một bệnh nhân tâm thần vừa si

tình, vừa đáng thương, lúc nào cũng có thể bị đuổi việc cơ chứ?

Nhiếp

Phong dở khóc dở cười. 56. Kế hoạch “mượn đao giết người” của anh

còn chưa bắt đầu thực hiện đã bị phá sản hoàn toàn. Cô nàng này

đã khôn ngoan đi trước một bước! Nhưng cứ nghĩ đến nhân vật Tề Hạo

sắm vai trong câu chuyện của cô ta, Nhiếp Phong lại thấy buồn cười.

Kỷ

Hiểu Nguyệt gian trá thật! Cô nàng mới chỉ dùng một đòn mà đã hạ

gục cả hai người bọn họ, hơn nữa còn rất nhanh thu phục được đám

đàn bà con gái nơi đây!

Kỷ

Hiểu Nguyệt vừa nhác thấy bóng dáng "tình địch", lập tức

xoay người, cúi đầu chào "Kính

chào Tổng giám đốc! Tôi, tôi, tôi… đi làm việc ngay đây ạ!"

Đáng

ghét thật, sao lại bị anh ta bắt được thế này! Tên Tề Hạo này chắc

chắn là khắc tinh truyền kiếp với cô mà! Cô gái nhỏ đáng thương vội

chạy vào góc tường cầm chổi quét phòng.

Lập

tức mọi người hướng theo cô với ánh mắt cảm thông, nhưng rất nhanh

bừng tỉnh lại trước ánh mắt lạnh lùng của Tề Hạo. Họ phải làm

việc chứ không phải đứng đây tám chuyện. Trở lại làm việc của mình

thôi!

Nhìn

bóng dáng cô hồ ly Kỷ Hiểu Nguyệt biến mất, trong ánh mắt Tề Hạo

đột nhiên loé lên tia sáng xảo quyệt.

nàng Kỷ Hiểu Nguyệt kia rõ ràng hận đến mức muốn g**t ch*t anh,

nhưng bên ngoài lại tỏ ra không thể không khuất phục. Đúng là khiến

người ta hận không thể ôm cô vào lòng mà yêu thương! Từ trước đến

giờ, chưa có người phụ nữ nào có thể khiến Tề Hạo nảy sinh thứ

cảm xúc mãnh liệt như thế này.

Đột

ngột một ý tưởng chợt loé lên.

"Kỷ

Hiểu Nguyệt!" Giọng Tề Hạo vô cùng đắc ý.

Lại

bị "điểm danh" rồi, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía

người mặc bộ váy ống cũ kỹ đang cầm chổi trốn trong góc phòng, Kỷ

Hiểu Nguyệt.

"Tổng…

tổng… Tổng giám đốc gọi tôi ạ!" Kỷ Hiểu Nguyệt làm ra vẻ đáng

thương ngập ngừng trả lời.

Trong

khi đó, linh hồn bé nhỏ của cô đang gào thét: "Lại có chuyện gì

nữa đây?"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.