Chương 227

Cậu nhân viên bị gạt tay, lại trưng ra vẻ mặt rất “đểu” đưa chai nước ngọt trở lại: “Thưa ngài, nếu thích uống thì có thể uống thêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút nữa, yên tâm, nhà vệ sinh của Cung Thiếu nhi rất kiên cố, không cần lo lắng tình trạng bị tắc lại xảy ra lần nữa đâu.”

Cậu ta một vạn lần không muốn đưa thứ nước ngọt ngon như vậy cho người Nhật uống nhưng sau khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe xong “lịch sử huy hoàng” của Shotaro, cậu ta rất sẵn lòng góp phần làm hắn thêm tức tối.

“Không, không, không.” Nguyễn Hiện Hiện nháy mắt với Myron đang đứng sát bên mình rồi quay sang Shotaro: “Bịa đặt? Bịa đặt cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì? Chẳng lẽ ông không vì tham ăn mà bị tiêu chảy, hay là ông không dùng hết sạch giấy vệ sinh?”

Màn đối đầu của hai người, thông qua phiên dịch của xưởng nông cụ, được dịch lại từng chữ cho mọi người nghe, phải hứng chịu đủ loại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ánh mắt xung quanh và những lời xì xào bàn tán, Shotaro tức giận hít sâu một hơi rồi nhanh chóng kiềm chế lại cảm xúc.

Hắn thản nhiên nhận lấy chai nước ngọt mà cậu Lưu cố tình đưa để chọc tức hắn, đặt lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ môi nhấp nhẹ một cái rồi đặt sang một bên, rõ ràng là sẽ không đụng đến nữa.

Ai cũng biết Hoa Quốc rất coi trọng tiết kiệm, hành vi này rõ ràng là đang khiêu khích. Cậu Lưu cùng hai cô gái trẻ đứng sau lưng quả nhiên đã bị hành động của hắn chọc tức.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hốc mắt một cô gái đã đỏ lên, đó là nước ngọt vị cam, nhà cô ấy đông con, thường một chai nước ngọt bảy chị em phải chia nhau, mỗi người chỉ được một ngụm nhỏ.

Cả một chai thủy tinh như vậy bị tên quỷ con lãng phí, cô ấy vô cùng tức giận nhưng lại không thể nói gì, trước khi đến đây chủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiệm đã dặn là tuyệt đối không được đối xử chậm trễ với khách nước ngoài, cô chỉ cảm thấy vừa phải nhẫn nhịn lại vừa uất ức.

Nguyễn Hiện Hiện ghé sát vào tai cô gái nói nhỏ vài câu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi mắt to của cô gái sáng lên: “Có thể sao ạ?”

Nguyễn Hiện Hiện “ừm” một tiếng: “Cứ nói là tôi dặn.” Nhận được câu trả lời chắc chắn, cô gái rảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bước hòa vào đám đông, nhìn theo bóng lưng vừa biến mất, Shotaro bỗng có một linh cảm không lành.

Quả nhiên, ngay lúc Nguyễn Hiện Hiện và Myron bắt đầu thì thầm trao đổi, loa phát thanh của Cung Thiếu nhi vang lên một giọng nữ ngọt ngào: “Đây là trung tâm chỉ huy triển lãm, đây là trung tâm chỉ huy triển lãm, chào buổi sáng quý vị khách quý,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau đây xin chen ngang một thông báo: Vì hành vi lãng phí của ngài Kato Shotaro, mời ngài nhanh chóng đến trung tâm chỉ huy để nộp phạt, nếu không, phía chúng tôi sẽ tiến hành trục xuất ngài. Xin thông báo lại lần nữa, mời ngài Kato Shotaro...”

Thông báo dùng bằng tiếng Anh, vì vậy phần lớn khách nước ngoài có mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều nghe hiểu, họ đều lộ ra ánh mắt tìm kiếm hoặc kinh ngạc.

Sắc mặt Shotaro cuối cùng cũng biến đổi, hắn không ngờ chỉ một chai nước ngọt nhỏ mà lại kinh động đến cả cấp trên. Hắn bị đẩy vào tình thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiến thoái lưỡng nan, chai nước ngọt nhỏ trên bàn bỗng trở thành củ khoai lang nóng phỏng tay, bây giờ một hơi uống cạn liệu có còn kịp không?

Hắn tức quá hóa cười, vặn hỏi: “Nguyễn! Thói quen ăn uống của tôi chỉ là không thô lỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như các người mà thôi, nâng nó lên thành lãng phí, thậm chí thông báo qua loa phát

thanh, có phải là hơi quá rồi không?” Hắn quay sang Myron: “Anh thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi đấy, ngay từ đầu, chính là cô ta đang nhắm vào tôi.”

“Cô Nguyễn...” Myron đương nhiên nhìn ra được sự nhắm đích và cố tình của Nguyễn Hiện Hiện nhưng dù sao Shotaro cũng đã giúp gã ta nên gã ta muốn đứng ra làm người hòa giải. Nhưng Nguyễn Hiện Hiện lại xua tay, nói thẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thừng: “Đảo quốc đã làm gì với Hoa Quốc, tin rằng không cần tôi phải nói nhiều. Vừa gặp mặt đã không cho hắn mấy cái bạt tai, đã là chút khoan dung và lịch sự hiếm hoi còn sót lại của tôi rồi.”

Nghe vậy, Myron đành nuốt những lời định nói trở lại vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bụng, ném cho Shotaro một ánh mắt “Tôi cũng đành chịu”.

Thấy từ xa có một đội đeo băng tay đỏ đang đi về phía này, Shotaro cười lạnh: “Được, hay lắm, chẳng phải chỉ là chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiền phạt thôi sao, quả nhiên là một “nước lớn” chuyên ăn cám nuốt rau, Kato tôi hôm nay đã được mở mang tầm mắt.”

Nguyễn Hiện Hiện không hề tức giận: “Ông nói không sai chút nào, chúng tôi đất đai rộng lớn, tài nguyên phong phú, chỉ đào rau dại thôi cũng đủ nuôi sống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mấy trăm triệu dân. Không giống như cái đảo quốc bé bằng bàn tay nào đó, chỉ có thể dựa vào xâm lược và “nhận cha nuôi” để sống qua ngày.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.