Chương108: Cuộc đối đầu bất tận

Kỷ Hiểu

Nguyệt đang rất bối rối.

Cái

chân bị thương đã hoàn toàn bình phục, nếu không quay về công ty đúng là không

biết nói sao nữa. Nhưng cứ nghĩ đến việc quay về công ty, phải đối mặt với Tề

Hạo, Kỷ Hiểu Nguyệt lại thấy muộn phiền.

Nếu

không đi thì... thật ra, Tề Tiểu Bạch nói cũng có cái lý!

Kỷ Hiểu

Nguyệt vẫn còn đang do dự, Tề Hạo đã lấy danh nghĩa công ty gửi một lá thư đến.

Trong thư không viết gì cả, chỉ có một tấm ảnh: Kỷ Hiểu Nguyệt và Tề Hạo cùng

nhau ăn tối thân mật.

Vì thế

Kỷ Hiếu Nguyệt cầm bức ảnh đi vào Lãng Thăng như muốn giết người.

Hai mắt

Nhiếp Phong lóe sáng... Cuối cùng cũng đến rồi, cuối cùng cũng đến rồi, lại có

trò vui để xem rồi! Phù thủy nhỏ đại chiến quái vật ngoài hành tinh!

Màn mở

đầu của Kỷ Hiểu Nguyệt và Tề Hạo là như thế này “Tổng

giám đốc Tề!”

“Hiểu

Nguyệt cô nương!”

Roẹt,

roẹt, roẹt!

Bốn ánh

mắt chạm nhau trong không trung, ánh lửa tóe ra!

Nhiếp

Phong sợ bị vạ lây vội vàng chạy mất, chỉ dám đứng nhìn từ xa.

Tề Hạo

chết tiệt, anh làm khó tôi, tôi sẽ không để anh sống yên ổn đâu! Chúng ta cùng

cưỡi lừa xem kịch, cứ chờ xem!

Đây

chắc chắn sẽ là một cuộc đối đầu bất tận.

Ví dụ

một ngày nào đó, Hiểu Nguyệt “vô tình” làm rơi hai cái đinh nhỏ trên ghế của

Tổng giám đốc Tề. Nhưng Tổng giám đốc Tề có vẻ không dễ bị mắc lừa, anh để

Nhiếp Phong hy sinh mang mấy thứ đó đi giúp mình. Vì thế chúng ta mới thấy cảnh

Nhiếp Phong vừa kêu la thảm thiết vừa nhảy bn r khỏi văn phòng, anh tuyên bố

sau này sẽ không bao giờ can thiệp vào mấy việc ngớ ngẩn của đôi vợ chồng son

bn th này nữa!

Rồi

thỉnh thoảng Tề Hạo lại chỉ vào cái giường đã được dọn dẹp rất gọn gàng, sạch

sẽ, liên tục soi mói: chỗ này không phẳng, chỗ kia không gọn. Sau đó khoái chí

nhìn cô hồ ly nhỏ bò qua bò lại trên giường.

Ví dụ

Kỷ Hiểu Nguyệt sẽ “chẳng may vô tình” thả một cây xương rồng lên quần áo Tề

Hạo, cây cầu gai bé nhỏ kia sẽ lợi dụng hình dáng thuận lợi của mình lăn xuống

nơi quan trọng của anh, kế đó Kỷ Hiểu Nguyệt sẽ nhanh chóng chộp lấy quyển sách

đánh sang, đập chết anh!

Tề Hạo

kịp thời nắm lấy bàn tay cô, đúng lúc cây cầu gai kia lăn lông lốc từ trên

người anh xuống, cánh tay anh ôm ngang eo Kỷ Hiểu Nguyệt.

“Em

thích nghịch xương rồng sao?”

Tề Hạo

ôm Kỷ Hiểu Nguyệt đến cạnh cửa sổ, ở đây có các loại xương rồng khác nhau. Lúc

trước anh thấy trồng hoa rất mất công, còn xương rồng lại có sức sống tốt nên

đã cho trồng một cây xương rồng lớn ở đây, không ngờ giờ lại có dịp dùng đến.

“Không

thích!” Kỷ Hiểu Nguyệt sợ Tề Hạo bỏ tay ra ném cô vào cây xương rồng, khuôn mặt

cô tái nhợt, cánh tay ôm chạt cổ Tề Hạo.

“Vừa

rồi rõ ràng là em rất thích mà”. Tề Hạo được ôm nên rất thoải mái, anh cố gắng

duy trì tư thế.

“Không

thích, tôi chỉ không cẩn thận một chút thôi, không cẩn thận thôi mà!” Kỷ Hiểu

Nguyệt nhìn rõ “lòng lang dạ sói” của Tề Hạo, trong lòng gào thét muốn thoát

khỏi bàn tay kia.

“Hay chúng

ta thương lượng một chút đi, em hôn anh một cái, anh sẽ thả em xuống. Em không

hôn cũng được, anh đành phải ném em lên đó”. Tề Hạo thản nhiên đếm “Một...”

“Tôi

vừa mới ăn sầu riêng đấy!” Hiểu Nguyệt bình tĩnh nói.

Giọng Tề

Hạo còn bình tĩnh hơn cô: “Không sao hết”.

“Anh

không sợ nôn ra sao?”

“Không

sao, nôn nữa nôn mãi cũng quen rồi”.

...

“Cuối

cùng em có hôn không vậy? Không hôn cũng được, anh không thích cưỡng ép ai cả”.

Vô liêm

sỉ quen rồi nên không còn cảm giác gì hết.

“Cái

này mà gọi là không cưỡng ép sao?” Kỷ Hiểu Nguyệt nổi giận.

“Hai...”

Kỷ Hiểu

Nguyệt không dám nghi ngờ tính cách quái đản của Tề Hạo, anh ta chắc chắn có

thể ném cô lên đó lắm.

Sau khi

ra quyết định một cách khó khăn... cô áp sát mặt hôn nhẹ lên má anh.

“Thả

tôi xuống...!”

Rất

tốt! Tề Hạo giữ lời thả cô hồ ly bé nhỏ xuống.

Trên

mặt anh vẫn còn hơi ấm của đôi môi cô, dù chỉ là trong thoáng chốc, nhưng hơi

ấm trên đôi môi ấy vẫn để lại dư âm đến vô tận.

Nhìn Kỷ

Hiểu Nguyệt chạy như bay ra khỏi phòng, Tề Hạo bắt đầu suy tính, liệu mỗi ngày

có nên đòi hôn một cái không.


Ba đại

biểu lớn của thương đoàn Pháp đến Lãng Thăng bàn bạc tham gia dự án xây dựng

Chân Linh Thần Giới phiên bản hiện thực, các lãnh đạo cấp cao của công ty đều

rất bận rộn. Ngày nào Tề Hạo cũng phải đi xã giao nên cơ hội Kỷ Hiểu Nguyệt

“được” thấy anh ở công ty không nhiều, nhưng lần nào chạm mặt cũng sặc mùi

thuốc súng, sát khí khắp nơi.

Thật

ra, Kỷ Hiểu Nguyệt có thể cảm nhận được, giữa cô và Tề Hạo đã có thêm một thứ

gì đó, là gì thì cô không rõ, cô chỉ cảm thấy anh không còn đứng trên cao, xa

ngoài tầm với như lúc trước nữa. Cho dù là trong cuộc họp công ty, anh đứng ở

nơi ngập tràn ánh sáng, cao ngạo và nghiêm nghị, cô cũng dần cảm nhận được hơi

thở quen thuộc của anh.

Mỗi lúc

như vậy, Kỷ Hiểu Nguyệt đều thầm mắng mình: “Đồ bn th! Chỉ có yêu nghiệt

mới có bản lĩnh mê hoặc như vậy, Tề Hạo chính là yêu nghiệt!”

Để yêu

nghiệt không nhiễu loạn lòng người, Kỷ Hiểu Nguyệt kiên quyết tăng cường phòng

thủ, trấn thủ trận địa, kiên quyết chiến đấu đến cùng với Tề Hạo.

Nhiếp

Phong thật không muốn thấy hai người đấu qua đấu lại như vậy, chỉ muốn thành

tâm làm chim khách bắc cầu Ô Thước cho hai người.

Nghĩ

vậy, Nhiếp Phong nói: “Hiểu Nguyệt, để chúc mừng công ty ký kết thành công với

thương đoàn Pháp, tối nay công ty tổ chức tiệc, cô chuẩn bị đi”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt bình tĩnh cười đáp: “Xin lỗi, tôi có “người thân” đến thăm, không tiện

đi”.

Nhiếp

Phong: “...”

Tề Hạo “Không sao, cứ dẫn đi cùng”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “...”

Nhiếp

Phong: “...”

Kỷ Hiểu

Nguyệt nổi giận: “Anh bị ngốc à, “người thân” tôi nói ở đây là “đến ngày” đấy!”

Tề Hạo “Anh không để ý đâu”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “...”


Kết quả

Kỷ Hiểu Nguyệt lôi kéo Hoa Hồ Điệp đi cùng, trước mặt Tề Hạo và mọi người, cô

và Hoa Hồ Điệp diễn tiết mục “tình nhân mùi mẫn”. Nào ngờ Hoa Hồ Điệp không dốc

sức biểu diễn, anh chàng bị ánh mắt Tề Hạo quét qua vài lần đã “hồn bay phách

lạc” cả tối hai mắt phập phồng trái tim làm cái đuôi theo sau Tề Hạo, Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận, cô chỉ hận không thể đá mấy cái vào mông con bướm háo sắc này!

Điều

đặc biệt là đại biểu thương đoàn Pháp lại rất có hứng thú với Kỷ Hiểu Nguyệt,

ông không ngừng nói bằng tiếng Anh: “Beautiful girl, beautiful girl!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt rất có ác cảm với việc này, nhưng lúc Tề Hạo nghiêm mặt ra lệnh cô đi

trước, Kỷ Hiểu Nguyệt lại mặc kệ.

Dựa vào

cái gì mà anh bảo tôi đến thì tôi phải đến, anh bảo tôi đi là tôi phải đi?

Kỷ Hiểu

Nguyệt từ chối với lý do chính đáng: “Khách chưa đi, chủ sao có thể rời khỏi?”

Đúng

lúc này, một trong ba đại diện của Pháp, một người đàn ông tên là Arthur đi đến

mời rượu Kỷ Hiểu Nguyệt. Kỷ Hiểu Nguyệt cố gắng giải thích mình không thể uống

rượu, nhưng Arthur lại nghĩ chắc Kỷ Hiểu Nguyệt đang làm khách nên chưa nói đến

câu thứ hai, móng vuốt của ông ta đã hướng về phía cô.

Tề Hạo

đang im lặng đột nhiên bắt lấy móng vuốt của Arthur, bình tĩnh đứng trước mặt

Kỷ Hiểu Nguyệt, nói một câu gì đó với Arthur. Arthur xấu hổ cười cười rồi nâng

ly với Hiểu Nguyệt, sau khi cạn một ly với Tề Hạo ông ta xoay người bỏ đi.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Anh xì xà xì xồ với ông ta điều gì vậy?”

Tề Hạo

nhíu mày, vui vẻ sửa lại: “Đó là tiếng Nga, Arthur đã từng du học ở Nga”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt nổi giận: “Tôi hỏi anh và anh ta đã nói gì với nhau?”

Đôi mắt

Tề Hạo sáng lấp lánh: “Em muốn biết không?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận trừng mắt lườm Tề Hạo.

Tề Hạo

khẽ mỉm cười, anh từ từ tiến đến bên tai cô nhỏ giọng nói: “Anh nói... em là vợ

của anh”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “...”

Hoa Hồ

Điệp háo sắc nghĩ: “Tổng giám đốc Tề giỏi quá, anh ấy biết mấy thứ tiếng liền!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận phất tay bỏ đi, Hoa Hồ Điệp sắp bị vứt bỏ như người trong mộng

tỉnh lại, anh chàng vội vàng quay lại bên cạnh Kỷ Hiểu Nguyệt sám hối “Hiểu

Nguyệt, mình sai rồi, mình chỉ không nén nổi cảm xúc thôi mà! Cậu đã nghe bài

hát đó chưa?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt mặc kệ anh chàng!

Sau đó

Hoa Hồ Điệp bắt đầu ngâm nga: “Nhớ em, nhớ em, nhớ em, nhớ em~~~~ nhớ em một

lần cuối~~~~”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt bị làm phiền, không chịu nổi đánh vào đầu Hoa Hồ Điệp một cái, quát lớn “Câm

miệng!”

Hoa Hồ

Điệp không phanh lại được, tiếp tục hát “... Vì

ngày mai, anh sẽ trở thành tân lang của người khác, nhớ em một lần cuối~~~~ Ôi!

Tổng giám đốc Tề yêu quý!”

“Nếu

cậu còn tiếp tục nhắc đến tên bn th đó nữa thì chúng ta tuyệt giao!”

“Anh ấy

không bn th! Không được gọi anh ấy là bn th!”

“Biến

thái, bn th, bn th!”

“Không

cho phép cậu sỉ nhục thần tượng của mình!”

“Vậy

thì mình sẽ sỉ nhục bà xã cậu, cậu chọn một người đi!”

“Kỷ

Hiểu Nguyệt, mình hận cậu!”

...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.