Chương 8: Sự thật sau 1 lời hứa

Về đến nhà, não của nó bắt đầu hoạt

động trở lại, nó cố sâu chuỗi lại toàn bộ sự việc, phát hiện hình như nhok

thích nó thật. Nhưng thật trớ trêu, nó lớn tuổi hơn mà nhưng tuổi tác có thật sự

quan trọng không hay …. Là tình cảm của nó? Càng nghĩ càng nhức đầu, nó cố ép

mình vào giấc ngủ và lần đầu tiên trong đời nó mơ thấy thằng em trai bất đắc dĩ

của mình. Trong mơ không ai biết nó thấy gì chỉ thấy nó mĩm cười rất hạnh phúc,

1 nụ cười chân thật nhất từ trước đến nay.

Mở mắt ra, cố gắng làm vscn thật

nhanh, nó vươn vai leo rào trên tay xách 1 hộp nho nhỏ không biết là thứ gì, vừa

đi vừa cuốc bộ đến chỗ làm. Đến nơi nó đã thấy anh ở đấy nhìn nó, một ánh mắt

đượm buồn chất chứa bao cảm xúc nhưng nó không biết phải làm sao để xua tan đi

nỗi buồn ấy. Anh tiến đến gần khoát vai nó hỏi nhỏ “ Chị! Chị nghĩ đến đâu rồi?”

-“ Nghĩ gì? Hôm nay Huy ổn

không?”

“ Em có sao đâu mà?”

-“ Vậy thì tốt, chị có làm cơm

cho em nè, chút nhớ ăn nha!”

Anh thẫn thờ nhìn nó, lòng nghĩ

thầm “Mình không nghe lầm chứ? Làm cơm

cho mình sao?”

Nó cả ngày cứ cười cười nói nói

làm cả quán ai cũng vui theo, đến khi tan ca nó và anh cùng vào phòng ăn thì có

1 chuyện xảy ra. Số là hôm nay anh làm cả ngày nó lại biết anh đăng kí chỉ 1 phần

cơm nên nó làm cơm cho anh kèm theo là bánh bông lan thơm phức nữa. Nó muốn trả

ơn anh trong mấy ngày qua đã giúp đỡ nó và cho nó đỡ nhớ nhà hơn. Anh thấy vậy

cũng tặng nó 3 cây kẹo m*t, vừa ăn anh và nó vừa cười đùa trông thật thoải mái.

Không khí tưởng chừng dễ chịu cho đến khi anh Tân bước vào phòng ăn, anh tiến đến

nó ôm vai nó hỏi “ Bánh kẹo ở đâu ngon quá vậy

ta?”

-“ Chị Kim Anh mua cho em ak. Còn

kẹo là em mua cho chị, anh có ý kiến gì không?”

“Có. Sao em không mua cho anh vậy

Kim Anh?”

“ À! Em có giang xe nhok Huy nên

mua đồ tẩm bổ cho nhok đó mak hihi”

“ Vậy à? Còn hộp cơm này đâu ngon vậy Huy? Cho anh ăn

ké với anh đói quá à!”

Nó và anh cùng đồng thanh trả lời “ KHÔNG ĐƯỢC!”

“Sao lại không được?”

-“ Vì em lỡ ăn rồi, anh ăn sao được?”

“ Còn em sao lại không cho anh ăn

Kim Anh?”

Mặt nó nóng dần lên rồi chuyển

sang đỏ hẳn: “ Em cũng nghĩ như Huy.”

“ 2 đứa tâm linh tương thông dữ,

thôi ăn đi coi chừng mắc nghẹn nghen.”

Anh Tân bước khỏi phòng ăn mà nó

tưởng chừng mùa xuân đã trở lại sau bao năm xa cách vậy. Cố gắng thu thập đầy đủ

oxi cho mình hô hấp đều đặn, nhìn nó lúc này thật tức cười vừa đáng yêu vô cùng

làm anh cũng bật cười theo. Nó bắt gặp nụ cười ấy làm tim nó lỡ mất 1 nhịp, mặt

lại tiếp tục ửng đỏ. Anh Đạt là nhân viên pha chế của nó vừa bước vào thấy bầu

không khí như thế vội trêu “ Nghe mùi gì ngọt dữ ta?”

Cả 2 cùng đồng thanh: “ MÙI GÌ

ANH?”

“ Đồng thanh dữ?”

Tiếp tục đồng thanh lần 2: “

Không có.”

“ Không có gì hả ta? 2 đứa này

nay vui dữ?”

Rồi anh chớp mắt 1 cái ra hiệu

cho Huy ra ngoài bỏ nó lại với 1 chồng chén bát. Đang mãi mê dọn dẹp, anh tiến

đến nó nói nhỏ “Để em giúp chị. Chị…. Chị có đồng

ý làm người quản lý riêng cho em không?”

-“ Quản lý riêng là sao nhok?” Mặt

tỉnh queo như ruồi.

“ Là chị giữ tiền hộ em, cấm em

hút thuốc, cờ bạc rượu chè rồi….. giữ.. ờ thị chị giữ dùm em..”

-“ Sao nghe kì kì nha? Mà giữ

gì?” Mặt không cảm xúc.

“Giữ dùm em 1 thứ quan trọng được

không?”

-“ Cái gì nhok?”

“ Tim em.”

-“?_?”

Không khí êm đềm hẳn đi tưởng chừng

chỉ nghe tiếng nước chảy, anh cố gắng nói lại 1 lần nữa “ Chị à! Chị có… ờ đồng ý không

làm quản lý của em trong 1 năm không?”

-“ Để coi Huy đối xử với chị thế

nào đã. Nhưng tại sao là 1 năm? À, thôi chị về đây.”

“ Em nhất định sẽ chứng minh cho

chị thấy. 1 năm em chỉ cần 1 năm để thay đổi mình, mà chị về bằng gì vậy?”

-“ 10 móng ak.” Nó cảm thấy hơi hụt

hẫng không biết vì lý do gì, có lẽ vì 1 năm đó không?

“ Gì? 10 móng?”

Nó được dịp cười 1 tràng, lâu lâu

nó mới thấy bộ mặt anh ngốc kinh khủng tới vậy.

-“ Hahaha….” Vừa cười nó vừa chỉ

xuống chân của mình.

“ Thôi để em đưa chị về, mắc công

chị bị ai bắt cóc lắm à!”

-“ ok cảm ơn nhok nha! Nhok làm

như chị dễ bị bắt lắm vậy, thấy vậy chứ khó xơi à!”

“ Thôi em biết bản lĩnh của chị rồi.”

Vậy là bắt đầu từ ngày đó, nó và

anh quen nhau. 1 câu chuyện xảy ra trong “nhà bếp định mệnh” cứ tưởng như đùa

nhưng đằng sau lời hứa đó là cả 1 sự thật. Sự thật nói rằng có người đã thích 1

người từ giây phút thấy người kia khóc, sự thật còn nói rằng có 1 người cũng đã

biết dịu dàng hơn, mềm mỏng hơn với 1 người và chấp nhận ở cạnh người đó. 1

chuyện tình diễn ra trong thầm lặng cũng như công khai nhưng đánh chết mọi người

vẫn không tin nó là sự thật.

Nhưng còn có 1 sự thật ngu ngốc ở

đằng sau câu chuyện đó là 2 người bọn họ cứ chối bỏ nhau, không chịu thừa nhận

rằng họ yêu nhau để rồi 1 ngày người kia sắp phải mất đi người còn lại của

mình. Đây chắc hẳn là 1 câu chuyện dài đối với người trong cuộc, đối với nó và

cả cho anh. Và liệu tình yêu này ngay từ đầu là đúng hay sai? Mời các bạn đón

xem phần tiếp theo của câu chuyện.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.