Chương112: Hiểu Nguyệt, bọn mình chụp chung một kiểu ảnh đi!

Arthur

gọi điện thoại từ Pháp sang mời Tề Hạo và Bạch Y Ngưng tham gia Hội nghị truyền

hình, chuyện ở studio đành giao lại cho Kỷ Hiểu Nguyệt.

Lần đầu

tiên được toàn quyền phụ trách, tinh thần trách nhiệm của Kỷ Hiểu Nguyệt lên cao,

bản thân cô cũng rất yêu thích trò chơi này nên càng tận tâm với công việc.

Nhưng càng chú tâm, cô càng cảm thấy có vấn đề. Anny rất gợi cảm nên mỗi hành

động, cử chỉ của cô ta đều không hợp với thể loại game Online ma thuật huyền ảo

như Chân Linh Thần Giới, không phải Anny không đẹp, mà là không thích hợp!

Kỷ Hiểu

Nguyệt biết, những lời này chỉ có thể nghĩ trong đầu, không thể nói ra, nếu

không cô sẽ bị fan của Anny g**t ch*t mất. Nhưng nếu cứ miễn cưỡng thế này, Kỷ

Hiểu Nguyệt sợ mình sẽ bị những người mê game Chân Linh Thần Giới g**t ch*t.

Không

biết Đại Thần có đồng ý với cách nhìn nhận của cô không?

Kỷ Hiểu

Nguyệt do dự không biết có nên quấy rầy Tề Hạo lúc này không. Nghe nói Tề Hạo

và Bạch Y Ngưng đang tham gia hội nghị truyền hình quốc tế, không biết có thể

đề cập đến vấn đề quảng cáo lần này không?

Gọi

điện trực tiếp chắc chắn không ăn, gửi tin nhắn cũng không tiện. Hơn nữa nếu

giờ cô chủ động liên lạc, liệu có bị người ta hiểu là cô... đang ghen không?

Bởi vậy

Kỷ Hiểu Nguyệt quyết định để lại tin nhắn trên trò chơi. Tế Nguyệt Thanh Thanh

đăng nhập.

Kỷ Hiểu

Nguyệt đang suy nghĩ xem nên nhắn lại thế nào, không ngờ Phong Diệp Vô Nhai đột

nhiên đăng nhập, Kỷ Hiểu Nguyệt giật mình, tay run run, vội vàng xóa mấy chữ

vừa viết.

Tên

bn th sao lại lên mạng vào lúc này chứ? Hay là... anh ta nhận được thông

báo Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập nên “theo đuôi”?

Phong

Diệp Vô Nhai: “Bà xã, anh đến rồi đây!”

Sự ăn ý

hình thành trong thời gian kề vai chiến đấu trong trò chơi dường như đã lan đến

cuộc sống, nhận ra điều đó, Hiểu Nguyệt đỏ mặt. Nhưng vì mức độ quan trọng của

công việc, cô cố gắng bình tĩnh lại, Tế Nguyệt Thanh Thanh nói “Có

một việc”.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Sao vậy?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Tôi cảm thấy Anny không thích

hợp với đợt quảng cáo lần này”.

Phía

bên kia Phong Diệp Vô Nhai im lặng một lát, Tế Nguyệt Thanh Thanh cảm thấy hơi

lo lắng. Tế Nguyệt Thanh Thanh còn đang bối rối thì bên kia có tin nhắn Phong

Diệp Vô Nhai: “Em thấy thế nào?”

Thấy

thế nào?

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhất thời không nghĩ ra tìm ai thích hợp hơn Anny, cô cân nhắc một chút

rồi nói “Tổ

chức tuyển chọn công khai đi. Tuyển chọn theo nhân vật trong trò chơi”.

Phong

Diệp Vô Nhai phía bên kia lại tiếp tục im lặng.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nghĩ ngợi một lát rồi nói ra ý kiến của mình “Thứ

nhất: Tổ chức tuyển chọn công khai cũng là một hình thức quảng bá, lại có hai

tập đoàn lớn là Tề Thị và Bạch Thị hậu thuẫn nên tính khả thi rất cao. Thứ hai Những người tham gia tuyển chọn có thể đáp ứng tối đa yêu cầu của chúng ta. Thứ

ba: Việc này có lợi cho những đợt quảng bá sau này, vì vậy nó có tính lâu dài”.

Sau khi

ấn phím gửi đi, Tế Nguyệt Thanh Thanh còn bổ sung thêm một câu: “Đây

chỉ là ý kiến cá nhân, Tổng giám đốc quyết định đi”.

Lần

này, phía Phong Diệp Vô Nhai nhanh chóng có câu trả lời:“Anh

biết rồi, để anh đến xử lý”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đợi một lát không thấy Phong Diệp Vô Nhai nói gì nữa nên cô

rời khỏi trò chơi.

Kỷ Hiểu

Nguyệt nghĩ, không biết Đại Thần nghĩ thế nào?

Đợi anh

đến xử lý.

Ý của

Đại Thần là anh đồng ý với cách nhìn nhận của cô? Hay là... bảo cô yên tâm,

đừng quá vội vàng, để anh suy nghĩ tiếp rồi nói sau?

Phía

bên kia, lúc đặt di động xuống, trên gương mặt Tề Hạo hiện lên niềm vui không

sao che giấu được. Nụ cười của anh trước giờ chưa từng có như ánh bình minh mới

hé lộ, tươi sáng rạng rỡ, khiến ngay cả Arthur ở đầu cầu truyền hình bên kia

cũng hoa mắt.

“Việc

này cứ quyết định vậy đi”. Giọng Tề Hạo vang lên quyết đoán.

Bạch Y

Ngưng không khỏi nhíu mày, cô có nhìn nhầm không, vừa rồi trong ánh mắt Tề Hạo

có một cảm xúc giống như gặp được tri kỷ, rốt cuộc anh đã thấy gì trong điện

thoại vậy?


Kỷ Hiểu

Nguyệt không ngờ lần chờ đợi này là bốn tiếng mười phút. Sau bốn tiếng mười

phút, cô đến phòng họp, nào ngờ lại nghe mọi người nói, ba tiếng trước Tề Hạo

và Bạch Y Ngưng đã rời khỏi đó rồi một lát sau Nhiếp Phong cũng về công ty.

Kỷ Hiểu

Nguyệt đột nhiên cảm thấy cô đơn. Tề Hạo và Bạch Y Ngưng đi cùng nhau?

Cảm

giác “chướng tai gai mắt” lại quay về.

Vừa họp

xong đã hẹn hò với người đẹp, tên quái gở đáng ghét đó đúng là biết cách kết

hợp công việc và nghỉ ngơi!

Nghĩ

vậy Kỷ Hiểu Nguyệt giận dữ tắt máy.

Không

ngờ cô lại được gặp An Húc Dương ở studio, nhìn anh lúc này tiều tụy hơn trước

rất nhiều. Đôi mắt thâm quầng, hai gò má hóp lại, nụ cười như ánh mặt trời lúc

trước giờ u ám xám xịt. Mái tóc dài không còn thoải mái tự do bay trong gió mà

ủ rũ buồn thảm.

“Vạn

người mê” biến thành “Hoàng tử u buồn” khiến Hiểu Nguyệt cảm thấy có chút

“không tiêu hóa” được. Hiểu Nguyệt bất giác nhớ đến lời Bạch Y Ngưng, cô cảm

thấy mình nên nói với An Húc Dương một lời giải thích rõ ràng.

“A

Tước, em có chuyện muốn nói với anh”.

“Có

phải Bạch Y Ngưng nói gì với em không? Đừng tin chị ta”.

“Không

liên quan đến chị ấy, thật ra… em thật sự có chuyện muốn nói với anh”.

An Húc

Dương nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt, ánh mắt phức tạp: “Đợi đã! Lần này hãy để anh nói

trước”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “…”

Để anh

nói trước?

An Húc

Dương nhìn thật sâu vào đôi mắt trong trẻo của Kỷ Hiểu Nguyệt, anh nên mở lời

thế nào đây, anh rất nhớ cô.

Biết rõ

trái tim cô đã thuộc về người khác, nhưng anh vẫn không thể kiềm chế bản thân,

anh nhớ cô, muốn gặp cô.

Biết rõ

không nên tiếp tục dây dưa, anh nên mỉm cười chúc phúc cho cô, nhưng... anh

không từ bỏ được.

Anh

không muốn chúc phúc, anh muốn có được cô.

Người

đang đứng trước mặt mà sao lại xa cách đến thế, đến mức dù anh có dùng hết sức lực

cũng không đuổi kịp bước chân cô.

Hiểu

Nguyệt, nếu chỉ có thể nói với em một câu, anh muốn nói, anh yêu em. Nhưng anh

có thể nói vậy không? Không, vì một khi anh nói ra, em chắc chắn sẽ càng rời xa

anh!

An Húc

Dương mỉm cười chua xót: “Hiểu Nguyệt, bọn mình chụp chung một kiểu ảnh đi”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “@#%&(&*@.....”


An Húc

Dương và Kỷ Hiểu Nguyệt chụp ảnh chung tất nhiên nổi bật hơn hẳn Anny. Anny

đứng cách đó không xa oán giận lườm Kỷ Hiểu Nguyệt.

Dựa vào

cái gì mà con bé đó có được sự ưu ái của An Húc Dương và sự chú ý của Tổng giám

đốc Tề?

Nghe

nói chính vì cô ta mà An Húc Dương rời khỏi làng nhạc, nghe nói Phong Tín Nhi

cũng vì cô ta nên mới bị Tổng giám đốc Tề nhốt vào “lãnh cung”, từ đó về sau

mai danh ẩn tích.

Những

chuyện liên quan đến cô gái này, Anny đã nghe rất rất nhiều. Càng nghe nhiều

trong lòng càng thêm ghen ghét, nhưng cô ta biết mình chẳng thể làm được gì,

chỉ có thể đứng nhìn từ xa!

Kỷ Hiểu

Nguyệt bị hình tượng “Hoàng tử u buồn” của An Húc Dương làm giật mình, cô không

để ý cách đó không xa, một ánh mắt oán hận đang nhìn mình.

Lúc

chụp ảnh chung, người An Húc Dương cứ run lên.

Kỷ Hiểu

Nguyệt lo lắng hỏi: “Anh bị sao vậy?”

An Húc

Dương cười cười: “Không sao”.

Không

sao? Sắc mặt tái nhợt như vậy mà còn nói là không sao?

Kỷ Hiểu

Nguyệt đưa tay sờ trán An Húc Dương: “Anh sốt rồi!”

An Húc

Dương chỉ cười: “Anh không sao thật mà”.

“Gió

biển lớn lắm, anh không thể ở đây được, mau về thôi!” Kỷ Hiểu Nguyệt kiên quyết

kéo An Húc Dương rời khỏi studio.

Anny

nhìn theo bóng dáng hai người, đôi mắt quyến rũ hơi nheo lại, khóe môi cong lên

cười gian xảo.


Tề Hạo

vừa về đến studio thì Kỷ Hiểu Nguyệt đã rời khỏi đó. Mọi người tận mắt thấy

“gian tình” giữa Kỷ Hiểu Nguyệt và An Húc Dương, còn có ảnh làm chứng nữa. Tề

Hạo vò nát bức ảnh trong tay, vẻ mặt u ám rồi lạnh lùng bỏ đi.

Anny

cười tươi rói, cô không mong có thể “tiêu diệt” được Kỷ Hiểu Nguyệt nhưng cũng

nên để cô ta nhận một bài học, để Tổng giám đốc Tề thấy được cô ta là loại con

gái lẳng lơ như thế nào! Arthur

gọi điện thoại từ Pháp sang mời Tề Hạo và Bạch Y Ngưng tham gia Hội nghị truyền

hình, chuyện ở studio đành giao lại cho Kỷ Hiểu Nguyệt.

Lần đầu

tiên được toàn quyền phụ trách, tinh thần trách nhiệm của Kỷ Hiểu Nguyệt lên cao,

bản thân cô cũng rất yêu thích trò chơi này nên càng tận tâm với công việc.

Nhưng càng chú tâm, cô càng cảm thấy có vấn đề. Anny rất gợi cảm nên mỗi hành

động, cử chỉ của cô ta đều không hợp với thể loại game Online ma thuật huyền ảo

như Chân Linh Thần Giới, không phải Anny không đẹp, mà là không thích hợp!

Kỷ Hiểu

Nguyệt biết, những lời này chỉ có thể nghĩ trong đầu, không thể nói ra, nếu

không cô sẽ bị fan của Anny g**t ch*t mất. Nhưng nếu cứ miễn cưỡng thế này, Kỷ

Hiểu Nguyệt sợ mình sẽ bị những người mê game Chân Linh Thần Giới g**t ch*t.

Không

biết Đại Thần có đồng ý với cách nhìn nhận của cô không?

Kỷ Hiểu

Nguyệt do dự không biết có nên quấy rầy Tề Hạo lúc này không. Nghe nói Tề Hạo

và Bạch Y Ngưng đang tham gia hội nghị truyền hình quốc tế, không biết có thể

đề cập đến vấn đề quảng cáo lần này không?

Gọi

điện trực tiếp chắc chắn không ăn, gửi tin nhắn cũng không tiện. Hơn nữa nếu

giờ cô chủ động liên lạc, liệu có bị người ta hiểu là cô... đang ghen không?

Bởi vậy

Kỷ Hiểu Nguyệt quyết định để lại tin nhắn trên trò chơi. Tế Nguyệt Thanh Thanh

đăng nhập.

Kỷ Hiểu

Nguyệt đang suy nghĩ xem nên nhắn lại thế nào, không ngờ Phong Diệp Vô Nhai đột

nhiên đăng nhập, Kỷ Hiểu Nguyệt giật mình, tay run run, vội vàng xóa mấy chữ

vừa viết.

Tên

bn th sao lại lên mạng vào lúc này chứ? Hay là... anh ta nhận được thông

báo Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập nên “theo đuôi”?

Phong

Diệp Vô Nhai: “Bà xã, anh đến rồi đây!”

Sự ăn ý

hình thành trong thời gian kề vai chiến đấu trong trò chơi dường như đã lan đến

cuộc sống, nhận ra điều đó, Hiểu Nguyệt đỏ mặt. Nhưng vì mức độ quan trọng của

công việc, cô cố gắng bình tĩnh lại, Tế Nguyệt Thanh Thanh nói “Có

một việc”.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Sao vậy?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Tôi cảm thấy Anny không thích

hợp với đợt quảng cáo lần này”.

Phía

bên kia Phong Diệp Vô Nhai im lặng một lát, Tế Nguyệt Thanh Thanh cảm thấy hơi

lo lắng. Tế Nguyệt Thanh Thanh còn đang bối rối thì bên kia có tin nhắn Phong

Diệp Vô Nhai: “Em thấy thế nào?”

Thấy

thế nào?

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhất thời không nghĩ ra tìm ai thích hợp hơn Anny, cô cân nhắc một chút

rồi nói “Tổ

chức tuyển chọn công khai đi. Tuyển chọn theo nhân vật trong trò chơi”.

Phong

Diệp Vô Nhai phía bên kia lại tiếp tục im lặng.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nghĩ ngợi một lát rồi nói ra ý kiến của mình “Thứ

nhất: Tổ chức tuyển chọn công khai cũng là một hình thức quảng bá, lại có hai

tập đoàn lớn là Tề Thị và Bạch Thị hậu thuẫn nên tính khả thi rất cao. Thứ hai Những người tham gia tuyển chọn có thể đáp ứng tối đa yêu cầu của chúng ta. Thứ

ba: Việc này có lợi cho những đợt quảng bá sau này, vì vậy nó có tính lâu dài”.

Sau khi

ấn phím gửi đi, Tế Nguyệt Thanh Thanh còn bổ sung thêm một câu: “Đây

chỉ là ý kiến cá nhân, Tổng giám đốc quyết định đi”.

Lần

này, phía Phong Diệp Vô Nhai nhanh chóng có câu trả lời:“Anh

biết rồi, để anh đến xử lý”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đợi một lát không thấy Phong Diệp Vô Nhai nói gì nữa nên cô

rời khỏi trò chơi.

Kỷ Hiểu

Nguyệt nghĩ, không biết Đại Thần nghĩ thế nào?

Đợi anh

đến xử lý.

Ý của

Đại Thần là anh đồng ý với cách nhìn nhận của cô? Hay là... bảo cô yên tâm,

đừng quá vội vàng, để anh suy nghĩ tiếp rồi nói sau?

Phía

bên kia, lúc đặt di động xuống, trên gương mặt Tề Hạo hiện lên niềm vui không

sao che giấu được. Nụ cười của anh trước giờ chưa từng có như ánh bình minh mới

hé lộ, tươi sáng rạng rỡ, khiến ngay cả Arthur ở đầu cầu truyền hình bên kia

cũng hoa mắt.

“Việc

này cứ quyết định vậy đi”. Giọng Tề Hạo vang lên quyết đoán.

Bạch Y

Ngưng không khỏi nhíu mày, cô có nhìn nhầm không, vừa rồi trong ánh mắt Tề Hạo

có một cảm xúc giống như gặp được tri kỷ, rốt cuộc anh đã thấy gì trong điện

thoại vậy?


Kỷ Hiểu

Nguyệt không ngờ lần chờ đợi này là bốn tiếng mười phút. Sau bốn tiếng mười

phút, cô đến phòng họp, nào ngờ lại nghe mọi người nói, ba tiếng trước Tề Hạo

và Bạch Y Ngưng đã rời khỏi đó rồi một lát sau Nhiếp Phong cũng về công ty.

Kỷ Hiểu

Nguyệt đột nhiên cảm thấy cô đơn. Tề Hạo và Bạch Y Ngưng đi cùng nhau?

Cảm

giác “chướng tai gai mắt” lại quay về.

Vừa họp

xong đã hẹn hò với người đẹp, tên quái gở đáng ghét đó đúng là biết cách kết

hợp công việc và nghỉ ngơi!

Nghĩ

vậy Kỷ Hiểu Nguyệt giận dữ tắt máy.

Không

ngờ cô lại được gặp An Húc Dương ở studio, nhìn anh lúc này tiều tụy hơn trước

rất nhiều. Đôi mắt thâm quầng, hai gò má hóp lại, nụ cười như ánh mặt trời lúc

trước giờ u ám xám xịt. Mái tóc dài không còn thoải mái tự do bay trong gió mà

ủ rũ buồn thảm.

“Vạn

người mê” biến thành “Hoàng tử u buồn” khiến Hiểu Nguyệt cảm thấy có chút

“không tiêu hóa” được. Hiểu Nguyệt bất giác nhớ đến lời Bạch Y Ngưng, cô cảm

thấy mình nên nói với An Húc Dương một lời giải thích rõ ràng.

“A

Tước, em có chuyện muốn nói với anh”.

“Có

phải Bạch Y Ngưng nói gì với em không? Đừng tin chị ta”.

“Không

liên quan đến chị ấy, thật ra… em thật sự có chuyện muốn nói với anh”.

An Húc

Dương nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt, ánh mắt phức tạp: “Đợi đã! Lần này hãy để anh nói

trước”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “…”

Để anh

nói trước?

An Húc

Dương nhìn thật sâu vào đôi mắt trong trẻo của Kỷ Hiểu Nguyệt, anh nên mở lời

thế nào đây, anh rất nhớ cô.

Biết rõ

trái tim cô đã thuộc về người khác, nhưng anh vẫn không thể kiềm chế bản thân,

anh nhớ cô, muốn gặp cô.

Biết rõ

không nên tiếp tục dây dưa, anh nên mỉm cười chúc phúc cho cô, nhưng... anh

không từ bỏ được.

Anh

không muốn chúc phúc, anh muốn có được cô.

Người

đang đứng trước mặt mà sao lại xa cách đến thế, đến mức dù anh có dùng hết sức lực

cũng không đuổi kịp bước chân cô.

Hiểu

Nguyệt, nếu chỉ có thể nói với em một câu, anh muốn nói, anh yêu em. Nhưng anh

có thể nói vậy không? Không, vì một khi anh nói ra, em chắc chắn sẽ càng rời xa

anh!

An Húc

Dương mỉm cười chua xót: “Hiểu Nguyệt, bọn mình chụp chung một kiểu ảnh đi”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “@#%&(&*@.....”


An Húc

Dương và Kỷ Hiểu Nguyệt chụp ảnh chung tất nhiên nổi bật hơn hẳn Anny. Anny

đứng cách đó không xa oán giận lườm Kỷ Hiểu Nguyệt.

Dựa vào

cái gì mà con bé đó có được sự ưu ái của An Húc Dương và sự chú ý của Tổng giám

đốc Tề?

Nghe

nói chính vì cô ta mà An Húc Dương rời khỏi làng nhạc, nghe nói Phong Tín Nhi

cũng vì cô ta nên mới bị Tổng giám đốc Tề nhốt vào “lãnh cung”, từ đó về sau

mai danh ẩn tích.

Những

chuyện liên quan đến cô gái này, Anny đã nghe rất rất nhiều. Càng nghe nhiều

trong lòng càng thêm ghen ghét, nhưng cô ta biết mình chẳng thể làm được gì,

chỉ có thể đứng nhìn từ xa!

Kỷ Hiểu

Nguyệt bị hình tượng “Hoàng tử u buồn” của An Húc Dương làm giật mình, cô không

để ý cách đó không xa, một ánh mắt oán hận đang nhìn mình.

Lúc

chụp ảnh chung, người An Húc Dương cứ run lên.

Kỷ Hiểu

Nguyệt lo lắng hỏi: “Anh bị sao vậy?”

An Húc

Dương cười cười: “Không sao”.

Không

sao? Sắc mặt tái nhợt như vậy mà còn nói là không sao?

Kỷ Hiểu

Nguyệt đưa tay sờ trán An Húc Dương: “Anh sốt rồi!”

An Húc

Dương chỉ cười: “Anh không sao thật mà”.

“Gió

biển lớn lắm, anh không thể ở đây được, mau về thôi!” Kỷ Hiểu Nguyệt kiên quyết

kéo An Húc Dương rời khỏi studio.

Anny

nhìn theo bóng dáng hai người, đôi mắt quyến rũ hơi nheo lại, khóe môi cong lên

cười gian xảo.


Tề Hạo

vừa về đến studio thì Kỷ Hiểu Nguyệt đã rời khỏi đó. Mọi người tận mắt thấy

“gian tình” giữa Kỷ Hiểu Nguyệt và An Húc Dương, còn có ảnh làm chứng nữa. Tề

Hạo vò nát bức ảnh trong tay, vẻ mặt u ám rồi lạnh lùng bỏ đi.

Anny

cười tươi rói, cô không mong có thể “tiêu diệt” được Kỷ Hiểu Nguyệt nhưng cũng

nên để cô ta nhận một bài học, để Tổng giám đốc Tề thấy được cô ta là loại con

gái lẳng lơ như thế nào!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.