Chương 177

Hương thơm lượn lờ, cà phê thêm bột kem, Nguyễn Hiện Hiện bưng ly lên nhấp một ngụm, tấm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tắc khen ngợi tay nghề của cô gái nhỏ, khen đến mức mặt cô ấy đỏ bừng lên.

Bên này bọn họ đang vui vẻ nói cười, bàn bên cạnh đột nhiên vọng đến tiếng khóc, cuộc trò chuyện vui vẻ bỗng dưng dừng lại, nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo hướng âm thanh thì ra là bàn của các cô nhân viên quầy, có một đồng chí nữ đột nhiên gục mặt xuống bàn khóc.

“Tiểu Vân, không trách cậu, rõ ràng là có kẻ ỷ thế làm càn, chuyện không biết xấu hổ làm nhiều rồi, cướp đồ của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người khác cũng không thấy hổ thẹn.” Nói xong liền trừng mắt lườm về bên này, Nguyễn Hiện Hiện chớp chớp mắt, ngơ ngác.

Cô gái pha cà phê thò nửa người ra khỏi cửa sổ, ghé sát tai Nguyễn Hiện Hiện nói nhỏ: “Người khóc tên Tiểu Vân, hôm nay phụ trách đi theo Diana, trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình huống khách nước ngoài đã bày tỏ rõ ý muốn, suýt nữa là bị ả làm hỏng chuyện, cẩn thận chút, không khéo lại giận cá chém thớt sang cô đấy.”

Tiểu Vân lau nước mắt, ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên lắc đầu với bạn: “Lệ Lệ, đừng nói vậy, là do năng lực của tôi không đủ, không trách người khác. Chỉ là vừa nghĩ đến không lấy được tiền thưởng, tiền thuốc men của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bà nội không biết trông vào đâu, trong lòng tôi lại thấy rất khó chịu. Tin chắc đồng chí nữ kia nhất định cũng là gia đình có khó khăn, bất đ* nên mới cướp mất đơn hàng của Diana từ trong tay tôi.”

“Sao tôi thấy cô ta nói chuyện cứ kỳ kỳ thế nào ấy?” Nguyễn Hiện Hiện rỉ tai cô gái pha cà phê. Không trách cô không hiểu chiêu trò của bạch liên hoa, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em họ cũng thuộc kiểu này nhưng ả ta quen thói giương oai diễu võ trước mặt cô, kiểu âm dương quái khí và bạch liên hoa vẫn có khác biệt rất lớn.

Cô cực kỳ hứng thú bưng ly cà phê đi đến bàn mấy người họ ngồi xuống, chớp mắt với Tiểu Vân bằng giọng điệu sùng bái: “Cô lợi hại thật,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm sao biết nhà tôi có khó khăn? Ông nội tôi trúng gió liệt giường ị đùn ra quần, còn bà nội cô thì sao? Cũng ị đùn à?”

Tiểu Vân:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Mọi người:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Bàn giáo viên bên cạnh có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người bật cười thành tiếng.

Sắc mặt tái nhợt của Tiểu Vân bỗng chốc đỏ bừng, nhất thời không biết nên bày ra vẻ mặt gì, ả vội nắm lấy bàn tay nhỏ của Nguyễn Hiện Hiện đang đặt trên bàn, lắc đầu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Cô không cần phải như vậy, không thể vì biện giải mà nguyền rủa người lớn tuổi, muốn đơn hàng tôi nhường cho cô là được, tôi, tôi sẽ tự nghĩ cách khác, tôi không sao.”

Mấy lời này nói ra khiến bạn bè xung quanh đều thấy xót xa cho ả, một cô gái tốt biết bao, ngày thường ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỗ làm bị khách nước ngoài trêu chọc chịu ấm ức thì thôi, đến đây còn bị đồng bào của mình bắt nạt.

Đồng chí nữ tên Lệ Lệ bất bình thay ả, đập bàn một cái, trừng mắt giận dữ nhìn Nguyễn Hiện Hiện: “Cô có quá đáng quá không? Có biết khoản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiền thưởng của Diana quan trọng với Tiểu Vân thế nào không? Tự mình không có tay hay không có mồm, cứ phải cướp của người khác mới vui à?”

Các cô ta đi theo sau khách nước ngoài cùng về khách sạn, đương nhiên đã thấy màn thể hiện vừa rồi của Nguyễn Hiện Hiện. Không chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dụ dỗ Diana bỏ rơi Tiểu Vân để tìm cô, mà còn dùng vài ba câu kích động cảm xúc của toàn bộ khách nước ngoài.

Nếu không phải trước khi đến huấn luyện, cấp trên đã nghiêm cấm nội bộ đấu đá, các cô ta đã sớm đi tìm cô đòi công bằng rồi, rõ ràng là có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ năng lực, lại đều là đồng chí cách mạng, giúp Tiểu Vân một chút thì đã sao? Hại Tiểu Vân chỉ dám đợi khách nước ngoài đi rồi mới khóc thút thít.

Nguyễn Hiện Hiện không thèm để ý đến ánh mắt giết người của cô nàng tên Lệ Lệ, cô chỉ cảm thấy Tiểu Vân ở đối diện đúng là một người tốt. Cô nắm ngược lại tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đối phương, đôi mắt to tròn sáng ngời chứa đầy ánh sao: “Thật à? Tôi muốn, cô đưa hết đơn hàng cho tôi đi. Đương nhiên Diana không tính, ngoài bà ấy ra còn ai nữa?”

Tiểu Vân: “???” Tiểu Vân lại một lần nữa cạn lời, lặng lẽ đưa ánh mắt cầu cứu về phía Lệ Lệ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lệ Lệ nổi giận thật sự: “Cô đủ rồi đấy! Người hiền bị ức h**p, ngựa hiền bị người cưỡi, cô...”

Lời còn chưa dứt, bỗng thấy Nguyễn Hiện Hiện đứng thẳng người dậy, đi vòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra sau lưng Tiểu Vân, dùng cả tay lẫn chân trèo lên người ả.

“Cô làm gì thế?” Tất cả mọi người kinh hãi đứng bật dậy lùi lại, chỉ còn một mình Tiểu Vân bị Nguyễn Hiện Hiện đè​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên dưới. Cô loay hoay vài cái đã trèo lên ngồi trên vai Tiểu Vân, hai tay ôm lấy đầu ả: “Ngựa hiền! Chạy!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.