Chương 471: Giang đại Nhân Nói đến để Cầu Thân

Nghe đồn Giang đại nhân đến đây ngoài việc chữa bệnh thì còn để định mối hôn sự cho cậu con trai thứ hai.

Vị Giang nhị thiếu gia này rõ ràng đã đỗ nhị giáp tiến sĩ, nhà lại có ông cha quyền cao chức trọng như thế, vậy mà không chịu làm quan, lại đi lăn lộn giang hồ. Hai năm nay tuy cũng làm được chút chuyện, nhưng nói gì thì nói, kinh doanh báo chí cũng là buôn bán. Đang yên đang lành con trai quan nhị phẩm lại đi làm thương nhân, đúng là tự cam chịu sa đọa.

Tất nhiên, những lời này người dân Trì quận chỉ dám nghĩ trong lòng.

Việc kinh doanh báo chí gần đây cũng mở rộng đến Trì quận, có người muốn lấy lòng Giang thiếu hiệp, đáng tiếc đối phương gần như không xuất hiện, mọi việc mở cửa hàng đều do thủ hạ làm.

Biết tin Giang đại nhân muốn định thân cho con trai, mọi người đương nhiên tò mò, không biết là cô nương nhà nào? Chẳng lẽ là cô nương nhà họ Tuân?

Có người nói ngay, cô nương nhà họ Tuân đã định cho thằng nhóc nhà họ Dương rồi. Dương nhị lang cũng tướng mạo đường hoàng, nếu không phải Tuân gia nhanh tay thì khối nhà muốn bắt làm con rể.

Nếu Giang đại nhân đến định thân, Tuân đại nhân cảm thấy có một số chuyện cũng có thể tiết lộ ra ngoài, thế là ông ta tung tin về mối quan hệ không tầm thường giữa vị Khổng thần y kia và Giang thiếu hiệp.

Mọi người kinh hãi, thầm nghĩ: Thảo nào nữ t.ử kia vừa đến, ông đã phái thân tín đi giúp đỡ, hóa ra là biết trước lai lịch người ta.

Những người này vội vàng nhớ lại xem mình có đắc tội gì với Khổng thần y không. May quá, không có qua lại gì. Bọn họ dù có mắt cao hơn đầu cũng sẽ không làm khó một thần y, ai cũng ăn ngũ cốc hoa màu, nhỡ đâu ngày nào đó đổ bệnh lại phải cầu cạnh người ta thì sao.

Chỉ có một nhà, sau khi biết tin này thì sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Bọn họ vừa mới phái người đi cầu thân, lại còn là cầu thân cho đứa con trai út bất tài vô dụng nhất nhà nữa chứ.

Tuy bị từ chối rồi, nhưng bọn họ chưa từ bỏ ý định, âm thầm bày binh bố trận, chỉ đợi rước người về dinh.

Cái bẫy rất đơn giản: Đầu tiên tìm vài người dụ dỗ ông biểu thúc kia đến phủ thành ăn chơi trác táng, cho ông ta buông lỏng cảnh giác, sau đó dụ dỗ ông ta dính vào cờ bạc. Đợi ông ta nợ một khoản tiền lớn không trả nổi, lúc đó ép ông ta gả cháu gái gán nợ, vừa đ.ấ.m vừa xoa, không sợ ông ta không chịu.

Đương gia Trương gia hoảng hốt thất sắc, vung tay hét lớn: "Nhanh! Mau gọi bọn họ về ngay!"

Chưa nói đến chuyện Trương gia gà bay ch.ó sủa muốn cứu vãn tình thế thế nào, Dương Đình khi biết tin này cũng lạnh toát sống lưng.

Chẳng lẽ người giang hồ mà hắn từng gặp, là con trai Giang đại nhân?

Hắn lại nhớ lại những lời đối phương nói lúc đó...

Cái người mở mồm ra là “Chính thất" với "tiểu thiếp", bám riết lấy Khổng sơn trưởng không buông kia lại là con trai Giang đại nhân sao?

Trong đầu hắn có một giọng nói đang gào thét điên cuồng.

Không thể nào!

Con trai Giang đại nhân sao có thể như thế được?

Hắn ta là người đã đỗ tiến sĩ, những lời đó sao có thể thốt ra khỏi miệng?

Phàm là đàn ông có chút sĩ diện, ai lại có thể nói trôi chảy những lời như thế? Huống hồ hắn ta có xuất thân như vậy...

Dương Đình lại nhớ ra nhiều chuyện hơn. Hồi còn dạy học ở thư viện, người này thoắt ẩn thoắt hiện, thỉnh thoảng lại xuất hiện bên cạnh Khổng sơn trưởng, võ công hình như không tệ, nhưng trên người làm gì có chút phong cốt văn nhân nào?

Tống Lan Ngọc ngồi bên cạnh không giữ nổi phong thái quý phu nhân nữa, há hốc mồm, trợn tròn mắt, như thể nghe thấy mặt trời mọc đằng tây.

Dương phụ cũng im lặng.

Rõ ràng căn phòng im phăng phắc, nhưng trong đầu mỗi người đều đang gào thét.

"Sao có thể thế được?”

“Không phải bảo chỉ là cô nhi sao?”

“Giang đại nhân ngốc rồi à? Sao lại chấm trúng người phụ nữ này?”

“Gia thế, phẩm hạnh, tài tình, cô ta chẳng có cái nào ra hồn, lại còn bị hủy dung, Giang công t.ử sao lại để mắt tới cô ta?”

“Cô ta rốt cuộc có bản lĩnh gì mà khiến Giang đại nhân cũng chấp nhận cô con dâu này?"

Một lúc lâu sau, Tống Lan Ngọc mới thốt lên: "... Thật sự... là Khổng thị sao? Người chúng ta gặp ở khách đ**m ấy?"

Bà ta còn nhớ lúc đầu đối phương giải vây cho bà ta, bà ta rất cảm kích, cũng rất thích cô nương này. Chỉ là sau đó biết cô ta là người con trai mình để ý, thái độ bèn thay đổi hẳn.

Lúc đó bà ta đã nói không ít lời khó nghe.

Dương phụ sa sầm mặt mày: "Lấy vợ lấy đức, Giang đại nhân đã đồng ý rồi thì chắc chắn cô ta phải có chỗ hiền thục."

Tống Lan Ngọc lại hỏi lại lần nữa: Thật sự là cô ta sao?

Dương phụ, người luôn tự cho mình là nho nhã, giận dữ hất tung cái bàn: "Đến nước này rồi mà bà còn không nhận sai? Tiền đồ của con trai đều bị bà hủy hoại rồi!"

Tống Lan Ngọc định cãi lại, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy con trai, trong lòng bà ta trào dâng nỗi hối hận sâu sắc.

Dương Đình vội nói: “Chuyện này không liên quan đến mẹ. Hơn nữa Khổng sơn trưởng cũng không phải người nhỏ nhen, cô ấy cũng không để bụng chuyện này. Mấy hôm trước con đến nhờ cô ấy tiến cử, cô ấy cũng gặp con, không có vẻ gì là không vui cả."

"Sao con biết trong lòng cô ta không hận con? Sao con biết cô ta có nói xấu con với Giang đại nhân sau lưng hay không?" Dương phụ lắc đầu, ánh mắt ngoài thất vọng còn có sự trách móc: “Con còn quá trẻ, quá không hiểu chuyện. Ta đã bảo con rồi, dồn tâm trí vào việc đọc sách đi. Cô ta có thể trèo cao được mối hôn sự này, há lại là người đơn giản?"

Dương Đình muốn nói Khổng sơn trưởng không phải người như vậy. Bình thường cô ấy sẽ không trở mặt với ai, cũng rất ít khi ghi thù trả thù ai, nếu chọc giận cô ấy thật thì cô ấy thường báo thù ngay tại trận.

Thấy con trai không đồng tình, Dương phụ than thở: "Không biết chừng ngày nào đó cả nhà chúng ta bị hại c.h.ế.t hết! Biết thế lúc đầu không cho con đi làm thầy giáo gì đó, ta thà để muội muội con c.h.ế.t còn hơn đắc tội với con dâu quan nhị phẩm hại c.h.ế.t cả nhà!"

Ngoài cửa truyền đến tiếng kêu kinh hãi, là Dương Bích. Cô bé nghe nói cha mẹ và ca ca đều ở thư phòng, tò mò chạy đến xem, kết quả nghe được những lời này.

Cửa phòng mở ra, mặt Dương Bích trắng bệch như tờ giấy.

“Cha, là con đắc tội người ta, liên quan gì đến muội muội." Dương Đình an ủi muội muội: “Không có chuyện gì đâu, muội về trước đi."

Dương phụ hừ một tiếng, nhìn vợ với ánh mắt lên án: "Sao ta lại cưới phải người đàn bà ác độc như bà chứ!" Nói xong ông ta sải bước ra khỏi thư phòng.

Trong lòng phiền muộn, ông ta đi thẳng đến chỗ ngoại thất bao nuôi, sai người mua thật nhiều rượu, cùng ngoại thất uống say bí tỉ.

Trong Dương gia.

Môi Dương Bích run rẩy: "Là lỗi của con sao?"

"Không phải!" Dương Đình đặt tay lên vai muội muội: “Mấy chuyện này tự có ca ca xử lý, cha chỉ là giận quá mất khôn thôi."

Tống Lan Ngọc chống tay vào ghế đứng thẳng người: "Là mẹ đắc tội với nó, ngày mai mẹ sẽ đi tạ lỗi với nó! Dù thế nào đi nữa, mẹ nhất định sẽ không để nó ghi hận con, ghi hận nhà chúng ta."

"Mẹ, mẹ nghỉ ngơi cho khỏe đi, chuyện này giao cho con được không? Khổng sơn trưởng không phải người như vậy, chúng ta cứ sống cuộc sống của mình, cô ấy sẽ không làm gì đâu."

Tống Lan Ngọc nhìn con trai.

Dương Đình khẩn thiết: "Mẹ, con cầu xin mẹ đấy, đừng làm gì cả."

"..." Hồi lâu sau: “Được." Nếu lúc đầu bà ta nghe lời con trai, không làm những việc thừa thãi thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Chỉ là bà ta không nghĩ Khổng thị có thể quên được nỗi nhục nhã bà ta gây ra cho cô ả.

Nhiều người khi chưa phát đạt thì khiêm tốn lễ độ, hòa nhã dễ gần, một khi một bước lên mây bèn thay da đổi thịt, những người từng đắc tội với họ sao có thể không bị thanh trừng?

Trước kia Khổng thị chưa định hôn sự, đương nhiên phải giữ gìn danh tiếng tốt, còn bây giờ thì sao?

Đợi cô ta gả vào Giang gia, nhớ lại nỗi nhục đã chịu, liệu cô ta có buông tha cho Dương gia không?

Dù thế nào đi nữa, bà ta phải làm chút gì đó!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.