Chương49: Đừng đi - anh bị làm sao thế ?
Thiên Giao ! Em có sao không ? - Anh lo lắng chạy tới, ngồi xuống hỏi nó
Em không sao. Trày nhẹ thôi à ! - Nó xoa xoa cái khớp chân
Đưa anh xem . Đã bảo chạy nhìn đường . . . Thật là - Thiên vừa trách vừa quan tâm nó, tay bóp nhẹ mắt cá chân
A ! - Nó la lên, mặt nhăn lại vì đau
Sưng lên rồi mà nói không sao ! Nhẹ của em đó à - Anh mắng nó
Không sao thật . Em đi còn được ! - Nó gáng gượng
Lên đây ! - Anh đi lại phía trước, khòm người xuống
Làm gì ? - Nó hỏi
Mau lên. Em định đứng đây tới khi nào ?
Em tự đi được . - Nó cố cãi, vừa bước đi nó liền ngã xuống
Mau lên ! - Anh nạt nó
Ùm ! - Nó giật mình, choàng tay qua cổ anh
Đúng là . . .
Tại dốc mà. Có phải em không nhìn đường đâu - Nó bào chữa cho mình
Em im lặng chút đi. - Thiên nói
Ờ . . . - Nó bĩu môi
Ờ mà quên nữa. Còn giáo sư - Nó tự nhiên ngồi thẳng dậy
Té nữa bây giờ . . . - Anh hẫy nó lên
Ờ. Mà còn giáo sư thì sao ?
Thì hồi về gọi cho giáo sư sau
Ờ hé ! - IQ thì chẳng thua ai, mà lâu lâu . . . haizzz
Quên nữa. Em đâu có số giáo sư đâu mà gọi - Nó nói tĩnh bơ
Aizzzz ! Em học bao nhiêu năm mà không có số thầy mình là sao ? - Anh hết nói nỗi nó
Em toàn trao đổi trên mail.
Vậy thì hồi về nhắn trên mail. - Thiên Tỉ nói
Như vậy chả có thành ý gì. - Nó lắc đầu
Chứ bây giờ em muốn làm sao ? - Thiên bắt đầu cáu
À hay là nhờ Ranz nói với giáo sư dùm . Ranz nói dùm chắc giáo sư không giận đâu nhỡ ? - Nó tự nói, tự cười
Ranz ? - Thiên đứng lại
Ranz là bạn thân của em. Cậu ấy học giỏi lắm, đẹp trai, chơi thể thao
cũng giỏi nữa, mỗi lần em bị giáo sư phạt là cậu ấy đều đỡ dùm em, còn
đưa em đi học mỗi ngày . . . - Nó kể một loạt
Tốt thế cơ à. Vậy em có thích cậu ấy không ?
Đương nhiên là có rồi. Cậu ấy luôn giúp đỡ em - Nó nói mà không thèm để ý cảm giác của người nghe
Thích cậu ấy thế à ? - Nét mặt anh dần dần chuyển sắc
Ờ ! - Nó nhấn mạnh
Đi mà bảo cậu ấy cõng em về. Anh mệt rồi - Thiên Tỉ bỗng dưng thả nó xuống giữa đường, đi luôn không thèm nhìn nó
Ơ . Thiên Thiên ! - Nó la lên
Gì ? - Anh đứng lại, không quay mặt lại nhìn nó
Em . . . Em đi không được ! - Nó vừa nói, chân cố đứng lên
Bào cậu gì đó lại đưa em về. Em có mang điện thoại đúng không ? - Anh nói xong, liền bỏ đi
Nhưng mà . . . Em thích anh nhiều hơn cậu ấy ! - Nó hét lên, nước mắt chảy xuống vì giận
Em không đi được nữa rồi ! - Mắt nó đỏ
Thế thì làm sao ? - Thiên Tỉ lạnh lùng quay lại
Anh . . . Anh không lại bên em được sao ? - Nó nói mà nước mắt cứ ứa
Thiên Tỉ chạy lại, không nói lời nào, nhấc bổng nó lên, nhẹ nhàng đi về nhà.
Trên đường đi, anh không nói lời nào với nó, mắt cứ nhìn phía trước, có
một chút gì đó ghen ghen.
Anh bị làm sao thế ? - Nó ngồi trên sofa nhìn anh
Không sao hết ! - Anh đi lấy dầu nóng thoa cho nó
Không sao mới là lạ. - Nó lấy tay chùi nước mắt
Tuỳ em nghĩ - Tỉ lạnh lùng đáp
Anh không vừa ý chuyện gì à ? - Nó hít hít mũi
Không.
Vậy sao anh lại như vậy ?
Anh đã nói là không sao. Em nghe không hiểu hay là giả vờ không hiểu hã ? - Anh nạt nó, đôi mắt có vẻ bực mình
Tại sao em lại phải giả vờ không hiểu. Anh không nói chuyện gì thì làm
sao mà em biết ! Em đã làm gì mà anh lại tỏ ra như vậy ? - Nó vừa tức,
vừa buồn
Em làm gì thì tự mình biết, anh lên phòng - Thiên dịu cơn giận xuống
Em cứ nghĩ là mình đã thật sự hiểu anh. Nhưng mọi chuyện không như em nghĩ . . . - Nó nói, trong lòng nặng trĩu
Nếu em đã không hiểu thì đừng cố hiểu . - Anh đứng lên, đi lên phòng
Nó ngồi dưới nhà, nức nở khóc. Nó không giận nhiều chuyện anh bỏ nó lại,
hay mắng nó. Nó chỉ nghĩ về nhà một hồi thì hai đứa sẽ làm lành. Nhưng
sao anh lại nói những lời đó, anh không hiểu cho nó gì cả, anh chỉ biết
để cảm xúc cho một mình mình, anh không nói ra thì làm gì nó hiểu anh
nghĩ như thế nào. Nếu ghen thì cứ nói ghen, tại sao lại phải che đậy, để mọi chuyện thành ra thế này.
- Anh không nói thì làm sao em biết anh nghĩ gì . Được rồi, em cũng sẽ không cố hiểu anh nữa. . . - Nó ôm cái gối, khóc nấc
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
