Chương 6: Là trùng hợp, ngẫu nhiên hay định mệnh?

Hôm nay nó rất vui, đơn giản vì

nó đã tìm được việc làm rồi. Chiều nay nó nhận việc đó là làm phục vụ ở quán

Lucky Star (mọi người nghe cái tên này có quen không? Hihi chỗ làm của ai kia

đó mak kaka),nhỏ lớn nó không biết làm phục vụ là gì? Trong tâm trí của nó làm

phục vụ coffe là 1 việc không đàng hoàng gì lắm nhưng từ khi lên đây học nó mới

biết, nó như “ếch ngồi đáy giếng” xấu hay không là do mình thôi và còn nhiều

quán café rất chân chính. Nghĩ đến đó, nó không ngừng tự hào về nghề nghiệp của

mình. Đang cười thầm với một mớ bồng bông những suy nghĩ, nó bị cái Tâm thục chỏ

kéo nó về với hiện tay. Nhỏ hồi nó “ Cậu đang tương tư anh nào thế hở?”

-“ Tớ làm gì có!”

“ Không có sao cậu cười gian thế

hử?”

-“ Cậu mới gian á! Người ta cười

kute thế kia mak!”

“ Thiệt không đây?”

-“ Thiệt. À, tớ tìm được việc làm

rồi nhé!”

“ Ở đâu? Làm gì á?”

-“ Phục vụ Lucky Star.”

“ Hả? Cái quán đó hả?”

-“ Sao vậy?”

“ Cái quán đó hôm bữa tớ vô xin

mà nó không có tuyển, sao cậu vào làm được hay vậy?”

-“ Ai mà biết, tại cái bà quán lý

bả kêu đi đó chớ.”

“ Thui cố lên đi nha! Tớ ủng hộ cậu.”

-“ Cảm ơn bâybi. hihi”

“ Không có chi. Vô học rồi, học

đi.”

-“ Biết rồi, khổ lắm nói mãi.”

………….. Ren ren ren………………..

Tan học, nó ra nhà xe lấy chiếc

xe đạp mà ba mua cho nó đến chỗ làm. Ngó đông ngó tây cuối cùng cũng đến cái

quán Lucky Star – 1 quán café nổi tiếng đẹp cổ kính và lịch sự nhất tỉnh thành.

Nhìn dòng xe tấp nập mà nó ngáng đến tận xương, xuống xe nó dắt bộ con bạch mã

qua đường từng bước từng bước một trông nó không khác gì “nhà quê lên tỉnh” là mấy.

Hành động của nó được ghi vào mắt của các anh nhân viên trong quán trong đó có

anh. Các anh ai cũng mĩm cười thật tươi chào nó, còn anh chỉ nhĩn nó 1 cái rồi

quay đi. Nó thấy hụt hẫng kinh khủng lần đầu tiên có người hành động như vậy với

nó, ít nhất cũng chào 1 tiếng có chết ai đâu. Nhưng nó thấy người này hơi quen

quen mà sao nó không nhớ ra là ai cả, nhưng nó lại nghĩ chắc mình nhầm với ai

đó nên chẳng bận tâm gì thêm. Nó bước xuống quầy pha chế yên lặng để chú quản

lý sắp xếp công việc cũng như đồng phục cho nó. Nhưng thật không may, đồng phục

hôm nay của nó không có áo chỉ có mỗi cái váy ngắn tòn ten. Nó còn đang loay

hoay không biết phải tính sao thì chú quản lý bảo “ Em vào phòng thay đồ chuẩn bị

chào ca đi.”

-“ Dạ nhưng mà em đâu có áo đồng

phục?”

“ Cứ mặc áo em đang mặc cũng được.”

-“ Dạ!”

Nói là làm, nó mặc áo sơ mi sọc

karo với váy đen nhìn nó như nhân viên công sở ấy làm mọi người trong quán giật

mình. Anh nhìn nó cười cả buổi mà nó không hiểu nụ cười ấy là gì, quá ra nó bị

quản lý lừa. Quản lý bảo thế nhưng ý là nó lấy đồng phục của ngày khác mặc bù

vào vậy là nó vào phòng thay đồ chập 2, vừa thay vừa rủa thầm: “ Sao mình ngốc

thế không biết?”. Còn anh từ lúc nhìn thấy nó đã cảm thấy rất vui rồi nhưng

nhìn bộ dạng vụng về ngốc nghếch của nó làm theo lời người khác như rô bốt làm

anh càng muốn cười nhiều hơn, trong đầu anh thầm nghĩ: “ Cô bé ngốc! Em thật

thú vị.”

Dòng suy nghĩ của anh bị cắt

ngang khi nó trở lại với áo thun da cá màu đỏ với váy nâu nhìn nó lúc này dễ

thương lắm làm tim anh lạc mất 1 nhịp. Quản lý với mọi người thấy nó ai nấy đều

hài lòng nhưng không biết nó làm được bao lâu. Quản lý buổi tối là chị Nguyệt –

chị rất xinh đẹp, chị đang mang em bé nên khá là khó tính (nó sợ nhất bà này),

chị mặc váy đỏ trông rất xì teen dâu chị nghiêm khắc nhìn qua một lượt rồi hỏi

nó tên gì và trao bảng tên cho nó. Sau khi kết thúc câu: “ Chúc quản lý buổi tối

làm việc vui vẻ!” là nó bắt tay vào làm việc, nó được phân công trực khu A, B cùng

với anh – 1 khu được đánh giá là mát mẻ và vui nhất buổi tối. Nó gặp anh là

khoanh tay cuối đầu chào cứ như chưa từng gặp mặt bao giờ, anh thấy thái độ của

nó lòng cũng hiểu thầm chắc nó không nhận ra anh nên anh định trêu nó 1 chút (

oh đúng rồi trêu có 1 chút hà, mà gây ra tác hại sau này. Gia Huy: Này ý kiến ý

cò gì đấy, muốn chết hả?.. tg: không dám tha cho em. Gia Huy: biết vậy thì tốt

hahaha. Tg:Thật dã man mà!) Anh chào nó “ Dạ em chào chị!”

-“ Dạ em nhỏ tuổi hơn anh mà sao

gọi em là chị? Hihi”

“ Dạ em sinh năm 1996 mà, chị

sinh năm 95 phải không?”

-“ Uả vậy hả? Sao biết hay vậy?”

“ À! Quản lý nói đó chị. Mà chị học

ngành gì vậy?”

-“ À! Chị học luật. Còn em?”

Anh cười cười (cá đã bắt đầu cắn

câu, trúng ý mấy người rồi mak) “ Dạ em học sửa chữa ô tô.”

-“ Ờ, học sửa chửa ô tô vậy biết

sửa xe đạp hk?”

Anh thoáng giật mình nghĩ: “Nhok

này hỏi gì vậy trời?”

“ Dạ biết chút chút. À chị ở đâu

vậy? Con gái đi làm 1 mình ban đêm không sợ sao?”

-“ Sợ gì? 1 mình quen rồi. Chị ở

gần trường Đại Học Hoa Tranh ak.”

“À ra vậy! Thôi có khách vào rồi

chị đem tẩy đá lại cho người ta dùm em nhé!”

Nó nheo mắt -“ ok”

Qua hôm sau mọi chuyện vẫn thế,

có điều giữa nó và đứa em trai bất đắc dĩ này có thân hơn. Đang quét lá ở khu B

anh tiến đến cạnh nó hỏi nhỏ “ Chị có số điện thoại của ai mà

chưa có bạn trai không? Cho em xin đi.”

Nó thoát hụt hẫng tự nghĩ: “ Chị

em mà nó không xin số mình đi xin số gái chịu nổi không trời?”. Nghĩ thì nghĩ vậy

nhưng nó vẫn trả lời -“ ok e. Số điện thoại là 0165………5342”

“ Dạ! Em cám ơn chị nhé! Sau này

sẽ hậu tạ.”

Anh vừa đi vừa cười thầm “ Ngốc hết chỗ nói.”

Đến hôm sau, nó ngoan ngoãn làm

theo những gì mọi người dạy cố gắng không phạm sai lầm, mọi chuyện tưởng chừng

tốt đẹp khi đến ngày làm thứ 3. Sau khi dọn dẹp phần khu trực của mình xong nó

thấy Vân vẫn còn dọn dẹp 1 mình không ai giúp thấy vậy nó ngõ ý muốn giúp Vân

thì nó làm bể cả măm ly thủy tinh. Nguyên nhân cũng do lúc đó anh đang lau cột

đèn thấy nó anh lại trêu “ Chị ơi! Cái chị đó dễ thương

ghê. Em thích rồi đó nha!”

-“ Hì vậy em theo đuổi người ta.”

“ Nhưng mà chị đó lớn tuổi hơn em

không có hợp, e thích người nhỏ tuổi hơn cơ.”

-“ Em tuổi gì mà biết không hợp?”

“ Em tuổi Tuất ak. Tuất với hợi hợp

không chị?”

-“ Tuất với hợi….”

RẦM LEN KENG….

Nó chưa kịp nói hết câu thì khay

đựng ly trên tay nó trượt từ trên bàn xuống vỡ tan. Nó sợ quá òa khóc, những giọt

nước cứ thi nhau rơi xuống trên khuôn mặt ngốc nghếch kia làm tim anh đau nhói.

Sao anh lại cảm thấy khó chịu như vậy, cảm giác này cứ như chính anh là người

làm nó khóc vậy. Anh cứ đứng nhìn nó khóc, con mắt không cử động được đến nơi

nào trừ khuôn mặt của nó. Hiện giờ nó đang trong tình trạng vừa khóc vừa cố thu

nhặt những mãnh vụn thủy tinh làm tay nó chảy máu. Chị quản lý nghe tiếng động

mạnh hỏi lớn “ Ai làm bể ly?”

Nó cứ ấp a ấp úng mãi nói không

thành câu chỉ biết giơ tay thú nhận -“ Hức hức.. e……………….”

“ EM làm gì mà bể hết cả đống LY

THẾ HẢ? EM CÓ BIẾT MẤT BAO NHIÊU TIỀN KHÔNG?”

Cả quán chìm vào không khí tĩnh lặng,

nặng nề đến lạ lùng, nó chỉ biết cúi đầu xin lỗi rồi tiếp tục khóc. Anh đứng đó

quan sát nó từ nãy đến giờ sau đó vội đến nói đỡ cho nó trước quản lý rồi chạy

lấy dụng cụ thu gom những mãnh vụn kia. Anh nhìn thấy tay nó đang chảy máu, anh

muốn nắm lấy bàn tay ấy băng bó vết thương ngay nhưng anh không có can đảm. Anh

chỉ dám hỏi nó “ Chị có sao không?”

Nó nhìn anh như bắt gặp 1 người bạn

thân thuộc, chỉ mĩm cười khẽ lắc đầu đôi mắt vẫn cứ nhìn đăm đăm vào nơi xảy ra

sự cố khi nãy. Anh cố an ủi nó “Không có chuyện gì đâu. Mình về

thôi chị. Khuya lắm rồi!”

Nó gật đầu dắt xe ra về nhưng

trong lòng không khỏi thấp thỏm lo âu, anh thấy nó như vậy có ý định đưa nó về

nhưng nó từ chối. Nó quay sang xoa đầu anh 1 cái cười thật tươi rồi vẫy tay

chào tạm biệt -“ Chị về nhé nhok! Em ngủ

ngoan.”

“Chị cũng vậy nha!Mai gặp.”

Nhìn bóng nó khuất dần trên con

đường đã thưa dần xe cộ hẳn đi, anh cũng lên xe về phòng. Nhưng trong lòng anh,

hình bóng nó đã len lõi vào trái tim anh tự bao giờ mà ngay cả anh cũng không

biết.

Có lẽ……….. bắt đầu từ giây phút

tôi nhìn thấy em khóc…….. Huỳnh Kim Anh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.