Chương 170
Cung Dã không hề phủ nhận, anh kéo tiểu tiên nữ đến trước bồn nước rửa tay cho cô: “Ông cụ điều tra được có một thế lực đang rục rịch ở tỉnh Hắc.”
“Mục tiêu nhắm thẳng vào khẩu pháo lựu sắp hoàn công của xưởng cơ khí.”
“Chỉ dựa vào đặc vụ địch bên ngoài tấn công từ bên ngoài vào, đừng nói là đạt được mục đích, ngay cả việc gây ra động tĩnh cũng khó.”
“Cho nên bọn chúng cần một người nội bộ, phối hợp với đặc vụ địch trong ngoài ứng hợp.”
Nguyễn Hiện Hiện như có điều suy nghĩ: “Lại là trò của đám Nhật à?”
Cung Dã “ừm” một tiếng: “Mục tiêu ban đầu của bọn chúng là một vị chủ nhiệm trong xưởng cơ khí, kế hoạch bắt cóc người thân để uy h**p cũng đã chuẩn bị xong.”
“Nửa đường lại xảy ra chuyện của Trịnh Hoành Khoan, anh thuận nước đẩy thuyền đổi cho bọn chúng một đối tác hợp tác khác cũng xem như là tận dụng đồ bỏ đi.”
Tên này lúc não không chập mạch cũng hữu dụng phết.
Cô không hỏi tại sao đã nắm được kế hoạch của đặc vụ địch mà không vội hốt trọn ổ, đáp án trong lòng Nguyễn Hiện Hiện đã rõ, thả dây dài câu cá lớn, tóm gọn cả ổ này trong một mẻ.
Cô chỉ ra ngoài cửa sổ: “Anh về theo Shotaro kia đi, bên Trịnh Hoành Khoan giao cho em.”
“Không được!” Cung Dã từ chối ngay không cần nghĩ: “Quá nguy hiểm! Bên cạnh Trịnh Hoành Khoan có người giám sát ngầm, em...”
Anh định nói sẽ đưa tiểu tiên nữ về khách sạn để đám khách ngoại quốc dỗ cô chơi, kết quả là bàn tay đang bị đối phương nắm lấy đột nhiên truyền đến một cơn đau dữ dội, anh kinh ngạc ngước mắt lên.
Nguyễn Hiện Hiện cười tủm tỉm: “Em làm sao? Anh nói tiếp đi!”
Là người trong bộ phận đặc biệt, Cung Dã sao có thể không cảm nhận được sức mạnh của đối phương có điểm khác thường? Ngay từ lúc trùng phùng, anh đã cảm nhận được sự đặc biệt từ trên người Nguyễn Hiện Hiện.
Chỉ là cô không chủ động nói, anh sẽ không tự ý tìm hiểu sâu.
“Đi mà, được không!” Đối phương lại bắt đầu kéo tay áo anh làm nũng, chớp chớp đôi mắt to biết nói, vẻ mặt đầy lên án.
“Anh quên rồi à, hai chúng ta ai là ngựa, ai là tướng quân?”
Cung Dã xác nhận lại nhiều lần, chỉ dựa vào sức mạnh trên tay của tiểu tiên nữ nhà anh, một đấm có thể đấm cái sọ của Trịnh Hoành Khoan lún vào cổ, anh đành thỏa hiệp “Anh sẽ điều người bên cạnh Trịnh Hoành Khoan đi, tự em cẩn thận một chút.”
Còn về lý do tại sao đối phương muốn bám theo Trịnh Hoành Khoan ư? Cung Dã chống tay lên bệ cửa sổ, lộn một vòng nhảy ra ngoài, đáp xuống một cành cây không xa cửa sổ.
Nhiệm vụ hoàn thành, anh sẽ giúp tiểu tiên nữ đăng ký công lao hạng ba cá nhân, những chuyện khác... có quan trọng không?
Mỗi người đã có phân công, tiễn Cung Dã tiếp đất an toàn, Nguyễn Hiện Hiện lén lén lút lút rời khỏi nhà vệ sinh nam, vừa định mở cửa, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài và tiếng hai người đàn ông đang đối thoại.
Cô lập tức mua một lọ thuốc tàng hình uống vào, giây tiếp theo cả người biến mất tại chỗ.
Thế là hai nam đồng chí rủ nhau đi vệ sinh, khi còn cách cửa lớn một đoạn, đột nhiên thấy cánh cửa đó tự mình mở ra.
Hai người đàn ông cao to nhìn nhau, một trong số đó lùi lại một bước, cười khan “Cái đó! Vợ tôi cứ giục tôi tiết kiệm nước, tôi... tôi không tiểu nữa, để dành về nhà cho vợ tôi rửa bát.”
Người bạn đồng hành: “???”
Mày có nghe xem mày đang nói cái quái gì không đấy?
Anh ta là người gan lớn, thuận miệng nói: “Gió thổi thôi mà.”
Nói xong liền đẩy cửa, cửa sổ nhà vệ sinh quả nhiên đang mở.
Ánh mắt trêu chọc liếc về phía người bạn đi cùng vừa theo vào: “Sao? Không để dành cho vợ mày nữa à?”
Nguyễn Hiện Hiện cố tình nghịch ngợm, nhanh chóng tìm thấy Trịnh Hoành Khoan chưa đi xa, vẫn quy tắc cũ, cô nhảy tót lên yên sau xe.
Nhưng lá gan của tên phản quốc này rõ ràng nhỏ hơn “Nguyễn Thế Mỹ” rất nhiều, vừa cảm giác yên sau có thêm thứ gì đó, ông ta liền hét lên một tiếng “Mẹ ơi” rồi vứt luôn xe đạp, vừa lết vừa lăn dùng lưng dựa sát vào tường.
Nguyễn Hiện Hiện suýt chút nữa bị văng ra ngoài cùng với chiếc xe: “???”
Trịnh Hoành Khoan dán mắt nhìn chằm chằm vào chiếc xe đạp vẫn đang quay bánh giữa hẻm, xác nhận chỉ là một phen hú vía mới dựng xe dậy.
Ông ta không dám đi xe nữa, cứ thế dắt bộ về nhà.
Cũng may là khu tập thể cách xưởng không xa, nhà Trịnh Hoành Khoan ở tầng ba.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
