Chương 183

Còn bây giờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì...

Trong lòng cô “chậc chậc” mấy tiếng, vẻ mặt thì ngây thơ vô tội: “Xin lỗi lãnh đạo,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi chuẩn bị vì lô nguyên liệu áo chống rét này mà về thôn ấp vịt đây.”

Sự thất vọng lướt qua đáy mắt Giả Vĩnh Quân, ông ấy lại quay sang Mộc Hạ: “Còn cô thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao? Có trình độ cơ khí cao như vậy, chẳng lẽ cô muốn về thôn sửa máy kéo à?”

Mộc Hạ: “Tôi chuẩn bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về thôn nuôi vịt.”

Thấy Giả Vĩnh Quân nhìn sang mình, Trần Chiêu Đệ căng thẳng nuốt nước bọt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói năng cũng hơi lắp bắp: “Tôi, tôi về thôn vặt lông vịt ạ.”

Quả nhiên, không xử lý được con cừu đầu đàn thì hai người còn lại cũng chẳng thèm suy nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng ông ấy vẫn bị mấy lý do họ đưa ra làm cho tức cười, chỉ tay ra cửa “Ra ngoài.”

“Ồ!” Bộ ba như hình với bóng ngoan ngoãn xếp hàng đi ra cửa, người đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra hết rồi, Nguyễn Hiện Hiện lại bám khung cửa, thò nửa cái đầu vào.

“Lãnh đạo, tôi nói thật đấy, việc sản xuất máy ấp trứng gà con,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đại đội chúng tôi sẽ trở thành lứa thí điểm đầu tiên.

Không phải ông coi trọng tôi rồi sao, chuyện khác không nói, thịt gà thịt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vịt mà nhà ăn của tỉnh Ty cần cứ giao cho tôi, thế nào?”

Trang trại chăn nuôi còn chưa thấy đâu, mà đã tìm được khách hàng rồi? Giả Vĩnh Quân bật cười, tuy không thể thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về dưới trướng mình nhưng sự cống hiến và năng lực của ba nữ đồng chí là điều mọi người đều thấy rõ.

Ông ấy xua xua tay: “Đợi trang trại chăn nuôi của cô xây xong rồi thì hẵng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến tỉnh Ty tìm bên thu mua ký kết số lượng cung ứng cụ thể.”

Đây xem như là đồng ý rồi, Nguyễn Hiện Hiện vội vàng nịnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nọt vài câu, tâm tư vừa chuyển, cô lại cười hỏi “Vậy xưởng của thôn chúng tôi, nếu công xã không đồng ý hoặc cố ý gây khó dễ, tôi có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ báo danh của ông ra không? Ông xem, cho tôi số điện thoại văn phòng có tiện không ạ?”

“Đồ khỉ con nhà cô đúng là quen thói được đằng chân lân đằng đầu!” Giả Vĩnh Quân cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắng nhưng vẫn cầm giấy bút trên bàn lên viết số điện thoại văn phòng của mình.

Nguyễn Hiện Hiện vội vàng đưa hai tay nhận lấy mẩu giấy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gấp lại bỏ vào túi rồi vỗ vỗ mấy cái.

Nhìn cái dáng vẻ tưng tưng tưng tưng của cô nàng rời khỏi phòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họp, cánh cửa lại đóng lại, Giám đốc Điền ngạc nhiên nhướng mày “Thủ đoạn của ông từ bao giờ mà ôn hòa thế? Thật không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giống phong cách hành xử thường ngày của lão Giả ông.”

Con cáo già này là một “nhân tinh” đúng nghĩa, cấp dưới thì có thể chan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hòa như anh em, cấp trên đến Phong Quảng cũng phải nể mặt mấy phần.

Ông ấy muốn người mà cần gì phải vòng vo như vậy? Chỉ cần báo xuống dưới một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng, điểm thanh niên trí thức chẳng phải sẽ vội vàng hai tay dâng người lên sao?

Giả Vĩnh Quân lộ vẻ bất đắc dĩ, ông ấy không muốn chắc? Mấu chốt là Phong Quảng xem xong tiến độ hội chợ triển lãm lần này, đã điểm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ danh áo chống rét và máy ấp trứng gà con là dự án trọng điểm của tỉnh Hắc tham gia Hội chợ Giao thương Quảng Chu năm nay.

Ông ấy tuyệt đối không thừa nhận mình đã bị “thằng điên họ Phong” kia cảnh cáo, chỉ cười đầy ẩn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý: “Chim chóc cần thả về rừng mới có thể tiếp tục tạo ra giá trị cho tự nhiên.”

“Nhốt trong lồng, sẽ chỉ mài mòn đi sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoang dã, biến thành vật để ngắm.”

Giám đốc Điền nghĩ cũng phải, liền không nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiều nữa, chuyển sang bàn chuyện khác.

...

Đại đội Bình Đầu, kế toán Tôn nhìn Đại đội trưởng từ lúc gác điện thoại xong,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả người cứ là lạ, chắp tay sau lưng đi qua đi lại, tò mò hỏi “Cái cây gậy khuấy phân đó lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gây họa ở tỉnh thành à?”

Bước chân đang bồn chồn của Hướng Hồng Quân khựng lại, ông nắm tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đấm vào lòng bàn tay kia: “Cú khuấy phân này tốt đấy.”

Năm nay vì mưa lớn, hoa màu vừa trồng xuống đã bị ngập nước không ít, gieo trồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại thì cũng qua mất mùa vụ tốt nhất, thu hoạch không biết sẽ thế nào.

Nộp xong lương thực công, sợ là mùa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đông năm nay sẽ khó sống.

Điện thoại của nữ thanh niên trí thức Nguyễn cứ như một cơn mưa đúng lúc, không khỏi khiến ông nhớ đến người đồng đội cũ tình cờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gặp ở huyện cách đây không lâu, hai người tán gẫu, đối phương từng tiết lộ tỉnh thành đang có ý định hỗ trợ kinh tế.

Hướng Hồng Quân từng đi lính, từng kinh qua chiến trận, đấu đá mưu mô có thể không bằng mấy vị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đại đội trưởng khác nhưng trải nghiệm của ông đã định sẵn tầm nhìn cao hơn người thường rất nhiều.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.