Chương 16: Hữu duyên

Được rồi ước chừng thời

gian hai ngày, mới đến nơi. Vừa mới đáp xuống đất, đã có một ông lão râu bạc đi

ra từ trong đám tuyết rơi, kính cẩn chào hỏi sư phụ bọn họ. Sau đó sư phụ bọn

họ tụ ở một chỗ thương lượng sự việc, ta nhìn thấy thần sắc bọn họ ngưng trọng,

lại bởi vì gió lớn nên nghe không rõ ràng, dứt khoát chuyển người sang một bên,

không thèm chú ý bọn họ nữa.

Lúc này trời giá rét đến

đông lạnh, ta lạnh run run, liền lấy bộ lông chồn tía từ trong gói đồ ra, quấn

chặt trên người, lại chà xát tay rồi lại giậm chân, đợi đến khi bên kia thương

thảo xong rồi, ông lão râu bạc mới liền nói ‘thất lễ’, dẫn chúng ta đi đến phủ

đệ của hắn. Nghe được cuộc hàn quyên trên đường của bọn họ, ta mới biết ông lão

râu bạc này tên là Tuyết Vực, là thổ thần kế nhiệm của Tuyết Sơn này. Bởi vì

chỗ này quanh năm tuyết đọng chim thú đều tuyệt tích lại càng không có hơi

người, cho nên cuộc sống mà hắn trải qua hết sức tịch mịch, muốn nhờ bọn sư phụ

của ta nói vài lời tốt trước mặt thiên đế, cho hắn đổi đi nơi khác.

Trong lòng ta luôn cho

rằng lão nhân gia này đáng thương, thật muốn thay sư phụ vỗ ngực đồng ý đảm bảo

với hắn, nào ngờ sư phụ chắc có tiên tri, liếc ta một cái, nhất thời khiến ta

rụt đầu than thở, đợi đến phủ đệ của lão nhân gia, ta càng cảm thấy hoàn cảnh

thê lương của hắn.

Bên lưng sườn núi khuất

gió, mấy gian lều nhỏ. May mắn có tiên pháp che chở, mới khiến cho lều này cũng

không bị gió quét đi, tuyết đọng đè sụp, vào phòng cũng cảm thấy không hết

lạnh, gió lạnh như trước theo khe hở thổi vào, một luồng rồi một luồng hình như

lạnh hơn một chút so với bên ngoài.

Sư phụ bọn họ đều không

yêu cầu giường đệm chăn, mà ta lại không thể rời nó, vì thế Tuyết Vực lão nhân

gia hắn phải đi chuẩn bị giường cho ta, Lưu Diễm tiên tử dẫn theo đồ nhi của

nàng ấy lập tức đi đến một phòng bên cạnh, sư phụ cũng ngồi ở bên cạnh bàn,

giống như đang nhắm mắt dưỡng thần, ngón tay lại đang gõ nhẹ trên cạnh bàn, khi

nhanh khi chậm, không biết có ngụ ý gì.

Ta học bộ dáng gõ bàn của

hắn, đang lúc mê mẩn, liền nhìn thấy đôi mắt của hắn mở nhanh, trong mắt ẩn

chứa ánh sáng, nhưng lại lạnh lẽo giống như băng tuyết đầy trời, không hề có

tia ấm áp.

"Tuyết Vực là bị

phạt phải ở nơi này, ngươi không cần thương tiếc hắn!" Sư phụ đại nhân

lạnh lùng nói.

Ta liên tục gật đầu, lại

kiềm chế không được lòng tò mò, "Là phạm vào sai lầm gì mà bị phạt?"

Sư phụ không nói, thoạt

nhìn tâm tình không tốt, ta không dám hỏi lại, đợi đến khi Tuyết Vực lão nhân

gia hắn lại đến dẫn ta sang phòng bên cạnh, mới nhẹ nhàng thở ra, quan sát

chung quanh, trong lều cỏ này có một bàn, một ghế, một giường, ta lấy tất cả

chăn đệm trong gói đồ ra phủ lên cái giường gỗ nhỏ, vẫn như trước không hề cảm

thấy ấm áp, nằm ở trong ổ chăn, thật lâu sau mới ngủ say. Đợi đến khi thức dậy

đã phân không rõ sáng hay tối rồi, quấn áo thật kín đi ra ngoài, cũng chỉ nhìn

thấy thổ thần ngồi ở trên ghế tựa ngủ gà ngủ gật, sư phụ bọn họ cũng là chẳng

biết đi đâu.

"Lão nhân gia, hai

người kia và sư phụ của ta đi đâu rồi ?"

Thân mình thổ thần run

lên, dường như bị kinh sợ, sau đó hí mắt nhìn thấy ta, lại thở phào nhẹ nhõm,

"Thì ra là tiểu tiên hữu, Viêm Hoàng Thần Quân hắn vào Linh Sơn."

Thổ thần đứng lên rời

khỏi ghế ngồi, lôi kéo ta ra cửa phòng, sau đó chỉ vào ngọn núi cao nhất phía

xa xa nói, "Nhìn thấy không, chính là ngọn núi kia!"

Tuyết rơi đầy trời, phủ

trắng mênh mông, ngọn núi xa xa kia giống như một lưỡi kiếm sắc nhọn dựng thẳng

chỉ lên trời cao, quả nhiên là khí thế hào hùng.

"Đi vào trong đó làm

gì? Chẳng lẽ ngọn núi đó có yêu ma?" Sư phụ hắn là chiến thần trên trời,

đương nhiên có trọng trách hàng phục yêu ma, giờ phút này lại chạy đến nơi rét

lạnh này, chắc là phát hiện tung tích yêu ma, ta nghĩ như thế.

Nào ngờ thổ thần vội vàng

xua tay, liền nói ‘hoang đường’. Chỉ thấy hắn nhìn về phía Linh Sơn kia tràn

ngập tôn kính, kính cẩn so với lúc trước nhìn thấy sư phụ của ta, còn muốn chân

thành tha thiết hơn vài phần.

Hắn hướng tới ngọn núi

tuyết quỳ lạy hành lễ, sau một lát quay lại, "Tương truyền trên Linh Sơn

này có thần vật thượng cổ, thiên địa Hiên Viên kính, có thể thông thiên triệt

địa tìm kiếm nơi hội tụ của hồn phách, đã trải qua ngàn vạn năm tuổi, chỉ sợ

sớm đã tu thành pháp lực vô biên, mặc dù không có thần vị, sợ là thần phật trên

Cửu Trùng Thiên cũng không bằng một phần vạn của hắn!"

Sau khi nói xong, thổ

thần lại bỗng nhiên ho khan một chút, "Đương nhiên mấy cái đó là phỏng

đoán của ta, tiểu lão nhân nhất thời nói lỡ lời, ngươi nên giữ bí mật cho

ta!"

Ta thấy hắn nói năng thận

trọng, trong lòng cũng dâng lên một tình cảm kính ngưỡng, tức thời liên tục gật

đầu lập lời thề, quyết không nói cho người thứ hai nghe. Thổ thần chuyển từ

buồn sang vui, liên tiếp khen, "Ta xem sự trong sáng đơn thuần của tiểu

tiên hữu không phải là giả, quả nhiên không giả!"

Ta được khích lệ sắc mặt

đỏ ửng, mỉm cười với thổ thần. Đứng ở bên ngoài một lát lại cảm thấy lạnh, liền

nhanh chóng trở về phòng cuộn mình thành một khối sưởi ấm, thổ thần rất là áy

náy, biết được ta sẽ không có tiên pháp còn hưng trí dâng trào muốn dạy ta một

pháp quyết khu hàn, kết quả nói một nửa lại ngưng, chỉ thấy hắn than thở nói,

"Tiểu tiên hữu là đồ đệ của Viêm Hoàng Thần Quân, tiểu lão nhân suýt nữa

vượt quá thân phận!"

Về sau, hắn không chịu

dạy ta nữa, ta lạnh đến hốt hoảng, đem bản thân quấn lại thành một quả cầu,

tiếp theo cầu xin thổ thần kể về những chuyện hắn biết, để dời đi lực chú ý của

ta, mới không cảm thấy lạnh như vậy.

Thổ thần suy nghĩ, đi ra

ngoài phòng, chưa đến một lát liền bưng một chậu than trở lại, ta ngồi ở cạnh

lò lửa cảm thấy ấm áp hơn khá nhiều, liền chống cằm nghe hắn kể chuyện xưa.

"Chúng ta là thổ địa

một phương, tuyệt đối không thể tự ý rời khỏi phạm vi quản hạt, nếu đi nơi

khác, chính là làm trái với quy củ!" Thổ thần vuốt râu chậm rãi mở miệng,

ngữ khí thật là bi thương.

"Từ khi đến vùng

băng tuyết này, người duy nhất lão nhân gặp qua chỉ có Viêm Hoàng Thần Quân,

cho nên cũng chưa thể nói tới những điều đã tai nghe mắt thấy. Ước chừng chính

là mỗi lần sư phụ của ngươi đến thì tiên nữ đi bên cạnh không giống nhau, uhm

uhm, chỉ có điểm này là khác biệt." Thổ thần cười ha ha, ta thập phần

không hiểu, sau một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, rất do dự hỏi, "Chẳng

lẽ là nói sư phụ của ta, hắn rất được hoan nghênh, rất nhiều tiên tử đều thích

đi cùng với hắn?"

Điểm ấy thì ta rất rõ, Tử

Tô cũng từng nói như vậy.

Thổ thần hơi hơi nhún

vai, không phản bác ta, gõ gõ nắp trà ấm trên bàn, tiếp tục giảng đạo, "Ta

kể cho ngươi nghe một chút chuyện xưa của ta. Trước khi đến nơi này, ta là thổ

thần ở thành Vân Trạch."

Thổ thần dừng một chút,

lại đứng dậy lục lọi một hồi trong ngăn tủ, từ bên trong lấy ra một cái gói to.

Gói to này ta nhận biết, ước chừng là một loại túi càn khôn, giống cái túi đồ

ta mang theo, chính là để cất những đồ vật không tiện để ra bên ngoài, là một

loại pháp bảo của tiên gia. Gói đồ kia của ta là do Tử Tô luyện ra, cất không

được nhiều đồ lắm, cái gói to phủ bụi này chắc hẳn cũng không phải thật tinh

diệu, chẳng qua vẻ mặt thổ thần thần bí đang lục lọi bên trong, ngược lại gợi

lên sự hứng thú của ta, đôi mắt không hề chớp mà theo dõi hắn.

"Tìm được rồi!"

Thổ thần cười ha ha, đem một đồ vật đủ màu sắc dè dặt cẩn trọng đặt trên bàn.

Ta còn đang mê hoặc, chỉ thấy hắn cười tủm tỉm đem một viên gì đó ném vào

miệng, một dáng vẻ hưởng thụ, sau đó lại cầm một viên ném về phía ta, ta vội

vàng đón được, cũng học dáng vẻ của hắn, đem cái đó bỏ vào trong miệng, lập tức

cảm thấy hương vị thơm ngọt.

"Đây chính là kẹo

tốt nhất cung phụng cho miếu thổ địa của thành Vân Trạch năm đó, có phải rất

ngon hay không?" Ta liên tục gật đầu, thổ thần cười đến thoải mái, liền

đem phân nửa kẹo kia nhét vào trong tay ta, sau một lát lại thở dài, "Chỉ

là bị giáng đến ngọn núi tuyết phủ quanh năm này, người còn không có, làm gì có

miếu thổ địa nha!"

Không có miếu thổ địa,

thì kẹo ở đâu ra, ta biết rõ nỗi sầu khổ của hắn, cũng có vẻ mặt đau khổ thở

dài.

"Nếu không phải ba

trăm năm trước ma giới tác loạn, thành Vân Trạch kia của ta cũng được cho mưa

thuận gió hoà đất đai rộng lớn, dân chúng an cư lạc nghiệp quang cảnh thịnh thế

a, đáng tiếc đáng tiếc, đúng rồi, tiểu tiên hữu, ngươi có thể đi du ngoạn nhân

gian?"

Ta lắc đầu, nghưng suy

nghĩ lại, ta sinh ra trong ruộng lúa nước ở phàm trần, cho dù chưa đi du ngoạn

nhân gia, nhưng cũng có thể xem là đã từng ở nhân gian, vì thế lại gật gật đầu

nói, "Ta sinh ra ở nhân gian, còn gặp qua một người xinh đẹp nhất. Hắn

thích đi chân trần ngồi ở bên bờ ruộng nói chuyện với ta, ca hát đọc sách, kể

rất nhiều chuyện xưa..."

Ta còn muốn tinh tế kể rõ

những điểm tốt của tiểu mục đồng, đã bị thổ thần đánh gãy lời nói, "Hồng

trần mặc dù khổ, nhưng cũng vui vẻ vô cùng, nếu là có cơ hội du ngoạn, ngươc

lại có thể tăng thêm rất nhiều kiến thức nhân sinh, chỉ sợ dứt bỏ cũng không

được, nhiễu loạn ý chí. Đúng rồi, tiểu tiên hữu sinh ra ở nơi nào?"

Câu hỏi ngược này làm khó

ta, khiến ta phải ngừng lại, nhíu mày suy tư, hình như cảm thấy cũng có chữ

Vân. Ta nhớ không rõ, chỉ nói ước chừng cũng là ba trăm năm trước, chợt gặp đại

hạn, sinh linh đồ thán, sau đó long thái tử của Đông Hải là Mặc Tương làm mưa,

thuận tay mang ta về đáy biển. Sau khi nghe ta nói như vậy, thổ thần kia thế

nhưng vỗ mạnh cái bàn, "Chính là thành Vân Trạch của ta, tiểu tiên hữu

đúng là sinh ra ở nơi ta quản hạt, thật là có duyên!"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.