Chương107: Hắn đến gần, tôi chạy trốn

Tôi nín thở, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào mắt

Đồng Diêu.

Hàng lông mi đen sẫm tinh tế kia khẽ động đậy.

Tiếp theo, đôi mắt luôn hàm chứa ý cười cùng sự ngang

ngược mở ra.

Dưới ánh mặt trời chiếu nghiêng, đôi mắt Đồng Diêu

dường như bị bao phủ bởi một tầng mờ mịt nhẹ.

Tầm nhìn của hắn đầu tiên dừng ở trên trần nhà, tiếp

theo, với tốc độ rất chậm di chuyển trong căn phòng, cuối cùng dừng lại ở khuôn

mặt tôi.

Tôi nở một nụ cười giản dị: “Ngươi đã tỉnh rồi, không

có việc gì đi.”

Đồng Diêu cũng không trả lời, chỉ dùng đôi mắt màu nâu

nhạt nhìn tôi.

Con ngươi kia giống như loại ngọc hảo hạng nhất, sáng

bóng lấp lánh.

Lại giống như một tấm gương, có chút dấu vết lướt qua

trên bề mặt.

Tôi không dám nhìn vào mắt hắn, liền cúi đầu xuống,

dùng lông mi che đi tầm mắt, nói: “Ta đi gọi bác sĩ tới kiểm tra người một

chút”.

Nói xong tôi liền đứng dậy nhưng Đồng Diêu ngăn tôi

lại: “Thực Sắc, chờ một chút”.

Thanh âm của hắn rất nhẹ, ôn hoà tới cực độ.

Thậm chí, bên trong có sự thông suốt triệt để cùng

quyết tâm.

Trong lòng tôi như có một con sâu tên là nóng lòng

đang bò lên.

Tôi gần như biết được những lời Đồng Diêu sắp nói.

Nhưng tôi không có đủ can đảm để nghe.

Tôi thậm chí không có đủ can đảm để nghĩ.

Tôi chỉ có thể một lần nữa ngồi xuống ghế ở trước

giường bệnh.

Trên cổ tay phải Đồng Diêu cắm ống truyền nước.

Chất lỏng trong suốt kia, cứ từng giọt từng giọt chảy

vào mạch máu xanh xám của hắn.

Lúc này, tay phải của hắn giật giật.

Tôi liền vội vàng giữ lấy: “Ngươi đang truyền dịch,

đừng lộn xộn, nếu không đợi lát nữa…”

Giọng nói của tôi vì hành động của Dồng Diêu mà nghẹn

ở cổ họng… Đồng Diêu nắm tay tôi.

Tay của hắn vì truyền dịch mà có chút lạnh.

Thế nhưng tôi lại thấy giống như là một ngọn lửa nóng

bỏng, đang ủi trên da thịt tôi.

Sau một lát bị gián đoạn mọi suy nghĩ, tinh thần tôi

phục hồi lại, theo bản năng liền muốn đem tay mình rút về.

Thế nhưng Đồng Diêu không chịu buông tay, cứ tiếp tục

như vậy.

Hắn cứ gắt gao đem tay tôi nắm trong lòng bàn tay của

hắn.

Hắn dùng sức rất lớn, không cho phép tôi rút ra.

Khóe miệng tôi cứng ngắc: “Tay ta có mồ hôi, đừng nắm

nữa”.

Tôi cúi đầu suốt, nhưng vẫn cảm thấy được ánh mắt Đồng

Diêu liên tục bao trùm trên mặt tôi. Như là có một tấm lưới vô hình, tôi càng

giãy giụa thì càng bị siết chặt.

Thanh âm của Đồng Diêu chưa từng trầm tĩnh như vậy “Thực Sắc, ta nhớ rõ bản thân ta vừa mới thoát chết trong gang tấc”.

Đồng Diêu không hổ là Đồng Diêu.

Hắn luôn biết rõ làm như thế nào có thể khiến tôi thoả

hiệp.

Tôi không thể làm trái ý nguyện của một người vừa mới

từ ranh giới cái chết trở về.

Tôi nhất định phải nghe hắn nói.

Cho nên, tôi tiếp tục im lặng. Cả phòng bệnh cũng im

lặng theo, chỉ có ánh mặt trời buổi chiều, lặng lẽ lưu chuyển.

Tản mát trên song cửa sổ, trên sàn nhà, còn có trên

người tôi và Đồng Diêu.

Tự thuật của Đồng Diêu cũng lặng lẽ.

“Sau khi ta bị đâm xe, ta chỉ nghe thấy một trận ong

ong, sau đó trước mắt ta tối đen như mực. Ta cảm thấy toàn thân rất mệt, giống

như mới đánh nhau xong, ngay cả sức lực mở mắt ra cũng không có. Hình như có

rất nhiều người đang lắc cơ thể ta, có người gọi tên ta, nhưng ta rất mệt,

không muốn để ý đến. Ta dường như đang đi trên một con đường nhỏ tối như bưng,

đi rất lâu mới có một tia sáng. Không biết là cái gì, ta chỉ biết một khi ta đi

vào thì sẽ không thể quay lại thế giới trước kia nữa. Lúc này, ta đột nhiên ý

thức được, ta chưa thể chết bởi ta còn có việc chưa làm. Cho nên, ta cố gắng

dừng bước chân, ngừng tiến tới”.

Đồng Diêu vẫn nắm tay tôi, tựa như có cái gì đó theo

cánh tay hắn từng giọt từng giọt truyền vào trong huyết mạch của tôi.

Cổ họng tôi tựa như là bị lòng đỏ trứng làm cho tắc

nghẹn, không lên cũng không xuống được.

Tôi muốn ngăn cản Đồng Diêu nói nhưng tôi không có cái

năng lực này.

Cho nên, Đồng Diêu tiếp tục nói.

“Lúc đó, ta nghĩ nếu ta có thể tỉnh lại, ta nhất định

phải nói cho một nữ nhân… ta yêu nàng rất lâu rồi”.

Lòng đỏ trứng trong cổ họng tôi không ngừng phồng lên.

Lòng bàn tay bắt đầu ra mồ hôi.

Giọng nói của Đồng Diêu tiếp tục tiến vào tai tôi “Hàn Thực Sắc, ta yêu ngươi từ rất lâu rồi.”

Nghe vậy trái tim tôi ngừng đập, sau đó tựa như là

đánh trống ra trận vậy, vang lên leng keng, thùng thùng không ngừng.

Tiếng đánh trận kia, tôi đoán chừng trong phạm vi một

dặm vẫn nghe thấy.

Không khí trong căn phòng dường như trở nên loãng hơn,

bởi vì hô hấp của tôi bắt đầu không thông.

Đúng vậy, Đồng Diêu đã nói ra rồi.

Bắt đầu từ lúc vừa nghe xong lời nói của bông tai đệ

đệ, tôi có thể lờ mờ đoán được khả năng này.

Bà xã trong miệng Đồng Diêu có thể là tôi sao?

Cuối tuần trước, đúng là tôi khuyên Đồng Diêu đừng đua

xe nữa.

Ý nghĩ này vừa mới nảy sinh đã bị tôi đem một tảng đá

lớn ngăn chặn.

Tôi không muốn nghĩ tiếp.

Thế nhưng hiện tại Đồng Diêu đem mọi thứ làm rõ.

Hắn đem đáp án rõ ràng bày ra trước mắt tôi.

Tôi có thể nhắm mắt lại không nhìn.

Nhưng tôi không che kín hết lỗ tai được nên tôi nhất

định phải nghe.

“Ngày đó ngươi nói, cho dù là ta muốn cái gì thì ta

đều có thể đạt được. Ta vốn cũng cho rằng sự thật đúng là như thế, từ bé ta

thực may mắn có được những thứ mà rất nhiều người cực kỳ hâm mộ. Những thứ

không trong tầm tay ta cũng có thể kiên nhẫn, từng bước bằng năng lực và thủ

đoạn của mình đem chúng giành được. Thế nhưng… Hàn Thực Sắc, ngươi là một ngoại

lệ… Ngươi gần ngay trong gang tấc nhưng ta ngay cả bầu không khí xung quanh

ngươi cũng không nắm giữ được”. Đồng Diêu tiếp tục nói, những thanh âm kia trong

suốt thấy đáy.

Đồng Diêu vẫn nắm tay của tôi, sức lực kia, đúng là

một loại kiên định.

Tôi cảm thấy một nhúm tóc mái trên trán mình cũng sắp

bị ánh mắt của hắn nướng khét.

Sự kiên định của hắn, khiến tôi rốt cuộc chẳng thể

tiếp tục giả vờ nữa.

Thế nhưng đầu óc của tôi lại như vừa bị một cơn sóng

thần tập kích.

Toàn bộ năng lực tư duy đều bị gột rửa sạch bóng không

còn thứ gì.

Tôi nhìn cái tay của tôi đang bị Đồng Diêu cầm kia,

hốt hoảng hỏi: “Làm sao có khả năng chứ? Làm sao có khả năng chứ?”

Đúng vậy, làm sao có khả năng chứ?

Đồng Diêu vẫn luôn thích tôi?

Làm sao có khả năng chứ?

Đồng Diêu không nhanh không chậm giải đáp thắc mắc của

tôi: “Ta đã quá tự tin, ta vẫn luôn cho rằng mình chính là người cuối cùng

trong cuộc đời của ngươi. Cho nên, ta ở bên cạnh ngươi chậm rãi chờ đợi thời cơ

tốt nhất. Tựa như ở trên thương trường, ta ẩn nấp ở một nơi bí mật, lựa chọn

thời cơ chính xác đem công ty của bọn họ thâu tóm. Trong năm năm ngươi một mình

đau buồn kia, ta chờ đợi, khi ngươi và Thịnh Du Kiệt kết giao, ta chờ đợi, khi

ngươi và Vân Dịch Phong dây dưa, ta vẫn chờ đợi… Ta đang chờ đợi, chờ đợi thời

cơ tốt nhất ngươi có thể mở rộng trái tim kia đón nhận người khác. Ta vốn nghĩ

đợi đến khi Ôn Phủ Mịch quay về, đợi đến khi ngươi xác định chính xác mong muốn

tìm người mới của mình, ta mới xuất hiện. Thế nhưng, trải qua chuyện lần này,

ta sợ, có lẽ một ngày nào đó ta sẽ đột ngột chết đi, ngươi lại không biết tâm ý

của ta… Ta không cam tâm. Có lẽ giờ khắc này là thời điểm tồi tệ nhất, thế

nhưng ta vẫn muốn nói ra”.

Thanh âm của Đồng Diêu lúc này trầm tĩnh đến cực hạn “Hàn Thực Sắc, nhìn cho rõ ràng đi, ở bên cạnh ngươi luôn có một người là ta”.

Sau khi thanh âm của Đông Diêu biến mất, trong căn

phòng lại lần nữa khôi phục lại vẻ tĩnh lặng.

Nhưng trong tai của tôi, thực sự ồn ào.

Tôi nghe thấy được thanh âm của những hạt bụi trong

không khí rơi xuống.

Tôi nghe thấy được máu huyết trong cơ thể tôi đang

chạy tán loạn.

Tôi nghe thấy âm thanh của những tế bào đang kinh

hoảng thất tán.

Những âm thanh ấy hợp thành một bản giao hưởng vọt tới

đại não của tôi.

Tôi không biết phải làm sao.

Mà tại thời điểm tôi không biết phải làm sao, tôi sẽ

làm ra rất nhiều chuyện không tưởng tượng được.

Chẳng hạn như hiện tại.

Tôi ngẩng đầu, sững sờ nhìn Đồng Diêu, nhìn rất lâu.

Tiếp theo, tôi thở sâu, một âm tiết từ cổ họng phát

ra: “A!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Học tập Pavarotti[1] cất

giọng ca vàng, đồng thời chân tôi cũng học tập Usain Bolt[2] chạy

nước rút.

Tôi nhanh chóng bỏ tay đang bị Đồng Diêu nắm ra, xoay

người, vừa kêu to vừa chạy ra khỏi phòng bệnh.

Tôi không biết thần kinh mình rối loạn bao lâu.

Nhưng khi tôi hồi phục tinh thần, tôi đang ở trong

phòng tắm nhà mình.

Tôi ở trong gương giống như một bà điên.

Tóc tai hỗn độn, quần áo không chỉnh tề, trông giống

như một người vừa mới bị làm nhục.

Tôi nghĩ tôi thực sự muốn điên rồi.

Những lời Đồng Diêu vừa nói ban nãy, tuyệt đối có sức

làm cho tôi phát điên.

Tôi cảm thấy mọi thứ giống như đang mơ.

Tôi bắt đầu dứt tóc không ngừng.

Mãi đến khi nhổ tới mức gáy tôi sắp trọc lóc tôi cũng

chưa bình tĩnh lại.

Đầu của tôi bắt đầu đau nhức.

Là một loại căng nhức.

Bởi vì trong đầu tôi, lấp đầy một cái tên – Đồng Diêu.

Tôi đau đến không biết phải làm sao.

Cứ tiếp tục thế này, không chừng tôi sẽ bò lên cửa sổ

nhảy xuống.

Cho nên, một giây trước khi tinh thần sụp đổ, tôi uống

thuốc ngủ.

Tôi muốn ngủ tới khi sông cạn đá mòn, ngủ thẳng tới

khi biển thẳm hoá nương dâu.

Không biết là tôi có tính kháng thuốc hay là chuyện

tình lần này rất nghiêm trọng,

Tóm lại là tôi không ngủ sâu như trước đây.

Tôi ngủ mơ mơ màng màng.

Mỗi khi nửa mơ nửa tỉnh, tôi liền lập tức tiếp tục

uống thuốc ngủ, cố gắng giữ mình ở trạng thái hỗn độn, trạng thái không thể suy

nghĩ.

Tôi không biết mình đã ngủ bao nhiêu ngày.

Nhưng tôi biết rằng dường như có rất nhiều người đã

đến tìm tôi.

Lão Viện trưởng gọi điện thoại tới.

Ở đầu dây bên kia điện thoại, ông tình ý sâu xa mà nói

rằng: “Hàn Thực Sắc, lão tổ tông, đứa trẻ xui xẻo nhà ngươi, ngươi không đi làm

hả”.

Tôi dùng giọng nói chuẩn mực của nhân viên tổng đài

10086[3] nói với

ông: “Số máy quý khách vừa gọi đã thành tiên, nếu có chuyện xin hãy rút quẻ

xăm”.

Sau đó, dứt khoát dập máy.

Tôi còn nhớ rõ, Vân Dịch Phong cũng có gọi điện bảo

tôi quay về.

Còn tôi thì khách sáo bảo hắn đi chết đi.

Mắt thấy uy h**p không có hiệu quả, Vân Dịch Phong

trầm lặng một phút, sau đó nói vào điểm mấu chốt: “Ít nhất ngươi cũng phải mang

bạn của ngươi đi chứ”.

Trong cuộc nói chuyện, đầu bên kia truyền đến âm thanh

gạch vỡ đập vào đầu cùng với tiếng kêu thảm thiết của mấy tên đàn em.

Tôi nói câu giữ gìn sức khoẻ, tạm biệt rồi tiếp tục

ngủ.

Tiếp theo là Kiều bang chủ gõ cửa.

Tôi mở cửa, không đợi hắn mở miệng liền đem chỗ ẩn

thân của Sài Sài nói rõ ràng đầu đuôi ngọn ngành cho hắn.

Cuối cùng hết thảy mọi chuyện vụn vặt đều yên ổn.

Tôi lúc này mới có thể yên ổn ngủ một lần.

Tôi nằm trên giường lấy tay che mắt… Ánh mặt trời có

phần hơi chói mắt.

Các tế bão não vì ngủ mà úng nước, hồ nước trong đầu gợn

sóng.

Đang trong lúc vui vẻ thì có tiếng gõ cửa khe khẽ

truyền đến tai tôi.

Lúc này đầu óc úng nước của tôi, không thể suy nghĩ

nhiều, vật lộn đứng dậy, mở cửa.

Khi tôi thấy rõ người ngoài cửa, đầu óc của tôi trong

nháy mắt bành trướng to như đầu Doremon.

Đồng Diêu! Chính là tên đầu sỏ gây nên tai vạ Đồng

Diêu!

Tinh thần phục hồi, tôi lập tức đóng cửa.

Nhưng Đồng Diêu nhẹ nhàng nhanh nhẹn vào được.

Chúng tôi đối mặt, lặng lẽ không nói gì.

Bầu không khí có phần hơi xấu hổ.

Trán Đồng Diêu băng gạc trắng, bên tay phải chống gậy.

Dáng vẻ người bệnh.

Sắc mặt tái xanh không chút máu, nhưng mà tinh thần

vẫn không tệ.

Tôi chợt nghĩ tới gì đó, liền hỏi: “Sao lại xuất viện

rồi? Bác sĩ đồng ý sao?”

“Bác sĩ không biết”. Đồng Diêu đáp, “Ta lén đi ra

ngoài”.

“Ngươi không muốn sống nữa hả”. Tôi cực kỳ hoảng sợ.

“Mới từ phòng cấp cứu ra chưa được bao lâu, lại có thể dám trốn bệnh viện ra

ngoài”.

Đồng Diêu nhìn tôi, trong mắt cười tươi như hoa, “Cuối

cùng cũng khôi phục lại Hàn Thực Sắc trước đây”.

Bị Đồng Diêu nhắc nhở như vậy, tôi đột nhiên nhớ ra sự

thay đổi trong quan hệ giữa mình và Đồng Diêu.

Trong nháy mặt lại trầm mặc.

Đồng Diêu thở dài: “Xem ra ta lại nói bậy rồi”.

“Đồng Diêu ngươi về đi!” Tôi nói, “Bị thương nghiêm

trọng như thế này không nên chạy loạn… Ta tìm người tới đón ngươi”.

Nói xong tôi liền cầm điện thoại, chuẩn bị gọi cho

Bông tai đệ đệ.

Thế nhưng một đôi tay đột ngột đoạt lấy điện thoại.

Tôi kinh ngạc quay đầu lại, thấy một đôi mắt lặng lẽ

mà trầm lắng.

“Đơn giản là lo lắng cho ta hay là không muốn nhìn

thấy ta?” Đồng Diêu quyết tâm đem hết thảy phơi bày dưới ánh mặt trời.

Hắn muốn tôi không có chỗ nào chạy trốn ẩn náu.

Tôi chẳng nói gì, nhẹ nhàng đi vào trong bếp.

Cho dù không hề quay đầu lại nhưng tôi vẫn cảm thấy

được Đồng Diêu vẫn đi theo sau tôi.

Tôi cố gắng không nhìn hắn, thản nhiên lấy cà chua từ

trong tủ lạnh ra, dự định làm cơm trứng cà chua[4].

Ngủ gần ba ngày, dạ dày bắt đầu hát bài ca không thành

kế rồi.

Tôi đem cà chua đặt vào trong chậu, dội nước sôi, rồi

bóc vỏ.

Lớp vỏ đỏ tươi, cứ như thế từng lớp từng lớp bị lột

trong tay tôi.

Trái cà chua không còn lớp vỏ bên ngoài, thịt quả mềm

mềm, mất đi vẻ bóng mịn.

Giống như là chân tướng vậy!

Thần kinh của tôi không đủ dũng mãnh tới mức có thể

tiếp nhận loại chân tướng như thế này.

Cho nên, tôi mới chạy trốn theo thói quen.

Dùng hết toàn bộ sức lực chạy trốn.

Giống như hiện tại, tôi đang thái cà chua thành lát ở

trên thớt.

Đồng Diêu đứng cạnh tôi.

Cái bóng nhạt màu của hắn, bao phủ trên người tôi, bao

phủ trên tay tôi, bao phủ trong trái tim tôi.

Đầu của tôi thấp đến mức sắp chạm vào thớt.

Tôi không dám ngẩng đầu lên.

Bầu không khí cứ tiếp tục xấu hổ như thế.

Nhưng ông trời dường như chê tôi chưa đủ phiền.

Lúc này bụng của tôi bỗng phát ra một tiếng vang long

trời lở đất, kéo dài.

Ùng ục!

Đã đói bụng!

Thật sự là quá mất mặt.

Trong lòng tôi hốt hoảng, dao trong tay lệch một chút,

lại cắt vào đầu ngón trỏ của chính mình.

Ngay lập tức, máu cuộn trào mạnh mẽ như dì cả đến chơi

ngày thứ hai.

Tôi còn chưa phục hồi tinh thần, Đồng Diêu đang ở bên

cạnh ngay lập tức đã cầm lấy ngón trỏ của tôi đặt vào trong miệng hắn.

Miệng của tôi khẽ nhếch, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Động tác của Đồng Diêu thực nhẹ nhàng.

Hắn liền như vậy ngậm lấy vết thương của tôi, đồng

thời dùng lưỡi l**m.

Một khối ấm áp và tê dại liền theo ngón trỏ tôi bị hắn

ngậm kia truyền đến.

Lưỡi của hắn thực mềm mại a, khẽ l**m qua, lau đi

miệng vết thương đang đau nhức.

Hắn dùng lực vừa đủ, m*t máu chảy ra ngoài của tôi.

Giờ phút này, chúng tôi đứng ở bên cửa sổ, ánh mặt

trời mờ ảo chiếu rọi trên người Đồng Diêu.

Trên sườn mặt của hắn phủ một tầng mịt mờ.

Hắn nhắm mắt, lông mi mềm mại tinh tế nhẹ nhè v**t v*

làn da dưới vành mắt.

Mỗi đường cong trên môi hắn đều hoàn mỹ, nước da trơn

bóng, lộ ra vẻ phong lưu vô tận.

Giờ phút này hắn giống như ma cà rồng.

Tao nhã, mê hoặc, thần bí.

Tôi nhìn đến ngây người.

Máu của tôi đỏ thẫm, từ khoé miệng hắn tràn ra một

chút.

Trong phút chốc, khuôn mặt tái nhợt của Đồng Diêu càng

thêm mị hoặc.

Đầu lưỡi như con rắn nhỏ, từ miệng vết thương ở ngón

trỏ chui vào trong cơ thể tôi.

Tội ác cứ như tơ nhện, thong thả rong chơi khắp người

tôi.

Đông Diêu đưa cặp lông mi lên, dùng con ngươi mị hoặc

nhìn chằm chằm tôi.

Hắn mở miệng: “Hàn Thực Sắc, ta cũng không muốn ngươi

làm gì, ngươi chỉ cần biết bên cạnh ngươi có một người là ta… Đây là toàn bộ

mong muốn của ta.”

Khi Đồng Diêu nói chuyện, hắn vẫn ngậm ngón trỏ của

tôi như cũ.

Bởi thế, giọng nói kia có chút hỗn loạn, như một hơi

thở mờ nhạt hoa lệ.

Mà tay của tôi cũng cảm nhận được sự rung động này.

Rung động nhẹ, với thân thể hắn cùng một tần số.

Tôi lại không biết làm gì rồi.

Nói cách khác, tôi lại một lần nữa làm ra chuyện không

tưởng tượng được.

“A!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!” Tôi quát to một tiếng, rút

tay trong miệng hắn ra, tiếp theo, bằng tốc độ nhanh nhất xoay người, chạy nước

rút.

Tôi chạy ra khỏi nhà mình.

Tôi chạy vào nhà Kiều bang chủ, tiếp theo, ôm lấy Kiều

bang chủ đang không hiểu mô tê gì, khóc thét lên: “Ta muốn chết!”

Để biểu đạt tình cảm mãnh liệt của mình, tôi há mồm

cắn xuống ngực của Kiều bang chủ.

Bắp thịt toàn cơ thể Kiều bang chủ căng thẳng, tiếp

theo, hắn vô tình vô nghĩa đem tôi đẩy ra.

Tôi cứ như vậy bị đá đến bên tường, giống như bùn nhão

từ từ trượt xuống.

Không biết là đói bụng hay là bị đập đầu vào tường,

tóm lại là trước mắt tôi tối sầm, thành công hôn mê bất tỉnh.

Đương nhiên trước khi ngất xỉu, tôi rút ra một kết

luận gần như là chân lý: Đẳng cấp của Đồng Diêu thật là cao.

Trước mắt tối đen từ từ chuyển thành lờ mờ.

Như màu sắc của tấm ảnh cũ.

Tôi dường như nhìn thấy được rất nhiều hồi ước.

Tôi nhìn thấy trong phòng học, khi tôi đang làm bài

tập thì Đồng Diêu một tay gác lên đầu, nhẹ nhàng ở bên tai tôi hát ca khúc đang

thịnh hành lúc đó.

“… Người yêu em nhất là tôi, nếu không em

sao có thể sai khiến tôi, nếu không tôi sao có thể bất chấp gian nguy, em nói

điều gì đều làm…”

Hát đến một nửa, hắn bỗng nhiên dừng lại, đứng đắn

nói: “Hàn Thực Sắc, ngươi ngàn vạn lần đừng cho là ta hát ca khúc này cho ngươi

nghe chính là đối với ngươi có ý tứ đấy”.

Bút máy tôi xiêu vẹo, sau đó tôi liếc nhìn hắn một

cái, nói: “Đồng Diêu, ngươi ngàn vạn lần đừng tưởng rằng ta chịu nghe ngươi hát

ca khúc này chính là đối với ngươi có ý tứ đấy!”

Ký ức như một trang giấy, bị một bàn tay vô hình lật

sang trang khác.

Tôi nhìn thấy tôi đang ngồi bên bàn ăn, Đồng Diêu đi

tới phía sau tôi, kéo đuôi tóc tôi, giả vờ vô cùng đau khổ nói: “Tiểu Sắc à,

mọi thứ ngươi ăn tại sao toàn bộ đều cung cấp cho mông hết vậy?”

Tôi suýt chút nữa bị chết nghẹn.

Tôi còn nhìn thấy trong giờ kiểm tra vật lý không phải

sở trường của tôi nhất, Đồng Diêu chỉ trong 1 giờ đã làm xong bài thi, rồi hắn

đóng cặp đi ra khỏi phòng học.

Lúc đi ngang qua chỗ ngồi của tôi, thận trọng đưa tới

tay tôi một tờ giấy nhỏ tràn ngập đáp án.

Còn có, hắn buộc tôi phải đến sân bóng rổ xem hắn và

người khác thi đấu.

Trong trận đấu, hắn liên tục ghi ba điểm, khiến cho

mọi người trầm trồ khen ngợi.

Mỗi lần ném, hắn đều hướng về phía tôi nháy mắt.

[1]

Luciano Pavarotti (12/10/1935 – 6/9/2007) là ca sĩ opera giọng nam cao người

Italia.

[2]

Usain Bolt (sinh 21/8/1986) là một vận động viên điền kinh người Jamaica. Anh

là người đang giữ kỷ lục thế vận hội và thế giới ở các nội dung chạy 100 mét

với 9,58 giây, 200 mét với 19,19 giây và cùng với các đồng đội chia sẻ kỷ lục ở

nội dung chạy 4 x 100 mét tiếp sức với 37,10 giây.

[3]

Tổng đài 10086: Tổng đài cung cấp thông tin của Trung Quốc kiểu như tổng đài

1080 ở Việt Nam.

(4)

Cơm trứng cà chua [5]

Pháo hoa của hai người – Lê Minh

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.