Chương109: Nội chiến

Giờ Hoa

Hồ Điệp yêu tha thiết ngôi nhà cùa Kỷ Hiểu Nguyệt vì chỉ cần ngồi trong khu

vườn nhỏ trước nhà là có thể nhìn thấy bãi biển tình nhân, không những không

phải lo lắng về vấn đề an toàn, mà còn có thể thưởng thức ánh đèn lung linh,

tiếng nhạc du dương vang lên từ Vườn hoa Thế Kỷ, bởi vậy Hoa Hồ Điệp ở lại nhà

Kỷ Hiểu Nguyệt không chịu đi. Anh chàng đang cân nhắc xem khi nào nên dẫn Măng

Mọc Sau Mưa đến đây “lãng mạn” một chút, củng cố thêm tình cảm vợ chồng.

Kỷ Hiểu

Nguyệt không thèm để ý đến Hoa Hồ Điệp, một mình đăng nhập game trút giận.

Trong

trò chơi, Tế Nguyệt Thanh Thanh biểu hiện rất... điên cuồng nên cô đã thu hút

một đám người đến xin tổ đội để tiến vào phụ bản lớn. Lúc trước Tế Nguyệt Thanh

Thanh thường đi cùng Đại Thần, hiếm khi cô đánh phụ bản lớn với nhiều người,

hôm nay tâm trạng rất tệ nên ai đến cô cũng đồng ý. Hành vi bất thường này của

Tế Nguyệt Thanh Thanh lập tức khiến bạn bè cô chú ý, Măng Mọc Sau Mưa, Tiểu Đậu

Tử, Bánh Trôi Tròn Tròn cũng đến, dĩ nhiên để xem trò hay rồi.

Mội đám

người hùng hổ đi về phía bản đồ phụ bản lớn.

Trong

phụ bản lớn, thường là Boss càng khó thì nhiệm vụ càng phức tạp.

Mọi

người nhất trí đề bạt Tế Nguyệt Thanh Thanh làm đội trưởng, nhưng hôm nay Tế

Nguyệt Thanh Thanh không có tâm trạng, chỉ muốn kiếm quái đánh nên không muốn

chỉ huy, vị trí đội trưởng liền chuyển sang Măng Mọc Sau Mưa.

Tất cả

mọi người nhìn Tế Nguyệt Thanh Thanh với vẻ mặt sùng bái.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh, người nổi tiếng đây mà! Bà xã của Đại Thần đây!

Kỷ Hiểu

Nguyệt tối tăm mặt mày. Sao cả trong lẫn ngoài trò chơi, cô đều phải sống dưới

bóng ma của tên quái gở đó vậy?

Đúng

lúc này, lại có một vị “danh nhân” từ trên rơi xuống - Phong Diệp Vô Nhai.

Quần

hùng càng thêm xúc động, tổ đội lại xôn xao. Có hai vị “Thần” ở đây rồi, có gì

không đánh lại được chứ!

Phong

Diệp Vô Nhai: “Bà xã, anh đến rồi đây”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh lờ đi.

Tên

bn th này đã đi xã giao về rồi sao?

Măng

Mọc Sau Mưa, Tiểu Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn lén lút thảo luận, không biết

hôm nay lại diễn ra trò gì đây!

Lúc vị

“Thần” thứ ba xuất hiện, cả tổ đội đột nhiên im lặng.

Lam Sắc

Yêu Cơ thản nhiên cười nói: “Chào mọi người, tôi là Lam Sắc

Yêu Cơ. Phong Diệp, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Mọi

người không hẹn mà cùng nhớ đến hôm trước trên Tử Thanh Sơn, Lam Sắc Yêu Cơ đề

nghị Phong Diệp Vô Nhai bỏ vợ lấy mình, kết quả bị Phong Diệp Vô Nhai “xử” gọn

bằng một chiêu.

Đây vốn

chỉ là một chuyện nhỏ, ngờ đâu màn này lại bị Ta Là Một Con Rồng đang trên

đường đuổi theo bà xã đến Tử Thanh Sơn nhìn thấy. Để bảo vệ vị trí “chính thất

phu nhân” cho cô bạn tốt, Ta Là Một Con Rồng “xuất quân thảo phạt” Lam sắc Yêu

Cơ - “kẻ thứ ba xấu xa” trên kênh Thế Giới, anh chàng biến một việc nhỏ thành

một trận “sóng to gió lớn”.

Cho nên

vừa thấy Lam Sắc Yêu Cơ xuất hiện, mọi người đều lặng đi.

Đội

trưởng à, cậu muốn ba người này cùng đánh quái thật hả? Nhìn kiểu gì cũng thấy

tỷ lệ họ tự giết lẫn nhau có vẻ cao hơn!

Lúc xảy

ra sự kiện “giết kẻ thứ ba”, Tế Nguyệt Thanh Thanh không có trên mạng, nhưng

sau đó cô có nghe Hoa Hồ Điệp nói qua. Vì thế khi thấy Lam Sắc Yêu Cơ xuất

hiện, Kỷ Hiểu Nguyệt cũng cảm thấy kỳ lạ, dù cô không vừa mắt Lam Sắc Yêu Cơ từ

lâu nhưng trong tình hình này, Phong Diệp Vô Nhai im lặng không nói, Tế Nguyệt

Thanh Thanh cũng không tiện nói gì thêm.

Tổ đội

tiến vào phụ bản trong sự im lặng đến kỳ quái.

Măng

Mọc Sau Mưa rất khiêm tốn nhượng lại chức vị đội trưởng cho Phong Diệp Vô Nhai,

mọi người đều nhất trí đồng ý, Tế Nguyệt Thanh Thanh không bỏ phiếu.

Măng

Mọc Sau Mưa lại đề nghị: “Tổ đội lớn như vậy, gõ chữ bàn

bạc thì chậm quá, tốt nhất là dùng YY[1]”. Mọi

người ủng hộ, Tế Nguyệt Thanh Thanh tiếp tục không bỏ phiếu.

[1]

Một hình thức chat voice ở Trung Quốc.

Cả tổ

đội lần đầu nghe được giọng nói truyền cảm của Đại Thần, ai nấy đều tỏ ra cực

kỳ hưng phấn.

Lần đầu

tiên Kỷ Hiểu Nguyệt nghe thấy giọng nói của Tề Hạo qua Internet, giọng nói

truyền qua sóng điện từ càng thêm cuốn hút, trái tim Kỷ Hiểu Nguyệt bất giác

loạn nhịp.

Cửa thứ

nhất là khai chiến theo trận pháp cờ vua. Đội được chia làm hai nhóm, nhóm thứ

nhất ở lại trấn giữ đại bản doanh, bảo vệ Lưỡng Giới Hà, đảm đương vai trò lính

tốt, không cho quân đối phương vượt sông.

Nhóm

còn lại vượt sông qua bờ bên kia, giết tướng đối phương với tốc độ nhanh nhất,

đương nhiên họ cũng phải cố hết sức để ngăn cản mã, pháo hoặc xe của đối phương

qua sông.

Cửa này

không quá khó, lại có Đại Thần chỉ huy nên cả đội qua ải khá thuận lợi.

Cửa thứ

hai tiến hành theo trận pháp cờ ca rô, khi năm người xếp thành một hàng sẽ tạo

thành “Ngũ Tinh Liên Châu”. Bất kể quân dịch hay quân ta, bên nào xếp được Ngũ

Tinh Liên Châu trước thì lực tấn công và phòng ngự bên đó sẽ tăng lên năm lần;

bên nào xếp được ba hàng Ngũ Tinh Liên Châu bên đó thắng.

Bên ta

thắng thì cả đội tiến vào vòng trong.

Quân

địch thắng là Game over.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh và Phong Diệp Vô Nhai rất ăn ý kéo quái đi để người trong

dội xếp thành hai hàng Ngũ Tinh. Đúng lúc xếp hàng thứ ba thì vấn đề bắt đầu

nảy sinh.

Tiểu

Đậu Tử chiếm vị trí thuận lợi nhất, Bánh Trôi Tròn Tròn nhanh chóng tiến lại kề

vai chiến đấu. Lúc này, trong đội kẻ chết người bị thương, Măng Mọc Sau Mưa bị

yêu quái bám lấy không thoát thân được, Phong Diệp Vô Nhai xem xét thời thế,

nhanh chóng đứng vào vị trí thứ ba.

Theo

quy tắc cờ ca rô, khi đã có ba người xếp thành một hàng, những người xung quanh

phải nhanh chóng đến giành vị trí tạo thành nhóm bốn người. Nếu phối hợp ăn ý,

những người gần đó có thể cùng chiếm vị trí ở hai đầu, hoàn thành Ngũ Tinh Liên

Châu rất nhanh.

Lúc

này, Tế Nguyệt Thanh Thanh đứng rất gần Phong Diệp Vô Nhai, đầu bên kia, Lam

Sắc Yêu Cơ cũng cách Tiểu Đậu Tử không xa. Chỉ cần Tế Nguyệt Thanh Thanh và Lam

Sắc Yêu Cơ cùng chiếm vị trí hai đầu là chắc chắn thành công. Mặc dù Phong Diệp

Vô Nhai rất đáng ghét nhưng Tế Nguyệt Thanh Thanh vẫn biết lấy đại cục làm

trọng, cô quyết định bay lên trước.

Nào ngờ

đúng lúc này, Lam Sắc Yêu Cơ ở đầu xa kia cũng lao đến. Cái kiểu “bỏ gần tìm

xa” như vậy rõ ràng là cố ý, sự cố ý ấy lập tức khiến cục diện trở nên khó

khăn.

Nhóm

tiểu yêu sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, Tiểu Đậu Tử bị đám tiểu yêu quây

lại tấn công, lượng máu giảm mạnh. Bánh Trôi Tròn Tròn cuống lên, muốn quát

nhưng chẳng còn hơi sức, cô nàng vừa phải phòng thủ vừa phải hồi phục khí huyết

cho Tiểu Đậu Tử, bận quay cuồng.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nóng nảy không nhịn được nữa hỏi “Cô

chạy qua đây làm gì vậy?”

Ý của

Tế Nguyệt Thanh Thanh là: Nếu Lam Sắc Yêu Cơ đứng ở đầu bên kia thì họ đã chiến

thắng rồi.

Lam Sắc

Yêu Cơ lại thản nhiên đáp lại: “Ai quy định tôi không thể sang

đây vậy?”

Giọng

nói này nghe quen quen nhưng giờ không phải lúc ngồi ôn chuvện cũ, hơn nữa đúng

lúc này, Tiểu Đậu Tử đã anh dũng hy sinh.

Thành

công đã đến tay mà tình hình lại đột nhiên thay đổi, tất cả đều vì Lam Sắc Yêu

Cơ!

Dù chỉ

là trò chơi nhưng trò chơi cũng có quy tắc của trò chơi, hành động không coi

trò chơi ra gì như thế này khiến Tế Nguyệt Thanh Thanh rất tức giận. Cô vốn đã

rất khó chịu khi thấy Lam Sắc Yêu Cơ nên bàn tay bỏ qua sự đồng ý của não bộ,

tung một chiêu mạnh tấn công người nhà.

Cách

mạng còn chưa thành công, người trong nhà đã xảy ra nội chiến.

Cả đội

bỗng thấy rét run.

Đúng

lúc này, nhóm tiểu yêu tăng cường tấn công, mọi người nhất thời luống cuống

xoay sở.

Đứng im

lặng đã lâu, Phong Diệp Vô Nhai bỗng xoay người, ánh sáng huyền ảo lan khắp màn

hình, Tế Nguyệt Thanh Thanh chỉ nhìn thấy một màu trắng xóa trước mặt, rồi đám

yêu quái ngã xuống đất.

Tất cả

chìm trong tĩnh lặng, vì… đến cả Lam Sắc Yêu Cơ cũng ngã xuống “đo đất”.

Tất cả

mọi người đều đứng nhìn ngơ ngác.

Phong

Diệp à, bọn tôi biết anh là Đại Thần rồi, nhưng... anh cũng không thể muốn làm

gì thì làm chứ! Anh... anh... sao anh có thể hạ sát Lam Sắc Yêu Cơ? Ai cũng

biết anh nóng lòng muốn bảo vệ phu nhân, nhưng đánh phụ bản này mà thiếu một

chiến hữu sẽ hao tổn thêm rất nhiều sức chiến đấu đấy!

Trong

giây phút mọi người còn đang sững sờ, giọng nói của Đại Thần lại truyền đến “Bà

xã, mau đến đây”.

Giọng

nói truyền cảm truyền qua sóng điện từ như mang theo sức mê hoặc, nó khiến Tế

Nguyệt Thanh Thanh nhớ lại quá khứ. Ký ức về quãng thời gian hai người kề vai

chiến đấu dù chỉ hiện lên như ánh đèn flash nhưng lại như cơn bão lớn quét vào

bờ biển làm dậy sóng - cơn bão lòng.

Đại

Thần trong trò chơi và Tề Hạo của hiện thực bỗng hiện lên trong thoáng chốc...

Tế

Nguyệt Thanh Thanh định phi thân lên nhưng lại do dự...

Trên

chiến trường không chấp nhận thoáng do dự này, bên đây Tế Nguyệt Thanh Thanh

còn đắn đo, bên kia đã có vô số tiểu yêu lao đến từ bốn phương tám hướng, cột

máu của Măng Mọc Sau Mưa cũng sắp cạn.

Phong

Diệp Vô Nhai không hề lãng phí lời nói, anh phi thân lên rồi xoay người, roẹt,

roẹt, roẹt, những đường sáng rực rỡ hiện lên trên màn hình, ánh sáng kéo dài ra

vô tận. Đám yêu quái tử vong hơn phân nửa, mấy chú tiểu yêu trước mặt Măng Mọc

Sau Mưa và mấy thành viên trong đội cũng ngã xuống.

Tổ đội

cuối cùng cũng được giải thoát khỏi tình trạng nguy cấp. Sau mấy giây kinh

ngạc, Măng Mọc Sau Mưa xem xét tình hình rồi phi thân chạy vào đội hình với tốc

độ nhanh nhất. Đội hình lại quay về nhóm ba người, một thành viên khác trong tổ

đội cũng nhanh chóng đứng bên cạnh Măng Mọc Sau Mưa. Gần như cùng lúc, Phong

Diệp Vô Nhai đột nhiên chuyển hướng bay về phía Tế Nguyệt Thanh Thanh, ôm lấy

cô rồi vội vàng quay về vị trí, Ngũ Tinh Liên Châu!

Trước

khi quay về vị trí, một vòng sáng đỏ rực rỡ quanh Phong Diệp Vô Nhai lóe lên,

nhóm người Măng Mọc Sau Mưa nhanh chóng phục hồi khí

huyết.

Tất cả

xảy ra chỉ trong chớp mắt, thậm chí có người còn không nhìn rõ chuyện gì vừa

xảy ra. Trên bàn cờ ca rô hiện lên ba đường sáng lấp lánh đầy màu sắc, cả đội

qua ải!

Cả thế

giới thật yên tĩnh, chỉ có ánh sáng chói lóa trên màn hình vẫn chớp nháy, thông

báo họ đã giành thắng lợi.

Phong

Diệp Vô Nhai vẫn đứng đó lặng lẽ, gió thổi tà áo bay bay, hình bóng ấy mới cao

ngạo làm sao.

Những

thao tác nhanh nhẹn và mạnh mẽ như vậy khiến Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng phải

giật mình. Thực lực của Đại Thần thật không thể khinh thường!

Sau vài

giây lặng im, YY bùng nổ bởi vô số giọng nói!

“Đại

Thần thật là lợi hại!”

“Hay,

hay quá đi!”

“Tiếc

quá, không ghi lại mất rồi!”

“Ngưỡng

mộ quá, ngưỡng mộ quá!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh không nói gì, trong khoảnh khắc vừa rồi, Phong Diệp Vô Nhai

ôm cô mà không cần sự đồng ý! Trò chơi này đúng là bn th quá mức, cho dù là

cưỡng hôn cũng phải cho người ta chút tôn nghiêm chứ! Dựa vào cái gì mà anh ta

muốn ôm là ôm, bây giờ đến cả quyền nói “Không” cô cũng không có là sao!!!

“Lợi

hại! Quá lợi hại!” Giọng Hoa Hồ Điệp vang lên bên tai Hiểu Nguyệt.

Không

biết Hoa Hồ Điệp lẻn đến bên cạnh cô từ bao giờ, anh chàng đang tròn mắt theo

dõi cuộc chiến.

Trò

chơi tiếp tục.

Sau khi

Lam Sắc Yêu Cơ được chiến hữu dùng phép thuật hồi sinh chỉ im lặng, đến khi

đánh Boss lớn ở cửa cuối cùng, nhân lúc Tế Nguyệt Thanh Thanh không để ý, Lam

Sắc Yêu Cơ ôm mối thù xuất chiêu đánh Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Cô ta là

người có thù tất báo mà!

Đúng

lúc này, một tia chớp vàng rực lóe lên, Tế Nguyệt Thanh Thanh thấy chói mắt.

Sau khi Phong Diệp Vô Nhai tung một đòn trí mạng về phía Boss, anh phi thân

chắn trước người Tế Nguyệt Thanh Thanh, chặn đòn đánh lén của Lam Sắc Yêu Cơ.

Khí

huyết của Phong Diệp Vô Nhai giảm mạnh nhưng anh vẫn rất bình tĩnh.

Lam Sắc

Yêu Cơ: “Đúng là phu thê tình thâm! Ghen

tị thật!”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Bảo vệ phu nhân là điều đương

nhiên!”

Sau đó,

Phong Diệp Vô Nhai xuất chiêu.

Sao

người một nhà lại cứ đánh nhau thế này! Cả tổ đội lại rét run.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh không nói gì không có nghĩa là cô không giết người, cô không

vừa mắt Lam Sắc Yêu Cơ từ lâu rồi!

Vì vậy

lúc mọi người đang cực khổ đánh Boss, bên này cuộc nội chiến ba người đã bắt

đầu. Hai đấu một, dĩ nhiên Lam Sắc Yêu Cơ không thể đánh lại. Lần này cũng

không có ai cứu cô ta nữa.

Tiểu

Đậu Tử: “Đại Thần, mấy người mau qua đây

đi, Boss này hơn mười triệu máu đấy!”

Tiểu

Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn bỗng nhớ ông xã của mình tha thiết. Măng Mọc Sau

Mưa khóc không thành tiếng, sai thật rồi, đúng là không nên vì muốn xem kịch

vui mà để Lam Sắc Yêu Cơ gia nhập đội ngũ. Ba con người này đứng chung một

chiến tuyến đã không giải quyết được vấn đề còn làm cho vấn đề trở nên phức tạp

hơn nữa kìa!

Kinh

nghiệm xương máu, nam nữ phối hợp có lúc sẽ khiến công việc thêm mệt mỏi, nhưng

quan trọng là phải xem đôi nam nữ đó là ai.

Lam Sắc

Yêu Cơ lớn tiếng nói trên kênh Thế Giới “Phản

đối!! Giết quân mình trong phụ bản là một hành vi bất nhân bất nghĩa, bất thành

bất tín”.

Lời của

Lam Sắc Yêu Cơ khiến không ít người bất ngờ. Xảy ra chuyện gì vậy? Lam Sắc Yêu

Cơ lại bị giết à? Bị ai giết vậy, lại còn bị giết trong phụ bản nữa chứ!

Đám

chiến hữu đang sát cánh trong phụ bản chẳng còn thời gian để ý đến cô ta, sau

khi Phong Diệp Vô Nhai và Tế Nguyệt Thanh Thanh quay về vị trí, lực tấn công

của tổ đội tăng vọt...

Kể từ

đó, mọi người đều nhận ra: Lúc đánh Boss với Đại Thần, có thể bạn không có

chiến lược tốt, nhưng bạn phải có tâm lý tốt để đối mặt với những bất ngờ và

rủi ro có thể xảy ra bất cứ lúc nào!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.