Chương66: Thổ lộ thất bại

Hồ Hầu vương bị đánh

vỡ cả tim liền cảm thấy bắp thịt cả người co quắp, k** r*n một tiếng,

miệng sùi bọt mép rồi té xuống đất, luc này đột nhiên nổi lên một trận

gió yêu dị.

Vốn dĩ ông ta muốn liều mạng tranh đấu đến phút cuối

cùng nhưng Dạ Ly Lạc không cho ông ta cơ hội, trực tiếp tung một chưởng

đánh ông ta vỡ vụn.

Từng tảng thịt bay đầy đất, có tảng vẫn còn

động động, Dạ Ly Lạc lúc này mới hết sức vừa lòng khẽ cười một tiếng,

sau đó rất thong dong đi về phía Sài Hầu vương.

Ngọn lửa hỏa hồ

màu u lam phía sau hắn bùng phát, thiêu hủy toàn bộ những mảnh huyết

nhục khiến người ta phát nôn kia. Nhât thời khắp nơi vang lên tiếng kêu

bi thảm.

Nhược Ly đứng ở nóc nhà nhàm chán nhìn phía dưới, đột

nhiên khuôn mặt nàng trở nên căng thẳng, nhanh chóng vung nhuyễn tiên

lên, Ngân vũ chứa độc trong tay múa lượn như rắn, đánh thẳng vào mặt một tiểu yêu quái không biết sống chết đột nhiên lao ra.

Đồng thời,

chưởng lực của Dạ Lượng cũng đánh trúng hắn, cộng thêm bị trúng độc của

Nhược Ly chưa kịp kêu lên một tiếng đã hóa thành máu, bốc mùi hôi thối.

Những những tên tiểu yêu khác cho rằng bên này thế đơn lực bạc đang có ý định xông tới vừa thấy tình cảnh này đều quay đầu bỏ chạy, nhưng vẫn không

trốn thoát được.

Nhược Ly giương giơ tay lên thả một thứ bột màu

bạc xuống, Dạ Lượng cũng biết dụng ý của nàng, dùng gió yêu ma giúp

những thứ này bột trực tiếp bay tản ra, những tiểu yêu kia vừa bị dính

chất bột này đều gào khóc thảm thiết.

Chất bột đó trực tiếp chui

vào trong cơ thể của bọn chúng, lúc này chúng mới vỡ lẽ thứ bột đó chính là cổ trùng, trực tiếp vào thịt gm cn máu thịt của bọn chúng, bề

ngoài trông có vẻ không sao nhưng thật ra bên trong đã bị mục rỗng hết,

bị tàn phá đến cuối cùng chỉ còn bộ da yêu.

Nhược Ly lạnh lùng nở nụ cười nhìn những kẻ phản loạn, sau đó lạnh nhạt phân phó: "Dạ Lượng

hộ pháp, đem tất cả thứ này làm thành đèn lồng da yêu, còn Hồ hầu vương

và Sài hầu vương thì đem treo trên đất phong của bọn chúng, xem bọn

chúng còn ai dám làm loạn!"

Dạ Lượng trong nháy mắt tinh thần

tỉnh táo, trong lòng âm thầm tán thưởng, đây chính là biện pháp không

cần mất binh lực mà vẫn chấn nhiếp được tinh thần của đối phương, đồng

thời cũng khiến những kẻ không phục không dám thừa dịp lúc Dạ Ly Lạc

cùng Nhược Ly đi tìm Ngự Linh Châu mà gây sự.

Nhược Ly thu hồi

trường tiên, sau đó lạnh nhạt ngồi lên chiếc ghế do Dạ Lượng đưa tới,

nàng có chút ngẩn người nhìn thảm cảnh như địa ngục trần gian bên dưới.

Lại nói Dạ Mị bên kia lúc đánh nhau với Hồ hầu vương cũng bị thương nhẹ, vì điều này mà hắn cảm thấy thật xấu hổ, thật sự đã làm nhục danh tiếng

của tứ đại hộ pháp.

"Đưa Dạ Quỷ đi xuống chữa thương!" Dạ Ly Lạc

lạnh lùng nói, hắn đương nhiên nhìn thấy Dạ Quỷ bên kia đã bị thương,

nếu không cũng không lui xuống sau như vậy.

Khóe miệng hắn dâng

lên một nụ cười khát máu, thấy Dạ Võng cùng Báo Hầu vương đang đánh túi

bụi liền phóng một chưởng thẳng tới, Báo Hầu vương thấy vậy liền đưa tay ra đối đầu với chưởng phong của Dạ Ly Lạc.

Yêu lực khổng lồ dao

động khiến tất cả tử thi trên đất đều bay lên rồi nhanh chóng vỡ thành

bột, máu thịt be bét, Báo Hầu vương không địch lại được nên phun ra một

ngụm máu tươi, trực tiếp té xuống đất.

Dạ Ly Lạc mắt lạnh nhìn,

sau đó đưa tay kéo cánh tay của ông ta, nghe thấy tiếng k** r*n của ông

ta càng lớn khóe miệng hắn cũng tươi cười nhiều hơn.

Ánh mắt của

hắn đã biến thành màu đỏ, màu của máu, hắn thừng nhát từng nhát xé nát

Báo hầu vương thành nhiều mảnh vụn, trong kết giới lúc này chỉ thấy một

màu đỏ ngầu, thật sự rất ngê người.

Nơi đây thực sự biến thành

địa ngục trần gian, Dạ Ly Lạc vẫn một thân hồng y nổi bật, trên khuôn

mặt vẫn là vẻ dịu dàng nhưng sâu trong đôi mắt chỉ có sự lạnh lùng và

chết chóc.

Máu tanh làm cho người ta không nhịn được muốn nôn,

nhưng khi nhìn lại toàn bộ, Nhược Ly lại cảm thấy lạnh nhạt không có

quan hệ gì với nàng, mà Dạ Ly Lạc lại cảm thấy chưa đã ghiền.

. . . . . .

Nổi loạn cuối cùng cũng chấm dứt, nhưng khiến Nhược Ly có chút kinh ngạc là thân tín cuối cùng của Hồ Hầu vương lại khai ra Báo Hầu vương có quân

sư, nhưng ông ta đến chết cũng không chịu thừa nhận mình có ý đồ mưu

phản, hơn nữa người được gọi là đệ nhất mưu sĩ kia cũng không thấy đâu.

Bất quá cũng đã trừ đi ba mối họa lớn trong lòng, Nhược Ly cũng không muốn

suy nghĩ nhiều, dù sao việc cấp bách trước mắt vẫn là chuyện cùng Dạ Ly

Lạc đi tìm Ngự Linh Châu.

Nếu quả thật xảy ra chuyện gì ngoài ý

muốn, nàng sẽ diệt trừ toàn bộ những kẻ có ý đồ còn lại, đỡ cho nàng

phải phí tâm tư suy nghĩ, lãng phí thời gian của nàng.

Lúc này

toàn bộ Hầu gia của Yêu giới đều bị kinh sợ, toàn bộ gia tộc của những

yêu hầu vương kia đều bị Yêu Hoàng diệt trừ, những kẻ khác thấy vậy cũng không dám manh động, thế giới coi như tạm thời được yên tĩnh.

Với lại khi nhìn thấy mấy cái lồng đèn làm bằng da yêu quái cùng với thảm

trạng sau cuộc chiến ngoài thành, thật là không còn ai dám bộc lộ ý nghĩ không an phận.

. . . . . .

Thiên giới.

Thủ lĩnh ám vệ

ngã trong vũng máu, chưa kịp nói một giải thích đã bị g**t ch*t, hắn

toàn thân đẫm máu trợn to hai mắt, máu bắn tung tóe đầy đất.

Thiên đế thờ ơ đứng một bên nhìn, nhưng trên miệng vẫn là nụ cười ấm áp, đáng tiếc lại làm cho người ta cảm thấy lạnh thấu xương. Hắn bất mãn phất

tay một cái, người toàn thân đầy máu nằm trên mặt đất dần dần biến mất,

vĩnh viễn biến mất ở trên đời này.

Thiên đế không nghĩ lần hành

động này lại thất bại, không những không thương tổn được một cộng tóc

của Yêu Hoàng mà ngược lại còn tạo cho nàng cơ hội thanh trừ ba thế lực

phản động lớn, nhanh đến mức khiến ông ta phải líu lưỡi.

Ông ta

quả thực rất hứng thú, chẳng lẽ Yêu Hoàng này lợi hại như vậy sao? Theo

tin tức hồi báo, có thể khẳng định Yêu Hoàng này có chín phần là Nhược

Ly, ông ta xoa xoa tay rồi ngồi xuống ghế, không biết là đang suy tính

cái gì.

Hôm qua Yêu giới giăng kết giới khổng lồ khiến ông ta

không thể quan sát được tình hình, chỉ biết sau khi kết giới mở ra thì

Sài Hầu vương và Hồ Hầu vương đã bị phán tội danh làm loạn phạm thượng,

bị xử đến hài cốt không còn.

Ông ta vẫn cười dịu dàng, sau đó dần dần cười lớn rồi thấp giọng lầm bầm: "Ám vương, bổn tiên nhất định

khiến ngươi hối hận vì đã nhận củ khoai nóng bỏng tay đó."

. . . . . .

Nhược Ly quyết định cùng Dạ Ly Lạc sáng sớm ngày hôm sau sẽ đi Mê Vụ sâm lâm

tìm kiếm Ngự Linh Châu, Dạ Quỷ, Dạ Mị đều đã bị thương, cho nên nhất

định phải ở lại Hoàng Thành.

Mà Dạ Võng yêu lực hao tổn cũng

không nhỏ, vì vậy bị Dạ Ly Lạc thuận nước đẩy thuyền bắt ở lại Hoàng

Thành, đúng như dự tính ban đầu của hắn, chỉ mang theo một mình Dạ Lượng đi cùng.

Ánh trăng chiếu sáng vằng vặc, sau khi Nhược Ly giải

quyết các công việc tồn đọng mấy ngày nay xong liền đi tới cũng hậu

viện, nhìn thấy Dạ Ly Lạc ngồi ở trên ghế, một mình uống rượu ngắm

trăng.

Nhược Ly biết hắn nhất định biết nàng tới, nhưng không để ý tới nàng, điều này khiến nàng có chút ngoài ý muốn. Dưới ánh trăng, sắc mặt hắn lành lạnh, mặc dù dung mạo vẫn tuyệt mỹ như cũ nhưng trong mắt

kia thật lạnh lẽo, khiến người khác nhìn vào không khỏi rét run, giống

như sự tịch mịch trong ngàn vạn năm qua đều tập trung trong ánh mắt này.

Nhược Ly thấy hắn như thế, đột nhiên cảm thấy trong lòng đau đớn, giống như

có một bàn tay đang cấu từng nhát vào trái tim của nàng, sự đau đớn này

khiến nàng không nhịn được cau mày, Dạ Ly Lạc trong mắt nàng vốn bá đạo, phách lối, bất thường, tại sao lại có vẻ cô đơn như thế này?

Nàng lặng lẽ tiến đến ngồi xuống, sau đó đột nhiên lấy tay bịt mắt của hắn,

mang theo chút nghịch ngợm hỏi: "Đoán xem ta là ai?" Không khí bất giác

trở nên nhu hòa.

Dạ Ly Lạc đưa lưng về phía Nhược Ly khẽ cười một tiếng, sau đó thong thả ung dung để ly rượu xuống, đưa bàn tay hơi lạnh vỗ lên cánh tay Nhược Ly, hơi dùng lực một chút liền kéo nàng vào trong ngực.

"Dược của nàng đã chuẩn bị đầy đủ rồi sao?" Ngày mai phải

đến Mê Vụ sâm lâm, thật ra người mà Dạ Ly Lạc không yên lòng nhất chính

là Nhược Ly, mặc dù có Dạ Lượng thời khắc bảo vệ nàng nhưng hắn vẫn

không thể bảo đảm Nhược Ly sẽ không ra chuyện gì.

Nhược Ly cũng

nhìn ra lo lắng của hắn, nghịch nghich ngón tay của hắn. Lúc đầu vì nhàm chán, nhưng giờ càng xem càng cảm thấy đẹp mắt, lại đưa ngón tay điểm

điểm ngón tay hắn, trong lòng nàng không khỏi buồn bực, Dạ yêu nghiệt

này tại sao cái gì cũng tốt vây.

"Thế nào? Lại bị gia mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi hả?" Dạ Ly Lạc cười trêu ghẹo, hiển nhiên cũng

không hi vọng nàng trả lời, mà thần sắc cô đơn vừa rồi đã biến mất như

chưa từng xuất hiện.

Vậy mà Nhược Ly lại ngoan ngoãn gật đầu,

không chút e dè trả lời: "Đúng vậy, Lạc hoàn mỹ đến mức khiến bổn hoàng

cũng phải ghen tỵ!"

Nhược Ly nghiêm túc nói, cứ như thể một Đế Vương gặp được người hoàn mỹ hơn mình thì sinh lòng ghen tỵ, có cảm giác hơi khoe mẽ.

"À. . . . . ." Dạ Ly Lạc bật cười, ôm lấy Nhược Ly, bóng đêm tốt đẹp như

thế, lại có mỹ nhân trong ngực, không biết cuộc sống như vậy có thể kéo

dài mãi về sau không?

Dạ Ly Lạc cảm thấy cũng đến lúc nên dò xét

thử tâm ý của Nhược Ly rồi, dù sao sau khi lấy được Ngự Linh Châu, nàng

liền có thể tu luyện, thân thể cũng sẽ lớn nhanh hơn, đến lúc đó đã

không còn là hài tử nữa.

"Tiểu Nhược Ly, sau này nàng có muốn

thành thân không?" Dạ Ly Lạc thản nhiên hỏi, giống như chỉ tùy tiện hỏi

vậy nhưng hắn cảm giác trái tim mình đang đập bùm bùm trong lồng ngực.

Nhược Ly đang vùi đầu trong ngực hắn thoảng ngẩn ra, có chút không nhịn được

muốn bật cười thành tiếng, nhưng nàng vẫn giả bộ nghiêm mặt, "Tất nhiên

rồi, đến lúc đó tìm một nam nhân dáng dấp không tệ, đối với ta không

tồi, cho hắn đến ở rể hoàng gia!"

". . . . . ." Dạ Ly Lạc cảm

thấy mình có thể đáp ứng được hai điều kiện trước, nhưng còn điều kiện

cuối cùng, muốn hắn ở rể, chậc chậc, hắn hơi cảm thấy thẹn thùng.

Vừa định lên tiếng lại cảm thấy Nhược Ly gắt gao lôi kéo ống tay áo của

hắn, trong nháy mắt xúc cảm trong ngực cũng lạnh lẽo, hắn có chút kinh

ngạc cúi đầu xem xét, Nhược Ly vẫn vùi ở trong ngực hắn, nàng khổ sở

giãy giụa nhắm hai mắt, ngay cả hô hấp cũng khó khăn.

Dạ Ly Lạc

lập tức hốt hoảng, mặc dù trên mặt không biểu hiện nhưng trong mắt kia

đã xuất hiện sự hoảng sợ, hắn vội vàng quát một tiếng gọi Dạ Mị, đồng

thời sai Dạ Lượng gọi lão quái đến.

Dạ Mị chạy đến trước tiên,

hắn vốn đang ở trong chăn vui vẻ lại nghe thấy tiếng rống giận của Dạ Ly Lạc, hắn lập tức chạy vội qua nên y phục có vẻ xốc xếch, thật là đau

lòng mà.

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của Nhược Ly, liền biết sự

việc nghiêm trọng, hắn vội vàng điểm mấy đại huyệt trên người nàng, cũng chỉ có thể tạm thời ngăn chặn khí lạnh không chạy tán loạn trong thân

thể nàng.

Dạ Ly Lạc thấy hô hấp Nhược Ly đã trở nên vững vàng,

bất quá mặt mũi của nàng vẫn rất khổ sở, hốt hoảng quay đầu hỏi: "Đây là thế nào?"

Dạ Mị chỉ am hiểu dùng độc, đối với phương diện này

hắn cũng không hiểu biết nhiều, hắn cúi đầu nhìn một lát rồi mới đắn đo

nói: "Là do hàn độc của Ngân xà lưu lại, giờ còn chưa dùng Ngự Linh Châu để giải trừ nên tái phát."

Dạ Ly Lạc nghe vậy chợt nhớ tới lời

lão quái đã nói, mỗi khi gặp mồng một mười lăm, hàn độc sẽ phát tác, mà

hôm nay, hắn nhìn ánh trăng sáng bên ngoài, đúng là ngày mười lăm.

"Lão thần. . . . . ." Lão quái còn chưa nói hết, Dạ Ly Lạc đã đưa tay tóm lấy lão, "Xem xem, nhanh tìm cách chữa cho nàng!"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.