Chương 481: Đồ Không Có Tiền đồ.
Vì đi với tư cách là cố vấn ngoại ngữ để hướng dẫn, nên Tô Uyển đã tháo hết vòng vàng, nhẫn vàng và hoa tai vàng ra. Cô còn đặc biệt đến bách hóa tổng hợp mua một chiếc áo khoác dạ màu cam, phối cùng quần ống rộng lót nỉ màu đen, dưới chân là đôi giày da nhỏ cao năm phân. Mái tóc đen nhánh dày dặn được rẽ ngôi giữa, xõa tung trên vai, để lộ vầng trán thanh tú và đôi lông mày lá liễu.
Cả người cô toát lên vẻ dịu dàng mà tri thức, đúng chuẩn khí chất “trong bụng có chữ ắt tự cao sang”. Sẽ không ai vì thấy cô trẻ tuổi hay non nớt, mà nhìn vẻ ngoài rồi nghi ngờ năng lực của cô cả.
Tô Hiểu Tuệ đứng trước cửa sổ trên lầu, nhìn chiếc xe Jeep từ từ lăn bánh ra khỏi đại viện quân khu. Tô Uyển ngồi bên cửa sổ xe trông thật tự tin và rạng rỡ, tỏa ra khí chất kinh diễm, sống động của nữ chính phim Hồng Kông, xen lẫn sức sống độc lập và phóng khoáng, cực kỳ mê người và có phong cách riêng.
Tô Hiểu Tuệ nghiến răng thật chặt, bàn tay túm lấy tấm rèm cửa màu xanh ra sức siết mạnh, hận không thể xé rách nó ra. Trong lòng cô ta đố kỵ đến phát điên, nhưng đồng thời lại mong chờ giây phút đến đoàn văn công, khi đối tượng của mình nhìn thấy Tô Uyển sẽ bị kinh diễm và thu hút sâu sắc, để rồi sau đó càng yêu cô ta đến chết đi sống lại hơn.
Bất kể cô ta đưa ra yêu cầu gì, thì đối tượng của cô ta cũng sẽ đồng ý. Thậm chí, vì cô ta mà anh không tiếc lời cãi lại cả bề trên.
Thế nhưng cô ta cũng thực sự rất hận, tại sao cô ta và Tô Uyển cùng một cha mẹ sinh ra, mà cô ta cùng lắm chỉ được coi là tiểu gia bích ngọc, còn Tô Uyển lại có thể xinh đẹp rạng ngời như một minh tinh điện ảnh! Thật là quá bất công!
Bây giờ cô ta chỉ hy vọng, Tô Uyển có thể thuận lợi từ đoàn văn công trở về, mà không bị phát hiện ra bất kỳ sơ hở nào.
Thời gian căn chuẩn đến từng li từng tí. Khi xe đến cổng đại viện quân khu, vừa vặn bắt gặp đoàn xe thị sát của Quân ủy.
Ở cấp bậc như Hoắc Kiến Quốc, mỗi khi xuống các quân khu cấp dưới thị sát, trước sau đều có không ít người hộ tống. Tính cả xe của Tô Uyển, tổng cộng có năm chiếc xe cùng hướng về phía Đoàn văn công Tổng cục Chính trị Quân khu Bắc Bình.
Đến cổng Tổng cục, Đoàn trưởng Tiết của đoàn văn công đã dẫn theo các cán bộ cốt cán đứng chờ sẵn.
“Thủ trưởng, các tiết mục cho buổi biểu diễn văn nghệ mừng xuân, chúng tôi đã tập luyện được một tháng rồi. Đồng thời, tôi cũng biên đạo thêm hai điệu múa mới, nhưng chưa biết điệu nào sẽ phù hợp hơn với những bài hát chuẩn bị cho các chiến sĩ, rất mong Thủ trưởng có thể cho ý kiến ạ.”
Đoàn trưởng Tiết vốn xuất thân từ ngành Kinh kịch. Dù đã ngoài bốn mươi nhưng làn da và độ dẻo dai của cơ thể vẫn được giữ gìn rất tốt, ngay cả nếp nhăn nơi khóe mắt cũng rất ít, hoàn toàn không mang lại cảm giác của một người phụ nữ trung niên. Khí chất của bà hiên ngang, tinh thần phấn chấn, ánh mắt sáng rực, toát lên phong thái đặc biệt của một nhà nghệ thuật múa chuyên nghiệp.
Dáng người của bà cũng rất cao ráo, ít nhất phải tầm một mét bảy.
Thần thái của Hoắc Kiến Quốc vẫn rất bình ổn, ánh mắt mỉm cười lướt qua các diễn viên đang đứng xếp hàng chỉnh tề trong phòng tập của đoàn văn công, ông khẽ gật đầu với Đoàn trưởng Tiết: “Một điệu múa có thể khiến Đoàn trưởng Tiết phải khổ tâm không biết chọn lựa thế nào, chứng tỏ cả hai đều có nét đặc sắc riêng. Nghệ thuật vừa phải chuyên nghiệp, vừa phải gần gũi với quần chúng, tác phẩm cuối cùng có thể lay động được người chiến sĩ mới là tác phẩm tốt.”
“Ý kiến của tôi không đại diện cho ý kiến của toàn thể chiến sĩ, nên để mọi người cùng đánh giá thì hơn.”
“Được ạ.” Đoàn trưởng Tiết mỉm cười gật đầu lia lịa. Đối mặt với vị lãnh đạo cấp cao như Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân ủy, lại có cả Quân trưởng và Chính ủy đi cùng, bà hoàn toàn không hề tỏ ra nao núng.
Tiếp đó, bà hạ lệnh cho các diễn viên đang đứng xếp hàng giải tán, để chuẩn bị bắt đầu buổi tổng duyệt.
“Đồng chí Tô, lại đây. Cháu là cố vấn ngoại ngữ chú đặc biệt mời đến, lát nữa phần giới thiệu chương trình bằng tiếng nước ngoài, có vấn đề gì thì cháu hãy kịp thời đề xuất nhé. Buổi phát thanh biểu diễn văn nghệ mừng xuân hướng ra quốc tế lần này, có ý nghĩa vô cùng quan trọng, chúng ta phải gửi lời chào đến toàn thể đồng bào Hoa kiều trên thế giới, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót.”
Hoắc Kiến Quốc nghiêng người, vẫy tay gọi Tô Uyển đang đứng phía sau các vị lãnh đạo.
Lúc này, Tô Uyển, người nãy giờ vẫn luôn lặng lẽ và điềm tĩnh đi phía sau, mới từ cuối đám đông bước lên phía trước. Đôi giày da cao gót nhỏ dưới chân cô, giẫm lên sàn gỗ chuyên dụng của phòng tập múa, phát ra những tiếng “cộp, cộp” thanh thúy.
Bất ngờ bị nhiều ánh mắt đổ dồn vào, Tô Uyển vẫn ưỡn thẳng lưng, không hề có một động tác nhỏ nào thể hiện sự rụt rè hay e thẹn. Cô mỉm cười rạng rỡ, cử chỉ hào phóng, bước đi kiên định đến trước mặt Hoắc Kiến Quốc.
Gương mặt trẻ trung thanh tú, nhưng lại sở hữu khí chất vững vàng đến vậy, quả thực là điều hiếm thấy.
Đoàn trưởng Tiết nhìn Tô Uyển đi lướt qua cạnh mình, ánh mắt thoáng chút ngẩn ngơ.
Hôm qua, đứa cháu trai của bà đã năn nỉ suốt cả ngày, vì muốn hôm nay đến đoàn văn công lén thăm bạn gái. Bà đã thẳng thừng từ chối ngay lập tức; vào một ngày quan trọng khi các lãnh đạo Quân ủy đến thị sát, làm sao có thể cho phép thân nhân vào trong. Hơn nữa, bà lại càng không tin cô bạn gái mà nó quen qua thư từ, lại có thể đến được Đoàn văn công của Tổng cục Chính trị này.
Cho đến khoảnh khắc Tô Uyển xuất hiện, cô hoàn toàn giống hệt người trong bức ảnh đối tượng mà cháu trai bà đã cho xem, thậm chí ngoài đời cô còn xinh đẹp và khí chất gấp trăm lần trong ảnh. Sự điềm tĩnh, tự tin và rạng rỡ này, nhìn qua là biết đã được nuôi dưỡng trong môi trường giáo dục cao cấp từ nhỏ, cũng như phải trải qua quá trình rèn giũa kỹ lưỡng mới tạo nên được.
Đã vậy, cô còn là cố vấn ngoại ngữ, do đích thân Chủ nhiệm Quân ủy Hoắc mời tới. Năng lực chắc chắn phải xuất chúng, đồng thời quan hệ và bối cảnh cũng không hề tầm thường.
Đứa cháu trai suốt ngày chỉ biết cười hì hì ngốc nghếch của bà, vậy mà lại thông qua hình thức kết bạn qua thư trên tạp chí, tìm được một đối tượng ưu tú, tài hoa và có bối cảnh quân đội thâm hậu đến thế này sao!
Đoàn trưởng Tiết kinh ngạc đến mức chớp mắt liên tục mấy cái, ánh mắt không rời khỏi người Tô Uyển lấy một giây. Không chỉ riêng Đoàn trưởng Tiết, mà những diễn viên khác của đoàn văn công, đang vào phòng thay đồ phía dưới sân khấu, cũng vén rèm lên, lén lút quan sát nữ đồng chí trẻ tuổi duy nhất trong đoàn thị sát này.
“Ai vậy nhỉ?”
“Tôi nhìn cứ như diễn viên trong phim Hồng Kông ấy. Còn xinh đẹp hơn cả các cô gái trong đoàn văn công mình nữa.” Một nam binh sĩ văn nghệ phụ trách diễn tấu trầm trồ.
“Cô ấy là con gái của Thủ trưởng Hoắc sao? Nhìn qua thì tuổi tác chắc cũng tầm như chúng mình thôi, không biết tiếng Anh có nói lưu loát lắm không?”
“Những người dẫn chương trình cho buổi biểu diễn văn nghệ mừng xuân lần này, đều là những người xuất sắc nhất được tuyển chọn từ các đoàn đấy.”
“Mặc dù họ không chuyên về ngoại ngữ, nhưng đã luyện lời dẫn chương trình thuộc làu làu rồi, phát âm chuẩn y như phát thanh viên trên đài luôn.”
Mấy nữ binh sĩ văn nghệ xì xào bàn tán.
Trong ấn tượng của họ, người được lãnh đạo cử đến chỉ đạo, chắc chắn phải là giáo sư của một trường đại học nào đó, hoặc là chuyên gia đã làm việc trong ngành ngoại ngữ mười mấy năm, tuổi tác cũng phải xấp xỉ Đoàn trưởng Tiết nhà họ. Kết quả là gương mặt này lại trẻ trung đến vậy.
“Các cậu nói gì thế? Con gái Thủ trưởng Hoắc sao lại mang họ Tô được, vả lại Thủ trưởng Hoắc chỉ có hai người con trai thôi.” Một nữ binh sĩ văn nghệ trước đây từng sống trong đại viện quân khu lên tiếng.
“Một trong hai người con trai đó các cậu cũng nghe danh rồi đấy, chính là Lữ đoàn trưởng Hoắc của quân khu chúng ta, vẫn luôn độc thân khiến Tư lệnh cũng phải đau đầu. Dạo trước ông ấy còn đi khắp nơi thu thập thông tin của các đồng chí nữ, để sắp xếp xem mắt cho Lữ đoàn trưởng Hoắc nữa kìa.”
Đây là chuyện cô ta nghe lỏm được vào tuần trước, khi Tư lệnh cử người đến hỏi Đoàn trưởng Tiết, xin thông tin của các đồng chí nữ trong đoàn văn công.
“Vậy đồng chí Tô này liệu có phải là…” Một người lên tiếng đoán mò.
“Làm sao có thể chứ? Tôi thấy cô ấy năm nay còn chưa đến hai mươi, tuổi còn nhỏ quá, chắc là vẫn còn đang đi học thôi.”
“Tán dóc cái gì đấy? Còn không mau đi thay quần áo đi?” Đoàn trưởng Tiết sau khi thoát khỏi cơn kinh ngạc, liền nở một nụ cười, thấy các diễn viên đang nấp dưới sân khấu nhìn trộm, bà liền thúc giục họ nhanh chóng vào hậu trường trang điểm.
Trước lúc khép cửa lại, Đoàn trưởng Tiết vẫn không kìm lòng được mà ngoái đầu nhìn Tô Uyển thêm lần nữa, lúc này cô đang ngồi ngay phía sau Chủ nhiệm Quân ủy Hoắc.
Bà thầm phỏng đoán, rốt cuộc Tô Uyển và Thủ trưởng Hoắc có quan hệ gì, hay là gia đình hai bên có mối thâm giao thế nào? Là con gái của đồng đội cũ? Hay là cháu gái của vị lãnh đạo lão thành nào đó? Đoàn trưởng Tiết nhanh chóng rà soát một lượt trong đầu, xem có vị lãnh đạo quân đội nào họ Tô hay không.
“Báo cáo, Lữ đoàn trưởng Hoắc nói có việc cần báo cáo với Chính ủy quân khu ạ.” Cậu cảnh vệ từ bên ngoài bước vào, nói với Hoắc Kiến Quốc.
Từ Lữ đoàn Pháo binh của bọn họ, lái xe đến Đoàn văn công Tổng cục Chính trị ít nhất cũng mất hai mươi phút, đó mà là đi báo cáo công tác sao? Rõ ràng là nhắm thẳng vào cô vợ nhỏ của nó mà đến thì có.
Mới có ba ngày không gặp vợ mà đã thiếu kiên nhẫn đến thế rồi. Không có điều kiện cũng phải tự tạo ra điều kiện để mà gặp mặt. Đúng là đồ không có tiền đồ!
Hoắc Kiến Quốc hừ lạnh một tiếng, liếc mắt về phía Hoắc Kiêu Hàn đang đứng bên ngoài cửa sổ.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
