Chương111: Ghen?

Kỷ Hiểu

Nguyệt thề, cô tuyệt đối không có ý định xông vào văn phòng Tề Hạo.

Nhiếp Phong nói có khách đến, anh ta kêu Kỷ Hiểu Nguyệt pha hai tách cà phê

mang vào, nào ngờ vị khách này chẳng phải ai xa lạ, đó là Bạch Y Ngưng.

Bạch Y

Ngưng đang ngồi đối diện bàn làm việc Tề Hạo, bàn luận gì đó, thấy Hiểu Nguyệt

bước vào, cả hai cùng ngừng cuộc nói chuyện. Tề Hạo thoáng giật mình nhưng rồi

nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, Bạch Y Ngưng nhíu mày nhìn Hiểu Nguyệt, cười

không nói gì.

Kỷ Hiểu

Nguyệt hơi do dự, giờ mà đi ra thì giống như cô có tật giật mình, vì vậy Hiểu Nguyệt

cố gắng tỏ ra bình tĩnh bưng cà phê vào.

Sự im

lặng đáng sợ bao trùm cả văn phòng.

Trong

lòng Hiểu Nguyệt ra sức mắng Nhiếp Phong hàng trăm, hàng nghìn lần: “Tên Nhiếp

Phong chết tiệt kia, lúc nào anh ta cũng bắt mình làm “người thứ ba” là sao!”

Lúc có

chuẩn bị đi ra, Bạch Y Ngưng tươi cười nói với Tề Hạo “Vậy

chuvện của chúng ta cứ quyết định thế nhé!”

Chuyện

của chúng ta? Tay Hiểu Nguyệt hơi run run, cà phê tràn ra ngoài một chút.

Ánh mắt

Tề Hạo bỗng trở nên sắc lạnh, sau khi thấy cà phê không tràn vào tay Hiểu

Nguyệt, ánh mắt ấy mới lạnh lùng chuyển sang nhìn Bạch Y Ngưng “Anh

cho rằng Tề Thị sẽ không gặp ảnh hưởng gì nếu chúng ta kết thúc giao dịch”.

“OK!”

Bạch Y Ngưng chán nản nhún vai, giơ tay đầu hàng, đùa một chút cũng không được,

đúng là con người nhàm chán!

“Vậy cứ

quyết định vậy đi, em phụ trách phần tuyên truyền, bỏ vốn và xét duyệt là anh,

tóm lại mọi người sẽ hợp tác vui vẻ”.

Tề Hạo

liếc nhìn Hiểu Nguyệt đang quay người chuẩn bị rời đi: “Anh sẽ cử chuyên gia

đến theo dõi”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt chẳng thèm để mắt, cô bưng cà phê chuẩn bị ra ngoài.

Bạch Y

Ngưng: “Đợi chút, hòn đảo đó tên là gì vậy? Muốn quảng bá thì ít nhất cũng phải

có một cái tên chính thức chứ!”

Tề Hạo

im lặng một lát rồi nói: “Linh Huyễn Chi Châu”.

Linh

Huyễn Chi Châu? Linh Huyễn Chi Châu? Sao nghe quen vậy?

Kỷ Hiểu

Nguyệt chợt nhớ, ngày Tế Nguyệt Thanh Thanh và Phong Diệp Vô Nhai cùng làm

nhiệm vụ ở Đông Hải Chi Châu, Tế Nguyệt Thanh Thanh nói cho Đại Thần biết việc

game Chân Linh Thần Giới có thể sẽ được “hiện thực hóa”, hai người vừa đánh

quái vừa nói chuyện.

Đột

nhiên Đại Thần hỏi, cô hy vọng hòn đảo này sẽ tên là gì.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nghĩ Đại Thần chỉ hỏi vu vơ nên tùy tiện trả lời “Linh

Huyễn Chi Châu”.

Đại

Thần im lặng một lát rồi nói trúng ngay điểm yếu: “Bà

xã em lười thật”.

Chuyện

cũ bỗng hiện về, mặt Hiểu Nguyệt nóng bừng lên, cô vội vàng chạv ra khỏi văn

phòng nhưng sau đó lại thấy hối hận, sao cô phải giật mình như vậy chứ. Bình

tĩnh lại, Hiểu Nguyệt vò đầu bứt tai: “Tên quái gở đó rốt cuộc muốn làm gì

vậy?”

Tề Hạo

không thấy được thái độ của Hiểu Nguyệt nhưng đôi vành tai thoáng đỏ lên lại

khiến anh cảm thấy hứng thú: Cô ấy đang đỏ mặt sao?

“Này,

đang làm việc mà sao anh lại mất tập trung vậy hả? Tổng giám đốc Tề, đây đâu

phải tác phong làm việc của anh?” Trong giọng nói châm chọc của Bạch Y Ngưng có

chút ghen tị.

Xưa

nay, Bạch Y Ngưng có thói quen quan sát rất tỉ mỉ, những biến đổi dù chỉ nhỏ

nhất trong mắt Tề Hạo cũng không thoát khỏi cặp mắt của cô ta. Sau khi Kỷ Hiểu

Nguyệt bước vào, cô ta không hề nhìn Tề Hạo, nhưng ánh mắt Tề Hạo lại luôn dõi

theo cô ta. Quan hệ của hai người này hình như không hòa hợp cho lắm!

Tâm

trạng đang rất tốt nên Tề Hạo thản nhiên đáp: “Dù giúp người ta thành đạt không

phải phong cách của em, nhưng nhân lúc cháy nhà đi hôi của thì tốt nhất không

nên làm”.

Khuôn

mặt xinh đẹp của Bạch Y Ngưng khẽ biến đổi: “Anh vẫn còn nói vậy được sao, em

giúp anh nhiều như vậy mà anh lại giết em trong phụ bản!”

Nhìn Tề

Hạo cười không nói gì, Bạch Y Ngưng thở dài, Tề Hạo đúng là một người đàn ông hoàn

hảo, dù anh không nói gì, chỉ ngồi lặng yên nhưng khí chất vẫn rất uy nghiêm,

cao ngạo, lạnh lùng. Đáng tiếc, trái tim người đàn ông đó cách cô quá xa?

Bạch Y

Ngưng: "Nếu hai bọn mình đến với nhau, con chúng ta chắc chắn sẽ rất xinh

đẹp”.

Tề Hạo

nhấp một ngụm cà phê nói: "Không thích hợp sẽ dẫn đến sự cố hệ thống đấy”.

Hôm nay

là cà phê bình thường, nhưng điều này lại nói lên Kỷ Hiểu Nguyệt không bình

thưởng. Cô đỏ mặt sao?

Thú vị

đây!

Bạch Y

Ngưng không biết nên nói gì, cô ngước lên nhìn trời, đối diện với một mỹ nữ như

cô mà người đàn ông này vẫn nghĩ đến cô gái khác! Có phải vì sức hấp dẫn của cô

không đủ chăng?


Trong

nhà vệ sinh, Kỷ Hiểu Nguyệt và Bạch Y Ngưng không hẹn mà gặp.

Bạch Y

Ngưng nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt từ trên xuống dưới, ánh mắt dò xét lại có chút thích

thú.

Kỷ Hiểu

Nguyệt thừa nhận, Bạch Y Ngưng cười rất đẹp, đẹp đến ấn tượng. Nhưng cô lại

không thích Bạch Y Ngưng, nhất là ánh mắt Bạch Y Ngưng nhìn cô, như thể cô là

hàng bày bán trong tủ kính vậy.

“Kỷ

Hiểu Nguyệt!” Bạch Y Ngưng lên tiếng trước.

“Chào

chị!” Người đến lúc nào cũng là khách, Kỷ Hiểu Nguyệt rất lễ phép.

Đột

nhiên Bạch Y Ngưng cười mờ ám: “Vừa rồi… tôi đã nghĩ là cô đang ghen đấy”.

Ghen?

nhiên Hiểu Nguyệt biết Bạch Y Ngưng đang nói đến chuyện gì, nếu người nói ra

câu này là Tề Hạo hay Nhiếp Phong, cô nhất định sẽ cãi lại, thậm chí còn lấy cớ

để chế giễu bọn họ. Nhưng đối tượng lại là Bạch Y Ngưng, Hiểu Nguyệt cho rằng

mình không cần phải giải thích.

“Tôi

không hiểu”. Ba chữ nhẹ nhàng vang lên, Kỷ Hiểu Nguyệt không quên cười tươi với

Bạch Y Ngưng.

Bạch Y

Ngưng nhíu mày, được rồi, nếu đối phương không muốn nói chuyện thì cô cũng nên

nói thẳng vào chuyện chính vậy “Có

người nhờ tôi nói với cô một câu”.

Sắc mặt

Hiểu Nguyệt quả nhiên thay đổi.

người? Là An Húc Dương chăng?

Lâu rồi

không có tin tức gì của anh ấy, cô cũng không chủ động liên lạc, không phải

không muốn mà là cô sợ. Cô sợ anh sẽ hỏi chuyện của Đại Thần, sợ sẽ phải thấy

đôi mắt buồn bã nặng tình của anh.

Giọng

Bạch Y Ngưng vang lên: “Nó nói, điện thoại của nó bật máy 24 giờ đợi cô”.

Đúng là

An Húc Dương!

Kỷ Hiểu

Nguyệt im lặng một lát: “Anh ấy có khỏe không?”

Đôi

lông mày xinh đẹp của Bạch Y Ngưng khẽ nhíu lại: “Cô quan tâm đến nó sao?”

“Nói gì

đi nữa thì chúng tôi cũng là bạn bè cũ, dĩ nhiên tôi quan tâm đến anh ấy rồi”.

“Bây

giờ mỗi ngày ngoài việc lên mạng chơi game, nó chỉ ôm đàn ghita hát, thỉnh

thoảng lại uống rượu say khướt rồi gọi tên một người, cô nói nó có khỏe không?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “…”

Trong

ánh mắt Bạch Y Ngưng lóe lên cái nhìn sắc lạnh, nhưng chỉ trong nháy mắt cô đã

lấy lại vẻ tươi cười xinh đẹp thường ngày “Tôi

ghét nhất những người đã mất hết hy vọng, cậu em trai này của tôi và mẹ nó rất

giống nhau, cả hai đều hết hy vọng. Nếu cô thật sự cảm thấy nó không còn cơ hội

nào nữa thì nên để nó từ bỏ sớm đi, tôi không muốn nhà mình nuôi một con sâu

rượu”.

Bạch Y

Ngưng nói xong không để Hiểu Nguyệt có cơ hội trả lời, cô ta lịch sự quay người

bỏ đi.

Kỷ Hiểu

Nguyệt im lặng.


Quan hệ

hợp tác của Tề Thị và Bạch Thị nhanh chóng được thiết lập, cả hai bên đều làm

việc rất hiệu quả, công việc chả mấy chốc đã đi vào giai đoạn chính thức.

Theo kế

hoạch của Bạch Y Ngưng, việc đầu tiên để quảng bá hình ảnh là lấy Linh Huyễn

Chi Châu làm bối cảnh, rồi nhờ ngôi sao nổi tiếng Anny làm người đại diện, quay

một đoạn phim quảng cáo tuyệt đẹp, có thể dùng thêm kỹ xảo để tạo hiệu ứng phép

thuật.

Với tầm

quan trọng của bước khởi đầu này, Tề Hạo đến trường quay từ rất sớm, đi cùng

anh còn có Tùng Ca, Nhiếp Phong và Kỷ Hiểu Nguyệt.

Tùng Ca

phụ trách Phòng Phát triển game, chắc chắn phải đến, anh còn phải lo xử lý hiệu

ứng ma thuật nữa.

Nhiếp

Phong là tay chân tin cậy của Tổng giám đốc, chắc chắn cũng phải đến, vì vạn sự

khởi đầu nan, ngày đầu tiên những việc nhỏ nhặt cần xử lý khá nhiều.

Kỷ Hiểu

Nguyệt cảm thấy mình chỉ là người ngoài, không nên đến.

Tề Hạo

hùng hồn nói: “Em vừa là “công thần” vừa là “lão thần”, tất nhiên phải đến rồi.

Hơn nữa, hoạt động tuyên truyền lần này anh sẽ giao toàn quyền phụ trách cho

em, thông báo cũng đã gửi đi rồi, những người ở đây sẽ làm việc với em, có vấn

đề gì em có thể trực tiếp đến tìm anh”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt lo lắng Tề Hạo sẽ giải thích ý nghĩa sâu xa của hai từ “công thần” và

“lão thần” trước mặt mọi người, nhưng cũng lại cảm thấy hãnh diện. Cô được toàn

quyền phụ trách sao?

Thấy

Hiểu Nguyệt phản ứng đúng như mong đợi, Tề Hạo hài lòng tiến lại, kề sát tai cô

nói “Chắc

em sẽ không phụ kỳ vọng của ông... chủ với mình chứ?”

Sao Kỷ

Hiểu Nguyệt lại cảm thấy vừa rồi anh không định nói “ông chủ” mà là “ông xã”

vậy nhỉ?

Hiểu

Nguyệt còn đang lúng túng, Tề Hạo vui vẻ nhéo gương mặt mịn màng của cô, cảm

giác vẫn y như ngày trước!

Kỷ Hiểu

Nguvệt bị nhéo liền tỉnh táo lại, tức giận vung tay lên định đánh người, đáng

tiếc không bắt được cái người nhanh nhẹn ấy, ngược lại còn gây ra sự phẫn nộ

cho những người hâm mộ Tề Hạo!

Tổng

giám đốc Tề là người bao cô gái muốn với tới mà không được, vậy mà Kỷ Hiểu

Nguyệt lại liếc mắt đưa tình với anh trước mặt mọi người, muốn bị đánh hội đồng

đây mà!

Chứng

kiến tất cả, Tùng Ca lặng lẽ cúi đầu đi vào phòng máy, không thấy ra nữa.

Nhiếp

Phong rất khinh bỉ hành vi mượn việc công để làm việc riêng lại còn trêu ghẹo

nữ nhân viên trước mặt mọi người của Tề Hạo. Vừa được “sờ mó lung tung”, tâm

trạng vui vẻ nên Tề Hạo cũng lờ đi.

Bạch Y

Ngưng đến muộn nhất.

Khi

bước chân xinh đẹp của Bạch Y Ngưng xuất hiện trước mặt mọi người cũng là lúc

Nhiếp Phong vừa uống cà phê vừa bước ra từ phòng trà, Bạch Y Ngưng ngoái đầu

lại cười khiến Nhiếp Phong bị sặc.

Không

phải chứ, hôm nay chỉ chụp ảnh quảng cáo thôi mà, hơn nữa Bạch đại tiểu thư

cũng chỉ đến để giám sát, sao lại ăn mặc lòe loẹt như vậy! Dáng người cô vốn đã

bốc lửa lại mặc chiếc váy đỏ bó sát người, cổ áo hình chữ V ôm chặt b* ng*c

căng tròn, đôi giày cao gót đỏ càng khiến cặp đùi xinh đẹp của cô thon dài.

Mấy màu

đỏ đỏ trắng trắng trước mặt đó khiến Nhiếp Phong chói mắt, nhất định là do tối

qua anh ngủ đủ giấc rồi, nhất định thế!


Cuối

cùng, họ cũng bắt đầu chụp ảnh. Anny phong cách hoàn toàn khác Phong Tín Nhi,

Phong Tín Nhi đáng yêu trong sáng còn Anny gợi cảm quyến rũ, ánh mắt đa tình

chinh phục tất cả những nguời có mặt ở đó, khiến cả trường quay trầm trồ khen

ngợi.

Với vai

trò là người phụ trách, Kỷ Hiểu Nguyệt nghiêm túc quan sát những động tác uốn

éo, gợi cảm của Anny, thực sự rất đẹp, rất hấp dẫn nhưng... liệu có phải cô ấy

đang tạo hình chụp ảnh quảng cáo cho Chân Linh Thần Giới không? Hình tượng của

Anny hình như khác xa Chân Linh Thần Giới!

Ánh mắt

Hiểu Nguyệt chuyển sang Tề Hạo, cách đó không xa, Tề Hạo đang quay đầu nói gì

đó với Bạch Y Ngưng, Bạch Y Ngưng cười rất vui vẻ. Sau đó, không biết Bạch Y

Ngưng nói gì khiến một người luôn nghiêm nghị như Tề Hạo cũng bật cười, dù chỉ

là khẽ cong khóe môi nhưng vẫn rất rạng rỡ, đẹp trai vô cùng.

Mặt

trời rực rỡ, nước biển xanh trong, nam thanh nữ tú, cao quý thanh lịch, cười

đùa vui vẻ.

Một

hình ảnh tuyệt đẹp, nhưng sao cô lại cảm thấy gai mắt thế?

Tên

bn th đáng ghét kia sao cười như “cá gặp nước” vậy? Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận

quay người đi, mắt không thấy, tâm bớt phiền.

“Ghen

hả?” Giọng nói chế nhạo từ phía sau vọng đến.

Kỷ Hiểu

Nguyệt quay lại, thấy khuôn mặt đang cười ngây thơ của Nhiếp Phong, cô định

mắng anh thần kinh, nhưng sau đó lại thấy mắng như vậy là thiếu sáng suốt. Đột

nhiên nhớ lại câu nói lúc trước của Bạch Y Ngưng, sao hai người này cứ nói cô

đang ghen vậy! Cô ghen lúc nào chứ? Còn lâu cô mới ghen vì tên bn th kia

nhé!

Kỷ Hiểu

Nguyệt giận dữ quát lên: “Anh và Bạch Y Ngưng thật đúng là một đôi!”

Hả? Hả?

Hả?

Hiển

nhiên Nhiếp Phong đã bị câu nói này làm nghẹn họng. Anh và Bạch Y Ngưng? Giống

một đôi? Giống chỗ nào?

Cà vạt

của anh và bộ váy của Bạch Y Ngưng có màu rất giống nhau.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.