Chương 15: Pháp khí

Vào đúng giữa trưa, ta

theo Tử Tô đến Nam Thiên Môn. Vốn tưởng rằng đi đến sớm, có thể dạo chơi chung

quanh một phen, cũng không ngờ Lưu Diễm tiên tử cùng tiểu đồ của nàng ấy đã

đứng bên cạnh thiên môn rồi. Ta dùng khuỷu tay thúc thúc vào Tử Tô, "Vì

sao lúc nào cũng có thể gặp các nàng ấy?"

Tử Tô trầm ngâm trong

chốc lát, "Lưu Diễm tiên tử là tuyết liên hoa tiên, Thần Quân muốn đi nơi

băng tuyết, chắc chắn cần phối hợp với Lưu Diễm tiên tử."À, ta gật gật

đầu, vậy không phải là lần này đi cùng với các nàng ấy sao? Thầy trò hai người

kia đều có sắc mặt không tốt với ta, những ngày sau này, chỉ sợ có chút vất vả

gian nan, nghĩ đến đây, ta càng tiếc nuối những ngày an nhàn trên thiên giới,

trong lòng vừa oán hận, trách mắng Mặc Tương rất nhiều lần.

Bởi vì phải đi đến vùng

băng tuyết, cho nên ta đã khoác áo bông từ sớm, ta rất thích cái áo bông này,

màu sắc xanh biếc, mặc ở trên người tựa như cây lúa non mượt, càng là làm nền

cho ta! Mà hôm nay Lưu Diễm tiên tử lại mặt một bộ váy mỏng màu đỏ tươi, lộ ra

làn da trắng như tuyết, gương mặt trang điểm tinh xảo, trong mắt ẩn chứa tình

cảm, khóe miệng mang theo nụ cười. Nhìn dáng vẻ này của nàng ấy, ta liền không

biết vì sao lại nổi da gà, nhảy nhảy tại chỗ, mới thoáng dễ chịu.

Lại một lúc lâu sau, sư

phụ đại nhân bước trên mây mà đến, nhìn xa xa, áo choàng màu xanh lục nhạt, làm

cho cả người hắn đều có vẻ ôn nhu như nước.

Tử Tô ngay bên cạnh lại

lén lút cười, ta tò mò vì sao nàng ấy bật cười, đã thấy nàng ấy cúi đầu không

nói, mãi đến khi hai người sư phụ và Lưu Diễm tiên tử chào hỏi nhau rồi đứng ở

cùng chỗ thương thảo một vài chuyện, nàng ấy mới vụng trộm nói nhỏ vào tai ta,

"Xưa nay Viêm Hoàng Thần Quân thích màu đỏ, hôm nay không đúng lúc, lại

mặc một thân màu lục nhạt!"

Ngược lại ta cảm thấy mặc

quần áo chỉ là để che thân và chống lạnh, màu sắc gì đều không quan trọng. Chỉ

là bỗng nhiên nhớ tới lời nói vừa rồi của Tử Tô, đỏ và xanh lục không hợp nhau

nhất, hiện tại xem ra, cũng không phải có lý lắm, hoa hồng đều phải có lá xanh

mới xứng, theo ý ta, giờ phút này sư phụ cùng Lưu Diễm tiên tử đứng ở một chỗ,

cũng là một bức phong cảnh, đương nhiên, sắc mặt của Lưu Diễm tiên tử có chút

trở nên trắng, mất đi cái đỏ ửng cùng thẹn thùng lúc nãy, đây cũng là việc nhỏ

không đáng kể, nhưng trong đầu ta suy nghĩ như thế nào cũng không thông.

Sư phụ gọi ta qua, ta

cùng với Tử Tô lưu luyến chia tay, nghe nàng ấy dặn dò hồi lâu, mới yên lặng

trèo lên đụn mây của sư phụ, nào ngờ còn chưa ngồi yên, tiểu đồ nhi kia của Lưu

Diễm liền chớp mắt hắng giọng hỏi ta, "Tỷ tỷ, tỷ tỷ, không bằng ngươi ngồi

cùng ta, ngươi xem, đây là pháp khí do sư phụ của ta luyện."

Nàng ấy nói xong sau liền

lấy một chiếc khăn hình vuông ra khỏi ống tay áo, ta đang nghi hoặc, chỉ thấy

nàng ấy đem khăn vuông giũ ra, giọng oang oang quát một tiếng,

"Khởi!"

Chiếc khăn vuông kia đột

nhiên mở rộng, trôi nổi trong không trung, hơn nữa chẳng phải mỏng manh một

tầng, mà ở giữa hình như có nhét không ít sợi bông, thật dày thoạt nhìn rất ấm

áp, khiến cho ta càng cực kỳ hâm mộ, không khỏi vạn phần ai oán nhìn sư phụ một

cái.

Người khác thu đồ đệ, hắn

cũng thu đồ đệ, đồ nhi người khác đều có các loại tiên khí pháp bảo kề bên, duy

chỉ có ta, thế nhưng cái gì cũng không có, lễ vật duy nhất vẫn là nhánh hoa đào

lần trước mà sư phụ tùy tay hái trong ngày thu đồ đệ, bây giờ được ta cắm xuống

đất ở trong hậu hoa viên của Nguyên Hoàng cung, cũng không biết có sống sót

được hay không.

Thật sự là thổn thức bi

thương a...

Thì ra sư phụ nhà mình

keo kiệt như vậy.

Ta thầm lặng thở dài.

Cũng không ngờ tiếng thở

dài này khiến cho tiểu cô nương chu miệng, chỉ thấy trong mắt nàng ấy tràn ra

giọt nước mắt, "Tỷ tỷ, ngươi không muốn ngồi chung với ta sao?"

A! Ta liên tục lắc đầu,

ngoài miệng vội vàng đồng ý, "Muốn chứ, muốn chứ!" Ta từ đụn mây của

sư phụ đi lên pháp khí của cô bé kia, rất ung dung lăn qua lăn lại hai cái, cảm

thấy hết sức vừa lòng, oán niệm trong lòng đối sư phụ lại càng thêm sâu một

chút, cố lấy dũng khí quay đầu đi liếc hắn một cái, lại phát hiện giờ phút này

Lưu Diễm tiên tử đang ngồi chung một đám mây với sư phụ, dáng vẻ vênh váo hung

hăng thường ngày của Lưu Diễm tiên tử đều thu lại hết, giờ phút này như con

chim nhỏ ngồi bên cạnh sư phụ, tuy rằng màu sắc của hai người chói mắt một tý,

trên cơ bản nhìn cũng là cực kì thoải mái, ta hình như đã hiểu ra.

Tử Tô nói trên thiên cung

không biết có bao nhiêu nữ tiên đều nhớ nhung đến sư phụ của ta, nói vậy Lưu

Diễm tiên tử này chính là một trong số đó. Mặc dù kiến thức của ta nông cạn ít

ỏi, nhưng cũng hiểu được đạo lý thích là cái gì, giống như năm đó khi ta thấy

tiểu mục đồng, cả người đều có tinh thần, sức mạnh, nghe hắn kể chuyện xưa, cho

dù phơi nắng cũng không mệt mỏi, sau này thấy hắn khó chịu, trong lòng vô cùng

lo lắng bất an, lại đến đại hạn, hắn là toàn bộ lý do mà ta chống chọi để sống

sót.

... Nghĩ đến đây, ta lại

khó chịu .

Tiểu mục đồng đã chết,

nhưng mà ta còn sống.

Trong lòng ta rất là khó

chịu, đang muốn đưa tay lau nước mắt, liền nhìn thấy trước mặt xuất hiện một

tấm khăn lụa tơ tằm. Lụa tơ tằm màu trắng, bên trên chỉ có một con chim nhỏ màu

đỏ, trông rất sống động, giờ ta đã biết, bản thể của sư phụ là phượng hoàng,

quả thật rất xinh đẹp.

Đụn mây của sư phụ ở ngay

bên cạnh ta, hắn đưa khăn cho ta lau nước mắt, nhưng ánh mắt lại chưa hề nhìn

ta.

Ta chuyển từ buồn sang

vui, vui vẻ tiếp nhận khăn kia, học dáng vẻ của tiểu cô nương lúc nãy đem khăn

ném lên không trung, ngón tay vểnh lên làm hình hoa lan, mười phần chính khí

hét lớn một tiếng, "Khởi!"

Sau đó cái khăn kia vẫn

chưa hiện lên, ngược lại bay phiêu phiêu theo gió, dần dần rơi xuống chỗ thấp.

Ta thất vọng, hay là bản lĩnh của sư phụ không tốt, cho ta một sản phảm thất

bại, ta rất là ưu thương quay đầu nhìn sư phụ, đã thấy trên trán hắn hiện gân

xanh, khóe mắt run run, nhìn ta muốn nói lại thôi, cuối cùng giật giật khóe

miệng, quay đầu sang một bên, cũng đem đụn mây kia bay nhanh một chút, nháy mắt

liền đã cách xa ta một trượng.

Ta suy nghĩ nên làm như

thế nào để đem khăn kia trở về, đã thấy một con chim lông màu trắng bay lướt

qua, sau khi ngậm khăn kia vào trong miệng, hóa thành một đạo bạch quang, biến

mất ở trong tay áo của Lưu Diễm tiên tử, ta cảm thán tiên pháp thần kỳ, trong

lòng không khỏi cảm thấy tu vi của Lưu Diễm tiên tử, so với sư phụ ta còn cao

hơn một bậc, tức thời có chút hâm mộ tiểu nữ đồng phụng phịu bên cạnh, vui tươi

hớn hở muốn nói chuyện với nàng ấy.

"Woa, sư phụ của

ngươi thật lợi hại!" Ta khen ngợi từ tận đáy lòng.

Cô bé kia liếc ta một

cái, im lặng không tiếng động nhìn chỗ khác.

"Sư phụ của ngươi

đối với ngươi thật tốt." Ta đưa tay sờ sờ ruột bông mềm mại của pháp khí,

có vài phần yêu thích không nỡ buông tay.

"Ngươi tên gì

a?" Ta chỉ biết là nàng ấy là đồ nhi của Lưu Diễm tiên tử, lại không biết

tên của nàng ấy, hôm nay nàng ấy chủ động muốn ta ngồi cùng, tỏ ra ý tốt với

ta, nếu ngay cả tên của nàng ấy ta còn không biết, chẳng phải rất không biết lý

lẽ sao.

Tiểu nữ đồng này chắc là

nhỏ tuổi hơn ta, đã kêu ta là tỷ tỷ, sau này ta hẳn nên quan tâm đến nàng ấy,

ta nghĩ như thế.

Nào ngờ nàng ấy quay đầu

nhìn ta một cách chán ghét, "Lại ầm ĩ ta liền ném ngươi xuống!"

Ta rất là khiếp sợ, vẻ

mặt chán ghét của cô bé này không phải là giả, ta duỗi đầu nhìn, bốn phía đều

là mây mù, tuy rằng mỏng như sa y, nhưng vẫn như cũ làm cho ta không thể nhìn

thấy mặt đất ở nhân gian, nếu ngã xuống, chỉ sợ hài cốt cũng không còn. Ta lập

tức sợ run cả người, thu hai tay lại cuộn người trong một góc, nghĩ rằng cô bé

này thay đổi sắc mặt thực nhanh, trong nháy mắt lúc trước còn gọi ta là tỷ tỷ,

hiện tại muốn ném ta xuống, quả thật dễ dàng thay đổi.

"Đinh Đang, nhanh

chóng đuổi cho kịp!" Giọng nói của Lưu Diễm tiên tử theo gió truyền đến.

"Vâng, sư phụ!"

—— A, thì ra cô bé này

tên là Đinh Đang.

Tên rất đáng yêu, người

lại không giống với tên, trong lòng ta bất mãn suy nghĩ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.